Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 71:U ám
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:40
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác thật .
Nàng thèm biểu cảm của Tần Yến, bởi vì nghĩ thôi cũng chắc chắn là khó coi, hận thể bóp cổ nàng . Bóp thì bóp, nàng mới sợ .
Vì những lời nàng , sắc mặt Tần Yến u ám, chằm chằm nàng, ngón tay đau đớn siết chặt , nửa ngày nên lời. Biểu cảm đó, hận thể một ngụm nuốt chửng nàng, bịt kín đôi môi nàng, để nàng bao giờ những lời cần nữa.
Cho dù nàng rời , về, Tần Yến cũng từng nghĩ đến việc chia tay hòa ly. Hắn cùng Kiều Vãn Nguyệt trường trường cửu cửu, cả đời rời bỏ.
Chỉ cần nàng chịu cho một cơ hội.
Tâm tư nam nhân cuồng muôn vàn, suy nghĩ chuyện của hai hết vòng đến vòng khác, đó mỉm nhạt : “Ta sẽ xa nàng, cũng sẽ , nàng cần nhắc chuyện nữa. Nguyệt Nguyệt, lặn lội đường xa tới thăm nàng, là thật lòng.”
Hắn thật lòng , Kiều Vãn Nguyệt , nhưng thế thì chứ, chuyện nàng quyết sẽ dễ dàng đổi.
Nàng do dự "ừm" một tiếng, ngẩng đầu trời. Ngày là Trung thu , mặt trăng đêm nay đặc biệt tròn. Tiếc là , nếu bầu trời nhất định sẽ vô cùng.
Ánh mắt nóng bỏng của nam nhân ngắm nàng. Chiếc cổ thon dài, làn da trắng nõn, đôi mắt vẫn như . So với lúc mới gặp, nàng nảy nở hơn, bớt sự non nớt, thêm vài phần phong tình quyến rũ, là một phụ nữ trưởng thành .
Ánh mắt thẳng thắn nàng chằm chằm một lúc, dời về phía bức tường. Nhớ tới lời nhóc Mập , bèn hỏi: “Đứa trẻ vách nhà bên còn trèo tường nữa ?”
"Trước trèo lắm, dạo trèo nữa ."
Tần Yến gật đầu, hỏi tiếp. Kiều Vãn Nguyệt nhịn nữa, hỏi nữa? Chuyện còn xong mà.
Được thôi, nếu hỏi, thì nàng chủ động .
"Dạo ngã từ tường xuống, gãy xương , đang ở nhà đó."
Tần Yến nàng, thì là như , hèn gì im ắng thế.
"Đứa trẻ thật là nghịch ngợm."
Hắn thuận miệng hùa theo một câu: “ .”
Tần Yến đáp lệ, tâm trí để , trong lòng đang mải nghĩ đến chuyện khác. Hắn phía cửa, chuyện đang rầu rĩ trong phút chốc liền nảy ý tưởng.
Hôm , Kiều Vãn Nguyệt đang ngủ ngon giấc, Hồng Mai rón rén đẩy cửa bước , do dự nên gọi nàng dậy . nếu gọi dậy, nàng e là cục diện ngoài cửa sẽ khống chế nổi mất.
Do dự một hồi, Hồng Mai quyết định cứ gọi dậy tính .
Bị phá đám giấc mộng , tính tình Kiều Vãn Nguyệt cho lắm, nhăn nhó mặt mày hét lên với Hồng Mai: “Làm gì thế, sáng sớm tinh mơ cho ngủ.”
"Nương t.ử đừng ngủ nữa, mau dậy xem thử Hầu gia đang cái gì kìa."
Nhắc đến Tần Yến còn tác dụng hơn cả nhắc đến bạc, nàng lập tức tỉnh ngủ bật dậy, hỏi: “Chàng gì ?”
