Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 72:-

Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:41
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​" đúng , cũng dẫn ngoài cho chúng quen một chút."

 

​Kiều Vãn Nguyệt thoát , đành đưa mắt về phía Tần Yến. Điều chính là như mà, hận thể cho tất cả đều là phu quân của nàng.

 

​Ánh mắt hai chạm , một đáy mắt ngậm ý , một vô cùng bất đắc dĩ, mang theo vẻ trách móc.

 

​Đã tạm thời dứt , nàng đành ở chuyện với họ một lát cho xong.

 

​Phải tốn bao nhiêu công sức, khô cả nước bọt, Kiều Vãn Nguyệt mới thoát khỏi sự tò mò và gặng hỏi của bọn họ. Nàng bảo Hồng Mai mau chóng đóng cửa , tránh cho họ cứ lấp ló dòm ngó.

 

​Giây phút cánh cửa khép , Kiều Vãn Nguyệt mới cảm thấy nhẹ nhõm.

 

​Nàng hất tay Tần Yến , chất vấn : “Sáng sớm tinh mơ, ý gì đây? Có cho ngủ nữa hả.”

 

​"Chỉ là ngoài uống thôi mà."

 

​Bàn và ghế vẫn dọn , Tần Yến đầu ngoài, nàng kéo giật , cho xuất đầu lộ diện nữa.

 

​"Không ngoài."

 

​Tần Yến dừng bước, khóe môi vương nụ nàng: “Muốn giấu ? Bàn còn ở bên ngoài, .”

 

​"Ai thèm giấu chứ."

 

​Cái ý đó cứ như thể nàng sợ . Nàng sợ , chỉ là phô trương mà thôi.

 

​Kiều Vãn Nguyệt lườm một cái, bực bội : “Ai bảo ngoài đó uống ? Rêu rao khắp nơi. Cứ để đó , lát nữa hẵng dọn .”

 

​Nghĩ đến cảnh tượng lúc nãy là nàng thấy tức, cố ý, tuyệt đối là cố ý.

 

​"Hại ngủ ngon giấc." Nói xong, nàng hừ một tiếng với , đầu ngủ tiếp.

 

​Tần Yến bám sát theo , hỏi: “Người khá hơn chút nào ? Có chỗ nào khó chịu ?”

 

​"Có."

 

​Tần Yến nhíu mày: “Khó chịu ở ?”

 

​"Đau ngực, chọc tức đấy."

 

​Kiều Vãn Nguyệt bước qua cửa, xoay , "rầm" một tiếng đóng sập cửa , cho cơ hội bước .

 

​Cánh cửa đóng chặt suýt chút nữa thì va sống mũi cao ngất của đàn ông, may mà lùi né kịp, nếu mũi sưng vù .

 

​Tần Yến rời , ngoài cửa hỏi nàng: “Khi nào thì hết đau?”

 

​Bên trong tiếng đáp , hình như tiếng đ.ấ.m thùm thụp xuống giường.

 

​Tần Yến lắc đầu bật . Nàng hình như giận , nhưng chắc cũng giận mấy ngày. Hơn nữa mục đích của đạt , hai ngày tiếp theo sẽ chọc giận nàng nữa.

 

​Kiều Vãn Nguyệt ngủ đến gần trưa mới tỉnh, ngủ lâu quá đầu choáng váng. Nàng mép giường định thần một lát mới thấy khá hơn. Bên ngoài yên tĩnh chỉ tiếng gió, nghĩ đến hành động kinh thiên động địa sáng nay của Tần Yến, Kiều Vãn Nguyệt mơ hồ cảm thấy bất an.

 

​Nàng gọi Hồng Mai một tiếng, nhưng bước là Trúc Thanh, : “ Hồng Mai đưa Hầu gia mộ phần của lão thái thái và lão thái gia ạ.”

 

​Tần Yến vốn định cùng Kiều Vãn Nguyệt, nhưng nàng ngủ một giấc quá lâu, sức khỏe hồi phục nên đành thôi.

 

​"Chàng mộ ?" Nàng bất ngờ.

