Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 51: Ta chỉ có nàng

Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:57:03
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​"Cài trâm ."

 

​Nàng chọn chiếc trâm bộ diêu hình hoa phù dung đính ngọc trai, là món trang sức nàng tâm đắc nhất dạo gần đây. Vừa thanh tao nhã nhặn, vô cùng tôn lên dung mạo của nàng.

 

​"Vâng, phu nhân cài chiếc trâm quả thực ."

 

​Trúc Thanh khéo léo cài trâm lên tóc, tôn lên vẻ đài các, rạng rỡ lạ thường.

 

​Nàng điểm chút son phấn nhẹ nhàng, dặm thêm son môi đỏ thắm. Cánh môi tô thắm càng bừng sáng nét kiều diễm, khiến thể rời mắt.

 

​Kiều Vãn Nguyệt soi gương, nghiêng đầu ngắm nghía trái , khóe môi hài lòng cong lên. Ra ngoài diện mạo chỉnh tề xinh , ngắm bản trong gương cũng thấy lòng phơi phới. Tự vui bản , thế mới đúng điệu.

 

​Sửa soạn xong xuôi, Kiều Vãn Nguyệt mang theo hạ nhân xuất phủ. Hôm qua Diệp Khiêm nhắn nhủ cần đón, sẽ tự tìm đến tửu lâu. Vậy nên, xe ngựa lăn bánh là thẳng tiến tới Xuân Lai tửu lâu.

 

​Tiết trời hôm nay quang đãng, phố xá đông đúc, tấp nập. Ngồi trong xe vén rèm , dòng qua tấp nập, tiếng tiểu thương rao hàng rộn rã, một bức tranh đậm chất dân dã, nhộn nhịp.

 

​Cũng lâu nàng dạo phố, hiếm hoi lắm mới dịp ngoài, tâm trạng quả thực nhẹ nhõm, vui vẻ.

 

​Tầm chừng một tuần hương, xe ngựa dừng cửa tửu lâu. Hồng Mai đỡ nàng xuống, hai thẳng lên nhã gian lầu hai. Vừa tĩnh lặng, gian trang nhã, vô cùng thích hợp để hàn huyên.

 

​Diệp Khiêm sắp trở về huyện Dương, chuyến hội ngộ, chừng nào mới gặp ? Chẳng ai đoán , khi là bao giờ. Cho nên, bữa cơm hôm nay mang ý nghĩa thật trân quý.

 

​Ngồi trong nhã gian đợi một chốc, Diệp Khiêm liền tới. Chàng chỉ một , chẳng dẫn theo tiểu tư hầu hạ. Kiều Vãn Nguyệt bèn bảo Hồng Mai ngoài dạo chơi một vòng, tiện thể mua giúp nàng vài lọn chỉ màu.

 

​Hai đối diện , Diệp Khiêm nhấc ấm rót , ánh mắt khẽ lướt qua nàng, một tia sáng vụt sáng trong mắt. Chàng từ tốn xuống, lên tiếng: “Ta mang theo một ít ngon, lát nữa mang về dùng thử, đừng chê nhé.”

 

​"Chê ? Cứ yên tâm, sẽ thưởng thức cho bằng hết."

 

​Kiều Vãn Nguyệt mỉm thanh tao, đảo mắt tinh nghịch trêu ghẹo: “Bây giờ buôn bán , nếu phủ nhập chỗ , ưu đãi giá rẻ ?”

 

​"Chuyện đó là đương nhiên, ăn buôn bán, mối tự tìm tới cửa nỡ chối từ."

 

​Nàng gật gù, đây là ý định thực lòng. Hàng năm, Hầu phủ chi một khoản bạc nhỏ cho việc mua , bớt đồng nào đồng nấy. Với , mua của ai cũng , mua của Diệp Khiêm càng .

 

​"Vậy là nhất trí nhé."

 

​Diệp Khiêm đang uống , chợt khựng , ngước mắt ngạc nhiên. Cứ tưởng nàng khách sáo, ai ngờ giọng điệu , xem chừng nàng đang bàn chuyện nghiêm túc. Thật ngoài dự đoán.

 

​"Quyết định nhanh thế ?"

