Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 49: Thanh mai trúc mã

Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:57:00
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vừa nãy thì lấy gối cớ, bây giờ mang chăn cớ. Kiều Vãn Nguyệt cứ chiều theo ý cả đấy, để xem lát nữa còn bày trò gì nữa.

 

​Tần Yến thấy nàng quyết tâm bắt sương phòng ngủ, trong lòng càng thêm uất ức. Trầm ngâm một lát, đành cứng cỏi hạ thú nhận: “Nguyệt Nguyệt, sai , xin nàng. Chuyện mấy ngày tuyệt đối sẽ , những lời với nàng hôm đó đều là ruột gan cả, nàng đừng giận nữa ?”

 

​Nói xong ngừng một chút, ngượng ngùng tiếp: “Đạo phu thê vốn dĩ nên cùng chung chăn gối, cho nên, về đây nghỉ ngơi.”

 

​"Quân t.ử nhất ngôn tứ mã nan truy (Quân t.ử một lời , bốn ngựa khó đuổi kịp). Ta , cũng nên như . Cho nên chúng cứ theo như giao ước đêm hôm đó ."

 

​Lời đến nước , sức chịu đựng của Tần Yến cũng chạm đến giới hạn. Hắn c.ắ.n răng, cao giọng hơn một chút: “Ta hối hận , hối hận ? Thể diện với tự tôn cái gì chứ, quan trọng bằng nàng. Lạnh nhạt với mấy ngày nay, đủ hả?”

 

​Nàng sững sờ chôn chân tại chỗ. Đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, chậm rãi khép , đôi mắt sáng lấp lánh mang theo nét thể tin nổi. Nàng quả thực dám tin nam nhân xưa nay luôn cao ngạo chịu cúi đầu, hạ cầu xin nàng như .

 

​Tim nàng đập liên hồi, mất một lúc lâu mới định thần . Những ngón tay thon dài lúc nắm lúc buông, một chốc mới lấy bình tĩnh, cất lời: “Ngủ , mai tính tiếp.”

 

​"Bây giờ luôn."

 

​Đã mấy ngày , nàng cứ lạnh nhạt hờ hững, tối đến còn cấm cửa cho phòng, bức bối lắm .

 

​"Nói cho rõ ràng hẵng ngủ."

 

​Cửa phòng vẫn khép , chợt một cơn gió lạnh lùa khiến Kiều Vãn Nguyệt tỉnh táo thêm mấy phần. Nàng khẽ lắc đầu, giọng điệu mềm mỏng cất lên: “Khuya lắm , đừng ồn khác nghỉ ngơi, chuyện gì ngày mai hẵng .”

 

​Chăn mang qua , nhưng thì vẫn chôn chân ở đây.

 

​"Được." Tần Yến đành thỏa hiệp, nhưng bước chân dừng ngay giường nệm, “Nghỉ ngơi thôi.”

 

​Ý tứ rành rành là ngủ đây.

 

​Té nãy giờ nàng phí lời vô ích . Kiều Vãn Nguyệt hít một thật sâu, bất lực thở dài: “Hầu gia, hôm nay thực sự .”

 

​Nàng vẫn suy nghĩ thấu đáo.

 

​Nam nhân híp mắt nàng một lúc lâu. Hắn hiểu nổi, lời đến nước , cớ nàng vẫn đuổi . Thôi , cứ theo ý nàng .

 

​Tần Yến bực bội xoay bỏ . Bước vài bước khựng , cam lòng hỏi một câu chót: “Rốt cuộc là phân phòng bao nhiêu ngày?”

 

​Kiều Vãn Nguyệt đưa tay hiệu một con . Tần Yến thấy mà đầu óc ong ong, tức tối vung tay áo bỏ .

 

​Mười ngày, còn tận mười ngày nữa.

