Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 50: Cơn ghen không nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:57:02
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám hạ nhân rời , Hồng Mai tự nhiên cũng xoay bước . Trước khi , nàng quên hừ lạnh một tiếng với Trường Sinh, vẻ mặt tràn đầy khinh khỉnh. Bọn họ ngay gần đó, Trường Sinh mà thấy, liền vội vàng đuổi theo.
Y hì hì, ân cần : “Hồng Mai, để xách giúp cho. Cô là con gái, xách nặng nhỡ mệt thì .”
"Là bày mưu tính kế cho bọn họ chứ gì, đừng tưởng ."
Bị nàng mắng mỏ mà vẫn lẽo đẽo đòi xách giỏ giúp, ai mà trong bụng y đang toan tính chuyện gì, cứ đề phòng mới .
Trường Sinh chủ động giằng lấy chiếc giỏ, nhưng ngặt nỗi Hồng Mai cứ khư khư giữ chặt, nhất quyết cần y giúp.
"Ta chỉ sợ mệt thôi mà."
"Không cần giả mù sa mưa, thời gian rảnh rỗi thì lo mà trông chừng Hầu gia nhà kìa."
Hồng Mai ngó nghiêng ngó dọc một hồi, tiếp: “Đừng để đám a miêu a cẩu (mèo mả gà đồng) nào đó gần Hầu gia.”
Miệng thì "a miêu a cẩu", nhưng ý tứ thực sự đằng thì Trường Sinh thừa hiểu. Y lập tức vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Muội cứ yên tâm, sẽ trông chừng ngài cẩn thận. Có động tĩnh gì, sẽ bẩm báo cho ngay lập tức.”
Thái độ như thế còn . Hồng Mai ậm ừ một tiếng vẻ hài lòng, nghênh ngang gót bước .
Trường Sinh len lén theo bóng lưng nàng , trong lòng cũng vui như mở cờ, chẳng đang vui chuyện gì, tóm là tâm trạng .
Chớp mắt sang cuối tháng Hai, tiết trời cũng ấm áp hơn. Có điều mấy ngày nay mưa dầm dề rả rích, cũng thấy ẩm ướt nhơm nhớp, trong phòng cũng khô ráo, bức bối khó chịu vô cùng.
Kiều Vãn Nguyệt hóng gió ngoài hành lang, còn đám Trúc Thanh thì tất bật dọn dẹp trong phòng. Hôm nay thời tiết phần khởi sắc, ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên , thoải mái đến mức nàng khẽ thở dài khoan khoái.
Tựa lưng một cách uể oải, Kiều Vãn Nguyệt nhẩm tính thời gian. Tính nàng và Tần Yến chiến tranh lạnh ngót nghét nửa tháng , ngờ Tần Yến vẫn ghim cái chuyện nàng đổi giường. Cái chuyện đến Thanh Tâm Quán thắp hương giấu giếm nàng, nàng còn chẳng thèm giận nữa là. Nào ngờ vẫn còn ôm hận, đúng là đồ đàn ông hẹp hòi.
Càng nghĩ nàng càng thấy bực , vò nát chiếc khăn tay trong tay để xả giận, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn nhăn nhó đầy vẻ buồn rầu. Nàng đang suy tính xem nên nhún nhường hòa , cứ chiến tranh lạnh mãi thế cũng cách .
ý nghĩ lóe lên dập tắt ngay lập tức. Dựa cái gì mà nàng xuống nước cơ chứ? Đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, chủ động nhún nhường một chút thì c.h.ế.t ai ? Thôi kệ, thích giận thì cứ giận, nàng mặc kệ.
Nghĩ thông suốt , tâm trạng nàng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn, nét sầu muộn giữa hai hàng lông mày cũng tan biến. Nàng vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ. Vừa đầu , đập ngay mắt là bóng dáng Tần Yến đang bước viện. Nam nhân khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lẹm như đuốc. Vừa cửa, ánh của dừng nàng, chằm chằm một lúc lâu mới chịu dời .
Kiều Vãn Nguyệt mỉm , cất tiếng chào: “Về đấy , hôm nay sớm nhỉ.”
"Ừm." Hắn đáp một tiếng cụt lủn, nhạt nhẽo.
Hai chìm im lặng, chẳng gì để với .
Tiểu cô nương vẫn nguyên tại chỗ, chẳng buồn lên, lướt qua , sắc mặt bình thản như , đến cả lông mi cũng thèm chớp lấy một cái.