Hồng Mai chỉ tay bên ngoài, chỉ chỉ nàng, nhất thời nửa khắc rõ , gấp đến độ giậm chân bình bịch: “Người mau xem .”
Nàng vươn dài cổ ngó ngoài, chỉ thấy âm thanh ồn ào náo động, ngoài thì chẳng gì sất. Tần Yến đang giở trò gì địa bàn của nàng thế?
Kiều Vãn Nguyệt vội vã xỏ giày xuống, mặc quần áo ngó , sốt ruột đến mức trán toát cả mồ hôi.
Cùng lúc đó ở bên ngoài, Tần Yến sáng sớm ngủ dậy vác một cái bàn và ghế đặt ở cửa. Hắn tự tay pha một ấm , nhâm nhi ngắm qua kẻ .
Ngồi ngay cửa Từ trạch, một vị trí quá mức bắt mắt, còn là một lạ mặt, hơn nữa còn là một nam nhân trẻ tuổi tuấn tú, thử hỏi ai qua thấy mà chú ý cho .
Kiều nương t.ử chuyển về đây cũng một thời gian , hàng xóm láng giềng đều phận của nàng. Nghe nàng thành , nhưng từng ai thấy mặt phu quân. Bọn họ đều đoán già đoán non, chắc phu quân của Kiều nương t.ử c.h.ế.t , nếu chẳng đến tìm nàng cơ chứ. Thậm chí còn mấy thím nhiệt tình giới thiệu đối tượng cho nàng nữa kìa.
Giờ phút , thấy cửa nhà nàng một đàn ông cao lớn tuấn đang , ánh mắt của bọn họ từng từng một dính chặt Tần Yến, tò mò là ai.
Dáng cao, tướng mạo đẽ, khí chất xuất chúng, xem chừng còn phong thái hơn cả Vương huyện lệnh, rốt cuộc thì là ai ?
Hàng xóm láng giềng lấp ló thăm dò, tụ tập năm ba với bàn tán xôn xao, đủ loại đồn đoán đều .
Tần Yến thấy thì hề nóng vội chút nào, thậm chí còn ưỡn thẳng lưng lên mặc cho bọn họ ngắm nghía thì ngắm. Cái cần chính là sự chú ý, để cho tất cả bọn họ đều thấy, Kiều nương t.ử chồng, hơn nữa còn c.h.ế.t.
Chẳng bao lâu , một thím xách theo giỏ thức ăn bước tới, hả hê hỏi : “Vị công t.ử , là khách của nhà Kiều nương t.ử ? Có họ hàng của nàng ?”
Các thím trong xóm vốn dĩ thích ngóng. Trước đây Tần Yến chỉ thấy bọn họ ồn ào, thích buôn chuyện thị phi, phiền c.h.ế.t . bây giờ thấy những thím thích lo chuyện bao đồng cũng điểm đáng yêu đấy chứ.
Tần Yến nhếch khóe môi, nở một nụ , “Không khách, cũng họ hàng.”
"Vậy thì là gác cổng ." Thím nọ đầu với những khác: “Ê, gác cổng mới đến đấy. Lần chẳng đám nghèo túng đến gõ cửa , tìm một sức vóc đến gác cổng, lúc bọn họ tới cũng dễ bề đuổi .”
Những khác thì "ồ" lên một tiếng tỏ vẻ hiểu, thì là trông cửa, thật là tận tâm tận trách, sáng sớm tinh mơ canh ở cửa .
Nói cũng , mắt của Kiều nương t.ử thật , tìm một gác cửa mà cũng ưa như thế .
Khá nhiều bu , đ.á.n.h giá từ xuống , thím nọ hỏi tiếp: “Công t.ử trông bảnh bao thật đấy. Ê, Kiều nương t.ử một tháng trả cho bao nhiêu tiền công thế?”
Hắn lắc đầu : “Nàng trả bạc.”
"Hả, trả bạc á?"
