Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 52: Phu thê hòa hảo
Cập nhật lúc: 2026-08-22 01:57:04
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng và Diệp Khiêm quang minh lạc, những chuyện vớ vẩn mà Tần Yến đang nghĩ tới , và nàng cũng sẽ bao giờ .
"Nói ở đây."
Nam nhân hạ quyết tâm nhúc nhích, Kiều Vãn Nguyệt cũng hết cách, đành điều chỉnh một tư thế thoải mái gật đầu: “Được, hỏi gì thì hỏi .”
Cửa chính đóng chặt, cửa sổ cũng khép kín, trong phòng chỉ còn nhịp thở và tiếng tim đập của hai , điều khiến Kiều Vãn Nguyệt an tâm hơn đôi chút. nàng rũ mắt, dám thẳng mắt , trong lòng chút chột .
Tầm mắt nóng rực dán chặt lên nàng, nam nhân sầm mặt đ.á.n.h giá nàng từ xuống . Trang sức đẽ, rõ ràng là lựa chọn tỉ mỉ. Y phục cũng , siết chặt lấy vòng eo thon gọn, càng tôn lên vẻ mỏng manh yếu điệu, đồng thời cũng nổi bật bờ n.g.ự.c đầy đặn.
Đặc biệt là khuôn mặt , điểm tô son phấn, kiều diễm hệt như đóa hoa cơn mưa chờ hái, khiến chỉ phá hủy, chà đạp.
Đáy mắt nam nhân tối sầm, ngón tay cái ấn lên cánh môi nàng, mài miết qua để lau lớp son. Son môi đỏ thắm lem luốc hai bên khóe miệng, trông sưng đỏ kiều mị.
Kiều Vãn Nguyệt hành động của , vì chuyện lén lút gặp gỡ nam nhân bên ngoài quả thực thỏa đáng, nên nàng đành nhịn nhục lên tiếng. Mãi cho đến khi đôi môi khôi phục màu sắc vốn , Tần Yến mới dừng tay, nhưng sắc mặt chẳng khá hơn là bao, thậm chí còn âm trầm hơn .
"Trang điểm kiều diễm thế , là để gặp ?"
"Không , ." Nàng liên tục lắc đầu, sợ Tần Yến suy diễn lung tung, “Không như nghĩ .”
"Vậy là thế nào? Hắn chằm chằm khóe miệng nàng chắc."
Cái chuyện khóe miệng xem dễ dàng bỏ qua . Tần Yến để tâm c.h.ế.t, giấm chua uống cả vại, chua đến mức sắp rụng cả răng. Kiều Vãn Nguyệt thấy phiền c.h.ế.t , ngoài gặp mặt bằng hữu vốn là chuyện đỗi bình thường, xui xẻo thế nào Tần Yến bắt gặp, như thể nàng lén lút vụng trộm bằng.
Nàng hít một , bình tâm hòa khí : “Chàng đừng gì vội, giải thích .”
Ngón tay thon dài của nam nhân vẫn ấn môi nàng, mơn trớn qua : “Được, nàng .”
Hắn cũng xem, hai rốt cuộc là chuyện gì.
Tần Yến thấy nàng khẽ l.i.ế.m khóe môi, ánh mắt thoắt cái tối thêm vài phần, bàn tay đặt ở eo nàng ấn nàng xuống sát hơn. Kiều Vãn Nguyệt tự nhiên cảm nhận , nàng rũ mắt xuống, cố vẻ trấn định giải thích:
"Diệp Khiêm ca ca là hàng xóm thuở nhỏ của , chúng cùng lớn lên. Hồi bé hễ bắt nạt , đều là mặt giúp đỡ, bảo vệ . Bọn nhiều năm gặp, đến Thịnh Kinh là để buôn bán, tiện thể mặt tổ phụ tổ mẫu đến thăm một chút."
Nàng khựng một nhịp, quan sát biểu cảm của Tần Yến. Thấy thần sắc vẫn như thường, nàng mới tiếp: “ là tổ phụ tổ mẫu mong về quê thăm hỏi, gặp mặt một , nhưng dứt khoát từ chối . Ta lấy chồng, thể xa . Ta nhờ Diệp Khiêm mang lời nhắn về, hơn nữa cũng sắp rời , hôm nay chỉ là mời một bữa cơm, chỉ thôi.”