Tần Yến cố ý bước chậm , đầu nghiêng, dùng khóe mắt để quan sát phản ứng của nàng. Kiều Vãn Nguyệt chẳng thèm , mải mê nghịch chiếc khăn tay, ánh mắt thậm chí thèm liếc về phía một . Chẳng nàng đang nghĩ gì mà vẫy tay gọi Trúc Thanh, môi nở nụ tươi rói.
Tại nàng chịu với lấy một cái?
Đôi môi nam nhân mím chặt thành một đường thẳng tắp, mây đen vần vũ mặt, lồng n.g.ự.c càng thêm ngột ngạt bức bối, bức thiết cần một chỗ để xả giận. Về đến phòng, cáu kỉnh giật giật vạt áo, trong phòng, tâm trạng bình tĩnh nổi.
Trường Sinh yên quan sát, ngẫm nghĩ một lúc đ.á.n.h bạo đề nghị: “Hầu gia, là bữa trưa ngài sang bên phu nhân dùng thiện ạ.”
Tần Yến dừng bước y. Trong bụng thì đồng ý lắm, nhưng cái miệng cứng ngắc: “Không cần.”
Trường Sinh cạn lời. Bậc thang rải sẵn đó mà Hầu gia chịu bước xuống, Hồng Mai chất vấn thì y cứ ăn ngay thật thôi. Đừng đổ thừa là y chịu sức giúp đỡ đấy nhé.
Tần Yến bên vẫn đang ôm cục tức chịu hạ , còn Kiều Vãn Nguyệt bên thì cứ như việc gì. Dùng bữa trưa xong, nàng thong thả nghỉ ngơi một lát, ngủ chừng nửa canh giờ mới thức dậy.
lúc , tiểu tư gác cổng mang một tấm bái . Kiều Vãn Nguyệt cầm lấy, trong lòng lấy lạ, ai gửi bái cho nàng nhỉ?
Mở xem, nàng khỏi kinh ngạc, là Diệp Khiêm, thật ngờ.
Mấy hôm Vương thị kể đến Thịnh Kinh, nàng cứ tưởng sẽ dịp chạm mặt, ai dè chủ động gửi bái tới đây.
Có nên gặp ?
Gặp một cũng , dẫu cũng là bạn thuở ấu thơ, coi như cũng duyên phận. Nếu năm xưa nàng theo mẫu lên Thịnh Kinh, thì lẽ nàng và Diệp Khiêm trở thành thanh mai trúc mã thực sự .
Nàng vân vê tấm , đăm chiêu suy nghĩ. Thú thực, nàng cũng gặp Diệp Khiêm. Hồi nhỏ hễ ai bắt nạt, Diệp Khiêm luôn mặt bảo vệ, bênh vực nàng. Nay tới Thịnh Kinh, nàng cũng nên tròn đạo chủ nhà mới .
Nghĩ đến đây, Kiều Vãn Nguyệt mỉm cầm tấm tay, trong lòng càng thêm mong đợi.
Năm ngày chính là ngày Diệp Khiêm hẹn đến thăm hỏi. Kiều Vãn Nguyệt thức dậy từ sớm để chải chuốt trang điểm. Nàng chọn một bộ y phục màu sắc thanh nhã, nhưng vẫn che lấp vẻ xinh rạng rỡ của .
Nàng ở phòng khách chính, lòng tránh khỏi bồn chồn, thỉnh thoảng hướng mắt ngoài cửa. Không qua bao lâu, hành lang vang lên tiếng bước chân, trầm , mạnh mẽ, nhanh chậm, là Diệp Khiêm đến .
Nam nhân dáng vẻ thanh tú, vóc dáng cao ráo xuất hiện nơi cửa. Đôi mắt Kiều Vãn Nguyệt sáng lên, hai tay đan chăm chú bước . Diệp Khiêm trông gầy, khuôn mặt tuấn tú, toát lên vẻ ôn hòa nho nhã, tạo cảm giác dễ gần. Trên vẫn còn phảng phất những nét của ngày xưa, quả nhiên ngoài dự đoán của nàng, hồi nhỏ xinh thì lớn lên cũng sẽ dễ .
Nàng nhịn bật thành tiếng, thốt câu đầu tiên khi gặp : “Huynh trông giống hồi nhỏ ghê.”
