Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 73:~
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:42
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là, mỗi ngày Kiều Vãn Nguyệt đều bận rộn, cũng còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác nữa.
Tiết trời dần chuyển lạnh, nửa tháng , Kiều Vãn Nguyệt nhận thư của Tần Yến. Vẫn là một hạt đậu đỏ, lấy một chữ. Thực như cũng , gặp mặt còn chẳng gì, huống hồ là thư.
Đậu đỏ tượng trưng cho nhiều điều, nàng hiểu là .
Nàng cất kỹ hạt đậu đỏ, lấy con búp bê gỗ gối xem, càng càng buồn . Sao khắc bản đến chứ? Chẳng giống chút nào, lúc khắc soi gương ?
Lần đến hỏi thử mới .
Nàng cất búp bê về chỗ cũ, đó ngoài bánh hoa hồng. Hôm qua lỡ tay cho nhiều đường, ngọt phát ngấy, hôm nay thử xem, nữa thì đổi sang loại bánh khác, cứ luân phiên học .
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua. Lúc mùa đông đến, Kiều Vãn Nguyệt nhận bức thư thứ hai của Tần Yến, ngoài một hạt đậu đỏ, trong thư còn chữ, đầu tháng Mười một sẽ tới.
Tháng Mười một, sắp đến năm mới .
Kiều Vãn Nguyệt từng hồi âm, xem xong là xong. Nàng nhẩm tính ngày tháng, bây giờ là tháng Mười, còn một tháng nữa mới tới, sẽ nhanh thôi.
Trùng hợp , tháng Mười một đón trận tuyết đầu mùa. Nghe các bậc lão niên trong ngõ , năm nay sẽ lạnh, chuẩn kỹ càng, kẻo lạnh cóng.
Kiều Vãn Nguyệt lo lắng lớp tuyết đọng dày bên ngoài. Còn vài ngày nữa là Tần Yến đến , lẽ trời vẫn tiếp tục đổ tuyết ? Thật khiến lo âu.
Trời lạnh, nàng ít khi khỏi cửa, chỉ ru rú trong viện sách, điểm tâm. Trong phòng chậu than, ấm áp hơn bên ngoài nhiều. Nàng ngáp một cái, ngả lưng xuống giường ngủ một giấc, đến lúc tỉnh dậy thì trời đổ tuyết.
Đẩy cửa sổ , nàng nhíu mày, lưng với Hồng Mai: “Định rơi thêm mấy ngày nữa đây? Cứ thế thì tắc kín đường mất.”
Trời tuyết đường trơn khó , dễ xảy tai nạn. Lần nào Tần Yến đến cũng cưỡi ngựa, gặp trời tuyết thế thì căn bản là thể cưỡi , haiz.
Hồng Mai nàng thở dài, mặt nén , thầm nghĩ nương t.ử đang lo cho Hầu gia , rõ ràng như thế mà còn cho bọn họ . Thực trong lòng các nàng sáng như gương, chỉ là toạc mà thôi.
"Chắc là rơi lâu ạ, hôm qua thím Lý ngày mai là tạnh ."
"Hy vọng là ."
Càng lo lắng điều gì thì điều đó càng tới. Tuyết cứ rơi hết ngày qua ngày khác dấu hiệu ngừng . Hôm , bên phía núi Bắc sạt lở, dọn dẹp mất mấy ngày, những ngày thể qua .
Nghe , trong lòng Kiều Vãn Nguyệt thót lên một cái. Xem ngày mai Tần Yến thể đến . Tuy , bình an vô sự là .
Lại qua thêm năm ngày, vụ sạt lở bên núi Bắc dọn dẹp xong, nhưng vẫn thấy . Kiều Vãn Nguyệt khỏi lo lắng, ngày nào cũng ở cửa ngóng trông. Nếu đến thì gửi một bức thư cũng , chỉ sợ đường xảy chuyện, đến một chút tin tức cũng .
Nếu tin tức gì nữa, Kiều Vãn Nguyệt định sẽ tìm Vương huyện lệnh, nhờ ông phái tìm thử.
