Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 70: Nàng theo ta về

Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:39
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Bàn tay buông thõng bên bất giác run lên, từ từ nắm chặt , tim đập thật nhanh, rung động thôi, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh .

 

​Kiều Vãn Nguyệt thừa nhận, nàng quên Tần Yến, những lúc đêm khuya thanh vắng thỉnh thoảng sẽ nhớ đến , tương tư . Câu của nàng xúc động, một khoảnh khắc nàng cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục sự tỉnh táo.

 

​Cuộc sống hiện tại mới là điều nàng mong . Chốn phú quý như Thịnh Kinh, nàng nữa.

 

​Hồi lâu , nàng nuốt khan một cái, nuối tiếc : “Tần Yến, từng về đây nửa năm, chuyện giữa chúng thể suy nghĩ , nhưng bây giờ suy nghĩ kỹ .”

 

​Đột nhiên, cơ thể nam nhân cứng đờ, những ngón tay khẽ run rẩy, ngắt lời nàng: “Được, tôn trọng ý của nàng, cứ ở đây. mà, nàng thể ngăn cản đến thăm nàng.”

 

​Tần Yến sợ nàng hai chữ "hòa ly", thế nên lên tiếng , cắt đứt luôn ý định hòa ly trong đầu nàng.

 

​Kiều Vãn Nguyệt ngửi thấy mùi rượu hòa quyện với hương gỗ thông, đó là thở , vô cùng quen thuộc, cũng là mùi hương mà nàng hằng nhớ nhung lúc đêm khuya. Nàng hít sâu một , chợt hiểu ý đồ của .

 

​Nàng c.ắ.n môi suy nghĩ một lát, do dự thiếu quyết đoán. Nàng cự tuyệt, nhưng thấy khuôn mặt mệt mỏi của , nàng lập tức mềm lòng.

 

​Kiều Vãn Nguyệt nghĩ thầm, nếu Tần Yến thể kiên trì ngừng nghỉ đến thăm nàng, thì cứ đồng ý với chuyện , nếu , đầu tiên đồng ý hòa ly sẽ chính là bản .

 

​"Được."

 

​Sáng sớm hôm , buổi sáng ở huyện thành nhỏ vô cùng náo nhiệt, trời sáng trong ngõ tiếng bước chân qua . Những bán hàng rong đẩy xe xuất hiện ở khắp các ngóc ngách, tiếng rao hàng và mùi thơm của thức ăn bay lảng vảng trong trung, khiến cho huyện thành ngập tràn thở của cuộc sống đời thường.

 

​Tần Yến cả đêm trằn trọc khó ngủ, sáng sớm thức dậy ngoài xem thử. Đi qua vài con phố, những dân bận rộn chăm chỉ, nhịp sống bình dị và yên , chợt hiểu Kiều Vãn Nguyệt thích điều gì.

 

​Nếu bọn họ ở Thịnh Kinh, e rằng định sẵn là thể nào bình yên .

 

​Tần Yến mua bữa sáng mang về, bước cửa chỉ thấy Trúc Thanh và Hồng Mai dậy, còn nàng thì vẫn đang ngủ. Thế là đành bên ngoài đợi một lát, nhưng kết quả là bên trong vẫn động tĩnh gì.

 

​Hồng Mai liếc mắt , phòng gọi : “Nương tử, Hầu gia đợi ở bên ngoài từ sớm .”

 

​Kiều Vãn Nguyệt mở mắt, thực nàng tỉnh từ lâu, chỉ là dậy mà thôi. Hôm qua Tần Yến hôm nay sẽ về, nàng đưa tiễn, cho nên mới giường chịu rời giường.

 

​"Chàng vẫn ?"

 

​"Chưa ạ, ngài mua đồ ăn sáng về, bây giờ vẫn còn nóng hổi đấy."

 

​Nàng "ừ" một tiếng, thấy hối hận hôm qua hỏi rõ hôm nay mấy giờ sẽ khởi hành.

 

​Kiều Vãn Nguyệt rửa mặt chải đầu xong xuôi mới bước ngoài. Tần Yến vẫn đang gốc cây, thỉnh thoảng ngẩng đầu những tia sáng vụn vặt xuyên qua kẽ lá, khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt ôn hòa.