Đám đông chằm chằm, Kiều nương t.ử trông giống kiểu keo kiệt, trả tiền công cho ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-71u-am.html.]
"Ta cũng cần bạc của nàng ."
Người đàn ông buông thêm một câu như thế, khiến đám đông càng thêm tò mò, rốt cuộc tình huống là ?
Cảm thấy treo đủ sự hiếu kỳ của bọn họ, Tần Yến nhếch mép nhẹ, sự thật: “Ta là chồng nàng , nàng là vợ .”
Xung quanh tĩnh mịch một lúc, đó liền bùng nổ một trận ồn ào.
"Hả? Hóa bọn họ là vợ chồng."
“Là chồng của Kiều nương tử, quả nhiên là tướng mạo đường hoàng.”
“Chẳng bảo chồng nàng c.h.ế.t ?”
“Ối chà, Kiều nương t.ử thật phúc, chồng mã tuấn tú thế , hèn chi thèm để mắt tới tay thợ rèn ở phố Nam.”
“…”
Tần Yến lặng lẽ lắng , thấy từ "thợ rèn phố Nam", ánh mắt khẽ lay động. Những lúc vắng mặt, quả nhiên kẻ nhăm nhe đào góc tường nhà , chỉ tiếc là cửa .
"Thím ơi, thím hỏi giúp cháu xem vị gì ? Lão nhị nhà đến tuổi , đến lúc gả chồng ."
“ đúng , hỏi giùm cái, trong ngõ nhà còn khối cô nương gả đấy nhé.”
Thím gái gật đầu, híp mắt sáp gần, hỏi Tần Yến: “Chồng của Kiều nương t.ử ơi, nào ? Thím mai mối cho ? Các cô nương ở đây nết na tính lắm. À, suýt thì quên mất hỏi, là ở ?”
Tần Yến vây xem, những bực tức, ngược còn vui vẻ. Qua đến trưa nay, e là cả khu đều sẽ chồng Kiều nương t.ử c.h.ế.t, đến tìm nàng , cũng sẽ chẳng còn ai đòi mai mối đối tượng cho nàng nữa, .
Tần Yến hài lòng với hiệu quả bày mắt . Chỉ cần châm thêm một mồi lửa nữa, bọn họ liền rành rọt về luôn.
Hắn mỉm , giọng điệu ôn hòa đáp lời thím nọ: “Nhà ở khá xa, tận Thịnh Kinh, một đứa , cơ mà đính hôn mất .”
Mấy thím "ái chà" một tiếng đầy nuối tiếc, biểu cảm thất vọng thấy rõ. Tuy nhiên ngay lập tức chuyển sang hứng thú với hai chữ Thịnh Kinh trong lời . Chồng Kiều nương t.ử nhà ở Thịnh Kinh, tức là Kiều nương t.ử xuất giá ở Thịnh Kinh. Nhìn qua khí chất bất phàm của đàn ông mắt , hẳn là gia thế cũng tồi, Kiều nương t.ử đúng là phúc khí.
Bọn họ hưng phấn vì phát hiện , nháy mắt hiệu với , mặt tràn đầy vẻ hiếu kỳ, vô cùng rõ ngọn ngành. Bởi , họ vây kín lấy Tần Yến hỏi thăm ngớt, căn bản buông tha cho .
"Ồ, nhà ở Thịnh Kinh cơ , nhà nghề gì thế? Sân vườn to ?"
“Sao bà hỏi thẳng bao nhiêu ngân phiếu ? Có ai hỏi như bà bao giờ ?”
“ thích hỏi thì hỏi, chướng mắt bà ?”
Nhiều phụ nữ là lắm chuyện thị phi. Tần Yến sợ bọn họ cãi vã, liền dậy xen giữa hai , : “Sân nhà lớn, cũng xấp xỉ cỡ nhà nương t.ử thôi.”
