CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:33:01
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc sống năm cuối cấp tẻ nhạt hơn hẳn đây, và cũng mệt mỏi hơn nhiều. Ở trường, bài tập chất chồng như núi, đến lúc thì trường công trường tư cũng như cả thôi, vì kỳ thi đại học phân biệt công tư, đều chung một đề, chung một bài thi.

Hai năm , trường họ so với các trường công lập khác thì nhẹ nhàng hơn nhiều, hoạt động ngoại khóa cũng phong phú. Đến năm lớp 12 thì thứ dồn hết trả nợ một thể. Các chuyến dã ngoại bốn mùa xuân hạ thu đông thường niên đều hủy bỏ. Bắt đầu từ tháng Mười Một, mỗi ngày tăng thêm một buổi tự học tối, hai ngày nghỉ cuối tuần cũng rút xuống còn một ngày.

Đào Hoài Nam sớm mặc quần giữ nhiệt, ngày nào cũng ủ trong lớp áo khoác dày sụ vì sợ cảm lạnh. Bản cảm lạnh thì , chỉ sợ Trì Sính lo lắng.

Mùa đông phương Bắc bắt đầu cấp sưởi, khí trở nên ngột ngạt khó chịu, mùi khói ám khắp nơi. Đào Hoài Nam học tan học đều đeo khẩu trang kín mít, khói ho sặc sụa. Sáng sớm Phan Tiểu Trác lớp ho mấy tiếng, Đào Hoài Nam ân cần hỏi: "Cậu cảm , Tiểu Trác?"

Phan Tiểu Trác bảo .

"Đừng , mau uống t.h.u.ố.c ." Đào Hoài Nam sờ sờ cặp sách, lấy một hộp t.h.u.ố.c đưa sang: “Là t.h.u.ố.c cảm ?"

Phan Tiểu Trác ngạc nhiên hỏi: "Cậu lúc nào cũng mang theo cái ?"

"Lần tớ tưởng cảm nên chuẩn sẵn đấy." Đào Hoài Nam : “Hay uống một ít ."

Mới chỉ ho một chút, cũng chẳng do khí bên ngoài ô nhiễm nên sặc , giờ uống t.h.u.ố.c vẻ sớm. Phan Tiểu Trác khó xử sự quan tâm của bạn cùng bàn, từ chối khéo: "Tớ uống vội , cảm ơn ."

"Không gì.” Đào Hoài Nam nhét t.h.u.ố.c ngăn bàn Phan Tiểu Trác: “Nếu thấy cảm thì nhớ uống ngay nhé."

Phan Tiểu Trác ừ một tiếng.

Sự quan tâm của bạn cùng bàn kéo dài đến tận chiều. Sau giờ nghỉ trưa, Đào Hoài Nam từ tầng xuống, chỗ thấy Phan Tiểu Trác ho.

"Cậu cảm thật ?" Đào Hoài Nam dò hỏi.

Phan Tiểu Trác để ý lắm, : "Chắc ."

Đào Hoài Nam xích mép ghế, cố gắng giữ cách xa nhất thể với bạn cùng bàn. Quan tâm bạn là thật, nhưng sợ lây bệnh cũng là thật.

Đến lúc Phan Tiểu Trác mới hiểu Đào Hoài Nam cứ hỏi hỏi là vì cái gì, chút cảm động ban đầu tan biến sạch, chỉ còn sự cạn lời: "Cậu quên mùa đông năm ngoái tớ chịu rét cùng ở cửa lớp ? Lúc đấy lây cảm cho tớ, tớ ."

Đào Hoài Nam vội giải thích: "Năm ngoái lên lớp 12 mà, giờ Anh nhỏ của tớ học hành vất vả lắm, lây cho tớ tớ lây cho thì c.h.ế.t, mau uống t.h.u.ố.c ."

Phan Tiểu Trác lẳng lặng mở bình nước uống thuốc, cả buổi chiều đó ho cũng nín nhịn, sợ ghét bỏ.