 

​"Sao dậy sớm ?"

 

​"Không còn sớm nữa, ăn ."

 

​Muộn chút nữa thì đến buổi trưa mất .

 

​Kiều Vãn Nguyệt nhai từng miếng từng miếng, miệng ngậm đầy thức ăn, khóe mắt thỉnh thoảng liếc trộm , dám thẳng.

 

​Một lát , Tần Yến liếc nàng, lên tiếng: “Lát nữa về , Trung thu đến.”

 

​Bây giờ mới là tháng Sáu, cách Trung thu còn tận hai tháng. Theo cái đà của Tần Yến, một năm đến đây mấy bận, thấy mệt ?

 

​Nàng chớp chớp mắt, dò hỏi: “Công vụ bận rộn, chi bằng lúc nào rảnh hẵng đến.”

 

​"Nàng mong đến thăm nàng ?"

 

​Nàng gì, cúi đầu vạt áo của . Hắn vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, đến vội vã như , chắc là thời gian đồ.

 

​"Không ." Nàng thầm một câu: “Chỉ sợ mệt.”

 

​"Không mệt."

 

​Dẫu cách trở núi cao sông dài, chỉ cần gặp nàng thì sẽ thấy mệt.

 

​Tần Yến ăn sáng xong liền trở về Thịnh Kinh, một một ngựa rời trong vội vã. Nàng ở cửa tiễn , bóng lưng xa dần, tự nhiên cảm thấy một loại mất mát khó tả trong lòng.

 

​Tâm trạng nàng buồn bực cả một ngày, mãi cho đến hôm mới đỡ hơn chút.

 

​Tần Yến về đến Thịnh Kinh liền gửi thư đến, bên trong vẫn là một hạt đậu đỏ, lấy một câu từ nào, thế nhưng phảng phất như nhiều điều. Kiều Vãn Nguyệt đem hạt đậu đỏ cất chiếc hộp chứa những hạt đó, tiện tay đặt sang một bên.

 

​Ngoài thư của Tần Yến , Kiều Vãn Nguyệt còn nhận thư của Tô Tô. Nàng chút bất ngờ, hai họ lâu liên lạc, lúc đến huyện Dương nàng cũng cho Tô Tô , thì cũng chút phép.

 

​Lâm Tô Tô nàng ở đây? Nàng ngẫm nghĩ, chắc là hỏi Tần Yến.

 

​Tô Tô trong thư nhớ nàng, hỏi nàng khi nào thì trở về? Nàng sắp thành .

 

​Lâm Tô Tô sắp thành , Kiều Vãn Nguyệt thật sự cảm thấy vui mừng . Dù thể đến chung vui, nhưng quà mừng thì thể thiếu .

 

​Nàng lập tức ngoài mua quà mừng, đồng thời hồi âm một bức thư, giải thích nguyên do thể đến dự, chúc nàng trăm năm hạnh phúc, nhưng đến cuối thư cũng hề rõ khi nào sẽ trở về.

 

​Không ngờ thời gian trôi qua thật nhanh, Tô Tô cũng sắp lấy chồng . Tổ mẫu đúng, một đời thực ngắn ngủi.

 

​Mùa hè ở huyện Dương cũng nóng hệt như Thịnh Kinh, nhưng ngôi nhà cũ một ưu điểm là mát mẻ, cho nên ban ngày Kiều Vãn Nguyệt bước chân khỏi cửa, đến chiều tối mới ngoài hóng gió, một mùa hè trôi qua cũng quá khó chịu.

 

​Sắp đến Trung thu, nàng chút lo lắng bồn chồn, sợ đến, sợ thất hứa. Ngay cả chính nàng cũng hiểu nổi, rốt cuộc mong Tần Yến đến ?

 

​Trước lễ Trung thu hai ngày, Kiều Vãn Nguyệt đột nhiên đau bụng phát sốt, ốm ủ rũ giường, rã rời còn chút sức lực nào. Hồng Mai vội vàng chạy tìm đại phu, may mắn là gì đáng ngại, chỉ là cảm lạnh và ăn trúng thức ăn nên đau bụng mà thôi.

 

​Hồng Mai ngoài sắc thuốc, Kiều Vãn Nguyệt giường cửa sổ ngẩn ngơ. Ngày mốt là Trung thu , thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đến nơi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-70-nang-theo-ta-ve.html.]

