Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 66: Hồng đậu tương tư
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:35
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô nương, cô từ tới ?"
Hồng Mai kịp lên tiếng, Trương bá vội vàng chắn ngang mặt nàng : “Đây là cô nương nhà chúng , mượn bà bận tâm.”
" là lão già điều," Từ Kim Yến hậm hực buông lời c.h.ử.i bới, đoạn sang lườm Hồng Mai: “Ngươi là nhà ông ?”
Hồng Mai chỉ liếc xéo một cái "xùy" một tiếng rõ to, xoay bỏ thẳng. Từ Kim Yến chống nạnh c.h.ử.i đổng theo: “Con ranh con vô học, bà đây sẽ dạy dỗ cho mày tay.”
Tuy tuổi tác cao, nhưng giọng Từ Kim Yến vẫn vang, trung khí sung mãn, khỏe hơn Từ thái gia nhiều, quậy phá một trận cũng chẳng hề hấn gì. Bà trở gian nhà chính, ngả ngớn ghế, chừng nửa canh giờ mới thấy thấm mệt và buồn ngủ. Miệng khô khốc, bà thèm khát một hớp nước.
Cầm lấy ấm bên cạnh xóc xóc, thấy trống , hai con uống cạn sạch từ đời nào . Từ Kim Yến huých huých tay Lưu Thuận, gọi con trai dậy.
"Nương khát , bảo mang cho nương ấm ."
Lưu Thuận ngáp ngắn ngáp dài, mắt vẫn nhắm tịt, gào lên vọng cửa: “Trương bá, Trương bá , pha mau, mù , thấy ấm hết nước ?”
Lúc , nhóm Trương bá, Hồng Mai và Trúc Thanh đang nhóm lửa nấu cơm bếp. Nghe tiếng gào, Trương bá khẽ bảo: “ là cô nương nhà cao kiến.”
Hồng Mai đổ thức ăn chảo xào nhanh tay: “Cứ cắt nước cắt cơm, thế nào chúng chẳng tự bò xuống bếp lục lọi, phe ba đ.á.n.h hai , kiểu gì chả nắm phần thắng.”
Nghe Hồng Mai quả quyết, nhưng Trúc Thanh vẫn chút e dè: “Cái tên Lưu Thuận tướng tá bặm trợn, sức dài vai rộng, lỡ đ.á.n.h thật thì chúng chống đỡ nổi ?”
"Hắn sức dài vai rộng, nhưng chúng trẻ trung nhanh nhẹn, bù qua sớt thôi."
Trúc Thanh ngẫm nghĩ thấy cũng xuôi xuôi. Bọn họ già cả , bì sức trẻ, thế là yên tâm phần nào.
Ba xì xào bàn tán nấu ăn bếp. Trong nhà, Lưu Thuận gào khản cổ mà chẳng thấy ai thưa, liền bực dọc nhíu mày cửa ngó xem.
"Trương bá, điếc , gào to thế mà chẳng ai thấy gì!"
Tai Trương bá thính lắm, nhưng ông cụ cứ cặm cụi đun bếp, phớt lờ : “Bảo điếc ? đấy, điếc đặc, chẳng thấy gì sất.”
Nghe câu đáp trả của Trương bá, Hồng Mai và Trúc Thanh rúc rích, bầu khí bếp vô cùng vui vẻ, hòa thuận.
Đợi mãi thấy bóng , chẳng ai thưa, Lưu Thuận tỉnh cả ngủ, hằm hằm thẳng xuống bếp tìm . Vừa thò mặt , thấy chỉ mỗi Trương bá mà còn hai cô gái trẻ đang ở đó, khựng , đôi mắt đảo lia lịa đ.á.n.h giá từ đầu đến chân hai .
"Trương bá, ông dắt về mấy cô nàng từ thế? Hay là định coi Từ gia là nhà hả?"
Trương bá toan lên cãi lý, nhưng Hồng Mai đưa mắt hiệu ngăn . Hiểu ý, ông cụ lùi xuống.
Hồng Mai thong thả xào xong đĩa thức ăn, dọn đĩa mới : “Chỗ tất nhiên là nhà của chúng , bằng chúng ở đây gì?”
"Này, các ..."
Lưu Thuận còn dứt lời, Hồng Mai ngắt lời: “Dưới bếp , khát nước thì tự mà tìm cách.”
"Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, thì chớ..."
Hắn vung tay định đ.á.n.h , nhưng thấy phe bên tận ba nên đành rụt tay , xoay mách . Từ Kim Yến nào loại dễ trêu chọc, bà ngay giữa sân nhà gào ầm ĩ lên, réo gọi biểu ca, tru tréo rằng bọn hạ nhân trong nhà định phản, dám cho chủ nhân uống nước các thứ.
Từ trong phòng vang lên vài tiếng ho khục khặc, tiếp đó là tiếng mắng mỏ của Từ lão thái vọng : “Cút, cút ngay khỏi nhà .”
Từ Kim Yến vờ như điếc, thấy lão thái thái mặc kệ chuyện ngoài sân, liền xăm xăm bước bếp, quát tháo hai nha : “Hai đứa bay, đun cho bà ấm .”
"Làm gì ."
Hồng Mai chẳng ngán, dõng dạc đáp trả thẳng thừng: “Lão thái thái đuổi mà các còn chày cối chịu , mặt dày vô liêm sỉ. Đừng tưởng chúng dám động thủ nhé. Ở cái nhà , các đừng hòng uống nửa giọt nước.”
"Nha đầu khá lắm, mồm mép gớm nhỉ."
Từ Kim Yến liếc hai nha , sang trừng mắt Trương bá, đinh ninh họ là do ông dẫn về, liền hung dữ mắng: “Trương bá, ông cũng là ở Từ gia bao nhiêu năm nay , hiểu quy củ thế? Đưa hai con nhãi ranh về đây gì? Đuổi chúng nó ngay cho .”
Kiều Vãn Nguyệt trong phòng rõ mồn một chuyện. Bọn họ đang ức h.i.ế.p hai già neo đơn, con cháu kề cận, nhăm nhe nuốt trọn tài sản của Từ gia. Tổ phụ hãy còn nhắm mắt xuôi tay mà bọn chúng nóng lòng lộ rõ bộ mặt tham lam như thế .
Xem đây là đầu chúng tới đây quậy phá, đây hẳn tới ít .
Kiều Vãn Nguyệt thể yên thêm nữa. Nàng hít sâu một , đẩy cửa bước . Vốn dĩ nàng công khai chuyện về, nhưng tình hình Từ gia lúc , nếu nàng mặt thì xong. Thở dài một tiếng, nàng bước .
Đến cửa bếp, Kiều Vãn Nguyệt chứng kiến ngay cảnh Từ Kim Yến đang chỉ thẳng tay mặt Hồng Mai quát tháo, thái độ vô cùng xấc xược.
"Này, bà định gì? Muốn đ.á.n.h ."
Giọng vang lên từ phía khiến đều giật . Đặc biệt là Từ Kim Yến và Lưu Thuận. Bọn họ kinh ngạc , thầm nghĩ Trương bá rốt cuộc đưa bao nhiêu nhà ? Sao lòi thêm một nữa?
Hai con dù bụng đầy nghi vấn, nhưng đều thầm công nhận, cô nương xuất hiện là xinh xuất chúng nhất.
"Cô là ai? Cũng do Trương bá dẫn về ?"
Kiều Vãn Nguyệt bước tới mặt Từ Kim Yến, điềm tĩnh gật đầu: “Cô bà, cháu là Kiều Vãn Nguyệt, cha cháu là Từ Chính.”
"Ngươi... ngươi là..."
Từ Kim Yến há hốc mồm kinh ngạc, tay run run chỉ mặt nàng, nửa tin nửa ngờ. Rõ ràng con bé đó theo tới Thịnh Kinh mà? Bặt vô âm tín bao nhiêu năm nay, bỗng dưng lù lù xuất hiện ở đây? Hay là đồ giả mạo.
Lưu Thuận cạnh săm soi nàng một lượt. Khuôn mặt quả thực nhiều nét giống Vương thị, nhưng vẫn tin hẳn. Biết là do lão thái thái mướn về để lừa gạt hai con thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-66-hong-dau-tuong-tu.html.]
"Đừng tưởng bở, tùy tiện dẫn đến đây đóng kịch là qua mắt . Chuyện hoang đường, con ranh đó biệt tăm biệt tích từ lâu ."