 

​"Vâng." Trúc Thanh giọng nàng khàn khàn bèn rót cho nàng một ly nước ấm, tiếp: “Còn cả bên mộ phụ của nữa, Hầu gia cũng đến .”

 

​Cho nên trong lúc nàng đang ngủ, Tần Yến ngoài từ sớm, bận rộn tế bái. Kiều Vãn Nguyệt tuy kinh ngạc nhưng cũng lấy lạ. Bọn họ vẫn hòa ly, Tần Yến tế bái trưởng bối cũng là chuyện đương nhiên.

 

​Đánh răng rửa mặt đơn giản xong, nàng ăn chút gì đó. Trong phòng ngột ngạt, nàng bảo Trúc Thanh mang đồ ăn sân, ăn gốc cây. Nàng liếc sang bên cạnh, chiếc bàn và ghế ngoài cửa dọn . Không cần hỏi cũng , chắc chắn là do Tần Yến bê .

 

​Ăn xong việc gì bèn hóng mát ngoài sân. Lúc đầu óc thảnh thơi, nàng nghĩ đến Tần Yến. Sáng nay quên mất hỏi định ở đây mấy ngày, chắc là qua rằm Trung thu mới .

 

​Tần Yến quá trưa mới về, giày dính chút bùn, vạt áo bào cũng bẩn. Hắn về đến nhà liền y phục , đó mới sân .

 

​Kiều Vãn Nguyệt đưa mắt từ xuống một lượt, hỏi mà hỏi: “Chàng định ở đây mấy ngày?”

 

​"Qua Trung thu ."

 

​Qua Trung thu là về Thịnh Kinh, ở lâu hơn ba ngày, nhưng rốt cuộc cũng vẫn là đến vội vội.

 

​Nàng gật đầu "ừ" một tiếng, “Uống .”

 

​"Ừ."

 

​Hai lặng lẽ uống , thỉnh thoảng liếc đối phương một cái, một bầu khí vi diệu lan tỏa. Thưởng , hóng mát, bình đạm an yên, cảm giác thực sự cũng tệ.

 

ngày Tết Trung thu, Kiều Vãn Nguyệt bảo Trúc Thanh và Hồng Mai ăn chung bàn với nàng. Ngặt nỗi hai tiểu nha đầu quá ý, Hầu gia ở đó, các nàng dám phiền. Trong lòng các nàng còn hằng mong hai hòa, cho nên dứt khoát xen .

 

​Cửa đóng, hai trốn biệt tăm, trong phòng chỉ còn mỗi hai bọn họ.

 

​Kiều Vãn Nguyệt lộ vẻ bối rối, đôi mắt trong veo chớp chớp, : “Ăn xong chúng ngắm trăng.”

 

​So với sự thiếu tự nhiên của nàng, Tần Yến tỏ vui vẻ. Tiếc nuối duy nhất là tối nay trăng, e là thất vọng .

 

​Nhìn bầu trời mây đen xám xịt đỉnh đầu, nàng quả thực thất vọng, thở dài: “Haiz, trăng , nhà thôi.”

 

​Vừa mới lên, cổ tay một bàn tay ấm áp nắm lấy, Tần Yến cất giọng dịu dàng: “Ở thêm một lát .”

 

​Ngày mai về .

 

​Trong đôi mắt lấp lánh điểm sáng, kỹ , bóng hình phản chiếu bên trong chính là dáng vẻ của nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-72.html.]

​Kiều Vãn Nguyệt ngũ quan mềm mỏng của nam nhân, lập tức mềm lòng. Nàng gật đầu, xuống . Tần Yến lấy từ một chiếc hộp nhỏ, : “Quà Trung thu.”

 

​Những món quà tặng nàng đây đều là vàng bạc châu báu, nàng nghĩ chắc cũng ngoại lệ.

 

​Nàng mở xem, đón lấy đặt sang một bên. Tần Yến chú ý tới động tác của nàng, nàng chiếc hộp nhỏ, thôi.

 

​Một hồi lâu, thở dài thành tiếng, thôi , đợi ngày mai lúc .

