Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 47: Nửa đêm gõ cửa

Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:56:58
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hơn nữa, việc phân phòng là do Tần Yến chủ động nhắc tới .

 

​Tần Yến giờ phút vô cùng hối hận, những lời trong đêm tân hôn đúng là tự vác đá đập chân , ngu ngốc hết sức. Bây giờ rút cũng muộn.

 

​Cảm xúc của nam nhân d.a.o động mãnh liệt, ảo não vì sự bốc đồng ban đầu, bực bội cái miệng vụng về của , đến việc dỗ dành thê t.ử cũng xong.

 

​Sau khi bình tĩnh , : “Đêm tân hôn sở dĩ như , là sợ ngày quá bận rộn, lo lắng cho nàng, lạnh nhạt với nàng. Ta nàng ôm nhiều kỳ vọng, để cuối cùng hụt hẫng.”

 

​Ý của Tần Yến nàng hiểu , chính là nhắc nhở nàng , đừng đặt kỳ vọng , những tình ý ân ái mà nàng , cho .

 

​Kiều Vãn Nguyệt bĩu môi, bây giờ chẳng vẫn thế , nàng thất vọng .

 

​"Bây giờ giống , đối với nàng..."

 

​Tình ý triền miên cuồng nhiệt thốt nên lời, mấy lời đến khóe miệng, nuốt ngược trở .

 

​Kiều Vãn Nguyệt liếc một lát, thấy gì, bèn lên giường nghỉ ngơi: “Hôm nay ngủ .”

 

​Nói xong, nàng nữa, cũng lên tiếng thêm.

 

​Tần Yến sốt ruột và bực bội nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, vài vòng để phát tiết, nhưng cảm xúc chẳng những hơn mà còn tệ . Tại chứ?

 

​Nói một câu yêu nàng, khó đến thế ?

 

​Tần Yến tự hỏi chính , ảo não đưa tay day trán, đó xoay lên giường, ném luôn chuyện nàng chia phòng đầu.

 

​Liên tục mấy ngày liền, hai chiến tranh lạnh, ít chuyện. Kiều Vãn Nguyệt vẫn luôn đợi tự dọn ngoài, ngặt nỗi Tần Yến đổi tính , da mặt cũng dày hơn, cứ về phủ là chui tót phòng nàng, ý định phân phòng.

 

​Hết cách, Kiều Vãn Nguyệt đành dùng cách của riêng .

 

​Nhân lúc Tần Yến thượng triều về, nàng phân phó Trúc Thanh và Hồng Mai thu dọn y phục của , đó mang sang sương phòng dành cho khách.

 

​Hai nha đưa mắt , chút khó xử, Hồng Mai liền khuyên nhủ: “Phu nhân, chẳng là đẩy Hầu gia ngoài ? Nhỡ kẻ khác chui chỗ trống thì thế nào?”

 

​Tần Yến di nương, nha mang tâm tư oai oăm chắc chắn ít, ngoài mặt thì thành thật, nhưng lén lút thì chẳng hồ ly tinh đến mức nào. Hai lo lắng, Hầu gia đang tuổi tráng niên, lỡ như nhịn mà nạp thêm di nương, phu nhân hối hận cũng kịp.

 

​Nỗi lo của các nàng Kiều Vãn Nguyệt cũng nghĩ tới, nàng vô cùng thản nhiên đáp : “Nếu nạp , các em thấy cản ? Mang đồ qua đó , đừng lề mề nữa.”

 

​Lời thì sai, nhưng hai vẫn thấy canh cánh trong lòng. Thôi bỏ , đợi Trường Sinh về, ba bọn họ bàn bạc kỹ lưỡng xem cách nào để Hầu gia và phu nhân hòa mới .

 

​Y phục của Tần Yến mang sang sương phòng chừa một kiện nào, căn phòng vốn đang chật ních, thoáng chốc trống trải ít. Kiều Vãn Nguyệt đảo mắt một vòng, ngoài mặt lộ vẻ gì, nhưng trong lòng dường như cũng trống rỗng theo.

