Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 46: Phân phòng chiến tranh lạnh
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:56:57
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Vãn Nguyệt cực kỳ tán thành với cách của : “Nhớ ngày nào cũng tập nhé, lười biếng.”
Nam nhân khựng bước, lắc đầu bật .
Sáng sớm hôm , Kiều Vãn Nguyệt thức giấc từ sớm. Nàng sờ sang bên cạnh thấy Tần Yến , cũng chẳng thấy tiếng múa kiếm quen thuộc. Nàng thầm lấy lạ, tối qua mới dặn lười, sáng nay nghỉ tập ?
Hôm nay nghỉ, tập kiếm thì chứ?
Kiều Vãn Nguyệt bò dậy khỏi giường, gọi với hỏi Hồng Mai: “Hầu gia ?”
"Sáng sớm Hầu gia ngoài, nô tỳ cũng rõ ngài ạ."
Ngày nghỉ mà vẫn bận bịu, Kiều Vãn Nguyệt cũng nghĩ nhiều, hỏi thêm vài câu ngả lưng xuống giường ngủ tiếp.
Nàng dùng xong bữa sáng thì Tần Yến về. Vừa cửa vội vàng y phục. Kiều Vãn Nguyệt bước theo , hỏi: “Chàng ?”
Ánh mắt nam nhân khẽ chớp, lảng tránh ánh của nàng: “Đi gặp Chương Thế Cung.”
Đi gặp hảo hữu , nàng tin .
Tiểu cô nương nhăn mặt, ghé sát đầu gần hít ngửi vài cái, giọng điệu lập tức đổi: “Gạt , mùi khói nhang, đến Thanh Tâm Quán .”
Là tế bái Lâm Ái Trân.
Tần Yến hiếm khi để lộ vẻ căng thẳng, giọng phần cứng nhắc: “Chắc là vô tình dính ở đó, đến Thanh Tâm Quán.”
Nàng ngẩng phắt đầu lên, chằm chằm đôi mắt đen kịt , giọng lạnh tanh: “Tần Yến, cần gì dối? Chàng coi là loại gì .”
Đây là đầu tiên nàng gọi thẳng tên . Nàng đang tức giận.
Tần Yến hoảng hốt, vội vàng đưa tay kéo nàng , gấp gáp giải thích: “Nguyệt Nguyệt, như nàng nghĩ .”
Nàng hất mạnh tay nam nhân , ngoắt đầu lạnh lùng : “Giải thích cái gì?”
Kiều Vãn Nguyệt cho một cơ hội, cố gắng bình tĩnh để giải thích. Nàng xem thử Tần Yến sẽ biện bạch .
Nam nhân lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là chút hoảng loạn, sợ nàng giận dỗi thèm để ý đến . Hắn vội vã giãi bày: “Phải, đúng là đến Thanh Tâm Quán. Trước Tết hẹn với Lâm đại nhân, thể thất hứa. Sở dĩ cho nàng là vì sợ...”
Sợ nàng tức giận. Mặc dù Tần Yến hết câu, Kiều Vãn Nguyệt cũng đoán vế là gì.
, nàng đang tức giận, nhưng vì Tần Yến thăm Lâm Ái Trân, mà là vì lừa dối nàng, tin tưởng nàng. Hắn coi nàng là loại đàn bà hẹp hòi, ghen tuông, tưởng rằng nàng đến cả một khuất cũng thể dung túng ? Nàng khắc nghiệt và hẹp hòi đến mức .
Sắc mặt Kiều Vãn Nguyệt chùng xuống, ánh mắt ngập tràn sự hụt hẫng và thất vọng. Nàng hít sâu một , kìm nén cảm xúc : “Chỉ là sợ tức giận thôi ? Tần Yến, cần lừa gạt . Đêm tân hôn từng , vị trí của Lâm tỷ tỷ trong lòng vĩnh viễn thể thế, sẽ bao giờ quên tỷ . Chàng cũng từng mong hiểu chuyện, bao dung, so đo quá khứ của hai . Ta .”
"Ta giận vì lừa gạt , chứ giận vì thăm Lâm tỷ tỷ. Tỷ là kết tóc thê t.ử của , thăm tỷ là chuyện đương nhiên, chẳng cần giấu giếm gì, một chút cũng ghen tị."
Nói xong, Kiều Vãn Nguyệt khẽ thở dài, đôi mắt sáng trong veo nay đẫm lệ, ướt át đến nao lòng khiến hoảng hốt.
"Ta luôn nhớ những gì từng , và cũng bổn phận của ."
Nam nhân vội vã ôm ghì nàng lòng. Lời giải thích ban nãy bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo và tái nhợt. Chẳng những giải quyết vấn đề mà còn khiến chuyện trở nên phức tạp hơn, giải thích thế nào cũng xong, vài ba câu chẳng thể nào rõ ràng .
Hơi thở gấp gáp của nam nhân phả bên tai. Nàng đẩy , nhưng chỉ chốc lát kéo giật . Tần Yến thật chỉ vì sợ nàng ghen tuông giận dỗi, thèm ngó ngàng đến , cứ nghĩ dối một chút sẽ chẳng . Ngờ bây giờ tự tay hỏng bét chuyện, nàng đang tức giận, dỗ dành thế nào đây?