Kiều Vãn Nguyệt mỉm nhạt nhòa: “Cô bà tin cũng chẳng , nhưng lời tổ phụ thì chẳng lẽ đáng tin . Gần đây tổ phụ thư cho cháu, bà thử ?”
Thấy họ còn do dự, Kiều Vãn Nguyệt bồi thêm: “Theo cháu thấy, đừng ồn kinh động đến tổ phụ nữa. Nếu vì sự xuất hiện của hai mà ảnh hưởng đến sức khỏe của tổ phụ, tội danh , sợ là hai gánh nổi .”
Có lẽ sự răn đe của nàng cho e dè, hoặc vì sự xuất hiện quá đỗi bất ngờ của nàng phá hỏng toan tính ban đầu, tóm , Từ Kim Yến và Lưu Thuận đăm đăm nàng một hồi vội vã rời .
Bao nhiêu quà cáp mang tới cũng vội vàng xách sót thứ gì.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của họ, Kiều Vãn Nguyệt trầm tư. Nàng chắc chắn họ sẽ dễ dàng bỏ cuộc như , thế nào cũng ngày .
Nàng hỏi thẳng Từ lão thái về con Từ Kim Yến. Bà bảo, cứ dăm bữa nửa tháng họ đảo qua nhà một chuyến. Lúc nào chịu nổi sự nhèo nhẹo, bà đành cho họ gặp lão gia tử. Gặp , họ giả mù sa mưa than vãn lóc, đòi sẽ lo ma chay tang sự cho ông chu đáo.
Mục đích thực sự của họ là gì, ai chẳng rõ mười mươi. Bọn họ chỉ đang dòm ngó đống tài sản của Từ gia.
Bây giờ nàng trở về, con họ mơ cũng đừng hòng.
Kiều Vãn Nguyệt gật đầu, khi dùng xong bữa cơm liền ngoài tìm Diệp Khiêm nhờ bày cách đối phó.
Diệp Khiêm bật trêu: “Hay là mượn danh Hầu phu nhân, nhờ quan phủ giải quyết .”
"Thôi xin ."
Giữa nàng và Tần Yến còn cơ mà.
Lời đùa của Diệp Khiêm, nàng tưởng thật. Huynh vội vàng dập tắt ý nghĩ , chân thành khuyên nhủ: “Ta thấy tiên cứ thuê mấy hộ viện khỏe mạnh về canh chừng nhà cửa, tới bọn họ vác mặt đến gây sự cũng dễ bề đối phó bảo vệ hơn.”
Nàng ngẫm nghĩ một lúc thấy cũng lý, lỡ bọn họ dẫn theo bè lũ thì ? Nàng chuẩn sẵn sàng, thể để chịu thiệt.
Nói là , Diệp Khiêm mặt tuyển chọn cho nàng sáu hộ viện. Sáu túc trực trong Từ gia, liên tục, mười hai con mắt lúc nào cũng cảnh giác cao độ. Ban đầu Trương bá quen, cứ bảo giám sát như tội phạm .
, an đặt lên hàng đầu.
Năm ngày , Kiều Vãn Nguyệt nhận bức thư đầu tiên từ Tần Yến gửi tới.
Khoảnh khắc nhận bức thư, Kiều Vãn Nguyệt hề cảm thấy ngạc nhiên. Nàng Tần Yến chắc chắn sẽ thư cho , chỉ là thời gian chậm trễ hơn một chút so với dự tính. Nàng thừ trong phòng, tay mân mê phong thư nhưng vội mở. Trong đầu nàng đang mường tượng xem Tần Yến sẽ gì. Giải thích chuyện của Lâm Ái Trân? Nhắc đến kết cục của Dương thị? Hay là gặng hỏi, trách móc và ép nàng trở về?
Bao nhiêu suy nghĩ rối ren quẩn quanh trong đầu, càng nghĩ càng xa, tâm trí càng thêm rối bời. Kiều Vãn Nguyệt khẽ thở dài thườn thượt, quyết định xé phong bao xem thử. Vừa mở , nàng sững sờ. Bên trong trống , chẳng lá thư nào cả.
Nàng giơ phong bì lên soi, bên trong hình như thứ gì đó, nhưng giấy. Nàng dốc nhẹ , một hạt đậu đỏ nhỏ nhắn lăn tròn lòng bàn tay.
"Hồng đậu." Nàng lẩm bẩm.
