Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 58: Tín nhiệm lẫn nhau
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:27
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dứt lời, sắc mặt nam nhân lập tức sa sầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương: “Kẻ nào dám khua môi múa mép bên tai nàng?”
Tần Yến tức giận. Chàng sợ kẻ dám bép xép bậy bạ mặt nàng, mà mới qua một buổi chiều, nàng những lời rèm pha .
"Không ai, chỉ hỏi thôi."
"Quyền quyết định trong tay , mới là đưa quyết định."
, Tần Yến sai.
Thế nhưng tình hình mắt phức tạp ngổn ngang, bề bộn dễ giải quyết như .
Kiều Vãn Nguyệt nghĩ ngợi hồi lâu, rốt cuộc quyết định hỏi về đứa trẻ .
"Đứa bé thì ? Là của ?"
Tần Yến từng , và Lâm tỷ tỷ từng viên phòng. Thế nhưng đứa trẻ sáu tuổi, nếu tính toán thời gian, vặn là của Tần Yến.
Bàn tay đang nắm lấy tay nàng chợt cứng đờ. Nàng cảm nhận sự khác thường, cúi đầu xuống, lặng lẽ rút tay về. Tần Yến rũ mắt theo, định nắm nhưng kịp nữa.
"Chẳng , và Lâm tỷ tỷ từng viên phòng ? Vậy đứa trẻ đó từ mà ?"
Giờ phút , cảm xúc của nàng phần kích động, đặc biệt là khi nhớ tới ánh mắt mong mỏi của lúc đòi sinh con với ngày hôm qua, quả thực mỉa mai .
Nàng hít sâu một , để tâm trí từ từ bình tĩnh , cõi lòng cũng thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Gương mặt nam nhân lạnh lùng nghiêm nghị, đôi môi mỏng khẽ mở khép , cả nửa ngày vẫn chẳng thốt nên lời. Chàng đang nghĩ gì ?
Kiều Vãn Nguyệt mím môi . Dù cho một lời thôi cũng , thế nhưng Tần Yến chọn cách im lặng.
Lẽ nên hỏi, nàng thầm nghĩ.
"Chàng gạt ."
Thanh âm thất vọng trầm buồn, đ.â.m nhói tim . Không , chỉ là hiện tại thể mà thôi.
Kiều Vãn Nguyệt dùng ánh mắt lạnh nhạt liếc một cái, xoay lên giường, đưa lưng về phía . Nàng , càng chuyện nữa.
"Nguyệt Nguyệt, qua vài ngày nữa sẽ kể rõ cho nàng ."
"Nếu ngủ thì ngoài , đừng quấy rầy ."
Lần chiến tranh lạnh , Tần Yến hoảng hốt đến mức ăn ngon ngủ yên, cuối cùng tìm Chương Thế Cung bày mưu tính kế. Tuy rằng cuối cùng hai cũng gương vỡ lành, nhưng cảm giác giày vò trong thời gian đó quả thực khiến bức bối khó tả.
Thứ cảm xúc bồn chồn lo âu khiến Tần Yến chẳng còn là chính , đ.á.n.h mất vẻ điềm tĩnh nội liễm thường ngày. Chàng thậm chí còn Chương Thế Cung lôi trò , bảo lúc đó hệt như gã trai mới lớn ngốc nghếch, chỉ chăm chăm tìm cách dỗ dành thương vui vẻ.
Tần Yến thầm thề, tuyệt đối chọc giận nàng nữa. Nào ngờ chuyện mới qua chẳng bao lâu, nàng giận dỗi, dùng ánh mắt lạnh nhạt đó . Trông thấy bóng lưng nhỏ gầy đang lưng với , Tần Yến ngoài hoảng hốt và sợ hãi thì chỉ còn sự bất lực. Có những chuyện, quả thực bây giờ tiện .
Chàng thử đặt tay lên vai nàng, giọng điệu mềm mỏng: “Nguyệt Nguyệt, phu nhân của chỉ nàng thôi, hiện tại, và cả , mãi mãi vẫn luôn như thế.”
Chỉ là thôi. Kiều Vãn Nguyệt vẫn ngủ, thầm cãi một câu trong bụng.
Bầu khí nghẹt thở mỗi lúc một lan rộng. Tần Yến chịu đựng nổi đành lên tiếng: “Không nàng từng phu thê thì đồng cam cộng khổ, tín nhiệm lẫn .”
