Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 57: Chàng lại gạt ta
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:25
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sáu tuổi."
Chàng đưa tay xoa đầu đứa trẻ, : “Trước tiên hãy đưa đứa nhỏ nghỉ ngơi , bên Lâm phủ sẽ phái tới báo tin.”
Lâm Ái Trân gật đầu, nghiêng đầu phía , giọng điệu nhạt nhòa: “Đây hẳn là Kiều .”
Kiều Vãn Nguyệt dậy, đối với tiếng " " của nàng cảm thấy chút thoải mái. Nàng gọi Lâm Ái Trân là tỷ tỷ là xuất phát từ sự tôn trọng và phép lịch sự, thế nhưng tiếng " " của Lâm Ái Trân lúc dường như mang thâm ý khác, thực tâm xem nàng là .
"Lâm tỷ tỷ."
Nàng tỷ bình an trở về là , nhiều luôn mong nhớ tỷ, Tô Tô, Lâm đại nhân, và cả Hầu gia.
Ngặt nỗi những lời kề đến cửa miệng, một câu cũng tài nào thốt nổi.
Bàn tay giấu tay áo khẽ siết chặt, nàng gượng : “Hầu gia, hai cứ chuyện , về phòng đây.”
"Ừm."
Kiều Vãn Nguyệt rời . Từ lúc bọn họ bước cửa, nàng như đống lửa, một khắc cũng ở thêm. Bây giờ rời xa bọn họ, cuối cùng nàng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Ái Trân trở về, mang theo cả một đứa trẻ, còn là con của Tần Yến.
Tần Yến lừa gạt nàng.
Kiều Vãn Nguyệt nhớ tới ánh mắt ngập tràn mong đợi của tối hôm qua khi một đứa con với nàng, giờ khắc chỉ cảm thấy thật nức , châm biếm.
Chàng con .
Còn về tới viện tử, trời đổ mưa to tầm tã. Mưa rơi xối xả, gió cuộn mưa tạt cả hành lang, mặt đất nháy mắt ướt sũng. Không ít bọt nước hắt lên Kiều Vãn Nguyệt, mái tóc lập tức ngấm ẩm, vạt váy cũng ướt đẫm.
Cảm giác ướt át lành lạnh truyền khắp , mà nàng dường như chẳng hề , vẫn bước chậm chạp. Đôi mắt thẳng về phía , ánh vô hồn, tựa như một xác mất linh hồn, chẳng trôi dạt về .
Hồng Mai theo phía , thấy nàng tự hành hạ bản như , xót xa bước tới khuyên nhủ: “Phu nhân, mưa lớn quá, chúng mau về thôi, chuyện từ từ tính. Nếu để cơ thể đổ bệnh, chẳng khiến kẻ khác đắc ý .”
Tình hình ban nãy Hồng Mai tuy tận mắt chứng kiến, nhưng chuyện Lâm Ái Trân dẫn theo đứa trẻ trở về, e là giờ phút truyền khắp cả phủ . Các vị trưởng bối nhà họ Tần cùng nhị phòng, tam phòng, ước chừng lúc nhận tin, bao lâu nữa sẽ tìm đến bọn họ. Tới lúc đó còn đối phó với bọn họ, ngàn vạn thể gục ngã lúc .
Có điều Tần Yến cũng truyền lời xuống, chuyện phép tiết lộ ngoài, nếu kẻ nào dám nhiều lời, lập tức bán ngay. Thế nên chuyện Lâm Ái Trân hồi phủ chỉ nhà họ Tần , ngoài hề , đối với Kiều Vãn Nguyệt mà cũng coi như là một chuyện .
Hồng Mai một lòng lo lắng cho nàng, Kiều Vãn Nguyệt đương nhiên hiểu rõ. Nàng nhếch khóe môi, nụ đắng chát, còn khó coi hơn cả .
"Ta ."