Trầm mặc một hồi lâu, nam nhân căng thẳng cất tiếng: “Ta sai , nên giấu diếm nàng. Ta tuyệt đối hề nghĩ nàng hẹp hòi bụng hẹp hòi, thề.”
, miệng, nhưng thái độ lúc xử lý chuyện phơi bày tất cả, chính là đang nghĩ như .
Kiều Vãn Nguyệt cảm thấy bây giờ thêm gì nữa cũng vô ích, dù thì nàng rõ ràng . Từ nay về Tần Yến gì là chuyện của , liên quan đến nàng.
Nàng "ừ" một tiếng, dùng sức đẩy mạnh : “Ta rõ ràng , đừng coi là kẻ tiểu nhân nữa.”
Khuôn mặt nàng lạnh tanh, ánh mắt đong đầy sự thất vọng. Tần Yến nhận điều đó, đành buông tay, nhưng ngay đó nắm lấy tay nàng, đan mười ngón tay , giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt, thể nghĩ như chứ?”
Nam nhân thở dài thườn thượt, tiếp lời: "Ta lớn hơn nàng nhiều tuổi như , đây từng thành . Nàng lương thiện đáng yêu, tuổi tác trẻ trung, bao nhiêu công t.ử thế gia ngoài mong nàng. Sau khi già, nàng vẫn còn trẻ trung xinh . Nàng vốn dĩ gả cho , đương nhiên cũng sẽ lo lo mất." Vì quá bận tâm, nên mới đ.â.m lo sợ.
Rất ít khi họ thẳng thắn giãi bày lòng thế . Đây là đầu tiên, và lẽ cũng là duy nhất.
Kiều Vãn Nguyệt sững , bản nàng chẳng cũng .
Tần Yến chỉ nghĩ cho , mà từng nghĩ cho nàng. Thân phận hai khác biệt một trời một vực, các vị trưởng bối nhà họ Tần đều chê nàng xứng với Tần Yến, càng gánh nổi trọng trách đương gia chủ mẫu. Nàng cũng sợ, hoang mang, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ sai điều gì. Nếu Tần Yến thành , cô nương nhà nào mà chẳng gật đầu cái rụp, hà cớ gì treo cổ cái cây là nàng.
phận nữ nhi thì khác, sống đời khó khăn hơn nhiều.
Thế nên, mang tâm trạng lo lo mất chỉ một .
Nghĩ đến đây, Kiều Vãn Nguyệt ngước mắt , đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, định gì đó. khi bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của nam nhân, nàng nuốt ngược những lời định trong. Một nhạy bén và thông minh như Tần Yến, điều nàng thể nghĩ tới, hiểu.
Thôi, nữa.
"Được , đừng nhắc nữa. Sau chuyện của Lâm tỷ tỷ sẽ can dự, cũng cần giấu giếm gì."
Nói xong, nàng lưng bước gian trong, hai bước ngoái đầu : “Còn nữa, những lời với , ghi nhớ .”
Chẳng chút biểu cảm nào. Rốt cuộc là đang giận giận đây?
Tần Yến nhíu mày. Lời tỏ tình thẳng thắn của , nàng rốt cuộc nghĩ thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-46-phan-phong-chien-tranh-lanh.html.]
Nam nhân sát theo , liền thấy nàng cứ như việc gì, thong thả tựa nhuyễn tháp. Trên tay cầm một cuốn thoại bản, bên cạnh bày sẵn điểm tâm, đồ ăn vặt, và cả món hạt dưa mà ghét nhất.
Tần Yến lướt qua đĩa hạt dưa nhưng gì, chọc cho nàng mất vui thêm nữa.
Hắn chần chừ tiến gần: “Nguyệt Nguyệt, chuyện hôm nay...”
Hắn còn giải thích thêm, nhưng Kiều Vãn Nguyệt cho cơ hội. Nàng giơ tay ngăn , : “Chuyện hôm nay dừng ở đây thôi, là giận , bận việc thì cứ .”
Lúc chuyện, nàng hề , giọng điệu cũng cứng nhắc. Tim Tần Yến đập thình thịch, linh cảm chuyện chẳng lành. Đây là đầu tiên đối mặt với tình cảnh , đôi môi khép mở mãi mà chẳng gì, vốn dĩ dỗ dành nữ nhi.
"Ta bận." Kìm nén một hồi lâu mới nặn mấy chữ: “Nàng đang sách gì ?”
"Sách mà thích ."
Bị nàng móc mỉa một câu, Tần Yến ngượng ngùng, chữa thẹn: “Nàng , thích .”
"Tình yêu quỷ, xem ?"
Đừng là xem, nếu là đây, thấy nàng loại sách chắc chắn sẽ càm ràm cho một trận. hôm nay Tần Yến nào dám mở miệng giáo huấn, chuyện còn dám lớn tiếng, cẩn thận dè dặt từng chút một.
