Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 65: Bức thư đầu tiên
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:34
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ban đầu chúng nghĩ, nếu con về, sẽ đem nhà đất bán sạch, lấy bạc quyên góp cho bách tính nghèo khổ, dứt khoát để bọn chúng hời."
Gương mặt lão thái thái thoáng hiện nụ , trông hiền từ hơn vài phần. Kiều Vãn Nguyệt xong trong lòng khỏi kinh ngạc, ngờ họ hàng bên nhà tổ phụ lòng đen tối đến , và cũng chẳng ngờ lão thái thái nhận sự đời thấu đáo, chuẩn chu cho hậu sự từ sớm như thế.
Ý nghĩ của tổ mẫu quả thực đáng quý. Tiền tài vốn là vật ngoài , khi nhắm mắt xuôi tay đem giúp đỡ nghèo khổ cơ nhỡ, dẫu cũng hơn rơi tay kẻ bất lương.
"Thế nhưng tổ mẫu, con thể nhận ."
Sắc mặt Từ lão thái thoáng trầm xuống, hỏi nàng: “Chê ít ? So với gia cảnh của kế phụ và phu gia của con quả thực kém xa, điều cũng tự hiểu.”
Kiều Vãn Nguyệt vội vàng xua tay phủ nhận, giải thích: “Không ạ. Là do chính bản con từng hầu hạ, tận hiếu mặt hai ngày nào, thể mặt dày nhận lấy gia sản của ông bà .”
Lời thật lòng. Lão thái thái khẽ gật đầu đồng tình, hiểu nỗi niềm trong lòng nàng, ban nãy bản hiểu lầm tấm lòng đứa cháu gái. Đồng thời trong lòng cũng mừng thầm vì con bé là một đứa trẻ chất phác, thật thà.
"Tùy con . Ta với tổ phụ con chẳng còn sống bao năm nữa, hai già khuất núi, những thứ con định đoạt thì tùy ý."
Kiều Vãn Nguyệt mấp máy môi, nỡ từ chối nữa, cuối cùng khẽ gật đầu .
Thấy nàng chịu nhận lời, ánh mắt lão thái thái dịu trông thấy. Nhìn quanh thấy nàng chỉ dắt theo hai nha , bà liền hỏi: “Mẫu con con về đây ?”
"Dạ , con đồng ý ạ." Nàng giãi bày tường tận chuyện trong thư để , nếu gì bất ngờ, chắc hẳn sẽ thư gửi cho nàng, khéo lúc thư đang đường chuyển tới .
"Vậy thì . Còn bên nhà chồng thì ? Họ cho con ở đây bao nhiêu ngày?"
Câu hỏi vặn chạm đúng chỗ khó .
Kiều Vãn Nguyệt khẽ liếc mắt ngoài sân, thấy Trương lão bá đang phụ giúp nhóm Hồng Mai khiêng hành lý. Nàng căng thẳng nuốt nước bọt, lí nhí đáp: “Có lẽ sẽ ở lâu hơn một chút, chừng nửa năm ạ.”
Đôi mắt nàng , trong veo và sáng rỡ khiến khác bất giác thu hút. Lúc khi chuyện, ánh mắt nàng khẽ đảo qua đảo , ngoài liền thấy ngay điều bất thường, huống chi là một lão thái thái từng trải và tinh tường.
Lão thái thái dường như đoán đôi điều, nhưng gặng hỏi thêm: “Không , ở lâu một chút cũng .”
Kiều Vãn Nguyệt liền thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà tổ mẫu gặng hỏi tới cùng, bằng nàng cũng chẳng bịa lý do gì cho hợp tình hợp lý.
Trò chuyện cùng lão thái thái một hồi lâu, cổ họng bắt đầu khô rát. Nàng nâng chén bàn uống cạn một , lúc mới thấy dễ chịu hơn. Bên ngoài, mấy Hồng Mai chuyển hết hòm xiểng và tay nải trong, đặt tạm ngoài cửa vì rõ sẽ ở phòng nào.
Lão thái thái liếc qua, bảo với Trương lão bá: “Cứ sắp xếp cho con bé ở gian đông noãn các, căn phòng ngày cha nó từng ở.”
"Dạ, ạ."
Lão thái thái thấm mệt, chuyện đầy nửa canh giờ tinh thần phần uể oải: “Con đường xa vất vả, mau nghỉ ngơi . Tổ phụ con hiện vẫn tỉnh, lúc nào ông tỉnh hẵng qua thăm.”