 

​Sau khi Kiều Vãn Nguyệt gả Tần gia, ngay khi đặt chân đến Thịnh Kinh, Diệp Khiêm cất công ngóng. Hầu phủ gia thế hiển hách, Tần Yến quyền cao chức trọng. Lúc mới chuyện, khỏi bồn chồn lo lắng cho nàng, e sợ nàng sống trong phủ danh gia vọng tộc sẽ đời coi khinh vì phận. Thế nhưng, khoảnh khắc chạm mặt nàng tại Tần phủ ngày hôm qua, nụ tươi tắn rạng ngời, vẻ ngoài xinh kiêu kỳ của nàng thổi bay muộn phiền, lo âu trong lòng .

 

​Nàng sống , hơn tưởng tượng nhiều.

 

​Diệp Khiêm kinh ngạc là vì trong Tần phủ vẫn còn một vị Thái phu nhân quyền uy, đây việc đều do bà cai quản. Việc nàng tùy tiện gật đầu hứa hẹn chuyện mua sắm, Diệp Khiêm e nàng sẽ khó ăn khó lúc về.

 

​Những băn khoăn của Diệp Khiêm, Kiều Vãn Nguyệt dĩ nhiên , mà chuyện của Dương thị cũng là điều bí mật đối với ngoài.

 

​Nàng chớp đôi mắt tròn xoe, thản nhiên đáp: “ , mua của nhà ai chẳng là mua, mua của hơn .”

 

​Diệp Khiêm nghiêm túc nàng một lượt, nở nụ hiền hậu: “Được, cũng .”

 

​Trong lúc Kiều Vãn Nguyệt đang mải mê trò chuyện vui vẻ, nàng để ý đến tiếng bước chân đang bước lên lầu, hòa lẫn với tiếng tiểu nhị lanh lảnh chào khách, át cả những âm thanh quen thuộc.

 

​Tần Yến sải bước tới, cùng là Chương Thế Cung. Gần đây lòng bứt rứt, phiền não, Tần Yến bèn hẹn Chương Thế Cung ngoài uống rượu giải sầu, tiện thể mượn vài lời khuyên.

 

​Hai sánh bước, chuyện trò. Khi ngang qua cửa một nhã gian, bỗng thấy tiếng vọng . Tần Yến vốn định bỏ ngoài tai, nhưng chất giọng quen thuộc níu lấy chân , khiến khựng , sắc mặt đột ngột biến đổi.

 

​"Diệp Khiêm ca ca, thành ?" Giọng tò mò của Kiều Vãn Nguyệt vang lên.

 

​Diệp Khiêm thoáng sững , đó nhẹ lắc đầu: “Chưa, còn tưởng sẽ hỏi chứ.”

 

​Nàng kêu lên một tiếng "Á", lòng hiếu kỳ càng dâng cao, rướn cổ : “Huynh lớn hơn hai tuổi, vẫn thành ? Hay là gặp cô nương nào ý?”

 

​Hai quen từ tấm bé. Thuở ấu thơ, nàng cứ lẽo đẽo theo Diệp Khiêm, tình cảm gắn bó như ruột thịt. Nàng tự nhiên quan tâm đến chuyện chung đại sự của , nên mới thẳng thắn hỏi như .

 

​Sắc mặt Diệp Khiêm vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt thoáng tối , mang theo hàm ý sâu xa: “Muội còn nhớ ? Hồi bé cứ theo , còn dõng dạc tuyên bố lớn lên sẽ gả cho .”

 

​Câu dứt, Kiều Vãn Nguyệt đỏ bừng mặt vì hổ, vệt hồng lan từ má tận dái tai. Nàng ấp úng, lí nhí: “Có, chuyện đó ? Ta... nhớ gì cả, a ha ha.”

 

​Kỳ thực, ban đầu nàng chẳng nhớ gì , nhưng Diệp Khiêm gợi , ký ức chợt ùa về. Hình như lúc đó chuyện như . Hồi đó còn nhỏ dại, hiểu gả chồng là gì. Diệp Khiêm là tiểu công t.ử duy nhất nàng tiếp xúc, luôn che chở nàng, nên nàng mới thốt câu .

 

​Lời ngây ngô thời thơ ấu, thể coi là thật.

 

​"Chắc nhớ nhầm ."

 

​Nàng nay là phụ nữ chồng, chuyện nhắc lời trẻ con trò đùa quả thực . Diệp Khiêm cũng thấu hiểu điều đó, nhưng chẳng kìm mà trót buông lời.

 

​"Ừ, đúng là nhớ nhầm ."

 

​Diệp Khiêm đành xuôi theo câu của nàng, mang thêm muộn phiền cho nàng, thầm nghĩ.