Ai ngờ qua buổi trưa, mang thư đến, là thư của Tần Yến gửi. Nàng vội vàng bóc xem. Tần Yến trong thư rằng vì bận công vụ nên tạm thời thể đến huyện Dương .
Nàng thở phào nhẹ nhõm, đến cũng , ít nhất là an . Xem mấy ngày nay nàng lo lắng vô ích , Tần Yến vẫn đang ở Thịnh Kinh.
Nghĩ đến đây, Kiều Vãn Nguyệt cất thư , dụi dụi mắt chuẩn ngủ trưa. Hắn , mấy ngày nay nàng bận lo lắng cho , ăn ngon ngủ yên, Hồng Mai còn bảo nàng tiều tụy hẳn , mắt xuất hiện cả quầng thâm .
Vươn vai một cái nhắm mắt , một lát nàng chìm giấc ngủ, ngủ một giấc thật say suốt cả buổi chiều. Lúc tỉnh dậy tinh thần phấn chấn, vô cùng thoải mái.
Mùa đông ở huyện Dương còn lạnh hơn cả Thịnh Kinh. Đó là cái lạnh buốt giá ẩm ướt, lạnh đến thấu xương.
Cũng chính vì cái lạnh ướt át , Kiều Vãn Nguyệt học cách uống rượu. Mỗi buổi tối đều uống vài ly. Lúc đầu chỉ uống một ly, đó là hai ly, ba ly, tửu lượng dần dần khá lên, thể uống mười mấy ly.
Một uống mãi cũng chán, nàng bèn kéo Trúc Thanh và Hồng Mai tới uống cùng, mang theo ba phần men say : “Chúng gắn bó bên nhiều năm, từ lâu tình như tỷ , cái gì mà chủ tớ, bây giờ cần mấy quy củ đó, mau xuống đây uống với một chút.”
Trúc Thanh và Hồng Mai trao đổi ánh mắt, mỉm gì, sợ nàng uống nhiều hại .
Nàng chống cằm bọn họ, đôi mắt sáng long lanh đảo quanh, : “Hai em gì? Không uống, là dám? Đừng đến lúc đón năm mới, để một ăn cơm bàn đấy nhé.”
Trở về huyện Dương nửa năm, đây là cái tết đầu tiên nàng trải qua ở nơi , nàng quá đỗi hiu quạnh.
Hai nha đầu suy nghĩ một lúc, gật đầu xuống: “Dạ , chúng em sẽ hầu nương t.ử uống vài ly.”
"Thế mới chứ."
Ba cùng một bàn, ăn một bữa tối thật náo nhiệt, uống thêm vài ly rượu. Ăn xong ai nấy về phòng nghỉ ngơi, lúc tỉnh dậy là sáng ngày hôm .
Ba bàn ăn dọn dẹp và căn bếp lộn xộn, đều bật thành tiếng. là uống rượu hỏng việc, bãi chiến trường xem, tối qua uống xong thấy chóng mặt là ngủ luôn, chẳng kịp dọn dẹp gì cả.
Bất đắc dĩ, đành xắn tay dọn bây giờ thôi.
Sau đó, bọn họ uống rượu đều chừng mực hơn, chỉ ba ly, hơn. Thỉnh thoảng Kiều Vãn Nguyệt sẽ lén uống thêm hai ly, đến mức say, chỉ là chân tay nặng trĩu, lười bước .
Sắp đến năm mới, Kiều Vãn Nguyệt bảo hai nha đầu bóc câu đối cũ cửa xuống, dán câu đối mới lên, đèn lồng cũng mới, mang đến một bầu khí mới mẻ, chút cảm giác của năm mới .
Đồ tết cũng chuẩn kha khá, nàng còn đặc biệt dặn Hồng Mai mua hai vò rượu trái cây, để dành đến đêm giao thừa uống. Bình thường uống ít cũng , nhưng năm mới mà, thể buông thả bản một chút.