​Không giờ đang ở ?

 

​Nàng nhắm mắt , đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, thở nhẹ nhàng. Cửa phòng mở , bưng t.h.u.ố.c bước , nàng hít thở là ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c ngay.

 

​"Hồng Mai, lát nữa sẽ uống."

 

​Có đỡ nàng dậy, bàn tay nọ rộng, lực đạo cũng mạnh mẽ.

 

​"Uống bây giờ luôn ."

 

​Người lên tiếng là một nam nhân. Kiều Vãn Nguyệt giật mở bừng mắt, ngờ thấy Tần Yến, hai mắt nàng trợn tròn kinh ngạc.

 

​"Chàng... ... đến lúc nào ?"

 

​"Vừa mới tới." Quần áo vẫn còn dính bụi đường, kịp , “Chưa đến cửa ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c , xảy chuyện gì ?”

 

​Vài tháng gặp, chiếc cằm tròn trịa của nàng gầy đôi chút. Đôi mắt nàng long lanh ngập nước, ánh dịu dàng uyển chuyển hướng về phía , khiến sinh lòng thương xót, nhịn che chở cho nàng.

 

​Khuôn mặt nhợt nhạt càng nổi bật đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng, từng nhịp khép mở như một sự quyến rũ trong vô thanh. Hai lâu gần gũi, nay bầu khí mập mờ mắt cho thở trở nên nặng nhọc, luống cuống mặt để né tránh ánh mắt của .

 

​Nàng đang bệnh. Nghĩ đến đây, Tần Yến lập tức lấy lý trí, những tâm tư kiều diễm ban nãy bay biến trong chốc lát. Hắn lấy gối mềm kê cho nàng tựa lưng, đó chuyên tâm đút t.h.u.ố.c cho nàng.

 

​Kiều Vãn Nguyệt mặt về, ánh mắt chạm những ngón tay thon dài của . Hắn một tay bưng bát, một tay cầm thìa, động tác dịu dàng cẩn thận, cứ như thể nàng là một món đồ trân bảo dễ vỡ, yếu ớt mỏng manh, nên cẩn trọng hết mức thể. Nàng nuốt ngụm thuốc, trái tim kìm mà xao động một chút, mang theo vài phần cảm động.

 

​Hắn từng Trung thu sẽ đến, thật sự đến .

 

​"Sao đổ bệnh thế ?"

 

​Hồi lâu thấy tiếng đáp, Tần Yến tưởng nàng ốm đến hồ đồ , bèn hỏi một nữa.

 

​Mùi t.h.u.ố.c khó ngửi, chắc chắn là đắng, nhưng kỳ lạ , lúc ngậm trong miệng dường như đắng đến . Nàng uống ực một cái là trôi xuống họng, uống liền mấy ngụm cũng thấy đắng chút nào.

 

​Kiều Vãn Nguyệt nhanh uống xong, Tần Yến lấy khăn tay lau khóe miệng giúp nàng. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt dừng thẳng khuôn mặt nàng. Đôi mắt nàng khẽ chớp, lộ vẻ ngượng ngùng e ấp, nhỏ giọng đáp: “Chỉ là do ăn nhiều đồ lạnh quá thôi, .”

 

​"Nữ t.ử vốn thể hàn, mùa hè tuy nóng bức, nhưng cũng thể tham mát quá đà ."

 

​Chính vì quá nóng nên nàng mới nhịn mà ăn nhiều đồ lạnh, hơn nữa cả ngày rảnh rỗi chẳng việc gì , cứ cắm cúi mấy món ngon để ăn, lúc mới rước họa . qua nàng sẽ ghi nhớ kỹ.

 

​Kiều Vãn Nguyệt chột ngoảnh mặt . Đợi lúc nghiêng đầu, nàng mới sang , lúc mới phát hiện cằm lún phún râu ria, dường như mấy ngày cạo. Nàng đột nhiên đưa tay sờ thử, đ.â.m châm chích tay ?

 

​"Sao thời gian đến đây?"

 

​Từ Thịnh Kinh đến huyện Dương, dù phi ngựa ngày đêm cũng mất chừng tám ngày, thế nào mà mặt ở đây ?