"Vâng ạ."
"Người già , chẳng còn chút sức lực nào."
Lão thái thái trở về phòng nghỉ ngơi, để Trương lão bá dẫn đường đưa bọn họ sang đông noãn các.
Khu nhà quá rộng, đông noãn các chỉ cách vài bước chân là tới. Căn phòng ngày nào cũng quét dọn nên sạch sẽ gọn gàng, đồ đạc cũ của phụ nàng vẫn lưu giữ nguyên vẹn thiếu thứ gì, ngay cả những cuốn sách đặt bàn học cũng ngả màu ố vàng theo năm tháng. Kiều Vãn Nguyệt thầm nghĩ, đây chính là nỗi nhớ nhung khôn nguôi mà tổ phụ tổ mẫu dành cho phụ nàng.
Hồng Mai và Trúc Thanh nhanh nhẹn chuyển đồ đạc phòng, cẩn thận xếp đặt từng món. Kiều Vãn Nguyệt rảo bước quanh phòng một lượt, dặn dò: “Đừng để đồ đạc xáo trộn lung tung nhé.”
"Chúng nô tỳ rõ, thưa nương tử."
Dọc đường về Dương huyện, Kiều Vãn Nguyệt dặn hai nàng đổi cách xưng hô. Gọi là phu nhân cô nương đều tiện, gọi nàng là Kiều nương t.ử là thích hợp hơn cả.
Kiều Vãn Nguyệt trong phòng. Có lẽ vì lâu ở nên thoang thoảng chút mùi ẩm mốc, nhưng , lát nữa đốt chút hương trầm là sẽ dễ chịu ngay.
Chừng một nén nhang , Hồng Mai và Trúc Thanh dọn dẹp phòng ốc ngăn nắp, đó bước ngoài trò chuyện cùng Trương lão bá để nắm thêm tình hình nơi đây.
Còn một trong phòng, chẳng mấy chốc hai mí mắt Kiều Vãn Nguyệt díp . Nàng ngả lưng xuống chiếc giường lạ lẫm thuộc, nhanh chóng chìm giấc ngủ say nồng.
Chặng đường dài bôn ba thực sự quá đỗi mệt mỏi, một giấc ngủ kéo dài mãi đến tận chiều tà. Lúc tỉnh dậy vặn đúng giờ cơm tối, Từ lão thái đang đợi nàng. Trong nhà ít nên bữa ăn chia mâm chia bàn, đều quây quần ăn chung.
Bữa tối chẳng do ai chuẩn , phần lớn đều là những món nàng yêu thích.
"Ngồi xuống ăn cơm con, mấy món đều do Lý ma ma và Hồng Mai cùng đấy."
À, hèn chi, chỉ Hồng Mai và Trúc Thanh mới nắm rõ sở thích ăn uống của nàng.
"Vâng ạ."
Lão thái thái ăn bao nhiêu. Nàng tuy ăn nhiều hơn một chút nhưng cả bàn thức ăn thịnh soạn cũng chẳng thể nào dùng hết, đến lúc hai buông đũa vẫn còn thừa nhiều.
Lão thái thái liền cất tiếng dặn dò: “Ra xem bên ngoài tới , mang phần cơm canh chia cho họ.”
"Vâng."
Trương lão bá mở cửa , quả nhiên thấy mấy ăn xin đang chờ sẵn bên ngoài. Trông thấy cửa mở, họ lập tức ngó , rối rít cúi đầu cảm tạ.
Thì cơm canh thừa đều đem cho những cơ nhỡ. Kiều Vãn Nguyệt thoáng bất ngờ, nhưng nghĩ thấy cách , lãng phí tích đức. Chỉ là, tối nay nhóm Hồng Mai sẽ ăn gì.
Hồng Mai nhận ánh mắt của nàng, liền khẽ đáp: “Phần cơm nước của chúng nô tỳ để sẵn bếp ạ.”
Nàng "ừm" một tiếng, trong lòng an tâm hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-65-buc-thu-dau-tien.html.]
Sau bữa tối, Kiều Vãn Nguyệt sang thăm tổ phụ. Ông cụ còn tỉnh táo để nhận , thoi thóp giường chỉ còn thoi thóp thở tàn. Tổ mẫu bảo bệnh tình của ông lúc tỉnh lúc mê, chẳng sẽ lúc nào.
Sở dĩ gắng gượng chống chọi tới tận bây giờ, lẽ vì trong lòng vẫn còn tâm nguyện tròn, bằng buông xuôi từ lâu.