Hầu phủ sang trọng bề thế, lúc bước cửa càng tận mắt chứng kiến rõ hơn. Suốt dọc đường , tim Diệp Khiêm đập thình thịch như đ.á.n.h trống, trong lòng khỏi bồn chồn lo âu. Tiểu cô nương trong ký ức lớn lên sẽ dung mạo ? Gả một Hầu phủ quyền quý thế , liệu nàng chê một thương nhân thấp kém như ?
Vừa mong ngóng lo sợ.
Khoảnh khắc thấy , Diệp Khiêm sững sờ, ánh mắt dán chặt nữ t.ử bên trong. Tiên tư xước ước (tư thái như tiên), a na đa tư (dáng điệu thướt tha mềm mại), bao nhiêu mỹ từ cũng đủ để miêu tả vẻ của nàng. Nàng của hiện tại còn kiều diễm rạng rỡ hơn cả thuở thiếu thời. tính cách thì vẫn , vẫn hoạt bát đáng yêu như ngày nào.
Diệp Khiêm khẽ mỉm , tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng gỡ xuống. Hắn chắp tay thi lễ, cấp bậc lễ nghĩa thể bỏ qua: “Hầu phu nhân, tại hạ hữu lễ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-50-con-ghen-khong-nho.html.]
"Khách sáo quá, mau ."
Kiều Vãn Nguyệt vui vẻ , chỉ tách bàn: “Ta nhớ hồi nhỏ thích uống , nên cũng sở thích hiện tại của là gì, đây là Long Tỉnh, uống quen ?”
"Trà Nguyệt chuẩn , tự nhiên là quen ." Diệp Khiêm nhấp một ngụm: “Bây giờ nghề buôn bán , chuyện thưởng với mà cũng quen thuộc như cơm bữa .”
Phải , hôm nọ Vương thị nhắc tới chuyện , nàng quên mất.
Cứ tưởng hai nhiều năm gặp sẽ chút xa cách, gượng gạo. Lạ lùng , gặp mặt họ trò chuyện vô cùng cởi mở và vui vẻ, chẳng hề chút dấu vết nào của việc nhiều năm xa cách.
Hàn huyên một lát, Kiều Vãn Nguyệt hỏi : “Huynh định nán Thịnh Kinh bao lâu? Khi nào thì trở về?”
"Ta đến đây cũng một thời gian , chừng nửa tháng nữa sẽ khởi hành về quê."
Diệp Khiêm đặt chén xuống, ánh mắt hiền hòa dừng nàng. Hôm nay gặp mặt, nàng sống , chuyến cũng coi như uổng công. vẫn trực tiếp hỏi nàng một chuyện, để trong lòng câu trả lời rõ ràng, khi về gặp mặt tổ phụ tổ mẫu của nàng còn dễ bề ăn .
"Nguyệt , chuyện hỏi ."
Nãy giờ hai trò chuyện hợp ý, trong tiếng rôm rả, ngỡ như trở về thời gian thiếu niên vô tư lự. năm tháng tuổi trẻ luôn trôi qua nhanh, chớp mắt còn nữa.
Giống như hiện tại, niềm vui sướng khi tương phùng bao lâu, câu của Diệp Khiêm kéo nàng trở về với thực tại.
"Có hỏi , định về thăm tổ phụ ?"
Diệp Khiêm gật đầu: “Trước khi , Từ gia gia tìm , gặp một . quyết định vẫn là ở , chỉ là truyền lời thôi.”
Nụ môi Kiều Vãn Nguyệt nhạt đôi chút, nàng đáp: “Ta xuất giá, tiện xa. Khi nào về, cứ trả lời như là .”
"Ta hiểu ."
Diệp Khiêm thêm lời nào, khó nàng.
Hàn huyên chừng một tuần , Diệp Khiêm đưa mắt quanh một vòng, : “Dẫu cũng gọi một tiếng ca ca, khó khăn lắm mới dịp gặp mặt, đến bao giờ mới hội ngộ. Bữa để mời mới .”
"Muốn mời thì cũng là mời chứ. Đã đến Thịnh Kinh, để bỏ tiền túi . Hay thế , ngày mai chủ, chịu nể mặt ?"
Diệp Khiêm cầm chiếc quạt gập tay, gõ nhịp nhịp lên mặt bàn, đáp: “Sao dám nể mặt chứ. đừng tổ chức ở Hầu phủ, gò bó lắm, thoải mái.”
