Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 42: Thuốc có vấn đề
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:56:51
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc cửa, Kiều Vãn Nguyệt ngoái đầu , vặn thấy nhị thẩm mong Dương thị mau chóng khỏe , bà quản gia thì các bà mới yên tâm.
Nàng bĩu môi, chẳng buồn bận tâm mà bước . Nói cái gì mà yên tâm chứ, thực chất là Dương thị lôi kéo, thi ân huệ cho bọn họ mà thôi.
là cùng một giuộc với .
Ngày đông trời tối sớm, Kiều Vãn Nguyệt sớm rửa mặt lên giường, chủ yếu là vì sợ lạnh.
Lúc Tần Yến trở về, nàng đang sấp sách, thấy cửa liền liếc mắt một cái, : “Chàng về càng lúc càng muộn đấy.”
Giọng điệu mang chút chất vấn, Tần Yến giãn hàng lông mày, ôn hòa như gió xuân.
"Nàng quản càng ngày càng nhiều đấy."
Nàng về phía , đáp lời: “Chẳng thế thì , dẫu gì cũng là phu nhân, thể quản ? Chàng đói ?”
Tần Yến đang y phục, bèn "ừm" một tiếng: “Đói . , sổ sách tháng xem thế nào ?”
Động tác lật sách của Kiều Vãn Nguyệt khẽ khựng , nàng xoay bò dậy. Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, ngũ quan tinh xảo, nhất là đôi mắt , lúc sáng lấp lánh.
"Xem xong , chút vấn đề nhỏ."
Tần Yến mặc một chiếc trường bào màu lam, tăng thêm vài phần ôn hòa, bớt vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày. Hắn tự rót cho , hỏi: “Vấn đề gì?”
Tiểu cô nương c.ắ.n môi do dự nên . Ngẫm nghĩ một chốc, nàng mím môi, nuốt những lời định bụng.
"Ta vẫn hiểu rõ lắm, vài ngày nữa sẽ cho ."
"Vấn đề nhỏ mà cần vài ngày mới hiểu rõ ." Tần Yến lắc đầu , “Xem là vấn đề nhỏ .”
Cuối cùng Kiều Vãn Nguyệt vẫn kể vấn đề nhỏ đó cho Tần Yến. Dù gặng hỏi, nhưng nàng quyết , đợi Hồng Mai tra rõ chuyện t.h.u.ố.c thang cũng muộn.
Tần Yến bẻ nàng, đành thôi.
Liên tục mấy ngày liền, Kiều Vãn Nguyệt gián đoạn lúc chuẩn uống thuốc, kêu đau đầu thì cũng than đau eo, hoặc là cố tình nũng ầm ĩ. Cứ tới tới lui lui như thế, Tần Yến rốt cuộc uống bát t.h.u.ố.c đó nữa. Tần Yến là ai cơ chứ, xưa nay vốn nhạy bén, vài như lập tức nhận điều bất thường.
Hắn đầu, dùng ánh mắt dò xét nàng, mang theo chút khó hiểu: “Mấy ngày nay ? Nàng cố tình cho uống thuốc.”
Kiều Vãn Nguyệt chớp chớp đôi mắt vô tội, đôi môi đỏ mọng khẽ vểnh lên, kiều diễm đáng yêu. Dù lúc nàng đang dối thì Tần Yến cũng chẳng thể giận nổi.
"Đâu , nghĩ nhiều . Ta chỉ cảm thấy để bụng đói uống t.h.u.ố.c ."
Nàng vòng tay lưng xoa xoa eo, ngầm ám chỉ điều gì đó. Tần Yến chú ý tới động tác của nàng, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lóe lên vẻ mất tự nhiên, ánh mắt khẽ né tránh, dậy bước đến cạnh nàng.
Im lặng, dùng hành động cho lời , bàn tay to rộng áp lên eo nàng. Nhiệt độ của nóng bỏng hơn nàng, khoảnh khắc chạm , nàng thoải mái thở hắt một tiếng, híp mắt dựa hẳn tay .