"Ta trang điểm là để bản thấy vui vẻ, chứ chẳng vì ai khác." Nàng sờ sờ cổ, giải thích thêm chuyện : “Ban nãy khóe môi dính chút đồ ăn, chỉ ý nhắc nhở, như nghĩ.”
Nàng giải thích chuyện từ đầu đến cuối vô cùng rõ ràng. Nàng và Diệp Khiêm chỉ là bằng hữu, hề tư tình mờ ám gì.
"Những gì cần hết , đừng suy diễn lung tung mà hiểu lầm chúng ."
Lửa giận của Tần Yến vơi đôi chút, hừ lạnh: “Vẫn còn một chuyện .”
"Chuyện gì cơ?"
Giọng trầm thấp của gằn từng chữ: “Chuyện nàng gả cho .”
Kiều Vãn Nguyệt nuốt nước bọt, nàng cố tình nhắc tới cơ mà. Nếu Tần Yến hỏi thì nàng sống c.h.ế.t cũng hé răng, hỏi mới tính. Chẳng ngờ kỹ đến thế, nhớ cả chuyện , xem lấp l.i.ế.m cho qua , Kiều Vãn Nguyệt đành thật.
"Chỉ là câu đùa thuở nhỏ, coi là thật . Với , chính còn chẳng nhớ từng , chắc chắn là nhớ nhầm ."
Cứ đổ hết chuyện lên đầu Diệp Khiêm, dù thì cũng ở đây.
Tần Yến bật : “Vậy ?”
Nam nhân đối với những chuyện quan trọng thể nhớ nhầm , chắc chắn là nàng từng , nên Diệp Khiêm mới khắc sâu trong lòng như .
" thế." Nàng cựa quậy , cảm thấy thoải mái cho lắm, “Ta xong , bây giờ thể về nhà ?”
Nam nhân nhúc nhích cũng chẳng lên tiếng, cứ nàng chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực, khiến nàng hoảng hốt trong lòng.
Nàng rũ mắt, nhưng vẫn nhịn lén . Lát , Kiều Vãn Nguyệt nhỏ giọng hỏi dò: “Chàng... vẫn còn hiểu lầm đấy chứ.”
Tiểu cô nương nhấc chân định tuột xuống: “Nếu Hầu gia việc bận, về đây.”
Nói nàng toan tụt xuống, kết quả mới nhúc nhích giật ngược trở .
Tần Yến nâng cằm nàng lên, đôi môi chà xát đến mức đỏ au, vệt son lem luốc kiều mị nơi khóe miệng, d.ụ.c niệm trong lòng bất giác dâng trào. Nỗi cô đơn vò võ phòng suốt bao ngày qua, đến khoảnh khắc ôm nàng lòng mới khỏa lấp phần nào. thế vẫn đủ, xa xa mới đủ. Hắn hôn nàng, ôm nàng, đè hình thơm tho mềm mại mà hung hăng yêu thương.
Nghĩ đến đây, thở của trầm xuống, yết hầu nhô cao trượt lên trượt xuống, liên tục nuốt nước bọt.
Tần Yến nghĩ liền .
Hắn nâng cằm nàng, cúi đầu hôn xuống. Một luồng hương thơm thoang thoảng xộc tới, ngọt ngào thanh mát khiến chỉ một ngụm nuốt trọn.
Nam nhân say sưa l.i.ế.m láp, mút mát, thở cũng nặng nề thêm vài phần. Kiều Vãn Nguyệt mở choàng mắt, bắt gặp ánh mắt say đắm si mê của , nàng hổ đến mức mặt đỏ bừng bừng, vội vã nhắm tịt mắt .
Hắn thích hôn nàng, nhịn bức bối suốt bao nhiêu ngày, nên nụ hôn mạnh bạo một chút, vồ vập một chút, kéo dài một chút, nàng cũng thể thông cảm . thế là quá lâu , môi nàng dường như rách da, sưng vù cả lên . Tần Yến vẫn chịu buông tha, thậm chí nụ hôn còn cuồng nhiệt, bỏng rẫy và sâu hơn lúc nãy.
