Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 77: ~

Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Đây nghĩa là, nàng tha thứ cho . Bọn họ trở về như thuở ?

 

​Tần Yến cho là , giờ đây họ thể chung đụng thoải mái hơn.

 

​Tối đó, Tần Yến rửa mặt xong thì nghỉ phòng nàng. Hồng Mai và Trúc Thanh mừng mặt, cứ tủm tỉm mãi, khiến nàng càng thêm ngượng ngùng.

 

​Bên ngoài tuy náo nhiệt, nhưng Từ trạch yên tĩnh, đêm xuống ít qua . Kiều Vãn Nguyệt lên giường nghỉ ngơi từ sớm, Tần Yến cũng nhanh chóng theo .

 

​Vài ngọn nến thổi tắt, ánh sáng mờ ảo khiến gian càng thêm phần mờ ám, kiều diễm.

 

​Nam nhân vòng cánh tay rắn chắc ôm lấy eo nàng, tư thế bá đạo cường thế, bảo nới lỏng một chút cũng nhất quyết chịu.

 

​Nàng nhắm mắt vờ ngủ, thế chắc chứ.

 

​Tần Yến ôm chặt hơn, cằm tì lên đỉnh đầu nàng, cọ cọ mái tóc đen nhánh. Hơi thở thanh mát ấm áp của phả nhẹ lên tóc, mang theo cảm giác tê dại khiến thao thức chẳng ngủ .

 

​Một lúc lâu , Tần Yến thở dài : “Điều ước của thực hiện một nửa .”

 

​Vừa đến hai chữ "điều ước", cơn buồn ngủ của Kiều Vãn Nguyệt bay biến sạch. Nàng lập tức mở mắt, ngẩng đầu . Điều ước Tần Yến nhắc tới chắc hẳn là điều cầu xin hồi sáng. Thực hiện một nửa, một nửa còn , lẽ nào liên quan đến chuyện con cái?

 

​"Điều ước của đơn giản , chỉ là ở chung phòng với ."

 

​"Đương nhiên là ."

 

​Tần Yến phủ nhận, tiếp: “Là nối tình xưa, mong nàng tha thứ cho .”

 

​Ồ, là thế.

 

​Kiều Vãn Nguyệt lên tiếng, cúi đầu suy nghĩ một lúc, c.ắ.n môi hỏi: “Vậy nửa điều ước còn là gì?”

 

​Tần Yến khẽ, nhớ lời nàng xe ngựa hôm nay: “Chẳng bảo sẽ mất linh nghiệm ?”

 

​Thế nên là thể .

 

​Lấy đá đập chân , Kiều Vãn Nguyệt lúc mới thấm thía cái cảm giác đó.

 

​Không gặng hỏi nữa, nàng hờ hững "ồ" lên một tiếng, rúc lồng n.g.ự.c , dựa đầu vòm n.g.ự.c rắn rỏi đang nóng rực. Thật sự ấm áp. Trong phòng dù đốt than cũng chẳng thấy lạnh, bởi vì sưởi ấm đây mà.

 

​Mùi hương quen thuộc mang đến cảm giác an , nhắm mắt chỉ một lát nàng buồn ngủ díp mắt. Trong cơn mơ màng, Tần Yến lên tiếng: “Ngày mốt về , đến thăm nàng.”

 

​Đến đến vài , Kiều Vãn Nguyệt quá quen . Nghe thế, nàng chỉ khẽ ừm một tiếng, tâm trạng chẳng mảy may gợn sóng.

 

​"Được."

 

​Mùng Ba tháng Giêng, Tần Yến khởi hành về Thịnh Kinh. Không may là hôm đó trời đổ mưa nhỏ nên nàng tiễn cửa.

 

​Đứng ở cửa bóng lưng khuất dần, chẳng hiểu chia tay thấy khó chịu hơn hai . Ngực đau tức, ngột ngạt đến mức sắp thở nổi.

 

​Nàng ngẩn ngơ một hồi lâu mới nhận , đó là cảm giác luyến tiếc.

 

​Luyến tiếc thì gì cơ chứ, cũng xa .