Thật kỳ lạ, rõ ràng bàn tay thô ráp hơn tay nàng, cớ xoa bóp thoải mái hơn nàng tự nhỉ? Là do nhiệt độ khác ?
Kiều Vãn Nguyệt nghiêng đầu, đập mắt là đường nét cằm kiên nghị của nam nhân, góc cạnh tuấn lãng. Nàng nhịn bèn hỏi: “Chàng xoa bóp thoải mái thật đấy, thường xuyên ?”
Tần Yến lập tức hiểu ý nàng, đôi mắt đen nhánh khẽ d.a.o động, trầm mặc chốc lát. Ngay lúc Kiều Vãn Nguyệt tưởng rằng sẽ mãi im lặng, thì Tần Yến chậm rãi mở lời: “Ta và A Trân, như nàng nghĩ .”
Trước mỗi khi nhắc tới chuyện chung đụng giữa Lâm Ái Trân và , Tần Yến luôn giữ im lặng. Nàng tò mò lắm, nhưng hiểu cũng chẳng thiết tha nhắc nữa. Thi thoảng lỡ miệng hớ, thấy im lặng, Kiều Vãn Nguyệt bèn giả lả cho qua chuyện.
Hôm nay lạ thật đấy, mà chịu hồi đáp.
Kiều Vãn Nguyệt gặng hỏi: “Vậy là như thế nào?”
Hai bọn họ hòa hợp hơn ? Ân ái hơn ?
Nghĩ tới những chuyện đó, lồng n.g.ự.c nàng chợt buồn bực khó chịu, thở nổi, hệt như cảm giác sắp ngạt thở. Nàng hít thở sâu vài mới thấy đỡ hơn đôi chút.
Tần Yến cúi đầu, thấy vầng trán bóng loáng, chóp mũi nhỏ nhắn và đôi môi hồng nhuận của nàng. Nàng đang ngửa đầu chăm chú , đôi mắt trong trẻo sạch sẽ, đáy mắt phản chiếu hình bóng , khiến khỏi rung động.
Hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, đó rút tay về, : “Đỡ hơn chút nào .”
"Chàng mau ." Đừng hòng đ.á.n.h trống lảng.
"Sắp trễ giờ thượng triều ." Tần Yến khẽ , vuốt y phục thẳng cửa. Nghe thấy tiếng nắm đ.ấ.m nện xuống giường vang lên từ phía , nụ môi càng sâu hơn.
Bát t.h.u.ố.c bàn nguội, Kiều Vãn Nguyệt bực bội phẩy tay, bảo Trúc Thanh mang đổ, nhớ đừng để ai thấy.
Trúc Thanh cất bát t.h.u.ố.c hộp đựng thức ăn, xách đổ. Trong góc nhà bếp đặt một cái thùng lớn, chuyên dùng để chứa nước vo gạo và thức ăn thừa hàng ngày, hôi thối vô cùng. Đổ t.h.u.ố.c đó vặn che giấu mùi, mấy tháng qua chẳng ai phát hiện .
Trúc Thanh cẩn thận mon men gần thùng nước gạo, cực kỳ cảnh giác ngó nghiêng tứ phía. Xung quanh im ắng một bóng , nàng bèn mở nắp hộp thức ăn, thoăn thoắt hắt hai bát t.h.u.ố.c trong.
lúc nàng xách hộp định rời , thì từ đột nhiên túa vài vây chặt lấy nàng . Tiếng một nha ầm ĩ: “Lưu ma ma, nô tỳ gạt bà chứ, hôm qua nô tỳ tận mắt thấy Trúc Thanh đổ t.h.u.ố.c , hôm nay đổ tiếp.”
Trúc Thanh sợ hãi tim đập thình thịch, mặt mũi trắng bệch, khẩn trương hoảng loạn đám mắt.
Lưu ma ma là do Tiểu Thúy mời tới. Hôm qua Tiểu Thúy thấy Trúc Thanh đổ thuốc, bèn định mượn chuyện nhờ Lưu ma ma vài lời , để viện của Thái phu nhân hầu hạ, đỡ việc lấm lem bùn đất ở nhà bếp, mãi chẳng ngóc đầu lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-42-thuoc-co-van-de.html.]