Tần Yến hề thư, chỉ gửi vỏn vẹn một hạt đậu đỏ. Là tương tư nhung nhớ ? nghẹn ngào chẳng giãi bày bằng lời?
Kiều Vãn Nguyệt bật , dùng hai ngón tay kẹp lấy hạt đậu nhỏ xíu ngắm nghía. Dường như xuyên qua hạt đậu , nàng thấy khuôn mặt điển trai nhưng luôn trầm mặc, tĩnh lặng của Tần Yến. Nàng lắc đầu xòa, nghĩ ngợi nhiều gì cho mệt . Cuộc sống như hiện tại chẳng , nước sông phạm nước giếng, ai sống cuộc đời nấy.
Nàng định vung tay vứt hạt đậu , nhưng giữa chừng do dự, cuối cùng vẫn rụt tay . Thôi thì, cứ giữ .
Nàng tìm một chiếc hộp nhỏ xíu, cẩn thận đặt hạt đậu trong, tiện tay để sang một bên, thèm ngó ngàng tới nữa.
Những ngày tháng ở Dương huyện vô cùng nhàn nhã, thanh tao và thoải mái cực độ. Lúc rảnh rỗi nàng ngoài dạo phố, hoặc cùng Hồng Mai bày trò bánh, thậm chí còn tập tành ủ rượu. Mấy hôm còn cùng Diệp Khiêm lên ngọn núi phía Bắc trèo hái đào. Mặc dù bỏ một khoản kha khá để mua, nhưng hai ăn no nê mới về, lòng khấp khởi vui sướng.
Điều nuối tiếc duy nhất là bệnh tình của tổ phụ ngày một trầm trọng, thời gian tỉnh táo càng ngày càng hiếm hoi. Đại phu mời đến thăm khám mấy , nào cũng chỉ lắc đầu ngao ngán, chỉ thiếu nước thẳng bảo nhà chuẩn lo hậu sự.
Từ lão thái cũng lường điều , âm thầm cho chuẩn sẵn sàng bề bộn việc. Nhìn cảnh , lòng Kiều Vãn Nguyệt chùng xuống nặng nề.
Sáng hôm đó, nàng bưng bát t.h.u.ố.c bước phòng. Từ thái gia đang mở mắt, rõ tỉnh táo , nhưng ánh mắt ông cứ đăm đăm hướng về phía nàng. Bình thường nàng chỉ đặt bát t.h.u.ố.c xuống rời , việc bón t.h.u.ố.c đều do lão thái thái tự tay , hôm nay cũng .
Nào ngờ nàng xoay lưng, lão thái gia bỗng thều thào cất tiếng: “Nguyệt Nguyệt, con là Nguyệt Nguyệt đúng , dáng vẻ thật giống hệt cha con.”
Kiều Vãn Nguyệt sững sờ, lão thái thái cũng kinh ngạc kém. Cả hai cùng hướng mắt về phía ông cụ. Thần sắc ông lúc trông khá , ánh mắt rạng rỡ hồn. Nàng tưởng bệnh tình của ông thuyên giảm, vội vàng gật đầu lia lịa.
"Vâng, là con đây ạ."
Lão thái thái lùi phía , lén lau vội giọt nước mắt. Cô cháu gái trải sự đời nên hiểu, nhưng một ở độ tuổi gần đất xa trời như bà rõ, thời gian của lão gia cạn kiệt . Bà lên tiếng, lặng lẽ lui ngoài, nhường gian cho hai ông cháu hàn huyên.
Trong phòng vang lên tiếng râm ran, tiếng vui vẻ đến mức khiến cảm thấy chút mơ hồ, xa xăm.
"Vừa thấy con, nhận ngay . Đôi mắt của tuy mờ nhưng tuyệt đối nhầm ."
"Tổ phụ, ông thấy trong thế nào ? Uống chút t.h.u.ố.c nhé."
Ông cũng bảo nàng giống cha. Có lẽ trong mắt họ, nàng thực sự giống phụ nàng.
Ông cụ lắc đầu từ chối bát thuốc. Đã uống t.h.u.ố.c ròng rã suốt bao năm nay, ông thực sự quá ngán ngẩm . Hôm nay chẳng hiểu , ông chẳng còn nuốt thêm một giọt đắng ngắt nào nữa. Ông chỉ dậy trò chuyện cùng cháu gái một lát.