Công chúa cục - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-08-02 18:33:59
Lượt xem: 29
Ta là con gái của hải tặc, cha tên là Trần Tam Cẩu, tên là Trương Tiểu Thuý, trai tên là Trần Đại Hổ.
Ta tên là Trần Niệm Vi.
Ngày Hoàng Đế dán thông báo tìm con gái, từ biệt cha, mang theo tro cốt của bước lên đường về quê.
Bốn năm , dân gian bùng nổ một trận đại dịch, thầy t.h.u.ố.c trong trại, vì bệnh mà bôn ba khắp nơi.
Người trị hết bệnh cho khác, nhưng chính bản bất hạnh mà nhiễm bệnh.
Thời gian cuối cùng, bà nhốt bản ở trong phòng, cách một cánh cửa mà để di ngôn cho chúng .
Người rằng, thời trẻ một chuyện sai lầm.
Người cứu nên cứu, cuối cùng mang tới tai hoạ cho bộ dân làng.
Người về nhà, lời xin với những vì mà c.h.ế.t.
Ta cách cửa phòng dập đầu với , đồng ý việc .
Năm đó mới mười hai tuổi, thời cơ đến, vẫn còn quá nhỏ.
Sau khi c.h.ế.t, vì phòng ngừa dịch bệnh lan truyền, chúng thiêu xác của .
Ta đổ tro cốt một bình gốm, kể từ đó bình gốm đó rời .
Năm nay, mười sáu tuổi, tuổi trăng tròn nhất.
Cho dù là g.i.ế.c phóng hoả, là hô phong hoán vũ đều vặn phù hợp.
Nên để lễ tạ thần cho thôi.
Ngôi làng của , mười mấy năm cư trú, biến thành một thôn làng hoang vắng.
Ta tìm thấy nơi ở cũ của mẫu , dọn dẹp cẩn thận, cứ như thế mà ở tại đó.
Mẹ là của , món nợ của , thể tới trả.
Năm đó, bộ thôn dân đều g.i.ế.c, mang theo con nhỏ thoát , từng về nhà, những từng uổng mạng ai nhớ rõ, còn hậu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-1.html.]
Nếu trở về , ít nhất cũng nên xây cho bọn họ một phần mộ, để bọn họ hưởng chút hương khói.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Ta rõ trong thôn những ai, thì tính nhà ở .
Tổng cộng là 30 căn nhà. Ba mươi căn nhà, nghĩa là nơi từng là một thôn làng hơn một trăm . Hơn một trăm cứ như thế mà c.h.ế.t sạch.
Theo như quan phủ là do giặc cỏ cướp bóc đồ sát thôn dân.
Ta lên trấn mua quan tài, mua 32 chiếc áo quan, 32 chiếc bia khắc chữ.
Đối phương bảo ba ngày lấy hàng.
Trên đường trở về, thấy của huyện nha dán bố cáo.
Đại tiểu thư, con gái ruột của Huyện lệnh bệnh nặng, từ từ suy yếu, vì thế nên tìm thầy chữa bệnh.
Huyện lệnh họ Thẩm, may mắn thành quan hệ thông gia với đại tộc Liễu thị, Liễu thị đề bạt.
Đã nhậm chức ở huyện thành nhỏ hơn hai mươi năm .
Bố cáo dán lên ít xúm .
Ta vốn để ý, thấy một ông lão liên tục cảm thán, “Đáng tiếc, nếu Điền thần y vẫn còn, tất nhiên là dễ như trở bàn tay. Trước , những từng sinh sống ở Thanh Thạch Trấn, gì ai chịu ân huệ của Điền Thần Y.”
“Các ngươi , mười sáu năm , phu nhân huyện lệnh cũng từng mắc bệnh hiểm nghèo, lúc Điền thần y hoài t.h.a.i chín tháng, sắp sinh , huyện lệnh vốn là phiền, kết quả là mời bao nhiêu đại phu cũng trị hết bệnh cho phu nhân, cuối cùng chỉ thể mời Điền thần y tới cửa.”
“Điền thần y tới, các ngươi đoán xem, chỉ dùng ba ngày trừ bệnh .”
“Thật là đáng tiếc, Điền thần y mới về đến nhà, thôn làng giặc cỏ đồ sát, Điền thần y xuất hiện nữa, lẽ cũng gặp nạn .”
Sau đó ông còn cái gì nữa, còn lòng nào mà tiếp, chỉ bắt chuyện với ông lão mà hỏi: “Thưa ông, ông tên đầy đủ của Điền thần y là gì ?”
Ông lão nhớ kỹ, buột miệng thốt : “Điền Tư An.”
Ta lời cảm ơn với ông lão, chen giữa một vòng đang xúm , mắt bao nhiêu , bóc bố cáo.
Huyện binh lòng khuyên : “Tiểu cô nương, cô chữa bệnh ? Lừa gạt mệnh quan triều đình sẽ c.h.é.m đầu đó!”
Ta dùng hết sức xé, nhét bố cáo ngực, đó với huyện binh xúm đây, giơ ba ngón tay : “Ta chỉ cần ba ngày!”