Chủ Mẫu Hầu Môn Chỉ Muốn Lười Biếng - Chương 78: TThT

Cập nhật lúc: 2026-08-22 09:44:47
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Nàng ngẫm nghĩ cẩn thận, ước chừng là lúc Lâm Ái Trân còn ở Tần phủ, khi đó chỉ gặp mặt vội vã, kịp với mấy câu. Thấm thoắt đến nay ần một năm , thời gian trôi qua thật nhanh.

 

​Lần tới gặp , chẳng sẽ là khi nào?

 

​Kiều Vãn Nguyệt bên bàn hồi âm cho Lâm Tô Tô, suy nghĩ hồi lâu mới hạ bút, đại ý là ngày tháng còn dài, ắt sẽ ngày tương phùng.

 

​Chớp mắt đến tháng Ba. Người suốt ngày chỉ ru rú trong phòng dưỡng t.h.a.i như nàng bất ngờ gặp một tưởng: Tần Yến tới.

 

​Hắn đến sớm hơn dự định trọn một tháng. Kiều Vãn Nguyệt kinh ngạc , mất một lúc lâu mới hồn.

 

​"Sao ... tới đây, chẳng hẹn tháng Tư mới đến ?"

 

​Tới sớm như , lẽ nào việc gấp? Kiều Vãn Nguyệt thầm nghĩ, nàng ở huyện Dương vẫn đang bình an vô sự, chẳng lẽ là Tần Yến xảy chuyện ?

 

​Nàng hé môi, lời còn kịp thốt thì nam nhân ôm chầm lấy nàng, cẩn trọng nâng niu như ôm một món trân bảo. Hắn vội vã chạy xe ngày đêm, lúc thở vẫn định, tiếng thở dốc nhè nhẹ bên tai nàng vô cùng rõ ràng.

 

​Vốn dĩ trời đang se lạnh, nhưng giờ phút nép lòng thấy ấm áp vô cùng. Nhịp tim đập liên hồi, thình thịch, thình thịch, từng nhịp nàng đều thấy rõ mồn một. Chẳng hiểu , nhịp tim nàng cũng bất giác đập nhanh theo, thế chứ?

 

​Mãi về Kiều Vãn Nguyệt mới hiểu, đó là sự cảm động, là niềm hạnh phúc, và cả sự hưng phấn.

 

​Cơ thể ấm lên, trái tim cũng theo đó mà ấm áp.

 

​Nàng mím môi, cất giọng mang theo niềm vui sướng hỏi : “Đột nhiên xuất hiện, định tạo bất ngờ cho đấy ?”

 

​Cảm xúc kích động của nam nhân dần bình tĩnh , giọng trầm ấm: “Ừm, bất ngờ ?”

 

​Nàng hừ nhẹ một tiếng, hờn dỗi mỉm : “Cũng một chút.”

 

​May mà là bất ngờ, chứ hoảng sợ.

 

​Hắn cũng thật là, dám cưỡi ngựa phi thẳng ngõ, ngộ nhỡ khác giật thì ? ngẫm cũng thể thông cảm , suy cho cùng cũng chỉ vì nhanh chóng gặp nàng mà thôi.

 

​Ngoài cửa truyền đến tiếng ngựa hí, tiếp đó là tiếng của Trường Sinh. Trường Sinh dắt ngựa , cửa lớn cũng đóng , bên ngoài thấy gì nữa.

 

​Kiều Vãn Nguyệt liếc mắt cửa, hỏi: “Sao tự dưng tới, chuyện gì ?”

 

​Tần Yến khẽ buông nàng , ánh mắt nóng bỏng dán chặt lên mặt nàng, lưu luyến thẳng thắn. Nàng đang lo lắng cho , Tần Yến .

 

​Bao mệt nhọc nhiều ngày rong ruổi đường xa dường như tan biến hết khoảnh khắc . Những vất vả và nhung nhớ giờ đây hồi đáp, đối với , tất cả đều vô cùng xứng đáng.

 

​Thỏa mãn và hạnh phúc tột cùng.

 

​Tần Yến đè nén trái tim đang xao động, mỉm hỏi: “Đương nhiên là chuyện quan trọng , chẳng nàng cũng niềm vui bất ngờ cho ?”

 

​Bất ngờ? Nàng ?

 

​Kiều Vãn Nguyệt hỏi cho ngớ . Nàng bất ngờ nào, ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà, đến một cái túi thơm cũng thêu xong, lấy quà mà tặng cho chứ.

 

​Nàng mờ mịt Tần Yến, thấy khuôn mặt tuấn tú của vương nụ nhạt, là dáng vẻ mãn nguyện và hạnh phúc, mang theo vài phần thỏa ước nguyện. Kiều Vãn Nguyệt nhíu mày, suy nghĩ một lát, đột nhiên nhớ điều gì.

 

​Tần Yến chứ?

 

​"Chàng... ?"

 

​Ai cho ? là lắm mồm.

 

​Tần Yến gật đầu, hề ý giấu nàng: “, .”

 

​Nàng mang thai, là đứa con của hai họ, thể kích động cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/chu-mau-hau-mon-chi-muon-luoi-bieng/chuong-78-ttht.html.]

