Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 63: Đừng ăn vụng

Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:32
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Kiều Vãn Nguyệt thản nhiên đáp : “Tổ phụ bệnh, lúc chẳng gửi thư gặp một , quyết định một chuyến.”

 

​Chuyện Từ thái gia ốm nặng, Hồng Mai đây cũng , nhưng phu nhân rõ ràng là về cơ mà, đột nhiên đổi ý định? Chắc chắn là liên quan đến Hầu gia .

 

​Bây giờ mà bỏ , chẳng là rành rành báo cho ngoài Tần Yến lựa chọn Lâm Ái Trân . Hồng Mai tin phu nhân nghĩ tới điều đó, khả năng duy nhất là, bản phu nhân tự rời .

 

​Hồng Mai hé môi khép , mấy thôi. Kiều Vãn Nguyệt chỉ cần lướt qua biểu cảm của nàng tỏng nha đang nghĩ gì. Chẳng đợi Hồng Mai kịp mở miệng, Kiều Vãn Nguyệt tiếp: “Ta về để tròn đạo hiếu, sẽ chẳng kẻ nào dám buông lời gièm pha . Em tới Dương huyện bao giờ đúng ? Đó là một tòa thành nhỏ nhưng phong cảnh hữu tình, dẫn các em tới đó mở mang tầm mắt nhé.”

 

​Hơn nữa, đời đàm tiếu, em mà bịt miệng họ .

 

​Hồng Mai thẳng mắt nàng, chợt thấy đáy mắt lóe lên một tia sáng rực rỡ, là sự cuồng nhiệt và mong đợi vắng bóng từ lâu . Nàng đột nhiên khuyên can nữa, theo bản năng gật gật đầu, thuận theo ý chủ tử.

 

​"Phu nhân , nô tỳ sẽ theo đó."

 

​Kiều Vãn Nguyệt phòng một bức thư, là thư gửi cho Vương thị và Kiều Trác Phàm. Thư xong cất cẩn thận phong bì, nàng giao cho Hồng Mai dặn dò: “Em tìm một đáng tin cậy, đem bức thư đưa tới Kiều phủ. Nhớ kỹ, chiều mốt hẵng giao, đưa sớm hơn đấy.”

 

​"Vâng, nô tỳ ngay đây."

 

​Suốt một ngày trời, Kiều Vãn Nguyệt bận rộn thu xếp đồ đạc trong phòng, đám hạ nhân bên ngoài cũng tất bật chạy chạy phụ giúp, khí trong viện t.ử cũng nhờ thế mà náo nhiệt hẳn lên.

 

​Chập tối Tần Yến trở về, vặn đúng lúc dọn bữa tối. Kiều Vãn Nguyệt vẫn đụng đũa, nàng đang đợi về dùng chung.

 

​Tần Yến thoáng ngạc nhiên, trong lòng xen lẫn chút mừng rỡ, ôm hy vọng mỏng manh rằng nàng nguôi giận, chịu chấp nhận sự tồn tại của Lâm Hiên.

 

​Trên bàn ăn, ngừng gắp thức ăn cho nàng, thái độ ân cần lấy lòng lấy hết mực. Tuy rằng Tần Yến vốn chẳng kẻ rành rọt chuyện dỗ ngọt khác, chỉ là do đám ngoài chứng kiến mà thôi.

 

​Nhìn bát cơm thức ăn đắp thành ngọn núi nhỏ mặt, Kiều Vãn Nguyệt khẽ nuốt nước bọt, chẳng chút khẩu vị nào.

 

​"Được... , nhiều thế ăn hết ."

 

​Đôi mắt nam nhân dịu dàng, nụ ôn hòa sưởi ấm lòng : “Dạo nàng gầy nhiều, ăn nhiều một chút cho da thịt.”

 

là gầy thật, nhưng nguyên nhân là do ai cơ chứ?

 

​Kiều Vãn Nguyệt khẽ nhướng đuôi mày, lấy tay che ngang bát cơm. Nàng gắp đại hai đũa đưa miệng nhai trệu trạo, khóe mắt thỉnh thoảng liếc trộm , đang căn ke tìm cơ hội để mở lời. Nàng thừa Tần Yến sẽ bao giờ đồng ý, nhưng ý định quyết, trời khuyên cũng vô dụng.