Kiều Vãn Nguyệt mở mắt. Nàng bỗng thấy những lời từng thật nực , cái gì mà tín nhiệm lẫn chứ, đại nạn ập tới đường ai nấy mới là sự thật, nàng xin rút những lời .
Bên trong màn trướng, chỉ còn âm thanh của Tần Yến vang vọng. Nhịp tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống, hoảng loạn mỗi lúc một tăng lên. Sáng nay bọn họ còn quấn quýt như keo sơn, mặn nồng như ngày thường, mà mới tới chập tối trở thành nông nỗi .
Sự đổi một trời một vực khiến Tần Yến khó lòng tiếp nhận nổi.
Chàng thở hắt một , giọng điệu phần gấp gáp hơn ban nãy: “Nguyệt Nguyệt, nàng gì , đừng như thế.”
Kiều Vãn Nguyệt thở dài thành tiếng: “Ngủ .”
Ngoại trừ hai chữ , chẳng còn thêm gì nữa.
Đêm nay, cả hai vợ chồng đều thức trắng. Mỗi ôm một nỗi niềm tâm sự nặng nề riêng, cứ mở to mắt trân trân trần nhà cho tới tận lúc trời sáng.
Bầu khí trong phủ cũng theo đó mà trở nên vô cùng ngột ngạt. Bọn hạ nhân sai vặt cũng nơm nớp lo sợ, dè dặt, những chuyện nên , những lời nên tuyệt nhiên chẳng kẻ nào dám hó hé. Dĩ nhiên, vẫn vài kẻ to gan lớn mật lén lút rỉ tai xì xào to nhỏ.
Kiều Vãn Nguyệt vốn đinh ninh, tìm tới Tần phủ đầu tiên sẽ là các vị thúc bá trưởng bối của Tần gia. Nào ngờ, đến là cha ruột của nàng.
Nàng mới dùng xong bữa sáng, Kiều Trác Phàm và Vương thị mặt, đòi gặp thẳng Tần Yến. Vì là đẻ, nên nàng dĩ nhiên đích mặt tiếp đón.
Vậy là nàng cùng Tần Yến tiền sảnh. Suốt dọc đường, Tần Yến mấy liếc mắt nàng, môi mỏng khẽ mấp máy, dường như gì đó nhưng thôi. Nàng liếc thấy qua khóe mắt, nhưng coi như thấy gì cả.
Kiều Trác Phàm và Vương thị chuyện Lâm Ái Trân cũng mới rạng sáng nay. Tần Yến phái đến báo tin, hai vợ chồng già kịp ăn sáng tất tả chạy tới, đường cũng kịp thương nghị đôi điều. Nhìn bề ngoài thì đây là chuyện riêng của ba , nhưng thực chất liên quan mật thiết tới thể diện và lợi ích của cả ba gia tộc.
Bởi nên gì cũng hết sức cẩn trọng. Nếu Tần gia xử lý khéo, Kiều gia ắt mặt, mà Lâm gia cũng chẳng chịu để yên.
Bậc cha nào mà chẳng về phía con gái, Kiều Trác Phàm và Vương thị cũng ngoại lệ. Vương thị từ lúc tin Lâm Ái Trân trở về, hai hàng lông mày nhíu chặt từng giãn . Ban đầu bà kịch liệt phản đối chuyện tráo hôn, quả nhiên, Tần gia đúng là một cái ổ thị phi.
Hai đứa nhỏ thành bao lâu xảy cơ sự . Đáng nhẽ chỉ là định thì còn dễ xử, cứ thẳng thừng từ hôn là xong. Bây giờ thì cho thỏa đây?
Giữa lúc Vương thị đang sốt ruột yên, Tần Yến và Kiều Vãn Nguyệt bước cửa. Chưa kịp để hai an tọa, Vương thị bật dậy, lao tới nắm chặt lấy tay Kiều Vãn Nguyệt.
"Nguyệt Nguyệt, chuyện của Lâm Ái Trân cha đều cả ."
Bởi thế mới lật đật chạy tới Tần phủ ngay để chống lưng cho nàng, dẫu rằng điều cũng chẳng giải quyết thực chất vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-58-tin-nhiem-lan-nhau.html.]
Kiều Vãn Nguyệt khuôn mặt hằn rõ nét âu lo của hai đấng sinh thành, gượng gạo mỉm trấn an: “Cha lặn lội tới đây từ sớm như , dùng điểm tâm ?”
Kiều Trác Phàm lập tức gắt lên: “Giờ khắc còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa.”