Tâm nguyện tròn , chăng là mặt nàng cuối?
Kiều Vãn Nguyệt dám chắc. Thăm tổ phụ xong nàng lui ngoài, định bụng ngày mai ghé qua.
Đêm đầu tiên trở về Dương huyện, bốn bề tĩnh lặng, cõi lòng nàng cũng an yên, Kiều Vãn Nguyệt một giấc ngủ vô cùng êm đềm và trọn vẹn.
Mười ngày , nàng nhận thư của Vương thị gửi tới. Trong thư, Vương thị kể nhiều chuyện, bao gồm việc Tần Yến đích tới phủ thẳng thắn giãi bày chuyện về Lâm Ái Trân, và cả chuyện liên quan tới Dương thị.
Dương thị áp giải lên quan phủ theo đúng ý của Tần Yến đúng ngày nàng rời khỏi Thịnh Kinh. Hóa buổi sáng hôm đó vội vã ngoài từ sớm tinh mơ là để giải quyết dứt điểm những bề bộn .
Kiều Vãn Nguyệt khép bức thư , cõi lòng chỉ khẽ xao động trong thoáng chốc nhanh chóng trở vẻ phẳng lặng. Cuộc sống những ngày qua ở Dương huyện bình yên thanh thản đến mức nàng vô cùng quyến luyến. Thế nên những chuyện về Tần Yến, nàng nghĩ ngợi quá nhiều để khỏi tự chuốc lấy muộn phiền.
Đọc xong thư, nàng cất gọn một chỗ bàn suy tính xem nên hồi âm thế nào.
Suy tính hồi lâu, Kiều Vãn Nguyệt quyết định cứ thật chuyện. Nàng nghĩ, nàng chắc hẳn cũng rõ tình hình thực tế của ở nơi , cứ thế mà hạ bút .
Bức thư gửi bao lâu, Từ gia đón tiếp hai vị khách mời mà đến. Đó là họ hàng bên nhà họ Từ: một là của tổ phụ, nàng gọi là cô bà; còn là con trai của cô bà, tức biểu ca của phụ nàng, nàng gọi là biểu bá phụ.
Ban đầu Kiều Vãn Nguyệt cứ ngỡ họ đến để thăm bệnh tổ phụ, nhưng lát tiếng đối đáp truyền thì thấy dường như . Tổ mẫu bọn họ bước chân Từ gia.
Bà lạnh lùng buông lời đuổi khách: “Ca ca của ngươi cần tĩnh dưỡng, tiện tiếp khách, mau về . Phải , mang đống đồ về luôn , hai già dùng tới .”
"Tẩu t.ử , chúng đều già cả , tẩu cho gặp mặt, lỡ mai còn cơ hội thì . Muội với trưởng từ nhỏ tình cảm gắn bó, nhất định sẽ gặp ."
Từ lão thái hừ lạnh một tiếng: “Đã bảo là tiện , nếu tai nghễnh ngãng rõ thì tìm đại phu mà khám.”
Cô bà cuống lên, sắc mặt lập tức đổi: “Tẩu là ý gì? Hay là mất từ lâu mà tẩu cố tình giấu giếm hả?”
Từ lão thái sống từng tuổi đầu, hạng nào đời mà bà từng gặp qua. Hôm nay cô bà dẫn theo con trai đến thăm nhà, cho êm tai thì là hiếu thuận, còn thẳng là dò la xem Từ thái gia còn sống bao nhiêu ngày nữa, nhằm nhăm nhe dòm ngó chút gia sản còm cõi của Từ gia mà thôi.
Lão thái thái tinh tường như , thể thấu tâm can bọn họ. Chẳng qua bà vạch trần ngay mặt vì sợ họ giở trò ngang ngược. Ai ngờ thấy ngọt xong, đối phương liền đổi giọng khích tướng. May mà lão thái thái vẫn giữ bình tĩnh, hề trúng kế.
"Ngươi ăn xui xẻo về trưởng như thế, chẳng khác nào đang trù ẻo ông c.h.ế.t sớm." Từ lão thái khẩy, gắt lên: “Thứ tôn ti trật tự, còn cái thể thống gì nữa! Cút ngay ngoài cho , từ nay đừng vác mặt tới đây nữa.”
