Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 42: Công đường thẩm án
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:56:53
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồng Mai cất kỹ bã t.h.u.ố.c và đơn t.h.u.ố.c ngăn kéo cùng của bàn trang điểm. Vừa cất xong, liền thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên hành lang, hai đưa mắt , ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Người tới gấp gáp như , chẳng lẽ chuyện gì ?
Đang lúc suy đoán, Trúc Thanh cất tiếng gọi: “Phu nhân.”
Phù, hóa là Trúc Thanh. Hai thở phào nhẹ nhõm, Hồng Mai lập tức mở cửa.
"Xảy chuyện gì mà luống cuống thế?"
Trúc Thanh lách nhanh trong, thở gấp bẩm báo: “Phu nhân, ban nãy nô tỳ đổ t.h.u.ố.c thì Lưu ma ma bắt gặp, bà còn mang cả bát và hộp thức ăn .”
Bát của mỗi viện đều hoa văn khác biệt, mang bát , chỉ cần liếc mắt một cái là đồ của viện nào.
Tuy nhiên, khi trải qua chuyện phát hiện t.h.u.ố.c động tay động chân, việc đổ t.h.u.ố.c bại lộ dường như chẳng còn đáng bận tâm nữa. Bị Dương thị thì , uống thì uống. Dẫu nàng cũng tỏ rõ thái độ với Dương thị từ lâu, bà cũng sẽ chẳng lấy lạ.
Kiều Vãn Nguyệt thong dong bình tĩnh an ủi Trúc Thanh: “Không , thấy thì thấy thôi. Nếu bà tìm thì qua đó, bà vạch trần thì chúng cứ coi như chuyện .”
Trái tim đang treo lơ lửng của Trúc Thanh rốt cuộc cũng chùng xuống đôi chút: “Phu nhân, như thật sự chứ ạ?”
"Có thể chuyện gì cơ chứ?"
Bây giờ chuyện là Dương thị, nàng.
Buổi trưa đ.á.n.h một giấc, Kiều Vãn Nguyệt bèn đợi Tần Yến trở về. Đợi mãi thấy , nàng thầm nghĩ hôm nay chắc về muộn .
Đến chạng vạng, Hồng Mai bước bẩm báo Tần Yến về tới phủ, nhưng nửa đường Dương thị gọi qua đó .
Nàng "ồ" một tiếng, quả nhiên đúng với tác phong hành sự của Dương thị, bản đang ốm đau mà vẫn quản đủ chuyện, sinh bệnh mới lạ.
Kiều Vãn Nguyệt xua tay, giọng điệu nhẹ tênh: “Không , thì cứ để bà . Ta đoán một lát nữa sẽ tới thỉnh qua đó ngay, các em thấy ?”
Hồng Mai và Trúc Thanh liên tục gật đầu. Quả thực, cứ chuyện gì là Dương thị lập tức gọi phu nhân qua răn dạy, quyết để qua đêm. Đoán chừng cũng , nếu bà chẳng phái chặn đường Hầu gia khi ngài còn kịp bước cửa viện.
Kiều Vãn Nguyệt đoán sai, chừng nửa nén nhang , bên viện Dương thị tới thỉnh. Bọn họ rõ là chuyện gì, nàng cũng chẳng buồn hỏi, trong lòng tự hiểu rõ.
Trời chạng vạng lạnh hơn ban ngày nhiều. Lúc khỏi cửa Kiều Vãn Nguyệt khoác thêm áo choàng, đến chỗ đón gió lạnh đến mức run cầm cập, bất giác rụt cổ . Khi bước đại sảnh, ấm hắt mặt mới khiến nàng thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Dương thị đang gượng bệnh ghế chủ vị. Tần Yến một bên, thần sắc trông gì khác lạ, nhưng thấy nàng bước liền khẽ nhíu mày, mở lời : “Sao nàng mặc ít thế?”
Nàng hít hít mũi: “Không , đây hết lạnh .”
Sắc mặt Tần Yến vẫn dịu , ánh mắt cứ dán chặt nàng, thậm chí ngay mặt Dương thị còn vươn tay nắm lấy tay nàng. Kiều Vãn Nguyệt ngượng ngùng rụt tay về, nhỏ giọng nhắc nhở: “Mẫu vẫn còn ở đây kìa.”