 

​Trà bàn nguội ngắt, hương vị cũng phai nhạt dần. Cả hai dường như thấu hiểu , chạm chén nữa mà thong dong thưởng thức các món ăn.

 

​Diệp Khiêm khẽ rủ mắt, như đang chìm suy tư. Chàng bất chợt lên tiếng hỏi: “Hầu gia đối xử với ?”

 

​"Tốt."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-51-ta-chi-co-nang.html.]

​Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát, chút đắn đo giấu giếm, chứng tỏ Hầu gia đối đãi với nàng tệ.

 

​Diệp Khiêm gật gù, lẽ thấy vui mừng mới , nhưng nụ chợt vụt tắt. Lát , mới cất lời: “Thế là , mai Từ gia gia gặng hỏi, cũng dễ bề thưa chuyện.”

 

​Kiều Vãn Nguyệt nhón lấy một miếng bánh ngọt, khẽ c.ắ.n một miếng. Ông bà nội nghĩ mặc kệ, ai bảo năm xưa họ nhẫn tâm đuổi con nàng . Giờ hối hận thì cũng muộn.

 

​Từ đầu đến cuối, ánh mắt Diệp Khiêm từng rời khỏi nàng. Nét rạng rỡ, vui sướng chút trầm mặc, đều thu trọn tầm mắt. Và dĩ nhiên, vết bánh dính nơi khóe môi mềm mại của nàng, cũng tinh ý nhận .

 

​"Nguyệt , ở đây ..." Diệp Khiêm chỉ tay nhắc nhở.

 

​Nàng đưa tay sờ khóe môi: “Khóe môi ?”

 

​Người ngoài cửa siết chặt tay, rõ từng lời hàn huyên mật, sắc mặt càng lúc càng tối sầm. Chương Thế Cung cạnh nhận thấy điều bất thường, vội vàng xoa dịu: “Chắc là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi.”

 

​Hắn kéo Tần Yến , đợi nguôi giận hãy .

 

Tần Yến nhất quyết chịu. Hắn hít một thật sâu, đẩy cửa bước . Cảnh tượng đập mắt là hai đang đối diện , khí vui vẻ, nụ rạng rỡ môi mỗ ( nào đó). Ánh mắt sắc lạnh lướt qua nam nhân đối diện, nhan sắc cũng trò đấy, nhưng cái ánh mắt dịu dàng tựa như nước, khi thấy thì lập tức thu .

 

​Che giấu cái gì chứ? Tưởng mù chắc.

 

​Tần Yến với hình cao lớn che khuất nửa khung cửa, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt lướt qua lướt , giọng lạnh lùng vang lên: “Phu nhân, hóa nàng ở đây.”

 

​Hai tiếng "phu nhân" thốt như một gáo nước lạnh, vạch trần mối quan hệ của bọn họ.

 

​Không chỉ Kiều Vãn Nguyệt giật thót, Diệp Khiêm cũng hình. Không ngờ chạm trán Tần Yến ở đây, thật là oan gia ngõ hẹp.

 

​Kiều Vãn Nguyệt lúng túng lên, chút chột : “Hầu gia, đây... đây là bạn .”

 

​Bạn từ thuở nhỏ thì cũng là bạn, nàng sai. Điều nàng lo lắng nhất là, cuộc đối thoại ban nãy, liệu Tần Yến thấy .

 

​Diệp Khiêm nhanh chóng dậy, nhã nhặn thi lễ: “Tại hạ Diệp Khiêm, xin mắt Hầu gia.”

 

​Tần Yến "ừ" một tiếng hờ hững, cùng Chương Thế Cung tự nhiên bước xuống. Hắn liếc Kiều Vãn Nguyệt, Diệp Khiêm, ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

 

​"Diệp công t.ử đến Thịnh Kinh từ bao giờ?"

 

​Trường Sinh từng nhắc đến , chính là . Hôm nay thật khéo đụng mặt ở đây.

 

​Tần Yến , trong những ngày nàng giận dỗi thèm để ý đến , nàng lén lút gặp gỡ kẻ ? Và gặp bao nhiêu ?

 

​Nam nhân trong lòng cuộn trào cơn ghen tuông. Hắn chịu nổi cảnh nàng tươi với đàn ông khác. Nàng coi Diệp Khiêm là bạn, còn Diệp Khiêm thì ? Coi nàng là bạn, là... ý đồ gì khác?

