Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 69:Kinh ngạc
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:38
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không còn sớm nữa, mười tuổi ." Nhóc Mập vẻ đạo mạo bệ vệ, cực kỳ nghiêm túc, cứ như thể thật sự cưới nàng .
"Kiều nương tử, tỷ nghĩ kỹ ? Đệ sẽ đối xử với tỷ."
Kiều Vãn Nguyệt thật sự ngượng đến mức da đầu tê rần, ngờ một đứa trẻ cho luống cuống tay chân. Nếu Tần Yến ở đây, nàng chỉ cần dăm ba câu là đuổi khéo , nhưng giờ bắt gặp chuyện , cũng sẽ nghĩ gì.
"Đừng nữa, gả cho , mau về nhà ."
Nhóc Mập vẫn từ bỏ ý định, tiếp tục : “Gả cho cũng , bọn họ chồng tỷ c.h.ế.t từ lâu , tỷ bây giờ là quả phụ.”
Quả phụ?
Lời Tần Yến xong chỉ tức giận, mà nàng cũng thấy bực . Ai cơ? Ăn hàm hồ, nàng quả phụ.
"Nói hươu vượn, những đó là ai? Ta quả phụ."
"Chính là bọn họ, từng thấy chồng tỷ, chắc đến tám chín phần là c.h.ế.t ."
Kiều Vãn Nguyệt giải thích một câu, nhưng vẻ chẳng ích gì, nhóc Mập rõ ràng là tin. Tần Yến phía đến đây cuối cùng cũng hiểu chuyện gì. Chắc hẳn là do chồng nàng lâu ngày lộ diện, nên ngoài mới đoán mò.
Đồng thời điều cũng chứng tỏ, Nguyệt Nguyệt của , bất kể đến cũng đều vạn chú ý, kẻ đập chậu cướp hoa nhiều. Ấy thế mà đ.á.n.h mất nàng.
Nam nhân bước đến chân tường, dáng cao lớn thon dài, khuôn mặt lạnh lùng, khí chất vô cùng xuất chúng. Nhóc Mập hai cái, bèn hỏi Kiều Vãn Nguyệt là ai.
Không đợi Kiều Vãn Nguyệt mở miệng, Tần Yến chủ động lên tiếng, giọng trầm thấp : “Ta là chồng nàng .”
Kiều Vãn Nguyệt hé môi, khuôn mặt ửng đỏ lên tiếng phản bác, bây giờ quả thực vẫn là chồng nàng. Nhìn biểu cảm của nhóc Mập, vẫn mang vẻ tin, hơn nữa còn chút kích động.
"Ngươi bậy, ngươi mới là chồng của Kiều nương tử."
Nhóc Mập kích động trèo lên tường rào, nửa nhoài lên , một chân cũng vắt ngang bờ tường. Kiều Vãn Nguyệt mà kinh hồn bạt vía, vội dỗ dành: “Đệ xuống , từ cửa chính đây.”
Cậu nhóc mập mạp, động tác linh hoạt, "ừ" một tiếng gật đầu, định tụt xuống, kết quả trọng tâm vững, trực tiếp ngã từ tường xuống.
Kiều Vãn Nguyệt sợ hãi hét lên một tiếng, vội vàng nhắm chặt hai mắt , dám cảnh tượng đáng sợ. Thế nhưng tiếng thét và mùi m.á.u tanh trong dự kiến hề xảy , ngược chỉ thấy tiếng gió bên tai vút qua.
Hé ngón tay một khe hở, nàng liền thấy Tần Yến đang ôm nhóc Mập, lưng thẳng tắp, vô cùng nhẹ nhàng. Còn nhóc Mập thì sợ tới mức mặt mày trắng bệch, ngơ ngác .
Tần Yến sầm mặt , nghiêm trang : “Ta thật sự là chồng nàng , chúng thành một năm .”
Nhóc Mập dọa cho ngây , "ồ ồ" hai tiếng, đó đặt xuống đất. Kiều Vãn Nguyệt kiểm tra một lượt, xác nhận nhóc thương mới yên tâm.
Lúc , nhà bên cạnh truyền đến giọng của thím Béo: “Nhóc Mập, con trèo tường đấy , về đây ngay cho .”
Thím Béo đ.á.n.h đòn đau lắm, nhóc Mập vẫn sợ, lúc thấy tiếng nương liền lập tức hoảng hốt.
"Đệ đây, cứ là thấy nhé."
Nói xong liền giống như một cơn gió, chạy biến mất tăm.
Kiều Vãn Nguyệt chằm chằm cửa, đó liền thấy thím Béo đuổi theo nhóc Mập. Hai con khỏi, xung quanh phút chốc trở nên yên tĩnh.
Nàng hồn , vẻ mặt bối rối: “Trẻ con hươu vượn, uống .”
Tần Yến vỗ vỗ bụi : “Trẻ con mới thật.”
Kiều Vãn Nguyệt nghĩ cũng đúng, Lâm Hiên chẳng cũng là trẻ con , những lời nó với nàng, chính là suy nghĩ chân thật của nó.