Đến tối về nhà, Đào Hoài Nam cũng bắt đầu ho.

Ho vài tiếng xong, bắt đầu giữ cách hai mét với Trì Sính, tắm chung nữa, hôn cũng cho hôn.

Trì Sính thấy né xa như , hỏi: "Em cái gì thế?"

"Em ho." Đào Hoài Nam lùi xa hơn, giường chuyện với Trì Sính.

Trì Sính hỏi: "Khó chịu ?"

"Không khó chịu.” Đào Hoài Nam kể: “Hôm nay Tiểu Trác ho, em lây , em cứ tránh xa chút ."

"Đừng đổ thừa lung tung, mùa đông nào em chả ho.” Trì Sính tới búng trán một cái, búng xong hôn lên chỗ đó: “Còn định trốn ."

Đào Hoài Nam vốn cũng chắc là do khí cảm thật, giờ Trì Sính thế liền hì hì.

Đào Hoài Nam mặc bộ đồ ngủ mới trai mua cho.

Anh trai dường như luôn sợ em lớn lên, đến giờ vẫn thích mua đồ kiểu trẻ con cho Đào Hoài Nam. Hôm nay mặc bộ đồ lông xù ấm áp, chất lông ngắn sờ thích, màu trắng sữa khiến trông như một chú cừu con.

Trì Sính giữ lấy vò qua vò một lúc, Đào Hoài Nam cho nhột, rụt cổ khúc khích né tránh: "Đừng cù eo em..."

Trì Sính ghé cổ ngửi ngửi, còn mùi sữa hoi hoi như hồi bé nữa, nhưng sữa tắm thì vẫn là mùi sữa.

Đào Hoài Nam vò cho một lúc lâu, miệng ư ử rên nhẹ, rõ ràng là phản ứng.

Anh nhỏ cũng trêu , Trì Sính cọ mũi với , âu yếm một lúc bất ngờ dậy học bài. Bỏ Đào Hoài Nam chỏng chơ một , vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, kịp hồn.

Trì Sính bàn học thật, lôi cả đề . Đào Hoài Nam chớp chớp mắt, lặng lẽ dậy.

Ngồi dậy cũng giận dỗi, híp mắt bò xuống giường, chân trần đến chỗ Trì Sính, lên đùi .

Đây là tư thế quen thuộc của hai , cả hai đều thích. Đào Hoài Nam thường trong lòng Trì Sính như một con mèo, Trì Sính một tay ôm , một tay tính toán giấy nháp, cằm tì lên vai Đào Hoài Nam.

Trì Sính thấy sán đến, tay tự nhiên vòng qua ôm lấy. Đào Hoài Nam yên, trượt dọc theo chân Trì Sính xuống , chui tọt gầm bàn.

Trì Sính rũ mắt , Đào Hoài Nam cũng ngẩng đầu, gương mặt ửng hồng với nụ tinh nghịch, hôn lên đầu gối Trì Sính. Ngón tay vén ống quần ngủ của Trì Sính lên, móc nhẹ mắt cá chân.

Đào Hoài Nam là một bé ngọt ngào.

Sự ngọt ngào và ngoan ngoãn của thể hiện ở mặt.

Cậu quỳ gầm bàn nửa tiếng đồng hồ, đầu gối đỏ ửng cả lên. Cuối cùng khi Trì Sính bế , đôi môi đỏ mọng bóng loáng. Trì Sính ôm lòng, hôn thật sâu lên tai và cằm .

Hơi thở Trì Sính nặng nề, Đào Hoài Nam chút ranh mãnh, l.i.ế.m liếm môi.

Trì Sính xoa nắn bắp chân và đầu gối lạnh ngắt vì quỳ đất của , Đào Hoài Nam đùi , vòng tay ôm cổ, thì thầm to nhỏ với giọng điệu mềm mại.