Thế nên mời tới, cũng tóm tận tay lúc Trúc Thanh đang đổ thuốc. Vẻ mặt Tiểu Thúy vô cùng đắc ý.
Trúc Thanh siết chặt quai hộp thức ăn, cố đè nén cơn căng thẳng, gồng giọng : “Các ý gì? Phu nhân trong khỏe, dạo ngửi mùi t.h.u.ố.c nên sai mang đổ, nào? Không đổ chắc?”
Vẻ đắc ý của Tiểu Thúy thu . Tới lúc mới cảm thấy bản quá khinh suất. Phải , cho cùng cũng chỉ là đổ mấy bát thuốc, Kiều Vãn Nguyệt là Hầu phu nhân, là đương gia chủ mẫu, t.h.u.ố.c bổ thích thì uống, thích thì thôi, đến lượt một nha nhóm lửa như lên tiếng.
Tiểu Thúy hoảng hốt sang Lưu ma ma, xem thái độ của bà mới tính tiếp.
"Chỉ là một bát thuốc, dĩ nhiên thể đổ." Lưu ma ma cất lời.
Trúc Thanh lúc Lưu ma ma, sắc mặt Tiểu Thúy, còn gì mà hiểu nữa chứ.
Nàng hất cằm, lôi khí thế của một đại nha nhất đẳng, : “Nếu đổ , các trò gì thế ?”
Trúc Thanh thực tâm hoảng, đối phương ỷ đông h.i.ế.p yếu, lỡ động tay động chân thì nàng chắc chắn chịu thiệt. Nàng nuốt nước bọt, : “Nếu chuyện gì, đây, còn về hầu hạ phu nhân nữa.”
Trúc Thanh ngẩng cao cằm ngang qua Lưu ma ma. Bàn tay nắm hộp thức ăn rịn mồ hôi, mu bàn tay dùng sức đến trắng bệch. Bước chân tuy rối loạn, nhưng đôi chân và cơ thể cứng đờ đến khó tin, nếu kỹ là sẽ nhận ngay.
Lưu ma ma việc ở Hầu phủ mấy chục năm, tuổi tác lớn hơn Trúc Thanh nhiều, khôn ngoan như cáo già thành tinh. Dáng vẻ bất thường của Trúc Thanh qua khỏi mắt bà , bề ngoài trấn tĩnh nhưng trong lòng đang luống cuống lắm đây mà.
Lưu ma ma nhếch môi , : “Trúc Thanh cô nương cứ việc , nhưng đồ thì giữ .”
Đồ ở đây chính là hộp thức ăn tay nàng . Lưu ma ma lấy chiếc hộp về để giao tang chứng, chứng, sợ Trúc Thanh chối cãi.
Trúc Thanh lập tức siết chặt quai hộp, phớt lờ bà , cứ thế cắm mặt thẳng. Lưu ma ma thấy nàng giả điếc vờ câm, liền nháy mắt với mấy bên cạnh. Bọn họ hiểu ý, trực tiếp xông lên cướp hộp thức ăn. Trúc Thanh sức lực nhỏ, nhưng đối phó với hai thì chống cự , hộp thức ăn trong tay vẫn cướp mất.
"Lưu ma ma, trong phủ còn quy củ nữa ? Hay là bên cạnh Thái phu nhân đều vô phép vô tắc như thế?" Trúc Thanh giận dữ, âm lượng cũng cất cao hơn.
Động tĩnh bên nhanh thu hút sự chú ý của xung quanh. Bọn họ thi ló đầu ngóng, nhưng thấy Lưu ma ma và Trúc Thanh xảy xô xát, liền lập tức ngoảnh mặt . Người của hai vị phu nhân, đắc tội bên nào cũng xong, coi như thấy là bớt việc nhất.
Lưu ma ma châm biếm , đáp: “Trúc Thanh cô nương quá lời , t.h.u.ố.c bổ là do Thái phu nhân phân phó. Nếu phu nhân uống, dẫu cũng nên bẩm báo với Thái phu nhân một tiếng mới đạo. Khách khí với Trúc Thanh cô nương một chút.”