"Lần ngoài nhớ mặc nhiều thêm một chút."
"Vâng ." Nàng gật đầu lia lịa.
Hành động và thái độ của hai lọt mắt Dương thị, vô cùng chướng mắt. Bà ho khan một tiếng, hai mới ngước lên bà , đó thẳng .
Không đợi Dương thị lên tiếng, Kiều Vãn Nguyệt hề hề mở lời: “Mẫu , tìm chúng con qua đây chuyện gì ? Người vẫn đang mang bệnh, cứ đợi khỏe hơn chút nữa cũng muộn mà.”
Tần Yến sang nàng nhưng gì.
Dương thị vốn đang ốm nên sắc mặt khó coi, lúc càng thêm tái nhợt. Bà liếc xéo Kiều Vãn Nguyệt, cơn giận kìm nén nổi.
"Đương nhiên là chuyện quan trọng ."
Kiều Vãn Nguyệt thích mùi hương trong phòng bèn khẽ chun mũi, đó Dương thị : “Đại lang tuổi còn nhỏ, đến giờ vẫn con nối dõi, nương như vô cùng sốt ruột. Trước đây khi nó thành , nghĩ tới chuyện nhận con nuôi từ tông thất, nhưng Đại lang từ chối, cũng tiện gì thêm. Bây giờ nó thành , tâm nguyện lớn nhất của chính là con mau chóng sinh lấy một mụn con để an ủi vong linh của Lão Hầu gia. Cho nên mới dặn dò nhà bếp mỗi ngày đưa t.h.u.ố.c bổ tới, con thì , mà sai đổ .”
"Nếu con uống thì cứ thẳng, hà tất lãng phí một mảnh hảo tâm của ."
Nói xong bà sụt sùi vài tiếng, nhưng tuyệt nhiên thấy nửa giọt nước mắt.
Kiều Vãn Nguyệt liếc Tần Yến để xem phản ứng của , bình tĩnh, những lời Dương thị chẳng thể tạo nên một tia gợn sóng nào trong .
Nàng mím môi, hỏi: “Thang t.h.u.ố.c đó là do mẫu chuẩn ạ? Cũng là mẫu phân phó hạ nhân mỗi ngày sắc t.h.u.ố.c mang tới?”
Hỏi mấy chuyện để gì?
Dương thị nghi hoặc sang: “Đương nhiên , chẳng cũng là vì chuyện con nối dõi thôi .”
Bà với dáng vẻ vô cùng đường hoàng. Cảm xúc của Kiều Vãn Nguyệt hề mảy may d.a.o động, nàng "ồ" một tiếng hỏi: “Mẫu đơn t.h.u.ố.c đó ? Nếu là vì chuyện con cháu, cần phiền đến mẫu nữa, cứ giao cho bọn Trúc Thanh lo liệu là .”
Ánh mắt Dương thị khẽ lóe lên, nhưng nhanh lấy vẻ trấn định: “Ồ, quên mất để ở , lúc nào tìm thấy sẽ cho đưa qua cho con.”
"Vâng."
Kiều Vãn Nguyệt đầu, mỉm với Tần Yến: “Chàng thấy cả chứ, mẫu luôn quan tâm chúng , sai bốc thuốc, phái sắc thuốc. Không thể phụ tâm ý của mẫu .”
Tần Yến nhíu mày, đoán chừng trong lời nàng ẩn ý, liền mang theo ánh mắt nghi hoặc nàng một lúc, nhưng lên tiếng hỏi ngay mà đợi về phòng tính.
Dương thị lời lẽ của nàng vẻ đúng lắm bèn dò xét sang. Kiều Vãn Nguyệt vẫn giữ dáng vẻ như ngày thường, mặt chẳng để lộ chút manh mối nào.
Là do nàng che giấu quá giỏi, là do nghĩ nhiều ?
Dương thị bệnh khỏi hẳn, nãy giờ gượng dậy chuyện một lúc lâu, nhọc lòng suy tính, đầu bắt đầu đau nhức, giật từng cơn. Bà chịu đựng nổi nữa, dù gặng hỏi thêm Kiều Vãn Nguyệt vài câu cũng đành lực bất tòng tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-42-cong-duong-tham-an.html.]