 

​Tầm mắt dời , chăn nệm giường mà ngẩn , đó còn thêu uyên ương cơ đấy, trông chút châm biếm.

 

​Nàng gọi Trúc Thanh tới, bảo: “Thay hết chăn đệm giường , đổi sang họa tiết hoa mẫu đơn.”

 

​"Vâng."

 

​Chiều Tần Yến trở về, bước phòng định y phục. Hắn loanh quanh một vòng cũng tìm thấy quần áo của , giá treo , trong tủ cũng , chẳng còn lấy một kiện nào.

 

​Y phục của ?

 

​Nam nhân lập tức gọi tiểu tư : “Chuyện ?”

 

​Tiểu tư là nhãn lực, một cái là ngay cớ sự. Hắn cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, ấp úng : “Là phu nhân, sai mang hết y phục của ngài sang sương phòng ạ.”

 

​"Ngươi ..."

 

​Tần Yến tức giận vung tay áo, hai lời thẳng tới sương phòng. Quả nhiên, y phục của xếp ngay ngắn trong đó, thậm chí ngay cả bàn sách và nhuyễn tháp cũng thu dọn sạch sẽ.

 

​Muốn phân phòng đến thế cơ ?

 

​Thôi thôi , thành cho nàng.

 

​Tần Yến chấp nhận sự an bài của nàng, bực bội quan phục, định tìm lý luận thì Trường Sinh báo , phu nhân về nhà đẻ, vẫn hồi phủ.

 

 

 

​Đầu xuân tháng Hai, tiết trời vẫn còn rét đậm, cành lá đ.â.m chồi nảy lộc, lạnh buốt thấu xương.

 

​Kiều Vãn Nguyệt bọc chặt y phục bước xuống xe ngựa, cơn gió lạnh tạt thẳng mặt cho rụt cổ . Nàng chậm , chần chừ một lúc mới tiếp tục bước về phía .

 

​Hôm qua Vương thị sai đưa lời, bảo nàng hôm nay về nhà một chuyến, việc cần . Trên đường , Kiều Vãn Nguyệt vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc là chuyện gì cần với nàng? Kêu truyền lời .

 

​Nghĩ bụng chắc là chuyện của a tỷ chứ. Nếu Kiều Doanh Tâm chuyện, cũng chẳng đến lượt nàng quản, nên tìm Kiều Trác Phàm mới đúng. Vậy thì chuyện của Kiều Doanh Tâm, mà là chuyện liên quan đến nàng.

 

​Nghĩ đến đây, Kiều Vãn Nguyệt rảo bước nhanh hơn, mặc cho gió lạnh thổi, chỉ nhanh chóng gặp Vương thị. Gió lạnh quá, thổi đến mức đầu óc choáng váng ngây ngất, giống như thần trí còn tỉnh táo nữa.

 

​Nàng thấy phiền muộn, suy đoán xem Vương thị tìm việc gì, mường tượng cảnh Tần Yến hồi phủ thấy y phục dọn sang sương phòng thì sẽ phản ứng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-47-nua-dem-go-cua.html.]

​Phiền não nửa ngày, một cơn gió lạnh thổi bừng tỉnh, nhận bây giờ nghĩ gì cũng vô dụng, về tính . Có khi Tần Yến còn về, hoặc khi, căn bản chẳng thèm để tâm.

 

​Đang mải suy nghĩ thì bất tri bất giác đến viện của Vương thị. Nàng vội vàng bước nhà, đưa mắt quét một vòng, thấy Vương thị đang ôm túi sưởi tay uống . Mấy ngày gặp, sắc mặt bà trông hơn nhiều.

 

​"Nương, nương gọi con về việc gì ?"

 

​Vừa cửa hỏi thẳng, đổi lấy cái lườm nguýt của Vương thị: “Không chuyện gì thì gọi con về ? Bên ngoài lạnh lắm, xuống uống chén .”

 

​Quả thực lạnh. Kiều Vãn Nguyệt xuống đối diện, coi chén nóng như lò sưởi tay, ủ ấm một lúc mới uống. Trà nóng hổi trôi xuống bụng, nàng mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn chút.