Bà hiệu cho thủ hạ buông . Kế đó, Lưu ma ma : “Đồ đạc mang , nếu lấy thì cứ đến viện của Thái phu nhân mà đòi.”
Nói xong, Lưu ma ma thu nụ , dẫn rời .
"Các …"
Trúc Thanh tức đến mặt mày trắng bệch, giận dữ dậm chân tại chỗ. Nhìn bóng lưng bọn họ khuất dần, Trúc Thanh ý thức chuyện chẳng lành, tức tốc chạy về báo cho Kiều Vãn Nguyệt.
Hôm nay gió lớn, tiếng gió rít gào, thổi bay cửa nẻo kêu lạch cạch, nhành cây cũng lắc lư nghiêng ngả.
Kiều Vãn Nguyệt vốn sợ lạnh, hôm nay gió to như thế, nàng chẳng buồn bước chân khỏi cửa, huống hồ mắt còn chuyện quan trọng hơn lo.
Hồng Mai cầm theo bã t.h.u.ố.c trở về. Lúc hai đang ở trong phòng, nhỏ giọng bẩm báo: “Biểu nhà biểu di của nô tỳ cầm bã t.h.u.ố.c hỏi đại phu . Thuốc đúng là t.h.u.ố.c cường kiện thể, nhưng bên trong lén trộn thêm vị hồng hoa, nữ t.ử nên dùng lâu dài.”
Hồng hoa, công dụng hoạt huyết hóa ứ, nữ giới uống dễ lạnh cơ thể, khó thụ thai, phụ nữ t.h.a.i dùng sẽ gây sảy thai. Thủ đoạn thật là độc ác.
Kiều Vãn Nguyệt thầm thấy may mắn vì chỉ uống một hai , nếu cơ thể hủy hoại mất .
Nàng hít sâu một , nén cơn giận xuống, hỏi: “Vậy thang t.h.u.ố.c còn thì ?”
Thuốc của nàng và Tần Yến vốn khác , đơn t.h.u.ố.c chắn chắn cũng khác, rốt cuộc Tần Yến uống thứ gì?
Sắc mặt Hồng Mai trầm ngâm, rành rọt từng chữ: “Là t.h.u.ố.c tránh thai.”
Kiều Vãn Nguyệt lạnh thành tiếng, thật lợi hại, còn tính toán cẩn thận cả hai đường cơ đấy.
Tần Yến uống thứ lâu như , thể mắc mầm bệnh gì , hôm nào tìm đại phu bắt mạch cho mới .
Nàng chìm trầm tư, ánh mắt dán chặt đơn t.h.u.ố.c bàn, đang suy tính điều gì.
Một chốc , Hồng Mai cúi thấp giọng hỏi: “Phu nhân định tính đây? Có nên bẩm báo với Hầu gia ?”
"Nói, đương nhiên là ."
Dương thị toan tính chuyện ngày một ngày hai, lẽ mười mấy năm . Bà dám tay ngấm ngầm hại Tần Yến, đoán chừng là do tìm cơ hội, hoặc e ngại Tần Yến đột ngột qua đời sẽ khiến khác sinh nghi.
Động tay động chân chuyện con cháu nối dõi thì cao minh hơn nhiều. Nếu Tần Yến mãi nhi tử, một là nhận con nuôi từ tông thất, hai là giao quyền quản gia cho Tần Nặc . Đứa trẻ nhận nuôi từ tông thất, Dương thị dễ bề kiểm soát, ngày tay cũng dễ như trở bàn tay.
Dương thị thèm khát tước vị Hầu tước lâu . Có lẽ ngay từ lúc Tần Nặc đời, bà ấp ủ cái tâm tư .
là mưu sâu kế hiểm.
Kiều Vãn Nguyệt khẽ lấy tinh thần, ánh mắt đờ đẫn dần tiêu cự, dặn dò Hồng Mai: “Cất kỹ đồ đạc , đợi Hầu gia trở về, sẽ đích với .”
"Vâng ạ."