 

​Trong hộp nhỏ chứa gì, Kiều Vãn Nguyệt tò mò, cho nên lúc về phòng mới mở liếc thử. Điều khiến nàng ngạc nhiên là bên trong là đồ trang sức, mà là một đôi búp bê nam nữ điêu khắc bằng gỗ.

 

​Kiều Vãn Nguyệt ngạc nhiên cầm đôi búp bê gỗ lên xem xét tỉ mỉ. Bé gái qua là ngay là nàng, còn bé trai , là Tần Yến đấy chứ? Khắc chẳng giống chút nào, bằng thật.

 

​Hắn tìm thợ ở thế , tay nghề chẳng đạt tiêu chuẩn gì cả.

 

​Kiều Vãn Nguyệt mím môi , tuy tay nghề thợ , nhưng búp bê nàng thích. Đây là đầu tiên nàng nhận búp bê gỗ, thoang thoảng mùi hương dễ chịu.

 

​Thật đáng yêu.

 

​Nàng giường cầm nghịch món đồ chơi , yêu thích nỡ buông tay, đến lúc buồn ngủ mở nổi mắt mới chịu đặt xuống.

 

​Sáng sớm hôm , Tần Yến thu dọn hành trang chuẩn về Thịnh Kinh, ánh mắt lưu luyến nỡ rời xa nàng, hỏi: “Búp bê thích ?”

 

​Nàng thích, nhưng thể thẳng, kẻo đắc ý.

 

​"Cũng tàm tạm."

 

​Tần Yến đáp lời, trong mắt xẹt qua một tia thiếu tự nhiên, : “Tự tay khắc đấy, nàng giữ lấy.”

 

​Hắn ở bên cạnh, cứ để búp bê ở cạnh bầu bạn với nàng .

 

​Kiều Vãn Nguyệt thế, kinh ngạc trợn to hai mắt, chằm chằm chớp mắt.

 

​"Chàng khắc ? Chàng mà cũng điêu khắc ?"

 

​"Mới học."

 

​Đôi mắt hạnh khẽ rủ xuống, về phía bàn tay của . Khó trách nàng thấy đầu ngón tay của vết xước, hẳn là thương lúc điêu khắc .

 

​Nàng chớp chớp mắt, trái tim kiên định rốt cuộc cũng mềm nhũn trong khoảnh khắc .

 

​Nàng ngoảnh đầu sang, góc nghiêng khuôn mặt tinh xảo xinh , đường nét chiếc cổ mượt mà. Tần Yến nhịn , cất lời: “Muốn ôm nàng một cái.”

 

​"Được ?"

 

​Môi đỏ khẽ mấp máy, lời cự tuyệt thể thốt khỏi miệng. Kiều Vãn Nguyệt chậm rãi khép môi, trong đáy mắt hiếm khi lộ một chút thẹn thùng, nàng cụp mi gật đầu.

 

​"Ừm."

 

​Bọn họ là phu thê, chuyện ôm ấp hôn hít, ngủ chung một giường vốn dĩ là chuyện hiển nhiên. Thế nhưng bây giờ Tần Yến dùng giọng điệu cầu xin để hỏi nàng. Nàng ngẩn ngơ một chốc mới hồn, thầm nghĩ Tần Yến hiện tại dè dặt với , chỉ sợ chọc nàng vui.

 

​Cảm giác tôn trọng khiến nàng thấy hài lòng, nhưng thiếu sự mật như ngày . Thật sự là mâu thuẫn.

 

​Nàng đang mải suy nghĩ, hai cánh tay của nam nhân vươn tới ôm chặt lấy nàng. Cằm tì lên đỉnh đầu nàng, cọ qua cọ khe khẽ, cử chỉ mật chẳng khác gì thuở . Hắn ôm chặt, dường như sợ chỉ giây tiếp theo nàng sẽ biến mất , nàng nhúc nhích một chút cũng xong.

