Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 75:?
Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:44
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng cách giãn một chút, nàng lắc lư cái đầu, choáng váng một câu: “Tần Yến.”
Say đến mức , gì gì đều , Tần Yến thầm nghĩ, lẽ sáng mai tỉnh dậy, nàng cũng chẳng nhớ gì .
Hắn thấp giọng đáp , ánh mắt ngập tràn mong đợi nàng gọi tên . Sau đó khóe môi đỏ mọng của nàng cong lên hì hì, ngay giây tiếp theo, kịp phòng mà dán chặt lên môi .
Cơ thể Tần Yến cứng đờ, nhưng nhanh tiếp nhận sự cận của nàng. Nàng hôn vài cái buông , dùng giọng điệu hung dữ : “Nói xin , mau , mau.”
"Xin xin , xin nàng."
Nói liên tục nhiều , nàng mới hài lòng mỉm , túm lấy cổ áo kéo về phía , lắp bắp rõ lời: “Thế mới là cún con ngoan chứ.”
"Cái gì?" Tần Yến còn thoát khỏi niềm vui sướng, đột nhiên nàng thốt một câu như , cứ tưởng tai vấn đề. Nếu thấy nàng là chó.
Nói là chó? Hắn…
Vừa bực buồn , nhưng , thể tính toán với một say rượu, đành chiều chuộng thôi.
Tần Yến ấn nàng trở giường, dập tắt chậu than, sợ nửa đêm trời lạnh nên cố ý để một chút. Đợi lo liệu xong xuôi , thấy cảnh tượng mắt, kinh ngạc đến mức mặt đỏ bừng, chôn chân tại chỗ.
"Nàng."
Tần Yến cảm thấy nàng sai, trong phòng quả thực nóng, bằng tại cảm thấy cả khô nóng, ngứa ngáy khó nhịn thế ? Khát vọng và d.ụ.c niệm sâu thẳm trong cơ thể, vốn dĩ kiềm chế , lúc dâng lên như thủy triều, khó mà áp chế nổi.
Là do rượu? Hay là ngọn lửa trong phòng quá vượng? Hắn còn phân biệt nữa, chỉ cảm nhận rõ ràng sự đổi của cơ thể , đang cần, và cũng nàng.
Thế nhưng , nhỡ nàng tỉnh nổi giận thì ? Nếu nàng bỏ xa hơn, tìm thấy thì thế nào?
Yết hầu nhấp nhô, nam nhân mặt , hít thở sâu, dịu một lát mới . Bỏ qua làn da trắng tuyết cùng đóa hoa mai đỏ rực rỡ nở rộ trong tầm mắt, từng bước tới, tiến gần nàng.
"Nằm xuống, ngủ."
Giọng điệu đắn nghiêm túc, phần hung dữ, mang theo chút nghiêm ngặt. Thế nhưng những ngón tay của khẽ run lên, chạm , nhưng nhịn xuống.
Nhịn cực khổ, vô cùng giày vò.
"Ta đang ngủ mà."
Nàng đáp một câu, nhưng đôi mắt vẫn mở to, đang nghĩ gì.
Tần Yến thở dài, lấy y phục rơi lộn xộn bên cạnh mặc cho nàng: “Cẩn thận kẻo lạnh, mặc .”
"Không , nóng."
Rõ ràng nóng hầm hập, nhưng ngón tay mang chút lạnh. Vừa chạm nàng, Kiều Vãn Nguyệt nhịn mà run lên, híp mắt dựa sát .
"Oa, mát quá."
Tần Yến giường, chỉ cần cúi đầu là thể thấy nàng. Tấm lưng trắng ngần của nữ t.ử tựa như tuyết mùa đông, trắng nõn chói mắt. Nàng giống như một con gấu Koala, từ từ trèo lên, hai tay tựa như dây leo, quấn chặt lấy cổ .
Hắn nuốt khan, lặng lẽ quan sát động tác của nàng, để xem rốt cuộc nàng định trò gì.