 

​Người trở về sương phòng vẫn trằn trọc ngủ , tâm trạng thậm chí còn bực dọc hơn. Trường Sinh lén qua khe cửa, đang đắn đo xem nên nấu chút thanh nhiệt giải độc mang lên cho Hầu gia hạ hỏa .

 

​Dù thì Hầu gia ầm ĩ một trận, đèn đóm trong viện sáng trưng, đám hạ nhân chắc cũng tỉnh giấc cả .

 

​Đang mải suy tính, Trường Sinh chợt thấy mấy kẻ thò đầu thụt cổ lấp ló, liền vẫy tay gọi. Một tên trong đó lập tức chạy vội tới, nhỏ giọng khúm núm hỏi: “Sinh ca, chuyện gì sai bảo ạ?”

 

​"Đi nấu một ấm thanh nhiệt đây, nhanh lên."

 

​"Vâng ."

 

​Kẻ nọ chuồn lẹ như chớp, chớp mắt thấy tăm .

 

​Trường Sinh tựa lưng cột nhắm mắt dưỡng thần. Đã nửa đêm về sáng, mí mắt y sụp xuống chịu nổi nữa. Ngay khi y tưởng rằng chuyện êm xuôi thì Tần Yến lù lù từ trong phòng bước .

 

​Trường Sinh than trời oán đất trong lòng. Hai vị tổ tông tính hành hạ tới bến, quyết thức trắng đêm ngủ luôn ?

 

​Trường Sinh vỗ đét một cái trán, vội vã lạch bạch đuổi theo, nhỏ giọng khuyên can: “Hầu gia, là ngài nghỉ ngơi ạ, phu nhân cũng mệt . Đợi ngày mai phu nhân tinh thần thoải mái, hai chuyện cũng muộn mà.”

 

​Bước chân nam nhân khẽ khựng , nhưng chỉ trong tích tắc, tiếp tục lao về phía . Trong lòng nghẹn ứ cục tức, đêm nay giải quyết dứt điểm, nếu bình tâm .

 

​Lại đến cửa phòng nàng. Đám nha gác đêm tản , xung quanh tĩnh mịch lạ thường.

 

​Tần Yến chút chần chừ, giơ tay gõ cửa: “Phu nhân, mở cửa , lạ giường.”

 

​Nghĩ nát óc mới cái cớ , thấy vô cùng đắc ý.

 

​Người chợp mắt đ.á.n.h thức, tức tối vò đầu bứt tai, liên tục thở dài. Sao tới nữa ? Phiền c.h.ế.t , cứ để nàng yên tĩnh ngủ một giấc ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-49-thanh-mai-truc-ma.html.]

 

​Nện thùm thụp xuống giường trút giận một hồi, Kiều Vãn Nguyệt mang cái đầu bù xù mở cửa. Nàng lườm Tần Yến một cái, chẳng thèm nửa lời, lách qua , thẳng một mạch về phía sương phòng của .

 

​Nam nhân thấy những lời lẽ chuẩn sẵn vô dụng, đành ngơ ngác đuổi theo , thắc mắc hỏi: “Nguyệt Nguyệt, khuya khoắt thế nàng ?”

 

​"Ta sang sương phòng ngủ, ?"

 

​Tần Yến sững sờ, ba chân bốn cẳng đuổi theo, tóm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của thê tử: “Ta về bên đó ngủ là chứ gì, nàng đừng giận nữa.”

 

​Tần Yến đành xuống nước nhận thua, lủi thủi về phòng.

 

​Ầm ĩ cả đêm, cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

​Tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, thầm cầu nguyện màn kịch ồn ào đêm nay đừng tái diễn nữa, nếu thì rước họa mất.

 

​Hôm , do cả đêm qua ngủ ngon, Kiều Vãn Nguyệt đ.á.n.h một giấc tới tận trưa trật mới tỉnh. Lúc tỉnh dậy bụng đói meo. Nàng nhanh chóng rời giường, sai Trúc Thanh bưng thức ăn .

