Ta lời mà trả lời: “Quốc sư đại nhân là , ngài đối với mới là thật lòng đấy chứ, khuyên ngài đừng , quá đen đủi.”
Huyền Tú vẻ mặt suy sụp xuống tắm tiếp.
Hắn hề thử.
“Bốn năm , tặng dây đeo hoa mai cho một con gái, đó tên là Trần Niệm Vi. Trần Niệm Vi thể là bất kỳ ai, chỉ thể khả năng là công chúa.”
Ta hỏi: “Ngươi nghi ngờ là công chúa ư?”
Huyền Tú : “Không, ngươi nhất định là công chúa, nghi ngờ ngươi là Niệm Vi.”
“Ở eo sườn của Niệm Vi một vết bớt hình hoa mai, nhưng công chúa .”
Huyền Tú ngẩng đầu : “Ta eo sườn của ngươi, nếu hôm nay đáp án, sẽ để ngươi rời khỏi phủ Quốc sư.”
Làm hải tặc cũng là việc an gì, cho dù cha là đầu lĩnh hải tặc.
Tuổi của ngày càng lớn lên, luôn luôn kiếm chút lợi ích .
Bởi vì là con gái, luôn luôn cảm thấy dễ bắt nạt.
Chỉ cần một chút thái độ thoả hiệp, bọn họ sẽ đằng chân lân đằng đầu, cởi quần áo , vì thế, thể lui bước nào.
Ở trong trại, cũng coi là đ.á.n.h , nhưng khi tay vô cùng tàn nhẫn. Lấy thương đổi thương, lấy mạng đổi mạng.
Cũng là ai khi thương cũng thể sống sót.
Bọn họ sợ thương mới dám tay với .
Đã lâu ai lột quần áo của , đó là an bình đoạt tới bằng những vết sẹo đầy .
Ta to thành tiếng: “Được, Huyền Tú, ngươi cần mở to hai mắt cẩn thận.”
Ta vén vạt áo bên trái lên cho Huyền tú xem eo sườn.
Vết sẹo ngang dọc tứ tung khắp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-10.html.]
Cho dù từng cái gì, thì hiện tại cũng nữa.
Vết bớt ư? Ai mà từng cái thứ ?
Huyền Tú trợn tròn mắt, bỗng nhiên hỏi: “Sao ngươi là bên trái?”
Ta Huyền Tú, chậm rãi buông quần áo, suy nghĩ : “Ta đoán.”
Huyền Tú rơi trầm tư: “Ngươi là Niệm Vi, cũng là công chúa, chuyện thể, nhất định cái gì đó đúng.”
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Ta nghĩa vụ trả lời câu hỏi cho Huyền Tú, xoay định , hầu vẫn ngăn ở ngoài cửa.
Huyền Tú : “Chờ đến sáng mai hoặc khi nào Tào Thừa đây đón ngươi, sẽ thả ngươi . Sau đó, sẽ khuyên can Đế Hậu chấm dứt tranh chấp.”
Ta nhạo: “Mặc kệ ngươi khuyên can , sẽ việc tuỳ theo ý , nếu ngay từ đầu trong lòng cầu may một chút, hiện tại sẽ ở đây ngươi nhục. Huyền Tú, đa tạ ngươi dạy một bài học, để một nữa hiểu rõ, cầu bằng cầu .”
Huyền Tú quyết tâm giữ , gì cũng tác dụng.
Vì thế, chiếm lấy giường của Huyền Tú.
Chỉ là đến nửa đêm, Tào Thừa đập cửa lớn của phủ Quốc sư.
Huyền Tú cùng Tào Thừa giằng co hồi lâu, ai chịu ai, cuối cùng, Huyền Tú đúng hẹn thả rời .
Tào Thừa đưa trở về, gần tới nơi mới mở miệng: “Huyền Tú bảo tối nay cần qua đó.”
“Ta theo lời của .” Tào Thừa tạm dừng một chút, “Cho nên sắp tới thể sẽ gặp chút phiền toái, chỉ sợ rảnh để lo cho công chúa.”
Ta thuận thế hỏi: “Muốn gì?”
Tào Thừa lắc đầu, ánh trăng, khuôn mặt của vô cùng dịu dàng, “Công chúa, đây là giao dịch, chỉ hy vọng công chúa vui vẻ. Nếu công chúa thật sự gì đó, giúp Tào gia coi chừng Quý Phi một chút , nàng đang thai.”
Ta nghĩ một lát, gật đầu : “Ta nhất định sẽ giúp Quý Phi kê cao gối mà ngủ.”
Ta việc vẫn quá cẩn thận . Ta nên nghĩ cách giải quyết Hoàng Hậu, xử lý triệt để phiền toái.