Hai xuống , bầu khí hòa hoãn hơn một chút, còn ngột ngạt như .
Kiều Vãn Nguyệt hỏi : “Chàng đến khi nào? Tối nay ở ?”
"Hôm nay tới." Tần Yến đưa mắt quanh sân một vòng, “Có tiện ở đây ?”
Trạch viện nhiều phòng, phòng của tổ phụ tổ mẫu thể ở, ở chung với nàng thì nàng . Còn chỉ phòng khách, phòng lớn, đơn sơ đến mức chỉ một chiếc giường và một cái bàn. Người kén chọn như Tần Yến, e là ở quen.
Kiều Vãn Nguyệt sờ sờ cổ, : “Trong viện đủ chỗ ở .”
Tần Yến hiểu ý nàng, nhưng từ bỏ, c.ắ.n răng : “Ở phòng chứa củi cũng .”
Cái . Chắc mẩm nàng sẽ mềm lòng chứ gì, thôi, ở thì ở.
Kiều Vãn Nguyệt nhường căn phòng bác Trương từng ở cho , chê thì ở, chê thì . Tần Yến bước cửa liếc một vòng, nét mặt biểu cảm gật đầu đồng ý ở .
Đặt tay nải lên bàn, hỏi: “Sao tìm mấy tên hộ viện? Buổi tối cũng an hơn chút.”
"Trước đây tìm , nhưng đó chuyện gì xảy nữa, nên cho họ nghỉ ."
Lưu Thuận hôm đó Vương huyện lệnh bắt , thấy tới nữa, chắc là dám đến nữa.
Nhớ đến Lưu Thuận, Kiều Vãn Nguyệt khỏi chằm chằm Tần Yến, là dặn dò Vương huyện lệnh ?
Nàng c.ắ.n môi, suy nghĩ một lát hỏi: “Vương huyện lệnh là chuyện thế nào?”
Tần Yến nàng, đôi mắt đen nhánh lấp lánh ánh sáng, dịu dàng đến mức khiến chìm đắm: “Ta cho Vương huyện lệnh một bức thư, dặn bề gì ông thể giúp đỡ. Ta ở bên cạnh nàng, yên tâm.”
Quả nhiên là giống như nàng đoán.
Nàng "ừ" một tiếng, ở cửa tay chân để , phần tự nhiên một câu: “Chàng, nghỉ ngơi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-69kinh-ngac.html.]
Nàng xoay bước ngoài, đúng lúc , phía vang lên giọng vội vã của nam nhân: “Nguyệt Nguyệt, thể ở lâu, khi về kinh, chúng chuyện một chút .”
Khoảnh khắc Tần Yến xuất hiện, nàng giữa bọn họ sớm muộn gì cũng chuyện rõ ràng, trốn tránh là cách, thế nên Kiều Vãn Nguyệt chút do dự đồng ý.
Biết tin Tần Yến đến huyện Dương, Trúc Thanh và Hồng Mai cực kỳ vui mừng, khóe miệng cong lên giấu nổi, ánh mắt nàng cũng mang đầy thâm ý. Kiều Vãn Nguyệt đương nhiên hiểu ý các nàng.
Nếu Hầu gia đuổi theo tới tận huyện Dương, thì mong nàng đừng tính toán chuyện lúc nữa, hòa với Hầu gia trở về Thịnh Kinh. Các nàng nghĩ như , nhưng đáng tiếc, nàng nghĩ thế.
Bữa tối hai ăn cùng , hai nha đầu bưng thức ăn lên xong là biến mất tăm, thật sự quá điều, cho nàng chút ngượng ngùng.
Cắm cúi ăn cơm, thức ăn tối nay chẳng nếm mùi vị gì, ăn nửa bát, nàng liền buông bát đũa, nuốt trôi nữa. Ngẩng đầu lên Tần Yến, cũng ăn mấy miếng.
Kiều Vãn Nguyệt chăm chú , Tần Yến dường như cảm nhận , liền đặt bát đũa xuống, rót hai ly rượu.
"Ta uống rượu." Nàng .
Tần Yến dừng tay, ngửa đầu uống cạn một ly: “Ta .”
Là uống, nếu mượn chút rượu, vài lời khó thốt .
Kiều Vãn Nguyệt liên tục uống cạn mấy ly, định cản rút tay về, cứ để uống cho thỏa.
Ước chừng cạn hết nửa bầu rượu, Tần Yến mặt mũi ửng đỏ cuối cùng cũng dừng . Hắn nàng, ánh mắt thẳng thắn che giấu, : “Người phái Du Châu lúc về. Năm đó Lâm Ái Trân một thợ săn cứu, hai ở lâu sinh tình, nàng gả cho , sinh Lâm Hiên. Có điều, thợ săn thành lâu liền bộc lộ bản tính, đ.á.n.h thì mắng nàng , còn nghiện cờ bạc, cuộc sống trôi qua vô cùng chật vật. Về , kẻ đó vì nợ bạc nên đ.á.n.h c.h.ế.t, cuộc sống của hai con mới dễ thở hơn đôi chút. Lâm Ái Trân đổi tên đứa trẻ theo họ nàng . Còn chuyện bọn họ trở về Thịnh Kinh, là do Dương thị phái tìm về.”