 

​"Nương , rốt cuộc là chuyện gì? Nói xong con còn về."

 

​Đỡ để thấy, nàng ba ngày hai bữa chạy về nhà đẻ.

 

​Vương thị xua tay cho hạ nhân lui xuống, hai con đóng cửa chuyện cho yên tâm.

 

​Bà rũ mắt trầm ngâm một chốc, mím môi, nên bắt đầu từ . Đến khi Kiều Vãn Nguyệt đợi đến mất kiên nhẫn, Vương thị mới mở lời: “Diệp Khiêm, con còn nhớ ?”

 

​"Con trai nhà hàng xóm hồi nhỏ, là ? Con nhớ chứ, hồi nhỏ con chơi cùng , ạ?"

 

​Những và việc trong quá khứ, đối với Kiều Vãn Nguyệt hiện tại mà , là chuyện quá đỗi xa xôi. Vương thị nhắc, nàng cũng sắp quên bẵng . Nàng khó hiểu, nương đang yên đang lành tự nhiên nhắc đến gì?

 

​Trực giác của Kiều Vãn Nguyệt mách bảo chuyện liên quan đến tổ phụ tổ mẫu. Quả nhiên, Vương thị tiếp lời: “Nó đến Thịnh Kinh , còn mang theo một bức thư của tổ mẫu con.”

 

​Nàng tròn mắt, vội hỏi: “Trong thư gì ạ?”

 

​Tổ phụ tổ mẫu vốn qua với gia đình họ, bây giờ thư cho bọn họ là vì cái gì? Kiều Vãn Nguyệt bất giác nhớ tới đám họ hàng hám lợi bên đằng nội. Nếu bọn họ nhờ Vương thị giúp việc gì, nàng nhất định khuyên can, đồng ý.

 

​Trong lúc Kiều Vãn Nguyệt đang suy nghĩ miên man, Vương thị lên tiếng: “Tổ phụ con bệnh nặng, gặp con một .”

 

​Nghe , nàng im lặng. Ký ức về tổ phụ tổ mẫu mờ nhạt, nàng chỉ nhớ bọn họ thường c.h.ử.i mắng mẫu quả tạ, khắc phu. Đối xử với nàng cũng chẳng gì, bởi vì nàng là con trai.

 

​Cho nên bây giờ bảo gặp nàng, phản ứng đầu tiên của Kiều Vãn Nguyệt là về. Hơn nữa, nàng xuất giá, xa cũng tiện.

 

​Im lặng một hồi lâu, Vương thị hiểu ý nàng, liền : “Con giờ là phụ nữ chồng, tiện xa. Bức thư cứ coi như từng nhận . Sau ai hỏi đến, cứ vờ như là xong.”

 

​Nàng cân nhắc một lát, gật đầu đồng ý: “Vâng.”

 

​Đừng trách nàng bất hiếu, là bọn họ bất nghĩa .

 

​Nói xong chuyện bức thư, sắc mặt Vương thị nhẹ nhõm hẳn, bắt đầu nhắc tới Diệp Khiêm: “Nhiều năm gặp, Diệp Khiêm lớn ngần . Nếu mà gặp phố, chắc chắn nhận . Không thể khen, đúng là một công t.ử tuấn tú, phong độ ngời ngời, tư văn lịch sự, thật sự tồi. Nó bây giờ đang ăn buôn bán . Hôm nọ đến Kiều phủ, tặng ít ngon, lát nữa con mang một ít về mà dùng.”

 

​Nàng nhớ nhà họ Diệp nghề buôn , lúc đó chỉ là buôn bán nhỏ, bây giờ chắc ăn khấm khá . Diệp Khiêm cũng coi như là kế thừa nghiệp cha.

 

​Nhắc đến bạn thuở ấu thơ, Kiều Vãn Nguyệt kỳ thực cũng gặp mặt, xem thử bạn trong ký ức giờ đổi . Nàng tò mò mong đợi. Thế nhưng, cũng chút căng thẳng, dẫu nhiều năm gặp, trở nên xa lạ , sợ lúc gặp sẽ ngượng ngùng.