Nỗi lo lắng của Hồng Mai nàng đều hiểu, cũng nha là vì cho , quan tâm . Nàng chỉ là nhất thời thể chấp nhận nổi. Giả sử Lâm Ái Trân trở về khi bọn họ thành , nàng nhất định sẽ chút do dự mà từ hôn, nhưng bọn họ thành hơn nửa năm , lúc tỷ mới trở về, thì đặt nàng vị trí nào đây?
Lâm Ái Trân là thật, con cũng là thật, bảo nàng bây giờ?
Nàng từng trải qua sóng gió lớn, lòng vẫn còn hoang mang mù mịt, giải quyết thế nào, càng lát nữa dùng thái độ gì để đối mặt với Tần Yến.
Vừa suy nghĩ, cuối cùng cũng về tới viện tử, đến phòng. Trúc Thanh và Hồng Mai hối hả dặn dò bưng nước nóng lên cho nàng lau rửa, y phục khô ráo, sợ nàng nhiễm lạnh.
Thay đồ xong xuôi, Trúc Thanh bưng chén gừng tới cho nàng uống, : “Phu nhân, chúng báo cho lão gia và phu nhân , để họ cùng nghĩ cách.”
Nàng uống xong ngụm gừng, mặt cảm xúc xua tay: “Không cần, Hầu gia sẽ tự báo cho họ .”
Cả nhà họ Kiều và nhà họ Lâm, Tần Yến đều sẽ thông báo, cần nàng cất công .
Uống xong gừng, cơ thể ấm áp hơn đôi chút, Kiều Vãn Nguyệt xoay ngả lưng xuống sập, dặn dò hai nha : “Ta nghỉ ngơi một lát, đừng tới phiền.”
Hai lời lui , thừa nàng cũng chẳng nhắm mắt nổi. Nàng cần bình tĩnh để suy tính xem chuyện tiếp theo nên thế nào.
Kiều Vãn Nguyệt quả thực nghĩ như . Nàng thẳng đơ, mở to đôi mắt trân trân lên trần nhà lâu, cuối cùng cũng lấy bình tĩnh. Tần Yến chẳng , hãy tin sẽ xử lý thỏa. Nếu nữa, kết quả tồi tệ nhất chính là con tỷ trở về, còn nàng và Tần Yến hòa ly .
Nàng vẫn quyền lựa chọn và chừa cho đường lui. Nàng còn trẻ, đường đời còn dài, thể vì một chuyện mà ngày một tiều tụy, chẳng là đang chà đạp bản , nàng sống cho thật mới đúng. Nghĩ như , bề bộn dường như cũng chẳng còn nan giải đến thế, cõi lòng nàng cũng bớt sự bức bối, đau khổ.
Nhắm mắt , lắng tiếng mưa rơi rả rích mái nhà và hiên hiên, tâm trạng Kiều Vãn Nguyệt dần phẳng lặng. Nàng bắt đầu nhớ hình ảnh Lâm Ái Trân ban nãy, sắc mặt kém cỏi nhường , ăn mặc cũng mộc mạc, tay đến chiếc vòng bạc cũng chẳng , xem chừng những năm qua chịu ít cực khổ.
Hơn nữa, con , cớ lúc dẫn đứa trẻ về? Những năm qua nương tựa để mưu sinh bên ngoài? Đã về sớm, chọn đúng lúc để ? Có quá nhiều nghi vấn, trong chuyện ắt điều mờ ám.
Kiều Vãn Nguyệt bật mạnh dậy khỏi giường. Ban nãy chỉ mải chìm trong đau khổ, nghĩ nhiều đến , bây giờ tĩnh tâm mới thấy quá nhiều kẽ hở.
Đợi Tần Yến về hỏi thăm mới , thể hành động lỗ mãng.
Giờ ngọ Tần Yến về, Kiều Vãn Nguyệt đành dùng bữa một . Trông tâm trạng nàng vẻ khá hơn lúc sáng một chút, nhưng sắc mặt Trúc Thanh thì chẳng gì, từ nãy đến giờ cứ xị cái mặt , như thể ai nợ tiền nàng .
Kiều Vãn Nguyệt ăn ngẩng đầu : “Người đáng lẽ lo lắng buồn bã là mới đúng, em sầu não ủ dột cái gì? Đang lo cho ?”