Nói là Anh nhỏ học hành vất vả , để tớ giúp thư giãn nhé!

Nói là tớ thích sờ , hôn , ôm .

Cậu nhắm mắt, hàng mi run rẩy từng nhịp, khẽ : "Anh nhỏ, em thích lắm."

Vừa hiểu chuyện, lời, miệng ngọt xớt, đứa trẻ như thế khiến dâng tặng tất cả thứ cho mà vẫn thấy đủ.

Trì Sính thể thương , Đào Hoài Nam ngoan quá mà.

Chuyện cảm cúm chỉ là báo động giả, cả Đào Hoài Nam và Phan Tiểu Trác đều ốm, chỉ là do khí ô nhiễm nên ho. vì chuyện mà Phan Tiểu Trác nhận định tình bạn giữa và Đào Hoài Nam chỉ là "hàng giả", mấy ngày đó Đào Hoài Nam cũng tin lắm.

Buổi trưa lúc ăn cơm, Đào Hoài Nam bảo với Trì Sính: "Em đắc tội với Tiểu Trác ."

Phan Tiểu Trác thèm để ý đến , cúi đầu ăn cơm của .

Trì Sính gắp một miếng sườn bát Đào Hoài Nam, : "Lại gì khiến ghét ?"

" thấy đáng ghét .” Đào Hoài Nam vẻ mặt vô tội: “Chỉ tại em bảo uống t.h.u.ố.c thôi mà."

Trì Sính chẳng hiểu nổi mấy vụ kiện cáo của bọn họ, cũng chẳng buồn phân xử, chỉ ăn thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam một tay giữ bát, một tay cầm thìa, thìa đưa đến miệng thì mở miệng, thức ăn rơi cũng vội nhặt, dáng vẻ ăn uống chậm rãi của bao giờ luộm thuộm, thậm chí còn khá tao nhã.

Các bạn cùng lớp Trì Sính thấy hai đều chào hỏi. Có vốn học lớp cũ, mới chuyển đến khi phân ban. Dù cũ mới Đào Hoài Nam đều quen gần hết, trưa nào cũng sang ngủ, chỗ bên cạnh Trì Sính chia đôi, một nửa cho Thạch Khải, một nửa cho Đào Hoài Nam.

Tuần Trì Sính và Thạch Khải dãy sát tường, tường lạnh ngắt. Đào Hoài Nam ngủ trong, nếu ngoài lối ngủ yên. Trì Sính lấy áo khoác đắp cho , chắn lạnh từ tường tỏa .

Dưới lớp áo khoác, Đào Hoài Nam nắm lấy một bàn tay Trì Sính, thi thoảng nịnh nọt bóp bóp lắc lắc. Mọi chuyện với Trì Sính đều tự giác hạ thấp giọng, ai cũng Trì Sính để ý đến em trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-69.html.]

Đào Hoài Nam ngủ một giấc trưa ngon lành ở chỗ Trì Sính, tự theo tay vịn cầu thang lên lớp. Mấy tầng lầu giờ thành thạo lắm , thấy đều tự giác tránh đường, ai va cả.

Kỳ thi tháng cuối tháng Mười Một, thành tích của Trì Sính vẫn như khi, chẳng gì bất ngờ.

Với cách học của thì thành tích thể nào tụt dốc , Trì Sính vốn cũng chẳng ham chơi bời gì, thời gian ngoài dành cho Đào Hoài Nam thì dồn hết việc học.

Thạch Khải cùng bàn cũng thơm lây, thành tích tăng lên đáng kể, từ một học sinh đội sổ giờ leo lên mức trung bình của lớp.

Đào Hoài Nam luôn tự hào về thành tích của Trì Sính, một , cộng thêm cả Đào Hiểu Đông nữa, cũng đủ cho hai khoe khoang.

Lúc hai trai về, Đào Hoài Nam thấy hỏi Thang: "Hồi học siêu như thế ?"

