Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 48: Nửa đêm gõ cửa
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:56:59
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến phủ tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Trong phòng ai, thở nam tính nhạt ít, lúc mới bước , Kiều Vãn Nguyệt bỗng chốc cảm thấy quen. Quét mắt quanh phòng, nhận thiếu vắng vài món đồ, nàng đành thở dài một .
Nàng sang hỏi Trúc Thanh: “Hầu gia về gì ?”
Trúc Thanh mím môi, đáp: “Sắc mặt lắm, vốn định tìm phu nhân, nhưng về nhà đẻ nên liền thẳng sang phòng khách ạ.”
Giờ vẫn sang đây, chắc là đang giận dỗi .
Tần Yến tức giận cũng là lẽ đương nhiên. Nàng tự ý dọn đồ bảo phòng khách ngủ, giận mới lạ.
Nàng ừ một tiếng thêm gì nữa. Chạng vạng tối, cơm canh dọn lên, Kiều Vãn Nguyệt vẫn đụng đũa, khẽ hất cằm hiệu cho Hồng Mai. Hồng Mai hiểu ý, lập tức xoay tới thư phòng tìm Tần Yến.
Lát , Hồng Mai trở về, lắc đầu : “Hầu gia bảo đói, để dùng bữa .”
Không đói là giả, đang giận dỗi là thật.
Hắn còn giận, cơn tức của nàng cũng tiêu tan .
Kiều Vãn Nguyệt kìm nén bực dọc, cầm đũa bắt đầu dùng bữa. Nàng tuyệt đối sẽ tự khổ bản , ăn uống là hết, cơ thể là của , thể để suy nhược .
Ăn no nê xong, nàng rảo bước dạo trong sân. Vừa lén ngó nghiêng thư phòng, nhưng cửa đóng then cài, chẳng thấy gì. Cửa sổ cũng khép chặt, im lìm, chừng ngủ mất .
Thiếu nữ áp tai tường lắng , khẽ nghiêng đầu lộ cần cổ trắng ngần, trắng đến lóa mắt.
Ngay khi Tần Yến mở cửa, đập mắt là dáng vẻ trộm phần buồn nhưng vô cùng đáng yêu của nàng. Cơn nóng nảy bỗng chốc dịu , khóe miệng khẽ nhếch lên, nhưng nhanh chóng đè nén xuống.
Tiếng động phía Kiều Vãn Nguyệt giật thẳng lưng, giấu tay lưng, chột đầu : “Ta tiện đường ngang qua, thuận tiện hỏi xem đói thôi.”
"Không đói."
Vẫn còn giận, thôi.
"Ồ, Hầu gia cứ từ từ bận rộn."
Kiều Vãn Nguyệt xoay bước , bước chân cố tình chậm , mong đợi một lời gọi từ ai nhưng chẳng thấy, lòng chút hụt hẫng.
Bóng lưng nàng nhỏ nhắn, vòng eo thon gọn, dường như gầy . Nam nhân nhíu mày, bàn tay định vươn khựng , thu về buông thõng bên hông, lời níu giữ cuối cùng vẫn thốt khỏi miệng.
Đêm đó, hai chia phòng ngủ. Mới đầu lạ lẫm, nhưng lúc vì quá buồn ngủ, Kiều Vãn Nguyệt ngủ một giấc ngon lành. Ngủ một giường rộng thênh thang, cảm giác thật thoải mái.
Chỉ khổ cho Tần Yến, phòng khách chẳng ấm áp bằng, cũng mùi hương quen thuộc, càng mà mong nhớ. Cả một đêm trằn trọc chợp mắt , sáng mắt xuất hiện quầng thâm mờ mờ, trông thật tiều tụy.
Trường Sinh lo lắng cầm y phục tới, dè dặt ướm hỏi: “Hầu gia, là ngài nhún nhường phu nhân một chút, buổi tối còn ngủ ngon giấc.”
"Ta ngủ một giấc đến sáng."
Tần Yến trừng mắt với y, kiên quyết thừa nhận đêm qua mất ngủ. Trường Sinh ngước mắt, ý vị thâm trường liếc một cái.
Rõ ràng là nhớ phu nhân đến mất ngủ, Hầu gia cứ khăng khăng chối cãi.
Lúc , ngang qua phòng nàng, ánh mắt Tần Yến dán chặt cánh cửa, như xuyên thủng nó. Đáng tiếc là cho đến khi khuất, cánh cửa vẫn im lìm, Kiều Vãn Nguyệt vẫn thức giấc.
Mấy ngày liền trôi qua, cuối cùng cũng đến một đêm, Tần Yến chịu đựng nổi nữa, bật dậy khỏi giường.
Hắn thầm nghĩ, thể diện và tự tôn của nam nhân thì đáng giá bao nhiêu? Trước mặt phu nhân của , thứ đều thể vứt đầu, ôm yêu trong tay mới là điều quan trọng nhất.