Kiều Vãn Nguyệt ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng lý, liền gật đầu đồng ý: “Được, đang ở ? Ngày mai sẽ cho xe đến đón .”
"Khách điếm Vân Lai."
Màn đêm buông xuống, Hầu phủ rộng lớn chìm trong bóng tối, tĩnh mịch đến lạ thường, thêm vài phần bí ẩn. Dưới hành lang, những chiếc đèn lồng hắt ánh sáng leo lét, bóng đổ xuống sàn nhảy múa chập chờn.
Nam nhân từ trong màn đêm bước , hình vạm vỡ, cao lớn đĩnh đạc, khí chất thoát tục hơn . Gương mặt ửng đỏ, đôi mắt vương chút sương mờ của men, vẻ như uống rượu. say, ít nhất thì bước chân vẫn hề chệch choạc, vẫn vững vàng trầm .
Hắn khựng cửa phòng, đắn đo một lúc lâu mới quyết định đưa tay lên gõ. bàn tay vươn khựng giữa trung, chầm chậm thu về buông thõng bên hông.
Khuya khoắt thế còn gõ cửa, chắc chắn nàng nổi giận cho xem.
Nghĩ , Tần Yến bước , cất tiếng hỏi Trường Sinh đang bên cạnh: “Hôm nay phu nhân bận việc gì ?”
Liệu nàng hỏi han về ? Có quan tâm đến ? Dù chỉ là một chút xíu thôi cũng .
Trường Sinh thành thật bẩm báo: “Hôm nay phu nhân khách, là bạn thuở nhỏ đến từ huyện Dương.”
Hắn huyện Dương, phụ ruột của nàng là vùng đó, bản nàng cũng lớn lên ở đấy. Nếu từ huyện Dương lặn lội đến đây tìm nàng, hẳn là quan hệ giữa hai hề tầm thường. Tần Yến can thiệp chuyện kết giao bạn bè của thê tử, chỉ mong nọ mang ý đồ gì là .
Nam nhân ậm ừ một tiếng trầm đục trong cổ họng, trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi tiếp: “Phu nhân nhắc gì đến ?”
Ví dụ như, muộn thế vẫn thấy về?
Trường Sinh khó xử lén liếc một cái, lắc đầu bảo . Hôm nay phu nhân tiễn khách cửa xong trông vui vẻ lắm, cứ kéo nhóm Hồng Mai kể chuyện hồi bé suốt, còn kể phong cảnh huyện Dương , dân thì hiếu khách, chỉ tiếc là cơ hội về thăm .
Phu nhân còn định lúc nào đó sẽ đưa bọn Hồng Mai về thăm thú phong tục tập quán ở huyện Dương nữa kìa. Làm gì tâm trí mà bận tâm đến Hầu gia.
Những lời Trường Sinh dám hé răng nửa lời, nếu toẹt hết, Hầu gia chẳng sẽ buồn bực, tức điên lên . Haizz, kẻ hạ nhân như y đúng là khổ tâm thật sự.
Tần Yến mang theo một bụng ấm ức trở về phòng. Phu nhân thèm ngó ngàng đến , cũng chẳng thèm đả động gì tới , đây là triệt để lạnh nhạt với . Nhớ lời Chương Thế Cung từng xúi giục, chọc cho nàng ghen tuông, để mắt tới một chút, lẽ cũng là một hạ sách tồi.
cách nào để phu nhân quan tâm đến đây? Tần Yến đau đầu suy nghĩ. Lại thêm chút men trong bắt đầu ngấm, đầu óc váng vất, day day trán, ngả lưng xuống giường đầy một khắc mất.
Sáng hôm , Kiều Vãn Nguyệt thức giấc vội vàng rời giường, chẳng thèm nấn ná ngủ nướng thêm như khi. Bởi trưa nay hẹn dùng bữa cùng Diệp Khiêm, nàng thể tới muộn .
Trúc Thanh giúp nàng chải tóc, Kiều Vãn Nguyệt tự tay chọn lựa trang sức. Những ngón tay thon dài lướt qua những chiếc trâm cài, khuyên tai tinh xảo mắt. Chỗ cái là Tần Yến tặng nàng khi thành , cái là quà dịp năm mới, cũng vài món là tự nàng mua. Tất cả đều là những món đồ nàng vô cùng yêu thích.