Anh Thang đáp: "Cũng tầm tầm thế."

Đào Hiểu Đông : "Dân học Y các ai cũng giỏi cả."

Thang Sách Ngôn tan là qua đây luôn, vẫn mặc sơ mi quần tây, Đào Hiểu Đông tìm cho một bộ đồ mặc nhà để , Thang Sách Ngôn cầm phòng đồ.

Đào Hiểu Đông bảo Trì Sính: "Nói gì thì , học thì học nhưng chú ý sức khỏe, đừng thức khuya quá."

Trì Sính một tiếng, bảo: "Em ."

Đào Hoài Nam cắt hoa quả từ bếp mang , Thang Sách Ngôn đồ xong đẩy cửa bước , hai suýt đụng . Thang Sách Ngôn đỡ một cái, Đào Hoài Nam bảo: "Anh mà rơi hoa quả của em là to chuyện đấy Thang."

"Chưa rơi.” Thang Sách Ngôn đỡ lấy đĩa hoa quả, : “Rơi thì bắt trai em đền."

"Sao bắt đền, đang im thin thít đây ." Đào Hiểu Đông vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh sô pha hiệu cho Thang Sách Ngôn xuống: “Anh đúng là ở đáy chuỗi thức ăn trong cái nhà mà."

Đào Hiểu Đông tự nhận thức khá chuẩn, trong nhà đúng là dễ tính nhất.

Ra ngoài khéo léo, hô mưa gọi gió là thế, nhưng về nhà Đào Hiểu Đông ít tiếng nhất. Thi thoảng sô pha than thở, bảo chẳng địa vị gì cả.

Thực chỉ là đùa thôi, gia đình họ là hòa thuận nhất , lớn sự nghiệp thành công, trẻ con cũng chẳng cần lo lắng nhiều.

Mùa đông năm nay ít tuyết, tuyết bên đường còn kịp chất đống, thi thoảng vài trận tuyết nhỏ rơi xuống đường, xe cộ một lúc là tan biến hết.

Cả mùa đông Đào Hoài Nam giẫm lên tuyết nào, đợi một trận tuyết dày ngập mắt cá chân.

Mãi đến khi xuân ấm hoa nở, băng mặt hồ tan chảy, Đào Hoài Nam mới mơ hồ nhớ mùa đông năm nay mà ít tuyết thế.

Kỳ nghỉ đông sắp kết thúc, Đào Hoài Nam và Trì Sính ở tầng một cửa hàng của trai, trong điện thoại là nhóm chat vô nghĩa của đám bạn.

Lên lớp 12, tần suất chia sẻ mấy video " đắn" của đám em giảm rõ rệt, chủ yếu là do học tối về muộn quá , nam sinh sung sức đến mấy cũng thể ngày nào về nhà cũng cày video , tinh thần chịu nổi.

Còn một tuần nữa là khai giảng, nhóm Quý Nam đang rủ rê chơi hai ngày.

Đây lẽ là kỳ nghỉ cuối cùng của thời cấp ba, đợi đến nghỉ hè thì họ nghiệp .

Tuổi trẻ mùi sầu muộn, đám con trai nhắc đến chuyện chẳng thấy buồn bã gì, cũng chẳng gì lưu luyến. Đời còn dài mà, chỉ mong lớn thật nhanh thôi.

Đào Hoài Nam mặc chiếc áo len kẻ ngang, tôn lên vẻ sạch sẽ trắng trẻo của nhóc.

Trì Sính nhéo má , hỏi lạnh .

Đào Hoài Nam bảo .

Trì Sính bèn dắt lên tầng hai, ở khu vực nghỉ ngơi, bật một bộ phim. Trì Sính xem hình, Đào Hoài Nam tiếng.

Trong nhóm chat bàn bạc sắp xong , tin nhắn nhảy liên tục, Đào Hoài Nam để điện thoại sang một bên kịp . Quý Nam chốc chốc tag hai , đó Trì Sính nhắn một câu: "Mọi quyết ."