Kiều Vãn Nguyệt nương theo bản năng dựa dẫm , miệng lẩm bẩm: “Mát lạnh.”
Thật thoải mái, hết nóng .
Nếu nàng chỉ đơn thuần dựa thì cũng , đằng nàng chẳng chịu yên, cứ vặn vẹo vòng eo, cọ tới cọ lui, dẫu là cao tăng đắc đạo thì cũng thể nhịn nổi nữa .
Thần kinh căng thẳng của nam nhân đột ngột buông lỏng. Hắn cúi đầu phủ lấy đôi môi nàng, một tiếng thở dài thật sâu, cuối cùng cũng giải cơn khát.
Hai tay đỡ lấy đôi chân nàng ngoan ngoãn treo . Cứ như hôn hồi lâu, hai mới thở hồng hộc tách .
Ánh mắt mờ mịt u tối chằm chằm nàng, cất tiếng hỏi: “Lúc tỉnh dậy nàng nổi giận ?”
"Hửm?" Nàng say , lúc đầu óc đang cuồng. Trên môi hôn thật thoải mái, cũng còn nóng nữa, bộ tâm trí đều dồn những biến hóa của cơ thể, căn bản đang gì.
Chờ nửa khắc, cơ thể nam nhân cứng rắn như sắt thép, thể nhẫn nhịn thêm nữa, đổi cách hỏi nàng: “Có ? Hửm?”
"Muốn cái gì?" Nàng đáp lời, vẻ mặt mờ mịt, hiểu ý .
Ánh mắt nam nhân đảo một vòng mặt và nàng, nheo mắt : “Có yêu nàng ?”
"Muốn."
Nàng chút do dự gật đầu . Yêu nàng chính là đối với nàng, quan tâm nàng, đương nhiên là nàng .
Kinh hỉ và hưng phấn nhảy nhót điên cuồng trong lồng ngực. Đôi mắt Tần Yến sáng rực đầy kích động, ôm lấy nàng đổ ập xuống. Giường nệm êm ái, lúc ngã xuống dẫu dùng chút lực cũng thấy đau.
Nàng mở to mắt bên , trong mắt tràn đầy vẻ hoang mang bối rối, thế là ? Đỉnh đầu cứ cuồng, thật choáng váng, nhưng thở bên chóp mũi dễ ngửi, dường như phần quen thuộc.
Kiều Vãn Nguyệt kề sát mặt tới, thứ chào đón nàng là đôi môi ấm áp và nụ hôn cuồng nhiệt của nam nhân.
Một trận hoan ái xa cách từ lâu, nhịp tim cuồng nhiệt nóng bỏng, từng cử động mạnh mẽ bá đạo, mang theo sự nôn nóng cùng d.ụ.c vọng chiếm hữu vô tận, vô cùng gợi cảm đầy mê hoặc.
Chỉ qua một lát, đầu óc nàng càng thêm cuồng, chẳng suy nghĩ gì nữa, đành nương theo động tác của , tuân theo bản năng mà cảm nhận.
Bên ngoài tiếng hân hoan từng ngưng , dường như cũng đang chúc tụng cho họ.
Tiếng pháo nổ xen lẫn tiếng pháo hoa, ở giữa còn kẹp thêm những tiếng va chạm "bạch bạch", đêm nay thật đặc biệt náo nhiệt. Tiếng va chạm vách tường lúc nhanh lúc chậm, lúc dồn dập lúc khoan thai, vang lên đầy nhịp điệu.
Không qua bao lâu, những thanh âm vụn vỡ của nữ t.ử ngày càng rõ ràng, tiếng rên rỉ mềm mại khiến tê dại cả .
Khóe mắt ửng đỏ, những giọt lệ sinh lý chậm rãi trượt xuống. Nếu đó là do say rượu, thì trong sự rung lắc kịch liệt cùng với khoái cảm chua xót căng trướng , thần trí của nàng tỉnh táo vài phần.
Chẳng cần rối rắm xem là ai chủ động , dù thì chuyện cũng xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-75.html.]