Cô bà tức đến nghẹn họng, hồi lâu nên lời. Con trai bà là Lưu Thuận thấy liền vội vàng bước lên đỡ lời an ủi vài câu, sang phân bua với lão thái thái: “Cữu mẫu (mợ) xin chớ hiểu lầm, con con chỉ là thăm cữu cữu một lát thôi, sức khỏe của dạo thế nào ? Mấy hôm con mơ thấy cữu cữu thuở thiếu thời, trong lòng cứ bồn chồn nhớ nhung mãi nên mới đ.á.n.h bạo sang quấy rầy. Nếu hôm nay quả thực tiện, thì để dịp khác chúng con ghé qua.”
Kẻ đ.ấ.m xoa, trò mèo xưa nay quá quen thuộc. Lão thái thái đời nào mắc lừa, chỉ thấy con nhà vì đạt mục đích mà đến liêm sỉ cũng chẳng màng. Bà ngước mắt hiệu cho Trương lão bá mang bộ lễ vật họ xách tới ném thẳng ngoài cửa.
Hành động dứt khoát của lão thái thái khiến hai con tức đỏ cả mắt, sắc mặt xám xịt trân trân bà. Lưu Thuận lúc cũng chẳng thèm đóng kịch nữa, trừng mắt gắt gỏng: “Cữu mẫu, thế là . Khách đến nhà là khách, tiếp đãi như thật thỏa đáng chút nào. Cữu cữu vốn là coi trọng lễ tiết nhất, nếu chuyện, ắt sẽ trách cứ mợ đấy.”
"Trương bá, tiễn khách!"
Trương lão bá lập tức tiến mặt hai , đưa tay động tác mời ngoài. Nếu là lòng tự trọng, khi chủ nhà buông lời đuổi khéo như thì sớm bẽ mặt rời từ lâu. Ngặt nỗi con nhà da mặt dày như thớt, thẳng tay gạt phắt Trương bá sang một bên, như thấy gì hết.
Thậm chí còn mặt dày tuyên bố: “Cữu mẫu, hôm nay con con nhất định gặp mặt cữu cữu cho bằng , nếu gặp thì chúng con dứt khoát chịu về .”
Cô bà cũng phụ họa theo lời con trai: “ thế, về , các lo cả cơm nước cho bọn nữa đấy.”
Thấy thể đuổi loại mặt dày , Từ lão thái cũng đành chịu, phòng nghỉ ngơi, chỉ kịp dặn Trương bá trông chừng cẩn thận, tuyệt đối để bọn họ tự tiện đụng chạm lấy cắp đồ đạc trong nhà.
Cứ như , hai con cô bà ngang nhiên chiếm ghế lỳ trong gian nhà chính của Từ gia, quyết chịu rời .
Kiều Vãn Nguyệt bên đông noãn các rõ mồn một chuyện, bèn sang dặn Hồng Mai: “Đừng dâng nước gì cho họ, cơm cũng cần nấu phần .”
Không ăn cơm thì chẳng , nhưng tiết trời oi bức thế chắc chắn cần nước uống, nàng tin bọn họ thể nhịn khát mà lỳ ở đây suốt cả ngày.
Hồng Mai mỉm gật đầu, vẻ mặt hiểu ý: “Vâng ạ.”
Hồng Mai bước ngoài, ghé tai nhỏ điều gì đó với Trương bá. Hai con trong nhà thấy liền xì xào: “Con bé nha đầu là ai thế?”
Lưu Thuận lắc đầu bảo rõ, đoạn ngẫm nghĩ một hồi liền nhớ tới tin đồn râm ran gần đây, bèn ghé tai thì thào: “Gần đây con phong thanh bên ngoài đồn rằng nhà cữu mẫu mấy cô nương lạ mặt tới ở, chẳng lẽ là bọn họ?”
Chính vì tin tức nên bọn họ mới vội vã chạy sang đây ngay, sợ rằng của cải sắp tay khác nẫm mất, cuối cùng ôm một phen mừng hụt.
Từ Kim Yến nheo mắt Hồng Mai đang chuyện với Trương bá, ngờ vực đoán già đoán non: “Con bé đó là ai nhỉ? Sao mặt ở Từ gia?”
"Ai mà , là bà con họ hàng xa ở tới đây định chia chác tiền của chăng?"
Khả năng lớn. là họ hàng phương nào mà giờ từng thấy mặt qua bao giờ?
Từ Kim Yến chống tay hông vịn dậy, chậm rãi từng bước tiến về phía Hồng Mai. Bà cách đó xa, săm soi đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân với vẻ mặt cau , đanh đá, qua là loại dễ chọc .