Nói xong, ông quắc mắt thẳng về phía Tần Yến, gằn giọng: “Nguyệt Nguyệt là chính thê do con cưới hỏi đàng hoàng, danh chính ngôn thuận, tuyệt đối để nó chịu thiệt thòi. Cho dù Lâm Ái Trân trở về, còn bồng bế theo một đứa con, nhưng các xa cách bảy năm ròng, trong bảy năm đó xảy bao nhiêu biến cố, kể là kể dứt lời ngay .”
Sắc mặt Kiều Trác Phàm lúc cực kỳ lạnh lùng. Hiển nhiên tâm trạng đang tồi tệ, còn giữ thái độ xu nịnh a dua với Tần Yến như khi, mà thẳng thừng chất vấn: “Chuyện đứa bé nhất là cho rõ ngọn ngành . Nhỏ m.á.u nhận , tiến hành ngay mặt gia tộc và cả hai nhà Kiều, Lâm, như thì chẳng ai còn thể gièm pha gì nữa.”
Kiều Vãn Nguyệt kéo Vương thị xuống, khuyên bà đừng nôn nóng, lo lắng lúc cũng vô ích. Tâm trạng Vương thị thoáng bình tĩnh , lặng lẽ qua một bên, ánh mắt ngừng đong đưa đ.á.n.h giá giữa Tần Yến và Kiều Trác Phàm.
Hạ nhân dâng lên nóng, Tần Yến cất lời mời bọn họ dùng ngụm ấm cơ thể , dẫu sương sớm gió lạnh cũng dễ tổn hại sức khỏe.
Kiều Trác Phàm ăn vô, miễn cưỡng nhấp vài ngụm , động tác đặt chén xuống mạnh bạo hơn thường lệ, phát một tiếng "cạch" khô khốc, vang vọng như một lời cảnh cáo.
Tần Yến khẽ liếc mắt , vẫn ung dung đáp : “Ý của nhạc phụ con hiểu rõ. Nguyệt Nguyệt là thê t.ử của con, con xin đảm bảo sẽ để nàng chịu thiệt thòi. Con sẽ cho hai nhà một lời công đạo.”
Dù Tần Yến thề thốt là , nhưng Kiều Trác Phàm vẫn tin tưởng. Ông cúi gằm mặt, đôi mắt đảo lia lịa, đ.á.n.h giá Vương thị và Kiều Vãn Nguyệt phía đối diện trầm mặc một hồi. Một lát , ông ngẩng đầu lên, lên tiếng đề nghị: “Nếu như con thể đưa quyết định, thì thỉnh cầu Hoàng thượng định đoạt.”
Lời dứt, chỉ Kiều Vãn Nguyệt kinh ngạc sững sờ, mà ngay cả sắc mặt Tần Yến cũng biến đổi. Chuyện mà rùm beng tới tai Thánh thượng thì còn là việc nhà đơn giản nữa.
Ánh mắt Kiều Vãn Nguyệt đong đưa liên tục. Nàng ghé sát tai Vương thị, hạ giọng khẽ: “Mẹ, chúng ngoài một lát.”
"Ừm, cũng chuyện riêng với con."
Hai lặng lẽ bước ngoài, dạo bước dọc theo dãy hành lang. Hồi lâu , Vương thị mới phá vỡ sự im lặng: “Con định liệu thế nào?”
Kiều Vãn Nguyệt nghiêng đầu bà. Nàng thừa Vương thị định gì, bèn chặn bằng một câu quả quyết: “Lâm tỷ tỷ , nhưng con sẽ đời nào chấp nhận sống chung chung một mái nhà với tỷ .”
Vương thị sững sờ, ngờ nàng phản ứng gay gắt như . Lời của nàng khác gì tuyên bố "một mất một còn", nàng thì Lâm Ái Trân, Lâm Ái Trân thì nàng. Nàng hòa ly ?
Lâm Ái Trân nắm trong tay đứa con, Tần Yến tuyệt đối sẽ bỏ rơi m.á.u mủ của .
Ngẫm ngẫm , Vương thị vẫn quyết định khuyên can nàng đôi câu. Ngờ định hé miệng, Kiều Vãn Nguyệt phán đoán ý định của bà, kiên định đáp : “Con tuyệt đối sẽ nhượng bộ , đừng phí công khuyên răn con nữa.”
Câu chực trào khỏi miệng Vương thị đành nghẹn ứ nơi cổ họng, chầm chậm nuốt ngược trong. Chỉ một hai lời ngắn ngủi chặn ý định của Vương thị, khiến bà đáp lời .