Bà xua tay, chống tay lên bàn : “Các con về .”
"Mẫu , chứ, để con dìu nghỉ ngơi."
Kiều Vãn Nguyệt vội vã chạy tới đỡ bà trở về giường. Làm một con dâu hiếu thuận quả thực dễ dàng gì, lúc nào cũng diễn kịch, haizz.
Đỡ Dương thị xuống giường xong xuôi, hai vợ chồng tỏ vẻ ân cần canh giữ một lúc, đút cho bà uống xong t.h.u.ố.c mới cáo lui.
Đón những luồng gió bấc lạnh buốt, Kiều Vãn Nguyệt lên tiếng: “Lời của mẫu ban nãy đều thấy cả chứ, đơn t.h.u.ố.c là do bà tìm kê, cũng là bà phân phó hạ nhân sắc.”
Đôi mắt sâu thẳm của nam nhân lóe lên tia sáng sắc bén: “Thuốc vấn đề.”
Không là nghi vấn, mà là khẳng định chắc nịch.
"Về hẵng ."
Đêm khuya thanh vắng, Hầu phủ canh phòng sương nghiêm càng thêm vắng lặng, tiếng bước chân cũng thưa thớt dần.
Hai phu thê đang trò chuyện trong phòng, bọn hạ nhân đều đuổi hết, ngay cả Trường Sinh túc trực cửa cũng lùi xa một . Trường Sinh đăm chiêu về phía cánh cửa phòng, nhớ ánh mắt ngưng trọng của Hầu gia và phu nhân lúc bước . Y cảm thấy chuyện hề đơn giản, chắc chắn là chuyện quan trọng, chừng sắp đại sự xảy .
Đêm lạnh buốt giá, Trường Sinh ôm chặt lấy hai cánh tay, bất giác rùng một cái. Chỉ mong chuyện đừng liên lụy tới Hầu gia, là vạn sự đại cát .
Bên trong phòng, ngọn lửa than thi thoảng nổ lách tách, mùi hương ấm áp lan tỏa trong khí khiến cõi lòng Kiều Vãn Nguyệt an tâm hơn nhiều. Nàng kịp là t.h.u.ố.c vấn đề, ngờ Tần Yến tự suy đoán , tâm tư quả nhiên sắc bén.
Kiều Vãn Nguyệt cũng định giấu giếm. Về đến phòng nàng liền đóng chặt cửa, lấy bộ đơn t.h.u.ố.c và bã t.h.u.ố.c đặt lên bàn, với Tần Yến: “Đây là loại t.h.u.ố.c mà chúng thường uống mỗi ngày, đơn t.h.u.ố.c và bã t.h.u.ố.c đây, Hầu gia xem thử điểm nào ?”
Sắc mặt Tần Yến lúc cực kỳ khó coi, đáy mắt vần vũ lệ khí, cả toát uy áp bức khiến thở nổi. Nếu Kiều Vãn Nguyệt chung sống với một thời gian, e là lúc cũng ép đến mức lồng n.g.ự.c tức tối.
Tần Yến xem xong liền đặt xuống, lệ khí trong mắt càng thêm nồng đậm, gằn từng chữ: “Chắc chắn chứ? Nàng tra xét rõ ràng ?”
Nàng nhún vai: “Hầu gia thể tự kiểm chứng.”
Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một tiếng thở dài, tiếp đó thấy giọng Tần Yến vang lên: “Không tin nàng, mà là chuyện liên quan quá lớn, nếu là thật, sẽ xử lý theo gia quy.”
Gia quy nhà họ Tần dài, Kiều Vãn Nguyệt hết, chẳng cái kiểu "xử lý" mà Tần Yến là xử lý như thế nào. nàng đoán chắc chắn sẽ giơ cao đ.á.n.h khẽ.
Tần Yến vô cùng thiết diện vô tư, kế mẫu cũng dám phạt, nếu bản nàng mà phạm , liệu phạt nặng nàng ?