 

​Ánh mắt Tần Yến đầy ác ý, Diệp Khiêm dĩ nhiên nhận , nhẹ nhàng đáp lời: “Tại hạ đến cũng một thời gian, sắp về .”

 

​"Diệp công t.ử lặn lội đến Thịnh Kinh, hẳn là chuyện quan trọng? Nếu Tần mỗ thể giúp gì, công t.ử đừng ngại lên tiếng."

 

​Câu thì êm tai, nhưng Diệp Khiêm và Chương Thế Cung đều thấu rõ, đang dò xét.

 

​Diệp Khiêm liếc Kiều Vãn Nguyệt, thầm hiểu Tần Hầu gia đang ghen, mà cơn ghen chẳng hề nhỏ. Chàng là hiểu chuyện, lúc nào nên dừng .

 

​Chàng bèn lên tiếng: “Không dám phiền Hầu gia, chỉ là mấy mối ăn mọn thôi.”

 

​Rồi sang Kiều Vãn Nguyệt : “Ta còn chút việc, hôm nay xin phép cáo từ, hôm khác chúng hội ngộ. Cáo từ Hầu gia.”

 

​Tần Yến lạnh lùng buông một câu: “Đi thong thả.”

 

​"A?"

 

​Kiều Vãn Nguyệt ngẩn theo bóng Diệp Khiêm khuất dần. Lát nàng mới hồn, là do thái độ của Tần Yến đuổi khéo mất .

 

​Diệp Khiêm rời , Chương Thế Cung cũng thức thời xin phép. Nhã gian lúc chỉ còn hai họ.

 

​Kiều Vãn Nguyệt đó như đống lửa, ánh mắt lảng tránh, cất lời: “Hay là chúng cũng về thôi.”

 

​Nàng định lên nhưng ngay lập tức một bàn tay mạnh mẽ ấn xuống, tiện đà xoay mặt nàng , buộc nàng đối diện với .

 

​Tần Yến bóp nhẹ cằm nàng, ngón tay cái vuốt ve khóe môi nàng, buông lời đe dọa: “Khóe miệng thế ? Hửm, hôn cho đôi môi sưng vù lên, xem nàng còn dám ngoài gặp nữa .”

 

 

 

​Lời thốt khỏi miệng Tần Yến, Kiều Vãn Nguyệt liền nhận cơn thịnh nộ của . Rõ ràng rình rập ngoài cửa và trọn vẹn cuộc trò chuyện giữa nàng và Diệp Khiêm. tới từ khi nào cố tình lén? Đã thế, những lời lẽ thô tục, bỡn cợt chẳng giống Tần Yến của ngày thường chút nào.

 

​Nữ t.ử xinh khẽ ngước lên, đôi mắt trong veo, ngây thơ chớp chớp , cánh môi đỏ mọng khẽ mấp máy: “Hầu gia, gì từ từ , chúng về nhà .”

 

​Đang ở chốn đông , tai vách mạch rừng, lỡ hai to tiếng cãi vã thấy, đồn ầm lên chuyện vợ chồng bất hòa thì chút nào.

 

​Kiều Vãn Nguyệt suy tính chu , nhưng Tần Yến thì . Ngọn lửa giận dữ và ghen tuông lúc đang thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót của . Hắn chờ đến lúc về nhà, một lời giải thích ngay tại đây.

 

​Bàn tay đang giữ chặt vai nàng nới lỏng , Kiều Vãn Nguyệt khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà vẫn chịu lời khuyên. ngay lúc nàng tưởng chừng Tần Yến buông tha và chuẩn về nhà thì đột ngột vén vạt áo, kéo thốc nàng , đặt gọn nàng ngay đùi .

 

​Tiếng kêu kinh hãi thốt từ đôi môi mỏng manh của thiếu nữ nhanh chóng lịm tắt. Kiều Vãn Nguyệt vội vã đưa tay che miệng, đôi mắt mở to thảng thốt đối diện. Với tư thế ép sát lúc , khuôn mặt nàng thoắt cái đỏ bừng đến tận mang tai.

 

​"Hầu gia, đây là tửu lâu, khác thể đẩy cửa bất cứ lúc nào, đang cái trò gì ?" Nàng hạ thấp giọng, dịu dàng khuyên nhủ: “Chúng về nhà , sẽ kể hết chuyện cho , giấu giếm nửa lời.”

 

 

 

 

 

 

Loading...