"Hiện tại hai con họ nhà họ Lâm đưa về quê cũ An Dương, Lâm đại nhân chủ, chọn cho nàng một mối hôn sự. Nửa đời của bọn họ sẽ chịu khổ nữa."
Kiều Vãn Nguyệt lẳng lặng lắng , tâm trạng gợn sóng là bao, chỉ xót xa cho Lâm Ái Trân vận , gặp một kẻ cặn bã.
Lại uống thêm một ly rượu, Tần Yến tiếp: “Lúc đồng ý yêu cầu của A Trân là do suy nghĩ chu , chỉ giữ thể diện cho nhà họ Tần mà nghĩ đến cảm nhận của nàng. Nguyệt Nguyệt, hối hận , xin nàng.”
Nếu lúc đó nhận lời Lâm Ái Trân, lẽ nàng rời . Đắng cay hôm nay, là do tự tự chịu.
"Ta hiểu mà."
Tần Yến coi trọng danh tiếng gia tộc như , nhà họ Tần sa vòng xoáy thị phi nên mới nhận Lâm Hiên, nàng hiểu. Có điều giờ những lời quá muộn, nàng coi nhẹ tất cả, chỉ sống một cuộc đời bình yên.
Ánh nến "tách tách" lay động vài cái, gian dường như tối hơn so với ban nãy. Ánh sáng soi rõ khuôn mặt của nam nhân, nhu hòa, hề thấy một chút cứng rắn nào.
Hắn cũng chỉ là một bình thường mà thôi.
Kiều Vãn Nguyệt thấy uống ít rượu, lặn lội đường xa nhiều ngày, chắc hẳn mệt mỏi, bèn để sớm nghỉ ngơi. Tần Yến cứ bất động, rượu cạn hết ly tới ly khác.
"Ngày nàng rời , giao tội trạng của Dương thị cùng với bà cho quan phủ. Danh tiếng gì chứ, sai thì chịu phạt."
Hắn hình như say, tâm trạng phần kích động, giống với bộ dáng thường ngày.
Kiều Vãn Nguyệt mặc dù chuyện của Dương thị, nhưng Tần Yến tự miệng , vẫn cảm thấy chấn động. Không ngờ thể đến bước đường .
Đôi mắt nam nhân đỏ ngầu, ánh chút mơ màng, đối diện nàng : “Nàng , trong phủ thật lạnh lẽo.”
Mỗi bãi triều đều về nhà, cứ về là nhớ đến nàng.
Lồng n.g.ự.c Kiều Vãn Nguyệt khẽ nhói một cái, nàng mặt : “Mai hẵng tiếp, về nghỉ ngơi .”
Nàng toan xoay , từ phía , một đôi cánh tay rắn chắc vòng tới ôm chặt lấy eo nàng, thế nào cũng gỡ . Kiều Vãn Nguyệt hoảng hốt, thấp giọng gọi: “Hầu gia.”
"Để ôm một chút, nhớ nàng quá."
Nỗi nhớ nhung sinh sôi nảy nở, thể kiềm chế nỗi nhớ về nàng, đến gặp nàng. Giờ đây cuối cùng cũng thấy mà bản ngày đêm mong mỏi, chỉ ôm nàng một cái, chỉ mà thôi.
Kiều Vãn Nguyệt nhúc nhích, để mặc ôm, đầu tựa lưng nàng nóng hầm hập, nàng chút xót xa cho .
Chốc lát , giọng nặng nề của nam nhân truyền đến: “Vì gạt ? Ngay cả một bức thư cũng để ?”
Hai chuyện , quả thật là nàng sai.
Nàng mím môi, suy nghĩ xem nên thật bịa một lời dối để qua mặt . Tốt nhất là sự thật, dù dối cũng sẽ thấu.
"Gạt là vì sợ trở về, còn thư thì..."
Nàng nhíu mày: “Thật sự gì để cả.”
Khi những gì cần giữa bọn họ đều hết, thư còn gì đây? Lúc đó nàng suy nghĩ lâu vẫn thể hạ bút, đành thôi .
Tần Yến thế, sống lưng liền cứng đờ, trầm giọng một câu: “Xin nàng.”
Hôm nay xin nàng quá nhiều , lẽ trong lòng sẽ dễ chịu hơn đôi chút.
Kiều Vãn Nguyệt lên tiếng, tay khẽ đẩy : “Ta trách nữa, thật đấy.”
Nam nhân ngẩng đầu, đôi mắt vương tơ máu, trong tròng mắt đen láy in bóng khuôn mặt kiều diễm của nữ tử. Ánh mắt mang theo sự cầu xin, chút cảm giác hèn mọn. Kiều Vãn Nguyệt , thần sắc sững sờ. Là nàng lầm , Tần Yến thể cầu xin nàng?
Đang mải suy nghĩ, giọng nhún nhường của nam nhân lọt tai nàng: “Nàng thể nào, theo trở về ?”