 

​Trước n.g.ự.c nàng áp sát lồng n.g.ự.c rắn chắc nóng rực của . Mềm mại cứng rắn chạm , bầu khí mờ ám kiều diễm lẳng lặng lan tỏa. Hai trái tim kề sát đến mức dường như qua từng nhịp thở cũng cảm nhận tiếng tim đập thình thịch, cứ như thể ngay giây lát đó sẽ xảy chuyện gì .

 

​Kiều Vãn Nguyệt nuốt nước bọt, lý trí nháy mắt trở , nàng khẽ gọi một tiếng: “Hầu gia.”

 

​Không khí tuyệt vời thế , một đôi nam nữ đang sức áp chế tình cảm, cùng với cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống, nếu cứ tiếp tục như thì sẽ xảy chuyện gì, cũng hiểu.

 

​Thế nhưng , bây giờ . Đầu óc Kiều Vãn Nguyệt hề hồ đồ, cho nên nàng bèn lên tiếng cắt ngang, nhắc nhở Tần Yến đến lúc : “Cũng đến giờ .”

 

​Giọng trầm thấp quyến rũ từ đỉnh đầu truyền đến. Hắn khẽ "ừ" một tiếng nhưng vẫn chịu buông nàng , mà thở dài hỏi: “Nguyệt Nguyệt, khi nào thì nàng mới chịu tha thứ cho ?”

 

​Lần tới thăm, Tần Yến cùng nàng trò chuyện đ.á.n.h cờ, kể về tình hình gần đây của Vương thị và những chuyện xảy ở Thịnh Kinh, tuyệt nhiên hề hỏi xem nàng về Thịnh Kinh . Nàng cứ tưởng rằng sẽ hỏi nữa.

 

​Thực nàng hết giận từ lâu . Đứng lập trường của mà ngẫm nghĩ thì ai nấy đều thể thông cảm . Nàng đơn thuần chỉ là đây, nơi tránh xa thị phi, trôi qua những ngày tháng an nhàn thoải mái.

 

​Nàng vươn tay, ôm , nhưng sợ gieo cho hy vọng, sẽ khiến thất vọng.

 

​Đôi bàn tay trắng nõn cuối cùng cũng buông thõng xuống, nàng đáp: “Ta hết giận , thật đấy.”

 

​Trái tim thấp thỏm lo âu của Tần Yến rốt cuộc cũng buông lỏng. Còn về chuyện vì nàng trở về, cũng thể lờ mờ đoán nguyên cớ. Thôi bỏ , hiện tại duy trì như thế cũng tệ.

 

​Lồng n.g.ự.c nóng hổi rời khỏi nàng, n.g.ự.c bất chợt thấy lành lạnh, nhưng cũng nhanh chóng thích ứng.

 

​Vào khoảnh khắc cuối cùng khi rời , nàng lấy hết can đảm : “Cặp búp bê gỗ đó, thích.”

 

​Tần Yến vui vẻ nhếch môi . Nàng thích là , bõ công tốn bao nhiêu ngày đêm để đục đẽo.

 

​"Giữ gìn cho cẩn thận nhé."

 

​Nàng gật đầu, đưa mắt theo rời , cho đến khi còn thấy bóng dáng quen thuộc nữa.

 

​Lần trở về, lúc nào sẽ tới . Kiều Vãn Nguyệt suy đoán chắc chừng năm mới tới, cuối năm thường bận rộn, ước chừng sẽ thời gian xuất hành xa. Nếu qua năm mới tới, bọn họ sẽ đến gần nửa năm gặp mặt.

 

​Bảo dài cũng dài, mà bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Nàng cảm thấy thế nào cũng , nửa năm sẽ trôi qua nhanh. Nếu rảnh rỗi buồn chán thì mùa đông học cách ủ rượu .

 

​Nghĩ như , Kiều Vãn Nguyệt bắt đầu lục tìm sách để . Đọc ròng rã mấy ngày trời mà chẳng thu chút manh mối nào, hơn nữa trong nhà đủ diện tích, vì thế nàng đành bỏ cuộc. Suy tính , vẫn là điểm tâm thì thực tế và dễ thao tác hơn. Nếu ngon thì tự ăn hết, tóm vẫn đơn giản hơn ủ rượu nhiều.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...