Trước ngày giao thừa một hôm, bên ngoài tuyết rơi lất phất, lả tả bay bay, nhẹ nhàng đậu xuống mái nhà và mặt đất, phát lấy một tiếng động nhỏ.
Kiều Vãn Nguyệt hà đẩy cửa sổ , cơn gió lạnh thấu xương thổi cho nheo mắt , vội vàng đóng sầm cửa sổ. Nàng ủ tay trong áo bước về, với Hồng Mai: “Đêm giao thừa lẩu ăn , lạnh quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-73.html.]
Hồng Mai đang thực đơn, chuẩn lát nữa mua thức ăn luôn, để ngày mai cần ngoài nữa.
"Vâng ạ, rượu cũng chuẩn xong xuôi , chỉ chờ đến ngày mai thôi."
Kiều Vãn Nguyệt để tâm đến lời trêu chọc của Hồng Mai, chỉ mỉm hùa theo, xuống bưng lấy chén nóng để ủ ấm tay.
Năm nay giống với năm. Những năm ăn tết ở Thịnh Kinh, quây quần bên phụ mẫu và tỷ , còn cả đám nha hạ nhân trong phủ, đông cùng đón tết. Bên ngoài còn pháo hoa pháo nổ, vô cùng náo nhiệt.
Hiện tại ở huyện Dương, chỉ ba bọn họ. Tuy ít , nhưng Kiều Vãn Nguyệt cũng đón tết một cách hiu quạnh, vẫn náo nhiệt một chút.
Hồi nhỏ ăn tết thế nào nàng còn nhớ rõ nữa, náo nhiệt ?
Quay đầu , Hồng Mai xong thực đơn, đưa cho nàng xem qua. Ba mà đến tận mười món ăn, vô cùng thịnh soạn. Nàng gật đầu, Hồng Mai cầm thực đơn chuẩn ngoài, đến cửa đầu hỏi nàng: “Nương tử, cần mua thêm gì ?”
Nàng lắc đầu cần, mấy ngày nay mua sắm nhiều thứ , những thứ nàng cần đều mua đủ cả.
Hồng Mai ngoài, Trúc Thanh đun nước. Nàng ở trong phòng thấy buồn chán, bèn tiện tay cầm một cuốn sách lên , mơ màng ngủ lúc nào .
"Nương tử, nương tử."
Có đang gọi nàng, chắc là đang mơ thôi, ngủ tiếp . Kiều Vãn Nguyệt lầm bầm một tiếng, trở ngủ tiếp.
Thấy nàng tỉnh, Trúc Thanh đành bước ngoài, kịp lên tiếng, tới thở dài một tiếng, : “Cứ để nàng ngủ.”
"Vâng, Hầu gia." Trúc Thanh kích động đến mức giọng run run.
Nào ngờ chỉ trong lúc nàng chợp mắt, Tần Yến tới huyện Dương. Hắn đội gió tuyết bước cửa, mang theo luồng khí lạnh lẽo buốt giá, trong ánh mắt toát lên vẻ xa cách và lạnh nhạt, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, cả tỏa khí tràng cho lạ đến gần.
Ngay cả Trúc Thanh thấy cũng run rẩy, thỉnh an xong liền chạy phòng gọi Kiều Vãn Nguyệt, ai ngờ nàng ngủ say đến mức gọi nửa ngày vẫn chịu tỉnh.
Tần Yến gấp rút đường suốt mấy ngày nay. Cơ thể tuy mệt mỏi, nhưng nghĩ đến việc sắp gặp nàng, trong lòng vẫn tràn ngập sự hưng phấn, tinh thần vô cùng . Giờ phút tới huyện Dương, thần kinh căng thẳng bấy lâu mới thả lỏng, lúc mới cảm thấy rã rời buồn ngủ.
Hắn tắm rửa , một bộ y phục khác, lau khô tóc. Nhìn vẻ ấm áp hơn một chút, còn lạnh lẽo như lúc mới bước cửa.
Thay đồ xong, Tần Yến phòng nàng đợi nàng tỉnh . Hắn đảo mắt quanh một vòng, hít một thật sâu. Trong phòng ngập tràn mùi hương của nàng, thơm, thật sự dễ chịu.