 

​Nàng là một quá chủ động. Nếu Diệp Khiêm đến tìm nàng, nàng chắc cũng sẽ chẳng tìm . Bọn họ chỉ chút tình bạn thuở nhỏ, gặp cũng chẳng quan trọng lắm.

 

​Kiều Vãn Nguyệt Vương thị xong thì khúc khích, gật đầu bảo sẽ mang về. Vương thị thao thao bất tuyệt một hồi, chuyển chủ đề sang nàng. Ánh mắt bà đ.á.n.h giá nàng từ xuống , hỏi: “Dạo con thế nào ? Thành hơn nửa năm , bụng vẫn động tĩnh gì ?”

 

​Kể từ khi chuyện t.h.u.ố.c bổ kết thúc, nàng và Tần Yến khám đại phu, thể bình an vô sự, chuyện sinh nở vấn đề gì. Hiện tại mang thai, chắc là duyên tới.

 

​Bọn họ vội, ngờ sốt sắng là Vương thị.

 

​Kiều Vãn Nguyệt đáp: “Nương, nương gấp cái gì, con mới thành bao lâu, vội.”

 

​Lời thì như , nhưng Vương thị bắt buộc nhắc nhở nàng: “Con vội, nhưng Hầu gia vội chứ. Những trạc tuổi ngài , con cái đều lớn cả , ngài thì vẫn mụn con nào. Trưởng bối nhà họ Tần ngoài miệng , nhưng trong lòng đang như đống lửa đấy.”

 

​Nàng rũ mắt lời nào, bởi vì Vương thị quả sai, Kiều Vãn Nguyệt tự cũng hiểu rõ. chuyện thật sự vội , nàng cũng hết cách.

 

​Thấy xung quanh ngoài, Vương thị rướn tới gần hơn, nhỏ: “Nương tìm cho con vài phương t.h.u.ố.c bí truyền nhé, ?”

 

​Nàng hoảng hốt trợn tròn mắt, giơ tay lên cản : “Đừng đừng, ngàn vạn đừng. Mấy cái bài t.h.u.ố.c dân gian đó đáng tin , lỡ hỏng thể con thì . Nương, thật đấy, chúng con bàn bạc về chuyện con cái , chúng con đều thống nhất ý kiến là chuyện con cái cứ thuận theo tự nhiên là nhất.”

 

​Vương thị hé môi định lên tiếng, liền nàng một phát bịt chặt miệng : “Nương, con nương định . Địa vị của con ở Hầu phủ vững chắc, vô cùng vững chắc, nương cứ yên tâm. Nương còn chuyện gì nữa , gì thì con về đây.”

 

​Kiều Vãn Nguyệt cũng sợ hãi , cứ về nhà một chuyến là nhắc chuyện sinh đẻ. Lần cũng thế, những lời y hệt như hôm nay. Nàng thấy phiền lắm , chỉ nhanh chóng chuồn khỏi đây, về nhà cho thanh tĩnh.

 

​Vương thị bực dọc hất tay nàng , trừng mắt lườm nàng mấy cái: “Bịt miệng gì? Không cho nữa .”

 

​Nàng gượng, thu tay về, điệu đà nũng nịu : “Nương, đừng giận mà, con về đây.”

 

​Phía Vương thị quả thật còn chuyện gì quan trọng. Hôm nay gọi nàng về chủ yếu là vì chuyện bức thư. Giờ bàn xong, tự nhiên là hết chuyện.

 

​Kiều Vãn Nguyệt dậy định , cuối cùng quan tâm hỏi han thêm vài câu bước khỏi cửa.

 

​Sắc trời còn sớm nữa, so với lúc mới đến thêm phần âm u lạnh lẽo. Kiều Vãn Nguyệt lên xe ngựa ôm chặt tấm chăn đắp ủ ấm đôi chân, lim dim ngủ trong chiếc xe lắc lư nhè nhẹ.

 

 

 

 

Loading...