​"Sao ?" Nàng hề với ai, ngoại trừ việc thím hàng xóm thấu hôm nọ, Kiều Vãn Nguyệt cứ tưởng giấu kỹ, ngờ cần cũng hết . Xem việc nàng cố tình giấu giếm đó đúng là thừa thãi.

 

​Tần Yến cúi đầu liếc bụng của nàng, : “Nàng quên , để ở huyện Dương mà.”

 

​Lần đầu tiên tới huyện Dương, Tần Yến yên tâm để nàng ở ngoài một . Ngoài việc dặn dò Vương huyện lệnh chiếu cố, còn để ám vệ, hễ động tĩnh gì là lập tức sẽ bẩm báo cho .

 

​Vì , chuyện nàng m.a.n.g t.h.a.i chính là do ám vệ mật báo.

 

​Kiều Vãn Nguyệt lúc mới sực nhớ , đúng là chuyện , mà nàng quên béng mất.

 

​Ngoài sân gió lớn, hai chuyện một lát bước phòng. Cánh cửa khép , Hồng Mai và Trúc Thanh liền thò đầu từ phòng bếp, đầy ẩn ý.

 

​Trong phòng ấm áp hơn, đôi gò má lạnh buốt dần chút ấm, uống thêm một chén nóng, cơ thể liền ấm lên nhiều.

 

​Vừa cửa, Kiều Vãn Nguyệt liền giải thích: “Đứa bé đến, bản cũng bất ngờ. Vốn định thư báo cho , nhưng nghĩ tháng Tư đằng nào cũng đến nên đành thôi. Ta thật đấy, hề ý giấu giếm , là phụ của đứa bé mà.”

 

​Tần Yến gật đầu. Hắn tin lời nàng , nàng sẽ lừa dối . Thế nhưng, vẫn cảm thấy cách của nàng thỏa đáng, lỡ như xảy chuyện thì ?

 

​May mà bình an vô sự, nàng còn nuôi bản trắng trẻo hồng hào thế .

 

​"Ta đương nhiên là vui. Việc đến sớm hơn dự định chính là khuyên nàng hãy an tâm dưỡng t.h.a.i cho ."

 

​Hắn khẽ mấp máy môi, nét mặt nghiêm túc hỏi thêm một câu: “Còn nữa, nàng bằng lòng theo trở về ?”

 

​Hắn thấy nàng ngày ngày đêm đêm, chịu đựng nỗi khổ tương tư thêm nữa.

 

​Kiều Vãn Nguyệt chớp chớp mắt. Ngay từ cái ngày tin mang thai, nàng đoán Tần Yến sẽ lời nên chẳng hề kinh ngạc. Đây cũng là lý do chính khiến nàng báo cho .

 

​Quả nhiên, gặp mặt hỏi ngay .

 

​Tuy nhiên, suy nghĩ của nàng từng đổi, nàng vẫn tạm ở huyện Dương, về Thịnh Kinh.

 

​Nghe thấy , Tần Yến liền mỉm thấu hiểu. Dường như sớm đoán câu trả lời của nàng, nên vui vẻ chấp nhận. Không về kinh cũng , nhưng điều kiện.

 

​"Nàng ở đây dưỡng t.h.a.i cũng , nhưng trong nhà thêm vài hầu hạ, nếu yên tâm."

 

​Nàng hé môi, một chữ còn thốt khỏi miệng, Tần Yến giơ tay ngắt lời, tiếp: “Thêm hai ma ma kinh nghiệm. Không lo thiếu chỗ ở, mua tiểu viện bên cạnh . Sau đập thông hai viện với , gian cũng rộng rãi hơn.”

 

​Viện bên cạnh quả thật bỏ trống từ lâu, nàng còn tưởng chủ nhân chuyển nhà nơi khác, ai ngờ nhanh tay mua .

 

​Điều khiến Kiều Vãn Nguyệt kinh ngạc hơn nữa là, Tần Yến : “Ta đem theo hai ma ma từ Thịnh Kinh, hiện tại đang đường tới đây, vài ngày nữa sẽ đến nơi. Phu nhân, ở cách xa vạn dặm, xin nàng hãy để an lòng.”

 

​Nhìn khuôn mặt cương nghị chân thành của , nàng khẽ gật đầu đồng ý.

 

​Tần Yến nán hai ngày rời . Lúc tiễn cửa, Tần Yến bùi ngùi than thở: “Phu thê chúng , đến bao giờ mới bên dài lâu đây?”

 

​Hắn chẳng xa chút nào.

 

​Kiều Vãn Nguyệt mỉm , thẳng mắt : “Chẳng tặng búp bê gỗ , thể bên dài lâu chứ.”

 

​Trông cậy việc nàng sẽ những lời đường mật ướt át ư, đúng là nghĩ quá nhiều .

 

​Tần Yến nhẹ: “Cũng .”

 

​Tần Yến . Nhìn theo bóng lưng , trong lòng trong mắt nàng đều ngập tràn sự luyến tiếc. Thực ban nãy nàng định , đợi sinh con xong nàng sẽ theo trở về. Kết quả chỉ vì mải mê lưu luyến nỡ rời xa mà quên béng mất.

 

​Thôi bỏ , đợi tới .

 

​Để dành cho một sự bất ngờ.

 

​【HOÀN CHÍNH VĂN】

Loading...