 

​Một khi quyết định việc gì, Kiều Vãn Nguyệt chỉ hận thể bắt tay ngay tức khắc. Cái cảm giác hừng hực gấp gáp , từ lâu lắm nàng mới trải nghiệm. Thế nên, nàng nhất quyết về Dương huyện.

 

​Tần Yến đưa mắt quét một vòng quanh phòng, mơ hồ cảm thấy gì đó khang khác, dường như trống trải hơn ngày, tựa hồ như thiếu vắng thứ gì đó?

 

​"Hôm nay nàng dọn dẹp phòng ?"

 

​Trái tim nàng khẽ giật thót theo câu hỏi của , ngơ ngác "ừm" một tiếng. Bị phát hiện ? Nhanh thế, nhưng cũng , đỡ mất công nàng tự mở lời.

 

​Kiều Vãn Nguyệt nín thở chờ đợi câu hỏi tiếp theo, nào ngờ Tần Yến hỏi xong một câu im bặt. Nàng l.i.ế.m liếm bờ môi khô khốc, cất tiếng: “Ta chuyện với .”

 

​"Chuyện gì?"

 

​Cả hai cùng lúc đặt bát đũa xuống bàn, đều chẳng còn tâm trí mà nuốt cơm nữa.

 

​Kiều Vãn Nguyệt ngập ngừng đắn đo giây lát, dứt khoát tuôn một tràng: “Tổ phụ ốm nặng , về Dương huyện một chuyến, chặng đường chắc mất tầm nửa năm.”

 

​Không là thương lượng bàn bạc, mà là trực tiếp thông báo, nàng tự đưa quyết định .

 

​Trái tim phút chốc rơi tõm xuống vực sâu thăm thẳm, lạnh lẽo đến run rẩy. Bờ môi lẩy bẩy, nghẹn ứ hồi lâu thốt nên lời. Kiều Vãn Nguyệt liếc , thản nhiên bồi thêm một câu: “Đồ đạc thu dọn xong xuôi hết , ba ngày nữa sẽ lên đường.”

 

​Hèn chi lúc nãy cảm thấy căn phòng trống trải đến lạ, hóa là vì nàng cất gọn hành lý .

 

​Đôi con ngươi đen thẫm mờ đôi chút, gặng hỏi: “Bởi vì chuyện của Lâm Hiên, nên nàng mới bỏ ?”

 

​"Cũng hẳn, chỉ là đột nhiên nhớ nhà da diết, về thăm một chuyến thôi."

 

​Ngoài miệng thì , nhưng Tần Yến vẫn thấu sự thất vọng và tuyệt tình rành rành hiện lên trong đáy mắt nàng. Trái tim nhói lên từng hồi, đây là đầu tiên trong đời, nếm trải cảm giác hối hận tột cùng vì quyết định của chính .

 

​"Chỉ là về thăm , là..."

 

​Hai từ "hòa ly" , dẫu cạy miệng cũng tài nào thốt nổi, cứ mắc nghẹn ngang cổ họng, chặn âm thanh.

 

​Kiều Vãn Nguyệt thẳng thừng : “Chàng hỏi định hòa ly chứ gì? Ta vẫn nghĩ kỹ, chi bằng nhân cơ hội , hai chúng hãy tự dành thời gian để suy nghĩ cho thấu đáo. Thật , giữa hai căn bản chẳng hề hợp chút nào.”

 

​Nàng dậy, ý định nghỉ ngơi ở phòng dành cho khách: “Ta ăn no .”

 

​"Nguyệt Nguyệt, đừng ?" Lời níu kéo bật thốt khỏi miệng, nhưng yếu ớt, thiếu sự cứng cỏi tự tin, bởi lẽ đang mang theo nỗi mặc cảm tội về chuyện của con Lâm Ái Trân.

 

​Kiều Vãn Nguyệt khẽ thở dài: “Ta sẽ thư về cho .”