 

​Vừa ăn căn dặn Trúc Thanh: “Lát nữa gọi mấy gã sai vặt, đem chiếc giường khiêng ngoài.”

 

​"Dạ?"

 

​Trúc Thanh ngẩn tò te, ngừng tay việc, vẻ mặt ngơ ngác nàng: “Khiêng ngoài gì thưa phu nhân?”

 

​Húp một ngụm canh nóng hổi, bụng êm ấm , Kiều Vãn Nguyệt mới thủng thẳng đáp: “Hầu gia lạ giường, đem chiếc giường sang sương phòng cho ngài .”

 

​Trúc Thanh dám ho he nữa. Trận ầm ĩ đêm qua ác liệt như thế, bọn họ tưởng êm xuôi , ai dè mới trôi qua một đêm, chuẩn nổi gió tiếp.

 

​Đến khi nào mới kết thúc đây? Bọn họ cũng chỉ yên sai vặt thôi mà.

 

​Trúc Thanh liếc Hồng Mai, Hồng Mai thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán, hồi lâu mới rụt rè hỏi : “Vậy tối nay phu nhân ngủ ở ?”

 

​"Bảo quản sự mua chiếc giường mới về."

 

​"À, ."

 

​Cứ thế, hôm nay Hầu phủ xảy một đại sự, chiếc giường êm ái ở phòng ngủ chính dọn sang sương phòng.

 

​Đám hạ nhân dám lớn tiếng bàn tán, nhưng lén lút rỉ tai thì tránh khỏi. Tần Yến bước cửa thấy vài chụm đầu xì xào to nhỏ, chẳng đang bàn tán chuyện gì.

 

​Hắn cũng lười bận tâm, thẳng ngang qua bọn họ. Vừa một quãng, bất chợt loáng thoáng hai chữ "cái giường đó".

 

​Giường gì nhỉ? Hắn thầm thắc mắc.

 

Tần Yến cũng nghĩ ngợi nhiều, sải bước dài đến tìm nàng. Lúc , Kiều Vãn Nguyệt đang trong phòng ngắm nghía chiếc giường mới tậu, trông vẻ cực kỳ ưng ý. Khóe mắt vô tình liếc thấy Tần Yến trở về, nụ môi nàng khẽ nhạt đôi chút.

 

​"Ồ, hôm nay về sớm thế."

 

​Mới quá trưa vác mặt về, về sớm thế chắc chắn là đến tính sổ với nàng .

 

​Đám hạ nhân ý lui xuống, căn phòng vốn đang ồn ào bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Tần Yến lên tiếng hỏi: “Vừa nãy đang chuyện gì mà vui vẻ ?”

 

​Nàng mặc chiếc váy lụa màu hồng phấn, tôn lên làn da trắng nõn nà và đôi môi đỏ mọng quyến rũ. Đôi mắt long lanh như ngậm nước lúc khẽ chớp, nàng chần chừ đáp : “Mới mua một chiếc giường mới.”

 

​Men theo ánh của nàng, Tần Yến trông thấy chiếc nhuyễn tháp (giường êm) mới đổi, kiểu dáng còn tinh xảo hơn chiếc cũ. Vậy vấn đề đặt là…

 

​Chiếc giường cũ ? Mang ?

 

​Chưa đợi Tần Yến kịp hỏi, Kiều Vãn Nguyệt chủ động khai báo: “Hôm qua bảo lạ giường, nên sai đem chiếc giường cũ sang sương phòng . Lần thì thể ngủ ngon giấc nhé.”

 

​"Kiều Vãn Nguyệt."

 

​Tần Yến sầm mặt xuống, tức giận . Nàng thậm chí còn thấy tiếng nghiến răng ken két. Giờ phút chắc Tần Yến hận thể c.ắ.n c.h.ế.t nàng.

 

​"Ta cũng là vì cho thôi mà."

 

​Nàng cất lời, lửa giận trong lòng Tần Yến bùng lên phừng phực, tức phát điên lên .

 

Loading...