Kiều Vãn Nguyệt thừa hứng thú, cố tình để tự khó mà lùi, đừng lải nhải phiền nàng nữa.
"Ta sách ."
Ý là đấy, đừng phiền .
Tần Yến dĩ nhiên hiểu ý nàng. Hắn thở dài não nề xoay bước ngoài. Hắn một bộ y phục khác , cũng chẳng thèm lên tiếng, cứ thế lặng lẽ bên cạnh nàng, trong lòng tràn ngập cảm giác thất bại.
Kiều Vãn Nguyệt dùng khóe mắt liếc một cái, dứt khoát xoay đưa lưng về phía .
Vừa tìm một tư thế thoải mái thì phía vang lên tiếng thở dài. Kiều Vãn Nguyệt cau mày, đuổi ngoài, nhưng lời đến khóe miệng đành nuốt xuống.
Một lúc lâu , Kiều Vãn Nguyệt sách đến mức gà gật buồn ngủ. Trong cơn mơ màng, nàng thấy Tần Yến thì thầm bên cạnh: “Để bế nàng lên giường ngủ.”
Nàng lắc đầu, buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, nhưng vẫn quên đưa tay hất . Dù từ chối, Tần Yến vẫn bỏ cuộc. Hắn phớt lờ thái độ của nàng, định tiến lên bế nàng, nhưng chạm tay áo nàng thẳng tay đẩy .
"Tránh , đừng phiền ."
Tần Yến phản ứng thế nào nàng bận tâm. Nàng chỉ lúc nàng thấy , tâm trạng đang vô cùng phiền não.
Tần Yến khựng , sắc mặt tối sầm. Một lúc mới thu tay về: “Nguyệt Nguyệt.”
Người mặt động tĩnh, xem chừng ngủ . Tần Yến tìm một chiếc chăn mỏng đắp cho nàng, đó xoay bước khỏi phòng.
Cửa khép , Kiều Vãn Nguyệt liền mở mắt. Nàng thẫn thờ chằm chằm một góc vô định hồi lâu mới chìm giấc ngủ thật sự.
Một ngày thấm thoắt trôi qua, nhưng đối với Tần Yến, một ngày dài tựa như một năm. Phu nhân thèm đếm xỉa đến , cũng chẳng thèm chuyện với suốt một ngày ròng.
Hắn cố tình kiếm cớ bắt chuyện, nhưng nàng cứ ngơ. Tần Yến hết cách, chẳng . Bữa tối, Tần Yến gắp thức ăn cho nàng, nàng ăn, cũng chẳng một lời. Khuôn mặt vô cảm, rõ ràng là đang giận dỗi.
Đến lúc ngủ, Tần Yến cuối cùng nhịn nữa bèn cất tiếng hỏi: “Làm thế nào nàng mới hết giận?”
Nàng chớp chớp mắt, hàng mi cong vút khẽ rung rung, ngơ ngác hỏi : “Giận gì cơ?”
Kiều Vãn Nguyệt vờ như hiểu, hất mái tóc dài phía , chậm rãi cầm lược chải chuốt. Chủ đề tẻ nhạt, nàng thầm nghĩ.
"Nếu giận, nàng để ý đến ?"
"Làm gì ."
Nàng phủ nhận cái rụp.
Tần Yến lưng, hình bóng nàng trong gương đồng. Làn da trắng ngần như tuyết, đôi mắt sáng tựa thu thủy, mái tóc đen nhánh buông xõa lưng, vẻ mong manh yếu đuối khiến chỉ ôm lòng che chở.
lúc , đôi mắt tĩnh lặng một gợn sóng. Điều khiến Tần Yến bó tay, bức bối đến mức khó thở.
Ánh mắt hai giao trong chốc lát, chầm chậm dời . Một lúc , Kiều Vãn Nguyệt chải đầu xong dậy, : “Chiều nay ăn nhiều hạt dưa quá, nóng trong, đêm nay thể sẽ ho húng hắng. Ngày mai còn thượng triều, sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của .”
Tần Yến mơ hồ đoán nàng sắp gì, nheo mắt nàng: “Cho nên?”
"Hay là sang phòng khách ngủ , như sẽ ảnh hưởng đến ."
"Chỉ vì chuyện hôm nay mà nàng phân phòng ngủ?"
Sắc mặt nam nhân tối sầm , nghiến răng rít lên từng chữ.
"Không ." Kiều Vãn Nguyệt lắc đầu, “Chúng thỏa thuận từ , mỗi tháng chỉ viên phòng ba , tháng vượt quá quy định .”
Nàng suy nghĩ kỹ, cách ban đầu của Tần Yến là đúng đắn. Mỗi tháng viên phòng ba , vợ chồng tương kính như tân (kính trọng như khách), duy trì một cách nhất định, quá mật cũng quá lạnh nhạt. Cách sống chung như mới giúp mối quan hệ vợ chồng bền chặt và lâu dài hơn.
Không ôm hy vọng, sẽ chuốc lấy thất vọng. Kiều Vãn Nguyệt nghĩ , thế nên nàng mới quyết định tiếp tục cách sống chung như .