Vì chuyện đổi giường, Tần Yến tức giận đến mức mặt mày xanh lét bỏ , thèm nàng thêm một cái, cũng chẳng câu nào. Đến bữa tối, Kiều Vãn Nguyệt sai Trúc Thanh mời, một lúc Trúc Thanh bẩm báo, Hầu gia sẽ dùng bữa ở thư phòng.
Kiều Vãn Nguyệt xua tay tỏ ý , nhưng trong lòng thừa hiểu, nàng thực sự chọc giận Tần Yến . Chắc là tức giận hề nhẹ, sẽ còn giận dỗi dài dài đây.
Thích giận thì cứ giận , nàng đây còn nguôi giận .
Trong viện tĩnh mịch, một sự im ắng mang theo cảm giác ngột ngạt, đè nén, tạo cho một cảm giác ủ rũ, ngột ngạt đến khó thở. Bọn nha , gia nhân việc càng thêm cẩn trọng, năng cũng hạ thấp giọng xuống.
Mấy hầu lôi kéo Trường Sinh , ủ rũ than thở: “Sinh ca, đến bao giờ Hầu gia mới bớt giận đây? Tụi nhẹ nhàng rón rén, năng cũng chả dám to, chỉ sợ Hầu gia phật ý. Lúc Hầu gia trông đáng sợ lắm.”
Trường Sinh nhăn mày phiền muộn, vẻ mặt cũng chẳng khá khẩm hơn là bao: “Ta mà , cũng mong Hầu gia nguôi giận lắm chứ. Vấn đề là ở phía phu nhân kìa, chỉ cần phu nhân chịu mở lời dỗ dành Hầu gia một chút, chuyện sẽ đấy ngay. Hay là bọn ai khuyên phu nhân thử xem?”
Trường Sinh liếc mắt một lượt, mấy vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, ai dám . Bọn họ đều là hạ nhân việc ở ngoại viện, nội viện vốn dĩ bén mảng. bọn họ thể tiếp xúc với Hồng Mai và Trúc Thanh, ngẫm nghĩ một chốc, bọn họ quyết định tìm Hồng Mai tỷ tỷ nhờ cậy, ích.
Mấy đang túm tụm to nhỏ với thì thấy Hồng Mai xách giỏ từ cửa hông tới. Thấy bọn họ xúm đông xúm đỏ, nàng tò mò rướn cổ hỏi: “Trường Sinh, các gì thế? Trốn việc ?”
Hồng Mai tuy quản sự, nhưng là tâm phúc bên cạnh phu nhân, lời trọng lượng hơn cả quản sự. Vậy nên thấy nàng tới, đám vội tản đôi chút, ngoài Trường Sinh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, còn những kẻ khác đều nặn nụ lấy lòng.
"Bọn họ chuyện tìm tỷ đấy." Trường Sinh mở miệng bán đồng bọn.
Bọn họ ngớ , đó nịnh hót với Hồng Mai: “Hồng Mai tỷ, bọn chút việc nhờ tỷ.”
"Tìm ?" Hồng Mai dùng ánh mắt dò xét Trường Sinh, sang bọn họ, trong mắt tràn đầy sự cảnh giác.
Có chuyện tìm quản sự mà tìm nàng gì? Không khéo là do Trường Sinh giở trò quỷ. Nghĩ , nàng liếc Trường Sinh một cái sắc lẹm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-45-thanh-mai-truc-ma.html.]
"Chuyện gì?"
Đám gia nhân , đùn đẩy xem ai . Hồng Mai mất kiên nhẫn, giục bọn họ mau lên, nàng còn về hầu hạ phu nhân nữa.
"Hồng Mai tỷ, tỷ là đắc lực bên cạnh phu nhân, tỷ ơn phước khuyên nhủ phu nhân một câu, đừng chiến tranh lạnh với Hầu gia nữa. Tỷ thấy dạo Hầu gia suốt ngày sầm mặt , dọa c.h.ế.t ."
" đó đúng đó, chủ t.ử vui vẻ thì bọn việc cũng dễ thở hơn, còn thưởng nữa."
"Phải đấy, Hồng Mai tỷ, tỷ nghĩ cách giúp bọn với."
Nghe một tràng dài như thế, Hồng Mai hiểu rõ. Muốn nàng thuyết khách để nơm nớp lo sợ khi việc nữa chứ gì. Tính toán khôn ngoan đấy, quy cho cùng chỉ một nàng là mặt.
Hơn nữa, Hồng Mai sớm khuyên nhủ , ngặt nỗi phu nhân chính kiến riêng, lọt tai. Về nàng cũng đành bỏ cuộc nhắc tới nữa.
Hồng Mai lập tức lắc đầu từ chối: “Không . Chuyện của chủ t.ử đến lượt chúng xen mồm, đừng nhúng tay , lo việc của .”
Bọn họ còn nài nỉ thuyết phục Hồng Mai, kịp mở lời thì Trường Sinh nhảy chen ngang: “Được , , tất cả giải tán việc , đừng lười biếng.”
Thấy Trường Sinh đuổi , bọn họ cũng điều, thở dài ngao ngán tản .