 

​Nàng khựng ngưỡng cửa một thoáng, dường như thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào cố kìm nén phát từ bên trong. Phút chốc chạnh lòng yếu đuối cuối cùng cũng lý trí đè bẹp, nàng kiên quyết bước , ngoảnh đầu lấy một .

 

 

​Nàng lừa Tần Yến bảo ba ngày nữa mới , kỳ thực , nàng sẽ sớm hơn một ngày, chỉ vì lưu luyến tiễn mà thôi. Sáng hôm Tần Yến lên triều, cứ lẩn quẩn trong phủ bám riết lấy nàng, ánh mắt rời khỏi nàng nửa bước.

 

​Chàng lải nhải ngừng nghỉ, chắc hẳn là nhiều, nào là những lời bịn rịn nỡ buông, những câu níu kéo, những lời thủ thỉ dịu dàng, đủ cả. Kiều Vãn Nguyệt chẳng màng để tâm lắng . Nàng cắm cúi thêu thùa, công việc giúp nàng tĩnh tâm dưỡng khí, cảm xúc cũng xáo trộn quá nhiều.

 

​Tần Yến cứ trân trân nàng đến mức khô cả môi bong tróc da, nhưng vẫn đổi từ nàng một câu hứa hẹn "sẽ ". Cuối cùng, nàng lấy cớ "mệt mỏi" đuổi thẳng ngoài.

 

​Nàng nhốt trong phòng, cả ngày bước chân khỏi cửa, đến tối mịt cũng thắp đèn, bề ngoài tựa như trong phòng chẳng ai. Tần Yến lặng lẽ ngoài cửa, hai tay chắp lưng, bóng lưng cô độc đổ dài, mãi một lúc lâu mới thẫn thờ rời .

 

​Đêm đó về phòng ngủ, mà giam trong thư phòng thức trắng đến sáng. Rạng sáng hôm bước , tay cầm một bản cáo trạng đưa cho Trường Sinh, giọng lạnh lùng: “Đem bức thư và cả Dương thị áp giải đến quan phủ.”

 

​Trường Sinh kinh hãi trợn trừng mắt, sững sờ nhận lấy tờ giấy, dám hỏi han nửa lời, lập tức chạy ngay.

 

​Tần Yến liếc về phía gian phòng khách một cái, tranh thủ lúc nàng thức giấc, vội vã đ.á.n.h xe ngựa đến Lâm phủ.

 

​Chàng ngờ, chân mới rời , Kiều Vãn Nguyệt đẩy cửa bước . Nàng đưa mắt theo hướng xe ngựa khuất dần, lập tức lệnh cho Hồng Mai thu vén hành lý, xuất phát ngay bây giờ.

 

​Nếu để Tần Yến về thì khó lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-63-dung-an-vung.html.]

 

​Tên tiểu tư canh cổng vò đầu bứt tai, nàng xách đồ lên xe ngựa mà nhíu mày khó hiểu. Đợi xe ngựa khuất, mới sang hỏi tên đồng liêu bên cạnh: “Phu nhân dọn ngoài ở ? Vậy thì cái phủ ai mới là nữ chủ nhân?”

 

​"Hỏi cái gì mà hỏi, lo việc của , bớt lo chuyện bao đồng."

 

​Đường phố quen thuộc vùn vụt lùi phía , xe ngựa chẳng mấy chốc tới cổng thành.

 

​Diệp Khiêm hẹn tới giờ ngọ mới xuất phát, đến chờ ở đây từ sáng tinh mơ .

 

​"Muội đến sớm thế." Diệp Khiêm tươi rói chào đón.

 

​"Vẫn sớm bằng , chắc cửa thành còn mở tới chứ gì."

 

​Diệp Khiêm khẽ bật , quả nhiên nàng đoán trúng phóc.

 

 

 

​Kiều Vãn Nguyệt rời khỏi Thịnh Kinh, dứt khoát lên đường chút vướng bận, một cái đầu cũng chẳng buồn .