Tiện tay cầm cuốn sách nàng đang dở lên xem thử, hai dòng, Tần Yến nhíu mày, là loại sách yêu đương tình ái. chuyển niệm suy nghĩ, lông mày giãn , nhiều một chút cũng , nếu áp dụng lên , sẵn lòng đón nhận.
Tần Yến trầm ngâm một lát, bàn tay đặt cuốn sách xuống cầm lên, chậm rãi lật xem. Biết thể học đạo lý vợ chồng chung sống trong thì , xem thử cũng chẳng hại gì.
Nam nhân giãn mi mắt, tập trung tinh thần sách. Trong phòng yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng than củi nổ lách tách, một bầu khí êm đềm ấm áp.
Người giường cũng ngủ giấc, thò tay khỏi chăn, vươn vai một cái.
"Ưm, Trúc Thanh, giờ nào ?" Nàng dụi dụi mắt, tầm mờ mịt rõ, cho nên hề phát hiện trong phòng đang .
"Rót cho ly nước, khát quá."
Trong phòng đốt than nên dễ khô miệng. Ngủ một giấc dậy miệng khát khô vô cùng khó chịu, giọng cũng trở nên khàn khàn.
Nàng mở mắt lên đỉnh màn, đột nhiên một bàn tay vén rèm trướng lên. Bàn tay thon dài đẽ, toát lên vẻ mạnh mẽ. Kiều Vãn Nguyệt đầu sang, đập mắt nàng rõ ràng là khuôn mặt tuấn tú sắc sảo của nam nhân. Đôi mắt đen láy của đang nàng chằm chằm, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng.
Kiều Vãn Nguyệt chấn động đến mức bờ môi run rẩy. Nàng sững một lát, lập tức dậy, ngạc nhiên lên tiếng: “Chàng, tới đây? Đến lúc nào ?”
"Vừa đến cách đây lâu."
Hắn đưa chén ấm qua, nàng đón lấy nhấp một ngụm, hỏi: “Chẳng bảo là đến ?”
Tần Yến gật đầu, giải thích: “Dạo bận rộn quá, cuối năm mới rảnh rỗi nên tranh thủ qua đây.”
Nàng xỏ giày, bước đến bên cửa sổ liếc một cái. Tuyết vẫn đang rơi, hề tạnh, cách nào mà đến đây chứ?
Kiều Vãn Nguyệt nhíu mày, xen lẫn niềm vui sướng bất ngờ là nỗi lo âu. Tuy là tuyết rơi nhỏ, nhưng cũng kéo dài mấy ngày liền, thể đến kịp đúng đêm giao thừa ?
Chưa mặc y phục ngoài, thức dậy nên lạnh, nàng vòng tay ôm chặt cánh tay , lùi về giường.
"Tuyết rơi mấy ngày trời , đường trơn như , còn đọng tuyết dày, mà cưỡi ngựa ? Chàng sợ xảy chuyện ?"
Nàng đang trách móc , giọng điệu phần dữ dằn, nhưng những lời chứng tỏ nàng thực sự quan tâm . Tần Yến chẳng hề tức giận, ngược còn vui vẻ, nàng đang quan tâm , chứng tỏ nàng vẫn để tâm đến .
Tần Yến liền vui vẻ cong môi , : “Đường xá đúng là khó một chút, nhưng cũng đến nỗi khó khăn như nàng nghĩ , chừng mực mà.”
Thấy nàng vẫn đang nhăn mặt tức giận, Tần Yến thản nhiên xuống bên cạnh nàng, tiếp: “Ta nỡ c.h.ế.t , thế nên sẽ chuyện gì xảy cả.”
Đôi khi nghĩ quẩn, nếu lỡ xảy chuyện, còn cõi đời nữa, nàng chắc chắn sẽ tái giá. Cứ nghĩ đến cảnh nàng tươi duyên dáng với kẻ khác, liền tức đến mức ngủ , thế nên quyết thể xảy chuyện gì, thể để bản thương .