Nàng sắp thở nổi nữa .
Tiểu cô nương rên rỉ ư ử trong n.g.ự.c . Cuối cùng Tần Yến cũng đại phát từ bi buông tha cho nàng. Lớp son nơi khóe miệng biến mất, bộ đều nuốt sạch bụng. Cánh môi nàng giờ đây đỏ mọng hơn ban nãy, sưng tấy, thoạt yêu thương qua.
Kiều Vãn Nguyệt hôn đến mức đầu óc váng vất. Nàng mới hồn đôi chút, Tần Yến hạ lệnh: “Về thôi.”
Nàng lập tức tỉnh táo , trút gánh nặng trong lòng. Cuối cùng cũng về nhà , xem lọt tai lời giải thích của nàng.
Xe ngựa lao vun vút, chẳng mấy chốc về đến Hầu phủ. Tần Yến kéo nàng xuống xe, đó nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, dắt nàng thẳng viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-52-phu-the-hoa-hao.html.]
Hắn vóc cao lớn, chân dài sải bước nhanh như gió, cứ như thể đang vướng chuyện gì hệ trọng lắm, một mạch ngừng nghỉ, cũng chẳng cho nàng thời gian để thở.
Nàng lôi xềnh xệch theo, dăm ba bận đ.â.m sầm cánh tay . Kiều Vãn Nguyệt bực , lên tiếng nhắc nhở: “Chàng chậm chút , bước nhanh như theo kịp.”
Tần Yến đầu , buông một câu: “Muốn ôm, là cõng?”
Dưới dãy hành lang qua kẻ tấp nập thế , lỡ như ôm cõng nàng mà bắt gặp thì còn thể thống gì nữa, nghĩ đến cảnh tượng đó thôi thấy hoang đường .
Nàng đành im bặt, ngoan ngoãn để mặc Tần Yến dắt tay kéo về phòng.
Vừa đến phòng, Tần Yến lập tức đuổi hết hạ nhân ngoài. Hắn kéo nàng xuống nhuyễn tháp, bản thì thở hổn hển, qua trong phòng.
Cứ tưởng hết giận, nay xem , chỉ đang cố nhịn mà thôi.
Nàng vuốt nếp áo, hậm hực : “Chẳng giải thích hết ? Ta cũng gạt .”
Câu cuối cùng dường như đang ngầm mỉa mai chuyện Tần Yến lừa dối nàng lúc .
Tần Yến dừng bước, xoay , dùng ánh mắt nóng rực chằm chằm nàng. Miệng thì bảo bận tâm, nhưng kỳ thực vẫn canh cánh trong lòng chuyện ở Thanh Tâm Quán. Nữ nhân đúng là chúa dối.
Hắn trầm mặc một chốc lên tiếng: “Từ nay về , phép lén lút gặp riêng Diệp Khiêm, gọi là ca ca, càng nhắc chuyện nàng đòi gả cho nữa.”
"Ta nhắc." Nàng tự biện bạch cho , “Ta là quên mà, chuyện từ thuở bé tí nhớ cho rõ , qua bao nhiêu năm cơ chứ.”
"Vậy cớ gì nàng quan tâm lấy vợ ?"
Kiều Vãn Nguyệt thấy thật cạn lời, với tư cách là bạn bè, hỏi han một câu cũng ?
bộ dạng Tần Yến lúc , chắc mẩm là đang ghen , còn ghen tuông lồng lộn nữa chứ.
"Hầu gia, đang ghen đấy , ?"
"Không ."
Hắn xưa nay vẫn luôn cứng miệng, Kiều Vãn Nguyệt quá hiểu mà. Hắn bảo , thì trăm phần trăm là .
Nàng cố tình kéo dài giọng "Ồ" một tiếng, ánh mắt đầy vẻ ẩn ý. Tần Yến dùng khóe mắt liếc nàng một cái, nhíu mày.