Nghĩ , Tần Yến mặc y phục, mở cửa, sải bước nhanh tới phòng Kiều Vãn Nguyệt, chút do dự gõ cửa.
Nàng ngủ từ lâu, Tần Yến ngoài gõ một lúc lâu thì bên trong mới lên tiếng: “Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm chuyện gì?”
"Là ." Nam nhân kiêu ngạo thường ngày nay hạ thấp giọng, thanh âm căng thẳng, mang theo vài phần lo âu.
"Mở cửa ."
Kiều Vãn Nguyệt giường ngẫm nghĩ một chốc, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa. Vẻ mặt ngái ngủ, nàng hỏi: “Nửa đêm nửa hôm việc gì thế?”
Khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng mang theo nét quyến rũ c.h.ế.t . Vì mở cửa vội, y phục xộc xệch, cổ áo trễ để lộ xương quai xanh rõ nét, lồng n.g.ự.c phập phồng quyến rũ tiếng động.
Đáy mắt nam nhân tối , khẽ nuốt nước bọt: “Ta ngủ bên quen.”
Ý là về đây nghỉ ngơi. Tần Yến chính là ý đó.
"Không quen chỗ nào? Chàng xem."
Lúc chia phòng thấy bảo quen, giờ giở thói nhõng nhẽo thế ?
"Gối êm."
Không nàng bên cạnh mới là điều thể.
Kiều Vãn Nguyệt gật đầu, xoay lấy gối. Tần Yến nhân cơ hội đó nhanh chân bước , tiện tay khép luôn cửa .
"Này, gối của đây, cầm lấy ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-48-nua-dem-go-cua.html.]
Tần Yến chiếc gối tay nàng, chần chừ nhận lấy. Hắn những mong nàng sẽ níu giữ , dùng giọng điệu êm ái vài lời tình tứ, hoặc là nũng nịu rúc n.g.ự.c oán trách vài câu.
, . Nàng uể oải đưa gối cho , ngáp dài ngủ. Nét cau mày thoáng chút khó chịu mặt cho thấy nàng đang mất kiên nhẫn với .
Tần Yến nhíu chặt mày, cơn bực bội cố kìm nén cuộn trào lên, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cơ bắp căng cứng khiến lớp áo trong cũng căng phồng lên. Hắn siết chặt chiếc gối, đôi mắt sâu thẳm như phun lửa, chằm chằm nàng.
Ánh hừng hực lửa nóng qua khỏi mắt nàng, Kiều Vãn Nguyệt bừng tỉnh vài phần, đưa tay dụi mắt. Bắt gặp ánh mắt đong đầy tình ý của nam nhân, cánh cửa khép kín lưng , nàng lập tức đoán ý đồ của .
Cửa là đóng, lấy mỗi chiếc gối chỉ mất cái chớp mắt, việc gì đóng cửa, sợ ngoài đang tính toán gì ?
Kiều Vãn Nguyệt phẩy tay, : “Đưa cho đấy, , ngủ.”
Bàn tay đang cầm gối của nam nhân siết chặt , như dùng nhiều sức lực, đang cố gắng kìm chế cơn giận, Kiều Vãn Nguyệt thấu điều đó.
Tần Yến lặng hồi lâu năng cũng chẳng nhúc nhích. Kiều Vãn Nguyệt đợi đến hết kiên nhẫn, đành tay đẩy ngoài, đẩy : “Mau về ngủ , mai còn triều sớm. Ta thấy mấy nay tinh thần , chắc chắn là do ngủ muộn.”
Thân hình to lớn đẩy , với vóc dáng và sức mạnh của , nếu , nàng dùng bao nhiêu sức lực cũng chẳng thể lay chuyển nổi. Tần Yến rời , nhưng sợ chọc nàng giận thêm, đành bất đắc dĩ bước cửa.
Người còn vững, cánh cửa lưng "rầm" một tiếng đóng sầm , phần vội vã.
Tần Yến sa sầm mặt đầu , đập mắt là cánh cửa đóng kín mít. Nến bên trong cũng tắt phụt, một màu đen nhánh, tĩnh mịch như tờ. Hắn thở dài não nề, ôm gối lủi thủi về. Hắn khuất bóng, nha trực đêm mới thở phào nhẹ nhõm. Nãy giờ sợ đến mức dám thở mạnh, suýt nữa dọa c.h.ế.t khiếp. May mà cuối cùng cũng xong chuyện.
Ngờ , chuyện chỉ mới bắt đầu.
Đêm xuân lạnh giá, thêm than chậu than trong phòng, ngọn lửa yếu ớt nhiều, còn ấm áp như ban đầu.