 

​Tần Yến bảo tháng Tư sẽ đến, còn lâu mới tới, mấy tháng nữa mới gặp .

 

điều nàng ngờ là, một bất ngờ nhỏ xảy .

 

 

​Nàng m.a.n.g t.h.a.i .

 

​Đây là điều Kiều Vãn Nguyệt từng nghĩ tới. Khi đại phu thông báo, nàng cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai, kịp trở tay. Vốn dĩ nàng tưởng khí lạnh mùa xuân xâm nhập nên trong khó chịu, lúc gọi đại phu tới cũng chỉ là để kiểm tra xem thế nào, ngờ nhận tin vui thai.

 

​Tính toán cẩn thận , chắc là cấn bầu đợt năm mới . Trước ở Tần phủ, nàng và Tần Yến gần gũi nhiều, đêm còn hơn một , thế mà vẫn bặt vô âm tín. Vậy mà tới đây, mới mấy bận tin mừng.

 

​Quả là ngoài sức tưởng tượng, ngoài sức dự đoán. Vừa ngạc nhiên nhưng cũng là một niềm vui sướng lớn lao.

 

​Đại phu bắt mạch xong liền về, Trúc Thanh theo bốc t.h.u.ố.c an thai, Hồng Mai thì ở trong phòng hầu hạ nàng. Từ lúc đại phu phu nhân mang thai, khóe môi Hồng Mai vẫn luôn vểnh cao, khi còn mừng rỡ hưng phấn hơn cả đương sự, tươi roi rói. Nàng hết rót lấy gối dựa cho Kiều Vãn Nguyệt, bận rộn tới mức lúc nào ngơi tay.

 

​Kiều Vãn Nguyệt từ từ hồn cơn kinh ngạc. Nàng đưa bàn tay khẽ vuốt ve phần bụng phẳng lì, gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc cùng niềm hạnh phúc. Nàng nhầm đấy chứ, đại phu bảo nàng m.a.n.g t.h.a.i , em bé , là thật ?

 

​Vẫn còn chút hoài nghi, nàng ngẩng đầu hỏi Hồng Mai: “Ta m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

​"Chính xác trăm phần trăm, còn thật hơn cả vàng thật nữa thưa phu nhân."

 

​Hồng Mai lấy một chiếc áo bông tới đưa cho nàng mặc, sợ nàng lạnh: “Gió xuân lạnh lắm, phu nhân mặc áo ấm .”

 

​Nếu là , Kiều Vãn Nguyệt chắc chắn sẽ từ chối, nhưng hôm nay thì khác. Nghĩ đến đứa con trong bụng, nàng chẳng chẳng rằng mặc ngay , che chắn kín mít, để một khe gió lùa.

 

​Kiều Vãn Nguyệt vui, cũng mong ngóng đứa bé . Nàng chỉ chắc thời điểm m.a.n.g t.h.a.i phù hợp ?

 

​Nàng trầm ngâm một lát cũng thông suốt. Sinh con thì cần chọn thời điểm gì chứ, con tức là duyên, nàng nhất định sinh nó . Tránh xa chốn Thịnh Kinh náo nhiệt, càng thuận lợi cho việc dưỡng t.h.a.i của nàng.

 

​Nghĩ , tâm trạng nàng trở nên vô cùng vui vẻ và nhẹ nhõm, mừng quá, nàng con của riêng . Kiều Vãn Nguyệt âm thầm thề trong lòng, nhất định bình an sinh hạ nó, chăm bẵm nó lớn khôn.

 

​Nàng đắm chìm trong niềm hạnh phúc, hề để ý tới vẻ ngập ngừng thôi của Hồng Mai. Một lúc , thấy nàng vẫn nghĩ tới chuyện quan trọng nhất, Hồng Mai đành lên tiếng nhắc nhở:

 

​"Phu nhân, một việc đừng quên đấy nhé."

 

​Kể từ Tần Yến đến ngủ , hai nha đầu đổi cách xưng hô như cũ, gọi nàng là nương t.ử nữa mà gọi là phu nhân.

 

​Tâm tư của hai đứa nha đầu quá rõ ràng, nàng chứ, nhưng nàng cứ mặc cho họ thích gọi thế nào thì gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-77.html.]