 

​Đợi đến khi Tần Yến từ Lâm phủ trở về, cũng mất hơn hai canh giờ đó. Chàng ngả bài rõ ràng ngọn ngành chuyện với nhạc phụ cũ, từ chuyện giữa và Lâm Ái Trân, tội tày đình của Dương thị, cho đến thế thật sự của đứa trẻ, tuyệt nhiên giấu giếm nửa lời. Hơn thế nữa, bản cáo trạng cũng thảo xong xuôi, chuẩn tống cổ Dương thị quan phủ.

 

​Lâm đại nhân kinh hãi hỏi tại tới mức tuyệt tình như ? Chẳng lẽ màng gì đến thể diện của Tần gia nữa ? Tần Yến trả lời, chỉ đơn giản là níu kéo Kiều Vãn Nguyệt mà thôi.

 

​Chính vì đây quá nhiều mối e dè lo ngại, thêm mặc cảm tội luôn ám ảnh, nên mới khiến nàng chịu tổn thương. Vậy nên bây giờ đang sức bù đắp, chuộc lầm. Tần Yến dám chắc những việc liệu mang kết quả gì , nhưng thì vẫn hơn là khoanh tay .

 

​Nhỡ Nguyệt Nguyệt mủi lòng thì .

 

​Tần Yến tất tả đội ngược trở về phủ. Trên đường , mắt cứ giật liên hồi, trong lòng dấy lên cảm giác hoang mang trống rỗng khôn tả, tựa như thứ gì đó vô cùng quan trọng đang trôi tuột khỏi tầm tay. Chàng gắt gỏng thúc giục phu xe đ.á.n.h xe nhanh hơn, vòng qua đường tắt mà chạy.

 

​Gã phu xe vội vã lời, vung roi quất vun vút lưng ngựa. Con ngựa đau đớn hí vang, chồm lên phi nước đại như điên. Chẳng mấy chốc, xe ngựa dừng xịch cổng Tần phủ.

 

​Tần Yến gần như là lao vút trong, chạy gọi lớn tên nàng: “Nguyệt Nguyệt, Kiều Vãn Nguyệt.”

 

​Một nha đang việc trong sân rụt rè lên tiếng bẩm báo: “Bẩm Hầu gia, sáng sớm tinh mơ phu nhân cùng Trúc Thanh và Hồng Mai ngoài ạ, còn mang theo cả hai cái rương lớn nữa.”

 

​Đi , nàng thật . Rõ ràng bảo là ba ngày mới cơ mà, tại hôm nay?

 

​Tần Yến tức thì bừng tỉnh, nàng lừa .

 

​Chàng ngoắt phi thẳng ngoài, nhảy lên lưng ngựa đuổi theo. Dọc đường phi nước đại đến tận cổng thành vẫn bặt vô âm tín, men theo quan đạo đuổi thêm một quãng đường xa, xa nữa. Vẫn thấy bóng dáng nàng , cũng chẳng thấy Diệp Khiêm ở chỗ nào cả.

 

​Con ngựa mệt lả thở phì phò. Tần Yến xuống ngựa, con vật kiệt sức còn chạy nổi nữa, phóng tầm mắt con đường mòn ngoằn ngoèo vắt vẻo qua những cánh rừng sâu hun hút chẳng thấy điểm dừng. Chàng nhắm nghiền hai mắt, chẳng thể nào che giấu nổi sự lạc lõng, bi thương hằn sâu trong đáy mắt.

 

​Đáng tiếc , quá muộn màng, chẳng thể nào đuổi kịp nàng nữa.

 

​Thậm chí đến một bức thư nàng cũng chẳng thèm để . Sự cạn tình cạn nghĩa đến nhường , ắt hẳn thất vọng về đến tột độ .

 

​Hốc mắt nam nhân ửng đỏ, sững sờ chôn chân tại chỗ lâu.

 

​Lúc , Kiều Vãn Nguyệt và Diệp Khiêm vốn hề theo đường bộ, mà chọn cách di chuyển bằng đường thủy. Diệp Khiêm đề xuất đường thủy mười ngày đầu, đó mới lên bờ đường bộ, như chậm trễ tiến độ, tiện đường ngắm cảnh dọc hai bên bờ.