Tần Yến chẳng buồn quan tâm, tâm tư lúc đều đặt hết lên Kiều Vãn Nguyệt, từng nét mặt, từng cử chỉ, và cả hương thơm thoang thoảng của nàng lúc nãy, tất cả đều khiến nhung nhớ, lưu luyến.
Hắn mép giường, chăn đệm lạnh ngắt, mùi hương cũng quen thuộc. Tần Yến cũng mắt, mà ngủ cho . Hắn bực bội vò đầu, ném phăng chiếc gối lấy về lên giường, dậy bước thẳng ngoài.
Trường Sinh đang ngáp ngắn ngáp dài, một cái ngáp còn xong thì cảm nhận luồng gió lạnh thoảng qua. Mở mắt thấy Tần Yến bước khá xa. Y ngó trong, bóng lưng , đành vội vàng nối gót theo .
Đến cửa phòng chính, mấy nha trực đêm trố mắt kinh ngạc, Hầu gia tới nữa ? Dẫu , các nàng cũng chẳng dám mở lời, thức thời lui sang một bên nhường chỗ.
Nam nhân chắp tay lưng, hình cao lớn che khuất một cửa. Lớp áo trong sẫm màu dán chặt , tựa như hòa bóng tối.
Bàn tay định giơ lên gõ cửa chần chừ, nếu nàng vẫn tiếp tục cự tuyệt thì ?
Trong vài nhịp thở, Tần Yến quyết, từ chối thì từ chối, cũng thử mới . Nghĩ , giơ tay gõ cửa.
"Phu nhân, mở cửa." Giọng vang vọng, rành mạch trong màn đêm tĩnh mịch.
Sau vài tiếng gõ cửa liên tục, bên trong truyền tiếng thở dài bực bội của Kiều Vãn Nguyệt, kèm theo tiếng lẩm bẩm: “Lại chuyện gì nữa đây?”
"Mở cửa ."
Nàng buồn ngủ díp mắt, mặc kệ, nhưng tiếng gõ cửa dồn dập chẳng chịu dừng, kiểu như đạt mục đích thì sẽ gõ đến sáng mai. Hết cách, nàng đành lê tấm mỏi mệt mở cửa.
Bị quấy rối giấc ngủ, thái độ của Kiều Vãn Nguyệt còn kiên nhẫn như . Mới hé cửa , rõ mặt , những lời khó thốt : “Rốt cuộc là chuyện gì? Chàng ngủ thì để khác còn ngủ chứ.”
Chỉ cần nàng chịu mở cửa là , còn thái độ của nàng , Tần Yến đều thể nhẫn nhịn. Nhìn thấy nàng, khóe miệng nam nhân bất giác cong lên, nhưng nhanh khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt.
Hắn đ.á.n.h mắt từ xuống một lượt, nhấc chân định bước thì Kiều Vãn Nguyệt cản , hỏi thêm nữa: “Chuyện gì? Nói .”
"Bên đó lạnh quá, ngủ ."
"Bảo Trường Sinh cho thêm than, nếu thì đắp thêm chăn."
Đừng tưởng nàng , nóng hôi hổi, mùa đông tắm nước lạnh cũng chả ốm , mới xuân kêu lạnh, ai mà tin? Vừa là lừa , nàng mới thèm mắc bẫy.
Y phục của tiểu cô nương rối tinh rối mù, nhăn nhúm hình thù gì. Vòng eo thon thả như liễu rủ, mái tóc đen như suối buông lơi trong gió, toát lên nét phong tình vạn chủng.
Tần Yến hít sâu một , mùi hương quen thuộc khiến trái tim đập liên hồi. Rất chút gì đó, nhưng , nàng sẽ nổi giận, sẽ nghĩ nửa đêm tìm đến chỉ vì chuyện đó. Hắn buộc đè nén sự rạo rực trong lòng.
Nghẹn một lúc lâu, mới tìm một cái cớ, : “Thế chăn uyên ương ? Ta quen đắp chăn đó , chắc là để ở chỗ nàng ?”
Lần rút kinh nghiệm, cứ bước cửa tính. Đi ngang qua, Kiều Vãn Nguyệt ném cho ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Đang trò gì , tự ý xông ?
"Tần Yến, về , bảo Trúc Thanh mang qua cho ."
Nói tóm là nhất quyết chung phòng, Tần Yến thừa, nên chuyện theo lời nàng. Hắn sải bước tiến thẳng tới giường nệm. Vừa nãy lúc kịp kỹ, giờ liếc mắt mới phát hiện chăn giường đổi sang loại thêu hoa mẫu đơn .
Tần Yến đầu hỏi: “Chăn uyên ương ?”
"Cất ." Kiều Vãn Nguyệt lớn tiếng gọi vọng ngoài, phân phó nha lấy chăn mang sang, để Tần Yến khỏi càm ràm phiền nàng.