Những vây xem gật đầu lia lịa, tỏ vẻ tỏ tường, xem là gia đình danh gia vọng tộc gì, nhưng cũng đến nỗi nghèo túng là .
Kế tiếp, hỏi: “Ê, Kiều nương t.ử chuyển về bao nhiêu lâu như thế , giờ mới tới? Khi Từ lão thái thái và lão thái gia qua đời cũng chẳng thấy bóng dáng .”
Một câu hỏi dứt lời, xung quanh chìm im lặng. Đám tang của trưởng bối, với phận là cháu rể mà xuất hiện, điều thật hợp lẽ thường, cũng khó trách ngoài tưởng phu quân Kiều Vãn Nguyệt qua đời. Nếu như còn đó, nhất định là mặt .
Đứng hai chuyện , Tần Yến quả thực đuối lý, nhưng thời điểm đó đúng là dứt , tới đây cũng thời gian cúng bái. Lần thể ở thêm vài hôm, thể mộ thắp một nén nhang .
"Vâng, lúc đó ở tận Thịnh Kinh xa xôi dứt , quả thực là bất hiếu."
Vẻ mặt u buồn, trông như đang vô cùng tự trách. Đám đông cũng nỡ buông lời khiển trách, nhao nhao gật đầu bày tỏ sự cảm thông.
Ngay đó, thím nọ ngó nghiêng trong sân, hỏi : “Lần là đến đón Kiều nương t.ử về đúng .”
Tần Yến thản nhiên đáp: “Nàng thích quê nhà nên định ở đây thêm một thời gian nữa.”
"Thế đấy, cái nơi nhỏ bé của chúng cũng , bà con làng xóm nhiệt tình, . Cậu cũng ở đây thêm vài hôm ."
Tần Yến đáp lời, chỉ ngắm bọn họ. Lắng bọn họ hết câu đến câu khác, thỉnh thoảng còn gân cổ lên cãi cọ vài ba câu, quả là ồn ào náo nhiệt.
Đây chính là cuộc sống đời thường tấp nập của chốn phố thị ? Thật sự quá đỗi náo nhiệt, nếu ở đây lâu hơn một chút, lẽ cũng sẽ thích nơi .
Kiều Vãn Nguyệt mặc xong y phục bước ngoài liền bắt gặp ngay khung cảnh . Hàng xóm láng giềng thì mồm năm miệng mười đang tán gẫu, còn mấy xáp gần Tần Yến dò la chuyện chuyện . Thế mà Tần Yến cực kỳ kiên nhẫn, tươi đối đáp, chuyện trò rôm rả vô cùng.
Tình hình gì đây? Sao náo nhiệt thế ? Làm bọn họ Tần Yến là ai chứ?
Đang ôm một bụng thắc mắc thì ngay khi thấy bàn ghế đặt ở ngoài cửa lớn cùng với ấm nóng, chân tướng sự việc liền phơi bày. Mặt nàng trong nháy mắt đỏ ửng lên, tức giận mím chặt môi, nắm tay siết kêu răng rắc, chỉ đ.ấ.m cho một phát.
Tần Yến chắc chắn là cố ý. Uống trong phòng uống, trong sân cũng chịu, cứ nhất quyết dọn ngoài cửa để uống. Hắn cho thấy, để chứng minh phận của bản đây mà.
Kiều Vãn Nguyệt đỏ mặt chạy tới túm lấy tay : “Các vị thúc bá thím ơi, tán gẫu nữa, việc của , việc , đừng lỡ công chuyện của , vợ chồng nhà đây.”
Nàng kéo kéo tay Tần Yến để ám hiệu, Tần Yến mỉm nàng, cứ mặc nàng gì thì . hàng xóm láng giềng nhiệt tình quá, thấy nàng bước là lập tức kéo lấy hỏi han đủ điều.
"Kiều nương tử, phu quân của cô nương thật là bảnh bao đấy, gả cho một lang quân thế , cho bọn hả?"