 

​"Việc gì cơ?"

 

​Thai kỳ của nàng chỉ mới hơn một tháng, còn định, cho nên nàng dự tính trong mấy tháng đầu hạn chế , tránh kinh động tới t.h.a.i nhi.

 

​Nàng Hồng Mai với vẻ mặt hoang mang, xem nghĩ tới chuyện đó . Hồng Mai vội vã nhắc: “Phải thư báo tin cho Hầu gia chứ ạ, Hầu gia mà , chắc chắn sẽ mừng rỡ lắm cho xem.”

 

​Báo cho Tần Yến, ừ nhỉ, nàng chỉ mải vui mừng và bất ngờ mà quên béng mất chuyện . Tần Yến mới rời một tháng, bây giờ thư báo tin cho , đến cũng đến cũng xong, chẳng khó ?

 

​Nụ môi nhạt , Kiều Vãn Nguyệt ừm một tiếng, xua tay bảo: “Để suy nghĩ .”

 

​Hồng Mai xuống bếp chuẩn bữa trưa, Trúc Thanh bốc t.h.u.ố.c về, trong phòng chỉ còn một nàng, gian vô cùng yên tĩnh. Nàng bàn sách, bút mực chuẩn sẵn sàng, nhưng chần chừ mãi đặt bút.

 

​Thực trong đầu nàng rối như tơ vò, nghĩ thế nào. Tần Yến gửi cho nàng nhiều thư, nàng từng hồi âm nào, nay việc hệ trọng, nàng càng mở lời .

 

​Nếu thư gửi , với tính cách của Tần Yến, chắc chắn sẽ lập tức lên đường đến huyện Dương. Đường xá xa xôi vất vả, ngộ nhỡ dọc đường xảy chuyện thì . Kiều Vãn Nguyệt cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vứt bút, quyết định nữa.

 

​Tần Yến bảo tháng Tư sẽ tới, bây giờ mới là tháng Hai, còn tận hơn hai tháng nữa, vội gì chứ. Đợi tới cũng muộn.

 

​Lúc đó t.h.a.i nhi cũng hơn ba tháng, qua thời kỳ nhạy cảm . Nghĩ , nàng rời khỏi bàn, dập tắt ý định thư.

 

​Hồng Mai chuyện cũng gì thêm, tôn trọng quyết định của nàng, dẫu Tần Yến cũng sẽ tới, cho nên cần vội vã.

 

​Bây giờ quan trọng nhất là cái t.h.a.i trong bụng.

 

​Sau khi mang thai, cơ thể nàng sự đổi to lớn. Nàng ngủ li bì, một ngày ngủ mấy bận, lúc nào cũng trong trạng thái lờ đờ, mà vẫn luôn cảm giác thèm ngủ. Khẩu vị của nàng cũng đổi, đặc biệt thèm chua, càng chua càng . Ngửi thấy mùi giấm chua là thấy thơm phức, ăn cũng thấy ngon miệng.

 

​Vì thế, Hồng Mai cố ý mua hạnh chua, loại cực kỳ chua , bà chủ bảo loại chuyên dành cho bà bầu, độ chua khỏi bàn. Quả nhiên, Kiều Vãn Nguyệt ăn vô cùng thích thú, lúc rảnh rỗi nhón lấy một quả, tâm trạng cũng vui vẻ lên hẳn.

 

​Trước bảo m.a.n.g t.h.a.i sẽ ốm nghén, nàng thì , Kiều Vãn Nguyệt thầm mừng rỡ. Ốm nghén nôn mửa thì khổ sở lắm, may mà nàng .

 

​Thời gian trôi qua, nàng cũng tròn trịa hơn, chiếc cằm nhọn thêm phần đầy đặn. Người thêm chút da thịt nên mập mạp hơn một chút, trông hồng hào sức sống, càng thêm phần xinh .

 

​Thỉnh thoảng những ngày trời, nàng ngoài dạo. Nàng xa, chỉ loanh quanh khu vực lân cận, xung quanh quen và hàng xóm, lỡ chuyện gì chỉ cần gọi một tiếng là thấy ngay.