Trúc Thanh "" một tiếng. Nàng là nha của phu nhân, lo lắng thì đương nhiên là , nhưng ngoài việc lo lắng thì cũng chẳng giúp gì hơn, nàng bực tức là vì chuyện khác cơ.
Trúc Thanh ngẫm nghĩ một lát đáp: “Cũng chuyện gì lớn lao, chỉ là ban nãy lúc nô tỳ xuống bếp, thấy bọn họ đang xì xào bàn tán lưng, ánh mắt nô tỳ cũng kỳ lạ. Đừng tưởng nô tỳ trong đầu bọn họ đang nghĩ cái gì, đúng là một lũ điều.”
Kiều Vãn Nguyệt thần sắc vẫn như thường, mấy bận tâm hỏi một câu: “Bọn họ đang nghĩ cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-57-chang-lai-gat-ta.html.]
Đụng đến trọng tâm, Trúc Thanh liền im bặt. Kiều Vãn Nguyệt thừa , bọn hạ nhân thể nào cũng lắm lời gièm pha, hơn nữa những chuyện nàng , nghĩa là đám hạ nhân bên ngóng . Nàng đang dò hỏi để nắm tình hình.
Im lặng chốc lát, Kiều Vãn Nguyệt đặt bát đũa xuống chăm chú nha : “Sao ? Cứ , trách em .”
Trúc Thanh nuốt nước bọt, liếc mắt sang Hồng Mai. Hồng Mai gật đầu, bảo nàng cứ mạnh dạn , đến nước , trong nhà còn giấu giếm gì nữa.
Thế là Trúc Thanh lấy dũng khí thưa: “Bọn họ bảo chiếu theo quy củ, sẽ biếm thê vi (giáng thê t.ử xuống thất).”
Quy củ ở , chắc chắn là quy củ của Hầu phủ .
Kiều Vãn Nguyệt xong, đuôi mày khẽ nhếch lên, sắc mặt bỗng chốc sa sầm. Cõi lòng mới bình lặng một lúc bắt đầu cuộn trào, phiền muộn đến mức đau cả đầu.
Biếm thê vi ? Quy củ thì cũng chỉ là quy củ, quy củ do con định , dĩ nhiên cũng thể đổi. Thiếp , là do Tần Yến quyết định.
Nàng "ừ" một tiếng với Trúc Thanh, tiếp lời: “Những lời bọn họ đừng để trong lòng. Chuyện giải quyết còn , các em nên gì thì cứ cái đó .”
"Nô tỳ ."
Kiều Vãn Nguyệt ăn no , mưa vẫn tạnh. Cửa phòng hé mở, đúng lúc thể ngắm cảnh mưa rơi. Kiều Vãn Nguyệt đó lâu, mỏi lưng mới chịu dậy hoạt động gân cốt một chút. Lại chẳng thể ngoài giải sầu, đành sách để g.i.ế.c thời gian.
Cũng Tần Yến và Lâm Ái Trân chuyện đến ? Tới giờ vẫn thấy về.
Đến chập tối, Tần Yến mới trở về. Quần áo ướt át vì nước mưa, mang theo cả một luồng nước ẩm ướt bước cửa. Vừa đảo mắt một vòng tìm kiếm bóng dáng nàng. Thấy nàng đang ngoan ngoãn sách, mới lén thở phào nhẹ nhõm.
"Chàng ăn ?" Nàng hỏi.
"Chưa."
Về muộn như , Kiều Vãn Nguyệt còn tưởng ăn cơ.
Đặt quyển sách xuống, nàng liền sai nhà bếp dọn cơm lên, buổi tối nàng cũng ăn gì, liền dùng bữa cùng luôn một thể.
Tần Yến bộ y phục sạch sẽ bước , cơm canh bàn dọn sẵn, Kiều Vãn Nguyệt đang đợi . Nàng khẽ ngoái đầu , nhịp tim Tần Yến bất giác đập nhanh hơn, là sợ hãi, là thứ cảm xúc nào khác.