 

​Kiều Vãn Nguyệt hóng gió ngoài mui thuyền, ngắm mặt hồ lăn tăn gợn sóng, bâng quơ hỏi: “Lênh đênh mặt nước thế thì gì thú vị để chơi ?”

 

​Diệp Khiêm điềm nhiên đáp : “Lát nữa câu cá, câu con nào thì mang nấu canh cá.”

 

​Vừa nhắc đến chuyện câu cá, Kiều Vãn Nguyệt lập tức nhớ ngay đến Tần Yến. Giờ chắc phát hiện nàng bỏ nhỉ, sẽ phản ứng ? Đau đớn nỡ buông? Hay là trút gánh nặng thở phào nhẹ nhõm, vì từ nay sẽ chẳng còn ai mặt nặng mày nhẹ, chẳng còn ai ép uổng nữa?

 

​Kiều Vãn Nguyệt khẽ nhún vai, cũng , còn nhớ đến gì nữa cho bận lòng, thèm nghĩ nữa.

 

​"Câu cá mất thời gian lắm, cứ lấy cái lưới quăng một mẻ xuống, vớt lên một thể chẳng nhanh hơn câu cá ."

 

​Diệp Khiêm mỉm . Rất hiếm cô nương nào hứng thú với trò thả mồi câu cá, vì chỉ lắc đầu lên tiếng phản bác, nhưng vẫn chiều theo ý nàng, sai hạ nhân mang lưới cho nàng thử sức.

 

​Lưới cá khá to và nặng, vung tay mấy mới quăng thành công xuống nước. Hai đợi, chừng một nén nhang , đám hạ nhân hì hục kéo lưới lên.

 

​Kiều Vãn Nguyệt rướn cổ lên ngó nghiêng, háo hức chờ đợi thành quả, bắt bao nhiêu con cá đây?

 

​"Ôi, tận hai con ." Trúc Thanh reo lên đầy thích thú.

 

​Nàng cũng hùa theo, ngay đó lẩm bẩm oán trách: “Lưới thì to đùng mà vớt lên hai con, xem hồ cá tôm khan hiếm lắm.”

 

​"Bắt hai con là hên lắm đấy."

 

​Kiều Vãn Nguyệt quăng vội chiếc lưới xuống sàn thuyền. Bọn họ chẳng dân chài lưới chuyên nghiệp, vớt nhiều cũng là điều dễ hiểu. Nàng ngẫm nghĩ cũng thấy đúng, nên quá tham lam, đủ ăn là .

 

​Nàng lập tức sai Hồng Mai đem cá nấu, để cùng thưởng thức xem mùi vị .

 

​Hồng Mai cùng mấy gã sai vặt mang cá trong bếp, ngoài mũi thuyền chỉ còn nàng và Diệp Khiêm hóng gió.

 

​Bọn họ khởi hành khá vội vã, Diệp Khiêm lo lắng cho nàng, nên bèn mở lời hỏi han: “Chuyện bên nhà bá mẫu, bàn giao kỹ lưỡng ?”

 

​Nàng dán mắt những gợn sóng lăn tăn lan tỏa từng vòng tròn mặt nước, thèm ngoảnh đầu đáp: “Ừm, để một bức thư.”

 

​Trong thư nàng trình bày ngọn ngành, nhân cơ hội về thăm quê quán cũ, độ chừng nửa năm nữa sẽ trở về. thật một điều nàng đó, là, cũng thể nửa năm nữa nàng vẫn thể về .

 

​Chắc giờ cha nàng nhận thư . Còn đối với Tần Yến, nàng lưu cho bất kỳ dòng chữ nào. Thật nàng cũng vài lời, nhưng lúc cầm bút lên chẳng gì. Có lẽ những lời cần , những lời đều cạn kiệt cả , nên đành thôi .

 

​"Vậy còn gì nữa ?" Diệp Khiêm cố gặng hỏi, vẫn cam tâm.

 

​"Huynh tò mò chuyện gì thế?"

 

​Ăn cứ ấp úng vòng vo tam quốc, ẻo lả hệt như đàn bà con gái .

 

 

 

 

 

 

Loading...