 

​Hôm đó nàng đang tản bộ, thím hàng xóm mua thức ăn về, thấy nàng liền đon đả chạy tới bắt chuyện.

 

​"Kiều nương tử, phu quân cô về ?"

 

​Tần Yến qua đây vài , hàng xóm xung quanh đều rõ. Lúc đầu họ còn thấy lạ nên hỏi han vài câu, thấy vợ chồng nàng tình cảm bình thường nên dò hỏi thêm.

 

​Kiều Vãn Nguyệt đầu đáp: “Vâng, về cũng một thời gian .”

 

​Thím hàng xóm tính tình xởi lởi, thích buôn chuyện, bèn hỏi tiếp: “Thế chừng nào mới qua nữa?”

 

​Nàng mím môi, chút ngượng ngùng. Thực Kiều Vãn Nguyệt thích chuyện riêng tư của vợ chồng với ngoài, nhưng vì mất lòng thím hàng xóm nhiệt tình nên thỉnh thoảng vẫn hùa theo vài câu.

 

​Nàng gượng hai tiếng, : “Chắc cũng một thời gian nữa, việc ăn ở nhà đang bận.”

 

​Đi ăn xa, phận là do tự tạo, Kiều Vãn Nguyệt với ngoài rằng nhà Tần Yến kinh doanh, may mắn là ai nghi ngờ.

 

​Thím hàng xóm thì "ồ" lên một tiếng, nhíu mày căn dặn nàng: “Bảo qua sớm một chút đấy, cô t.h.a.i thì chăm sóc cho chứ.”

 

​Vừa dứt lời, bước chân nàng liền khựng , sắc mặt đột nhiên đổi, nhỏ giọng hỏi: “Thím ý gì?”

 

​Chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i từng kể với ai, thím ?

 

​Kiều Vãn Nguyệt chằm chằm phụ nữ mặt với ánh mắt dò xét. Thím chẳng hề nhận sự khác lạ, cứ tủm tỉm chớp chớp mắt, đáp: “ từng trải mà, chút tinh mắt cũng thì sống bằng thừa .”

 

​Thím mang vẻ mặt vô cùng tự hào, tiếp tục nhích gần nàng, đưa mắt bụng của nàng: “ , thím sai.”

 

​Nàng nuốt nước bọt, thể thừa nhận mắt thím tinh thật, thế mà cũng . Bản nàng thấy ngoài việc béo lên một chút thì chẳng đổi gì khác.

 

​Kiều Vãn Nguyệt tò mò hỏi: “Thím thế?”

 

​"Cô ngày nào cũng ngủ li bì, thích ăn chua, chắc chắn là hỉ . Tối qua cô ăn món cá nấu dưa chua, thím ngửi thấy từ xa đó."

 

​À , những kinh nghiệm là nhận bằng cách .

 

​Nàng gượng hai tiếng, dặn dò: “Thai của cháu vẫn định, thím đừng với ai nhé.”

 

​"Biết , thím chừng mực mà."

 

​Bị thấu chuyện mang thai, cộng thêm dạo trời mưa, Kiều Vãn Nguyệt càng ít khỏi cửa hơn.

 

​Trong quãng thời gian ở lỳ trong nhà, Kiều Vãn Nguyệt nhận hai phong thư. Một bức là của Vương thị hỏi thăm tình hình gần đây của nàng, và nhân tiện hỏi bao giờ nàng về Thịnh Kinh, đây mới là mục đích chính.

 

​Nàng lập tức hồi đáp, tán gẫu vài ba câu, tạm thời về.

 

​Nàng đang thai, tiện xa.

 

​Bức còn là của Lâm Tô Tô, đây là lá thư đầu tiên nàng gửi tới kể từ khi thành . Trong thư nàng kể sẽ theo phu quân nhậm chức ở nơi xa, mấy năm nữa mới về Thịnh Kinh. Nếu nàng về thì hai sẽ lâu mới gặp .

 

​Kiều Vãn Nguyệt xong thư thì thở dài đầy cảm thán, cuối cùng nàng và Tô Tô gặp là khi nào nhỉ?

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...