Hiện tại nàng dừng , bởi vì cơ thể thể tiếp nhận thêm nữa, nhưng Tần Yến chịu. Đối với mà , bây giờ chỉ mới là bắt đầu, đêm vẫn còn dài.
"Tần Yến, Hầu gia, mau..." Dừng .
Lời còn dứt, một đợt chiếm đoạt mới bắt đầu.
"Không dừng , nó đang c.ắ.n nuốt ."
Nàng kích thích đến mức ngậm chặt miệng, thế nhưng bên tai, nam nhân vẫn buông những lời thô thiển.
"Chú mèo tham ăn."
"Cún con ngoan đang gì đây? Hửm?"
"Nâng cao lên chút nữa."
…
Trước Kiều Vãn Nguyệt cứ thấy đêm quá ngắn, ngủ đủ giấc, giờ đây nàng chỉ mong đêm ngắn chút nữa thôi.
Ngày đầu tiên của năm mới, cửa phòng đóng chặt. Cả hai đều dậy muộn, , đúng hơn là dậy nổi.
Kỳ thực Tần Yến tỉnh từ sớm. Hắn nghiêng ngắm nàng, ngắm mãi mà thấy chán. Kiều Vãn Nguyệt cũng mới tỉnh, nhưng nàng mở mắt, giả vờ như đang ngủ, đối mặt với Tần Yến và chuyện tối qua thế nào.
Nếu nàng thể buông thả bản , kỳ thực cũng cần ngượng ngùng. Vốn dĩ là phu thê, chuyện chung chăn chung gối là lẽ hết sức bình thường.
Kiều Vãn Nguyệt xoay , sợ thấu, thế nên hàng mi của nàng cứ ngừng run rẩy. Người mù cũng nhận nàng đang giả vờ ngủ, huống hồ gì là Tần Yến.
Hắn mím môi khẽ, vờ như , bàn tay tự nhiên ôm lấy vòng eo nàng, cất giọng dịu dàng: “Phu nhân, nàng tỉnh ?”
Không thốt tiếng, vẫn đang giả vờ ngủ.
Hứng thú trêu chọc nàng của Tần Yến càng trỗi dậy mãnh liệt. Bàn tay mang theo vết chai mỏng chậm rãi trượt lên, dừng ngay n.g.ự.c nàng.
Nàng khẽ cau mày, thầm nghĩ nam nhân sáng sớm phát tình, cả một đêm vẫn đủ ? Thật sự coi là cún chắc.
Còn thứ rượu đó, nàng sẽ bao giờ đụng đến nữa.
"Chưa tỉnh là nhất, gì cũng ."
Hắn dứt lời, Kiều Vãn Nguyệt liền ngáp một cái mở choàng mắt: “Chào buổi sáng, , tỉnh .”
Mùi hương tình ái trong phòng vẫn tan, lúc tỉnh táo ngửi thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lựng lên, vệt hồng lan dần xuống , thẹn thùng đến mức thể nàng đỏ bừng mềm nhũn.
Kiều Vãn Nguyệt dám thêm cái nào, sợ thấy vẻ mặt đắc ý thỏa mãn của nam nhân, sẽ khiến nàng nhớ tới tất thảy những điên cuồng nhiệt tình đêm qua. Mặc dù bây giờ trong đầu nàng cũng đang nghĩ đến chuyện đó.
"Đã tỉnh táo ?" Tần Yến cất giọng khàn khàn, mỉm hỏi một câu. Ngón tay yên phận mà vuốt ve lung tung, dường như đang thử dò xét xem nàng cự tuyệt .
Kiều Vãn Nguyệt đưa tay cản , nhưng chút sức lực nào, bàn tay mềm nhũn vô lực nắm lấy tay , trông giống như đang nũng hơn. Nàng gỡ tay Tần Yến xuống, : “Ừ, tỉnh .”