 

​"Lần chẳng bảo là Trung thu sẽ tới ."

 

​Dáng vẻ của Tần Yến vẫn vô cùng tuấn, chỉ là gặp mặt, dường như gầy hơn so với đợt . Liên tục giữa hai nơi xa xôi, chắc chắn là vất vả.

 

​Tần Yến hề cảm thấy thế, chỉ cần nghĩ đến việc đến gặp nàng, thì dẫu mưa gió cản đường cũng nhất định tới.

 

​"Nàng tới ?" Hắn thấp thỏm hỏi một câu.

 

​Đôi môi hồng hào của nàng mấp máy, chẳng nên đáp lời thế nào. Lúc gì thì cũng giải thích, chi bằng cứ giữ im lặng thì hơn.

 

​Tần Yến cũng rõ hiện tại nàng đang rùa rụt cổ, nên cũng ép buộc, chỉ cần nàng đuổi khỏi cửa thì tạ ơn trời đất .

 

​Một lát , Tần Yến nhướng mày thu ánh mắt thẳng thắn, : “Nàng nghỉ ngơi , y phục .”

 

​"Vâng."

 

​Cả hai Tần Yến đến đều thấy Trường Sinh, đến bữa cơm tối nàng mới thuận miệng hỏi một câu. Tần Yến đáp rằng chỗ đủ phòng ở, nên bảo Trường Sinh ở khách điếm .

 

​Vẫn còn một chuyện cho nàng , đó là những ngày rời , xung quanh tòa trạch viện luôn âm thầm theo dõi. Bọn họ tới để giám sát nàng, mà là để bảo vệ an cho nàng.

 

​Dẫu thì tên Lưu Thuận vẫn còn sống, mà thì chẳng thể lúc nào cũng ở bên cạnh túc trực.

 

​Sau bữa tối, hai gốc cây, thật lâu vẫn ai mở miệng. Kiều Vãn Nguyệt nâng chén uống ngụm nóng, chợt nhớ tới chuyện của Lâm Tô Tô, bèn lên tiếng hỏi: “Tô Tô gửi thư cho , sắp thành .”

 

​"Phải." Tần Yến gật đầu: “Ngày cưới định tháng Mười một.”

 

​Trong sân chỉ treo hai chiếc đèn lồng, ánh sáng lờ mờ tranh tối tranh sáng, mang theo vài phần mờ ám.

 

​Ánh mắt nam nhân dừng nàng, yết hầu căng thẳng khẽ trượt lên xuống, thăm dò ý tứ: “Nếu bây giờ khởi hành về đó, chúng vẫn kịp tham dự hôn lễ của .”

 

​Kiều Vãn Nguyệt lay động, mí mắt cũng chớp lấy một cái. Nàng khẽ bật , chỉ liếc mắt một cái thấu tâm tư của Tần Yến, đơn giản là nàng cùng về Thịnh Kinh. Nói thật thì, nàng chẳng hề động lòng chút nào, đối với Thịnh Kinh, nàng còn cảm giác gì nữa .

 

​"Thôi bỏ , ở đây chúc phúc cho cũng , chắc hẳn Tô Tô sẽ trách móc ."

 

​Nàng trả lời quá đỗi dứt khoát khiến Tần Yến thể tiếp tục dò hỏi thêm nữa, nếu cứ tiếp, bầu khí trở nên căng thẳng.

 

​Sự tĩnh mịch mang đến ngột ngạt dị thường, cho lòng bức bối thở nổi.

 

​Kiều Vãn Nguyệt cũng chẳng còn tâm trạng nào để thưởng , nàng thẳng: “Nếu định đưa về, khuyên đừng phí công vô ích. Tạm thời đó, cũng lỡ dở đời , chúng thể chia tay từ đây.”

 

​Nàng tự suy nghĩ nhiều. Khi những lời thốt khỏi miệng, nàng cảm thấy quá mức nặng nề, nhưng một khi thực sự , trái tim quả thật đớn đau nhói lên từng hồi. Thế nhưng cơn đau xót đó, nàng cảm thấy trút gánh nặng, đến cả thở cũng trở nên nhẹ nhõm và thanh thản vô ngần.

 

 

 

 

 

 

Loading...