Đi thêm chừng nửa khắc, Vương thị dừng bước, hỏi nàng: “Hay là con về nhà ở tạm vài hôm nhé?”
Bậc cha ai mà chẳng xót con, chỉ e sợ khi Lâm Ái Trân trở về, Hầu phủ sẽ chẳng còn chỗ nương tựa cho nàng, sợ Tần Yến sẽ hờ hững lạnh nhạt với nàng. Nỗi lòng của họ nàng thấu hiểu cả, nhưng cảnh dẫu bề bộn thế nào, nàng cũng nhất quyết thể rời .
Hàng mi cong dài khẽ run lên, nàng rành rọt từng chữ: “Không . Lúc tuyệt đối thể về. Nếu con về nương gia, miệng lưỡi thế gian sẽ càng cớ thêu dệt nhiều hơn.”
Lúc thiên hạ sẽ đồn đại là nàng Tần gia đuổi cổ khỏi cửa mất.
Vương thị ngẫm nghĩ kỹ những lời nàng , cũng thấy lý, bèn vội vã dập tắt ý nghĩ : “Con đúng, là suy nghĩ thấu đáo. mà con tuyệt đối nhún nhường, kẻo để khác nước lấn tới.”
Kiều Vãn Nguyệt đăm đăm thẳng về phía , đáp lời, chỉ lẳng lặng cùng Vương thị dạo bước hậu viện hóng gió, trong lòng âm thầm nhẩm tính thời gian để .
Chẳng rõ Tần Yến dùng cách gì để trấn an Kiều Trác Phàm, nhưng lúc Kiều Trác Phàm cáo từ về, sắc mặt khá hơn đôi chút, sự giận dữ cũng vơi nhiều.
Tiễn bước cha xong xuôi, Kiều Vãn Nguyệt và Tần Yến cùng phủ. Dõi theo chiếc xe ngựa khuất dần, Kiều Vãn Nguyệt mới lén trút một thở dài nhẹ nhõm, coi như tạm thời định tình hình.
Kế tiếp, hẳn là đến lượt Lâm đại nhân .
Trên đường trở về, hai đều giữ im lặng. Kiều Vãn Nguyệt buồn hỏi xem Tần Yến thương nghị những gì với Kiều Trác Phàm, dẫu chuyện cũng sẽ sớm ngã ngũ.
Nàng khẽ liếc mắt , rảo bước nhanh hơn, nhanh chóng trở về. Thấy nàng vội vã, Tần Yến cũng sải bước dài hơn theo sát.
"Nguyệt Nguyệt."
Giọng điệu trầm ấm dịu dàng vang lên.
Nàng lơ như thấy, vẫn cắm cúi bước tiếp. Nào ngờ tới chỗ rẽ xui xẻo chạm mặt con Lâm Ái Trân. Kiều Vãn Nguyệt khựng , c.h.ế.t trân tại chỗ, giây lát quên mất phản ứng .
Lâm Ái Trân một bộ xiêm y khác, áo quần lụa là khoác lên càng tô điểm thêm vẻ đài các quý phái, sắc mặt cũng nhuận sắc hơn ngày hôm qua, tinh thần đầy đặn tươi tắn. Lâm Hiên thì vận trang phục hệt như một vị tiểu công tử, dù rằng làn da ngăm đen.
"Cha." Tiếng gọi lảnh lót ngân vang, trơn tru tự nhiên vô cùng, xem chừng hôm qua thằng bé rèn luyện gọi cha ít .
"Hầu gia, , thật tình cờ."
Kiều Vãn Nguyệt khẽ gật đầu đáp lễ với Lâm Ái Trân: “Lâm tỷ tỷ.”
Đôi mắt sáng lướt qua, “Hầu gia, về đây.”
Dứt lời bèn ngoắt bước , dứt khoát chút lưu luyến. Tần Yến thấy thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, nàng cứ thế hắt hủi ngoài , mảy may để tâm tới cảm xúc của ?
Tần Yến toan đuổi theo: “Nguyệt Nguyệt.”
Chân sải một bước, vạt áo kéo giật . Tần Yến cúi đầu xuống, liền thấy một bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Hiên đang níu chặt lấy y phục của , cặp mắt to tròn ngây thơ ngước lên .
"Cha, cha ?"
Tần Yến nhíu chặt hàng mi, trách mắng đứa nhỏ, nhưng ánh mắt lia sang Lâm Ái Trân thì đổi. Sắc lẹm như dao, pha lẫn sự bức bối phiền muộn.
"A Trân, đừng lừa dối thằng bé."