Đầu óc nàng lúc vô cùng tỉnh táo, chuyện xảy tối qua đều nhớ rõ ràng. Là nàng chủ động , là nàng đu bám buông. Tất nhiên, Tần Yến cũng từ chối, thậm chí còn hưng phấn đến mức liên tục nuốt nước bọt, đừng tưởng nàng .
Tần Yến "ừm" một tiếng, rút tay về, chần chừ một lát mới lên tiếng: “Đêm qua chúng ... nàng còn nhớ ?”
Biết ngay là sẽ nhắc chuyện đêm qua, Kiều Vãn Nguyệt chuẩn sẵn tâm lý, gương mặt tỏ vẻ thản nhiên như : “Nhớ một chút.”
Không dám là nhớ tất cả, sợ Tần Yến tìm nàng tính sổ. Tuy vẻ ngoài tỏ bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng đang vô cùng hoảng hốt. Ai bảo tối qua nàng mắng Tần Yến là cún con ngoan ngoãn cơ chứ, bây giờ nghĩ cũng thấy hoang đường.
"Chúng là phu thê, chuyện chung phòng là bình thường, Hầu gia kinh ngạc đến thế?"
Cho nên là, đừng nhắc đến chuyện tối qua nữa, quên thôi.
Nghe , đuôi chân mày Tần Yến sung sướng nhướng lên. Theo ý nàng, bọn họ là phu thê, chẳng là ngày nào cũng thể chung phòng ? Không sai, chính là ý đó.
Càng nghĩ, Tần Yến càng vui mừng, khóe môi vẫn luôn ngậm ý , hàng chân mày toát lên sự dịu dàng khó tả.
Bàn tay một nữa siết lấy vòng eo nàng với tư thái thể chối từ, : “Ừm, quả thực là quá lên , phu nhân đừng để tâm.”
Tối qua là bắt đầu trong trạng thái say rượu, nghĩa là bây giờ cũng thể tiếp tục. Kiều Vãn Nguyệt liếc một cái, đôi mắt long lanh ngập nước xuân tình, mà bản nàng hề .
Nàng mím môi đáp: “Hôm nay là mùng một, đến lúc dậy .”
Ánh mắt nàng hướng trong chăn, ý tứ rõ ràng, đừng động tay động chân nữa. Ý của nàng Tần Yến hiểu. Hắn cầm thú đến , tối qua no nê , sáng nay sẽ hành hạ nàng thêm nữa, sức khỏe nàng sẽ chịu nổi. Không ai rõ hơn , cơ thể nàng lúc lưu bao nhiêu dấu vết thuộc về .
Tần Yến cũng chẳng ý gì khác, ban nãy chỉ là hù dọa nàng, để nàng đừng giả vờ ngủ nữa. Còn bây giờ là xoa bóp cho nàng một lát để nàng đỡ mỏi eo.
"Thấy khá hơn chút nào ? Có mỏi ?"
Quả thực là hơn .
Nàng còn tưởng... Hóa là nàng suy nghĩ nhiều .
Khuôn mặt Kiều Vãn Nguyệt thẹn thùng đỏ ửng. Nàng nhỏ giọng đáp một câu mỏi, Tần Yến "ừm" một tiếng, tay vẫn tiếp tục xoa bóp giúp nàng.
Thêm nửa khắc nữa trôi qua, cuối cùng hai cũng rời giường. Dù thì hôm nay cũng là mùng một tết, thể dậy quá muộn . Nếu thể, Tần Yến đưa nàng lên miếu dâng hương cầu phúc, chẳng nàng bằng lòng ?
Nam nhân tay chân nhanh nhẹn, chỉ chớp mắt mặc xong y phục chỉnh tề. Hồng Mai và Trúc Thanh đợi ngoài cửa lâu, thấy tiếng mở cửa liền lập tức hầu hạ.
Tần Yến đang rửa mặt, Kiều Vãn Nguyệt thấy tiếng động bèn liếc qua . Vừa đầu , trông thấy khuôn mặt nhịn của Hồng Mai và Trúc Thanh, mặt nàng lập tức đỏ phừng phừng, thẹn thùng đến mức dám ai nữa.