"Đã bảo mà."
"Không thì , gì ."
Nàng dậy khỏi nhuyễn tháp, khẽ mím môi, cảm giác đau rát nơi cánh môi truyền tới, bèn bực bội trừng mắt lườm một cái.
"Chàng cần bận tâm chuyện của Diệp Khiêm gì, và chỉ là chuyện trẻ con hồi nhỏ thôi, cũng giống như thèm để bụng chuyện và..."
Nhận lỡ lời, Kiều Vãn Nguyệt lập tức c.ắ.n chặt môi, nuốt vội nửa câu còn bụng. Nàng liếc Tần Yến, chỉ mong rõ.
cách giữa hai gần như , sự chú ý của Tần Yến luôn dồn hết lên nàng, thể thấy chứ.
Đôi mắt đen láy xoáy sâu nàng. Kiều Vãn Nguyệt mất tự nhiên mặt , lát ngoảnh , thẳng mắt , hất cằm lên, mang theo ánh mắt hề chịu yếu thế.
Ánh mắt nam nhân khẽ d.a.o động. Hắn nuốt nước bọt, giữ im lặng một hồi lâu, dường như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Cuối cùng, đành thở dài một bất lực, đưa một quyết định.
Vốn dĩ nhắc , nhưng thì , nếu nàng sẽ mãi để bụng, khó lòng buông bỏ. Tần Yến mai hai cứ cãi vã xoay quanh chuyện của Lâm Ái Trân, cho nên, quyết định thẳng thắn.
Bàn tay to rộng của nam nhân ấn lên vai nàng, giữ nàng xuống, từ tốn lên tiếng:
"Ta và A Trân tuy mang danh phu thê, nhưng từng viên phòng."
Lời dứt, cả căn phòng chìm tĩnh mịch, ngay cả tiếng hít thở cũng nhẹ bẫng . Kiều Vãn Nguyệt dám tin tai , trân trân . Tần Yến cái gì cơ? Hắn đang lừa nàng ? Nếu , nàng chẳng nghĩ lý do gì mà thành viên phòng cả.
Nàng gạt tay : “Lâm tỷ tỷ còn nữa , đừng ăn lung tung.”
Cũng đừng hòng lừa gạt nàng.
Tần Yến bất lực thở dài, tiếp: “Đêm tân hôn nàng khéo tới kỳ kinh nguyệt, nên và nàng hề viên phòng. Mấy ngày nhận lệnh thuyên chuyển ngoài nhậm chức ở Du Châu, nàng thì ở Thịnh Kinh. Bọn hẹn nửa năm sẽ tới Du Châu đoàn tụ, nào ngờ... đường đến Du Châu nàng gặp nạn. Chuyện từng tiết lộ với ai. Nguyệt Nguyệt, từ đầu chí cuối, chỉ nàng.”
Đáy mắt nàng đong đầy vẻ chấn động những lời Tần Yến thốt . Nàng khẽ hé môi, ngậm , chẳng thốt lên lời nào cho .
Đôi môi vốn đỏ thắm, nay nàng c.ắ.n chặt càng thêm phần kiều diễm rực rỡ.
Tần Yến lời khó tin, nhưng đó là sự thật. Hắn và A Trân từng phu thê chi thực. Người phụ nữ của , xưa nay chỉ một Kiều Vãn Nguyệt, và mai cũng sẽ chỉ duy nhất nàng mà thôi.
"Bị dọa sợ ? Hay là tin?" Tần Yến lên tiếng hỏi.
Nàng lắc đầu, giọng điệu cũng mềm mỏng ít: “Ta chỉ ngờ, và Lâm tỷ tỷ...”
Trước quả thực nàng từng để tâm đến sự tồn tại của Lâm Ái Trân, nhưng đó tuyệt nhiên là lòng ghen tị oán hận. Đám công t.ử thế gia ở Thịnh Kinh , kẻ nào tam thê tứ , kẻ nuôi ngoại thất cũng hằng hà sa , vụng trộm giấu giếm kim ốc tàng kiều càng hiếm. Tần Yến so với bọn họ hơn gấp trăm ngàn .