Kiều Vãn Nguyệt bất giác rùng một cái, cứng cổ đáp: “Người sắc t.h.u.ố.c là nha Tiểu Hoa bên viện Thái phu nhân. Sắc xong thì nàng mang bã thẳng cầu Lục Lý ném. Còn về phần d.ư.ợ.c liệu do ai mua sắm, Hầu gia thể tự điều tra.”
Căn phòng chợt chìm tĩnh lặng. Kiều Vãn Nguyệt thấy hỏi gì thêm bèn sang , thấy Tần Yến đang nhíu mày trầm mặc, nàng cũng thức thời giữ im lặng. Tiếp theo nên gì, cứ để Tần Yến quyết định.
Một lát , hàng chân mày của nam nhân mới giãn , lệ khí nơi đáy mắt tan , đó là gương mặt ôn hòa thường ngày. Hắn cất tiếng: “Nàng uống bao nhiêu bát ? Phải tìm đại phu tới xem .”
Nàng lắc đầu, thành thật đáp: “Ta chỉ uống hai ngày lúc mới thành thôi, đó đổ hết , ảnh hưởng gì lớn. Còn thì , e là uống ít nhỉ.”
Tần Yến "ừ" một tiếng. Mấy ngày đầu thành với Lâm Ái Trân cũng uống, nhưng uống ròng rã như hiện tại. Hắn lo cho , là nam nhân, thể tráng kiện. Hắn chỉ lo cho nàng, tuổi còn nhỏ, thể trạng yếu ớt, ngộ nhỡ uống nhiều để di chứng thì ?
"Ta ."
Dù Tần Yến vẫn kiên quyết tìm đại phu tới bắt mạch cho nàng. Để đôi bên cùng yên tâm, Kiều Vãn Nguyệt đồng ý, tiện thể ép cũng khám luôn, thể là quan trọng nhất.
Bọn họ vẫn còn trẻ, con cái. Nếu thể thực sự sinh bệnh, thể con thì ? Chắc chắn sẽ ôm hận cả đời.
Trời khuya, thấy chuyện cần bàn cũng hòm hòm, Kiều Vãn Nguyệt dậy trong chuẩn nghỉ ngơi. Đi ngang qua chỗ Tần Yến, cổ tay nàng đột nhiên nắm chặt, kéo mạnh ôm gọn lòng.
Hắn ôm chặt, áp sát lồng n.g.ự.c khiến nàng cảm thấy khó thở.
"Chàng thế?" Đột nhiên ôm chặt như , cánh tay hình như còn đang khẽ run rẩy, là ảo giác của nàng ?
Kiều Vãn Nguyệt đẩy thử, nhưng sức nàng quá nhỏ, đẩy mãi suy suyển nên đành chịu.
"Lanh lẹ một chút cũng , đừng ngoan ngoãn quá, nhỡ ở đây, nàng sẽ chịu thiệt thòi lớn."
Ồ, thì là đang ám chỉ chuyện bát t.h.u.ố.c bổ.
Kiều Vãn Nguyệt còn đang mắng đây . Lần may mà nàng nhạy bén phát hiện , thì ngốc nghếch, tính kế lâu như mà chẳng gì. ngẫm cũng , tâm tư Tần Yến đều đặt ở triều đình, những chuyện dơ bẩn chốn hậu trạch thấu suốt cũng là lẽ thường.
Dựa lồng n.g.ự.c vạm vỡ của nam nhân, lắng nhịp tim trầm mạnh mẽ, nàng cảm thấy vô cùng an tâm, cực kỳ cảm giác an .
Tiểu cô nương tựa thầm, : “Không mắng hiểu quy củ nữa ?”
Trước đây cứ thích quở trách nàng hiểu quy củ, bây giờ thì ít hơn , thỉnh thoảng nàng chọc tức mới lôi càm ràm.
Nam nhân bật trầm thấp, lồng n.g.ự.c rung lên, thanh âm tựa hồ vang sát bên tai: “Không quy củ thì thôi , ngoan ngoãn giữ quy củ quá cũng .”
Sẽ bớt nhiều chuyện thú vị.
Khóe môi Tần Yến từ nãy tới giờ vẫn luôn cong lên, tiếp: “Chuyện cứ giao cho xử lý, nàng đừng lo lắng nữa.”