Trong lòng hiểu rõ, mất nàng, nàng lạnh nhạt với .
"Buổi tối ăn cơm? Khó chịu ở ?" Chàng vẫn còn nhớ tới vết thương lưng nàng.
"Buổi trưa ăn no quá, thấy đói." Nàng lướt qua bàn ăn, mỉm : “Bây giờ thấy đói , cùng ăn thôi.”
Trên bàn ăn tĩnh lặng như tờ, cả hai đều cất giấu tâm sự riêng, mở lời, nhưng chẳng bắt đầu từ .
Cứ lấp đầy cái bụng hẵng , Kiều Vãn Nguyệt thầm nghĩ.
Mãi cho đến lúc ăn xong, vẫn ai lên tiếng. Kiều Vãn Nguyệt trông mong gì nữa, đợi đến lúc ngủ nàng sẽ tự hỏi.
Tiếng mưa rả rích triền miên, nện xuống mái nhà như thể nện thẳng đỉnh đầu, ong ong nhức nhối.
Kiều Vãn Nguyệt bên mép giường đợi . Thấy bóng bước tới, nàng bèn mở miệng: “Lâm tỷ tỷ an chỗ nghỉ ngơi chứ?”
"Ừm."
Tần Yến đáp lời, xuống bên cạnh nàng, “Ta cứ tưởng nàng sẽ nghẹn trong lòng, chịu hỏi chứ.”
"Tại nghẹn trong lòng?" Nàng nghiêng đầu, “Chuyện liên quan lớn đến , dĩ nhiên hỏi.”
Tần Yến thở dài một sườn sượt, kể ngọn nguồn câu chuyện. Năm xưa lúc Lâm Ái Trân rời Thịnh Kinh Du Châu tìm , dọc đường gặp đạo tặc, may ngã khỏi xe ngựa mất tích. Lúc đó Tần Yến đang đường đón nàng , đáng tiếc chậm một bước, tìm thấy . Nếu như tới sớm hơn một canh giờ, Lâm Ái Trân cũng sẽ gặp chuyện nguy hiểm. May mắn , nàng một nhà thợ săn cứu giúp, vì phần đầu va đập mạnh nên mất trí nhớ, vì thế vẫn luôn lưu lạc ở Du Châu trở về.
Mãi đến mấy ngày mới nhớ chuyện, bèn tức tốc đưa con về Thịnh Kinh.
Tần Yến kể xong, chớp mắt chăm chú quan sát biểu cảm và tâm trạng của nàng. Chàng căng thẳng nắm lấy tay nàng, khẽ gọi: “Nguyệt Nguyệt.”
Kiều Vãn Nguyệt bừng tỉnh, “Lâm tỷ tỷ tỷ thương dẫn đến mất trí nhớ, gần đây mới nhớ chuyện, như , tỷ sống ở Du Châu trọn vẹn sáu năm.”
"Ta phái tới Du Châu điều tra, nhanh sẽ tin tức."
Nàng đang nghĩ gì trong lòng, Tần Yến dĩ nhiên rõ. Trước khi trở về viện t.ử phái xuất phát tới Du Châu, để đề phòng bất trắc, bọn họ chia nhiều hướng tới đó.
Kiều Vãn Nguyệt gật đầu, nếu phái đến Du Châu , thì cứ chờ đợi thôi.
"Lâm tỷ tỷ về , định tính thế nào?" Nàng hỏi.
Cô nương nhỏ nhắn dùng đôi mắt trong trẻo như gương chăm chú chớp, ánh mắt nghiêm túc, chờ đợi câu trả lời từ .
Tần Yến dường như suy tính chu , đáp : “Ta sẽ để nàng chịu ủy khuất, tin .”
Nàng tin Tần Yến, nhưng tin những khác trong nhà họ Tần. Lỡ như bọn họ ép buộc Tần Yến thì , vì lợi ích gia tộc, khó bảo đảm Tần Yến sẽ thỏa hiệp.
"Các vị trưởng bối nhà họ Tần sẽ nghĩ thế nào? Nếu xử lý theo gia quy, thì sẽ ?"