Chưa hết một bộ phim, Đào Hoài Nam gối đầu lên đùi Trì Sính ngủ ngon lành.

Trì Sính lấy chăn đắp cho , tay đặt lên . Đào Hoài Nam thích Trì Sính đặt tay lên như thế, cảm giác an .

Ở trong cửa hàng của trai, đùi Trì Sính, giấc ngủ lẽ thoải mái.

trong mơ Đào Hoài Nam cứ chau mày suốt, Trì Sính day day ấn đường cho mấy mà vẫn giãn .

Trì Sính ấn nhẹ ấn đường , xoa đầu .

Không Đào Hoài Nam mơ thấy gì mà ngủ yên, lát Trì Sính gọi dậy.

Tỉnh cũng gì, ngẩn ngơ một lúc lâu.

Đào Hiểu Đông việc xong nghỉ tay, lượn một vòng. Thấy Đào Hoài Nam mím môi đó hó hé gì, hỏi: "Sao thế ?"

Trì Sính bảo: "Ngủ ngon ạ."

"Thế ngủ .” Đào Hiểu Đông vẫn đeo găng tay, lát nữa còn tiếp nên lười tháo, khoanh tay bên cạnh một lúc, dùng vai huých em trai: “Sao còn gắt ngủ thế ."

Đào Hoài Nam tật gắt ngủ, từ bé ngủ ngon cũng quấy . Chắc là do mơ thấy giấc mơ chẳng vui vẻ gì nên tỉnh dậy mới trầm mặc như thế.

Đào Hoài Nam dựa trai, Đào Hiểu Đông vòng tay ôm lấy .

Sắp khai giảng , dù chơi cũng xa , chỉ loanh quanh khu vực lân cận một hai ngày thôi.

Cuối cùng địa điểm chốt là thành phố bên cạnh, bố Quý Nam một khách sạn ở đó. Chơi bời thì cũng chẳng gì, chẳng qua là tìm một chỗ xa gần để đám con trai xả nữa thôi.

Đào Hoài Nam thích chơi cùng , thích bầu khí náo nhiệt .

Lần leo núi cùng lớp hồi lớp 10 là đầu tiên đám choai choai tụ tập uống rượu. Hơn hai năm trôi qua, cái gì cần học cũng học hết , bọn họ cũng ít lén lút tụ tập nhậu nhẹt.

Nhắc đến chuyện uống rượu, một điều khá bất ngờ là Đào Hoài Nam uống hơn Trì Sính.

Đám nhóc quậy phá luôn coi Đào Hoài Nam là trẻ con, nghĩ yếu ớt, cái dáng vẻ cũng chẳng giống uống . Ban đầu Đào Hoài Nam đúng là uống bao nhiêu, một hai chai bia là lâng lâng . Sau chẳng hiểu tự dưng tửu lượng lên.

Trì Sính ngược uống mấy, khoản giống Trì Chí Đức, cũng thích uống rượu.

Đám con trai mới lớn chơi là để xõa, tuổi mười tám mười chín chỉ quậy tưng bừng. Trên xe bàn tán chuyện tối nay nhậu nhẹt, Đào Hoài Nam và Trì Sính ghế , m.á.u bảo vệ nổi lên, vỗ vỗ đùi Trì Sính bảo: "Không , tớ đây ."

Trì Sính tuy buồn nhưng cũng chiều theo ý bảo vệ của : “ừ" một tiếng bảo: "Sợ c.h.ế.t ."

"Đừng sợ.” Đào Hoài Nam : “Để bọn họ thấy tửu lượng của nhà họ Đào."

Trì Sính : "Theo lý mà thì Trì..."

"Trì gì mà Trì.” Đào Hoài Nam ngắt lời, suỵt một tiếng: “Anh cứ tối nay em xử bọn họ."

 

 

 

Loading...