Một trong tam đại thế gia đến tột cùng nghĩa là gì? Không ai , cũng ai coi lời của Lạc Thế Thu là gì.
Lúc đó, chúng trải qua tai hoạ ngập đầu, đội ngũ một vạn , đến năm ngày hơn chín phần, mà đối diện tới 500 .
Lưu dân rời rạc giống như là cát bụi, chỉ một chút phong ba tan tác.
May mắn là chúng tiếc bất cứ giá nào, giữ chặt lấy Lạc Thế Thu.
Chúng bắt cóc Lạc Thế Thu lên thuyền, chạy theo ven sông, chạy trốn tới Cửu Hà, nơi địa thế phức tạp, triều đình khó quản thúc, hơn nữa mấy năm liền giặc cỏ hoành hành, bá tánh bình thường c.h.ế.t thì trốn, sớm thành một mảnh tuyệt địa.
Chúng lập Cửu Hà Trại ở nơi .
Vì thế, chúng từ giặc cỏ biến thành hải tặc.
Lạc Thế Thu rốt cuộc im lặng, cơ hội chạy trốn. Lạc Thế Thu quan trọng đối với Lạc gia, lời giả.
Lạc gia thà rằng hao phí bao nhiêu sức sức của, đưa ăn đưa uống cho Cửu Hà Trại, trợ giúp Cửu Hà Trại phát triển lớn mạnh, cũng giữ vị tiểu công t.ử rơi trại giặc cướp .
Sau đó, còn đói nữa.
Ta cuối cùng cũng cảm nhận cái gì gọi là lưng dựa đại thụ thì thiếu cơm ăn.
Nội tình của đại thế gia giống như một núi tiền bao giờ hết.
Dựa sự trợ giúp âm thầm của Lạc gia, Cửu Hà Trại nhanh bá chiếm đất Cửu Hà, trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của triều đình.
Lạc Thế Thu suy sút một thời gian, lâu thì tỉnh.
Hắn chủ động kết giao cùng trong trại, quan sát kỹ từng một.
Người xuất từ đại gia tộc dường như trời sinh thu phục lòng .
Lạc Thế Thu là như , dễ dàng nhiều yêu thích và kính sợ.
Có vẻ như đang âm mưu gì đó.
Mặc dù tuổi lớn, cũng vẻ thâm trầm mà thường thể nào thấu. Có những đứa trẻ nên coi là trẻ con.
Đông xuân tới, chúng ở Cửu Hà Trại đón năm mới đầu tiên.
Ngày giao thừa, Lạc Thế Thu bệnh.
Hắn cuộn tròn ở một góc, che ngực, đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch, đầy đầu mồ hôi lạnh.
Mẹ quen thuộc kê t.h.u.ố.c cho .
Bệnh của Lạc Thế Thu chúng đều quá quen thuộc, chỉ liếc mắt là , đây là chứng bệnh tim.
Để Lạc Thế Thu rơi tay chúng chính là nhờ trời xanh chiếu cố chúng . Chúng chuyện giao dịch với Lạc Thế Thu, đồng ý cho Lạc Thế Thu trở về Lạc gia. Điều kiện là chúng dùng cách của Lạc gia, xếp triều đình hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-13.html.]
Lạc Thế Thu giật , “Ta còn băn khoăn, một đám thô lỗ chữ to cũng , lấy kiến thức bậc , ngờ là tiểu ma ốm ngươi ở phía thao túng.”
“Trần Niệm Vi, ngươi thể ?”
Năm đó, mới sáu tuổi.
Chuyện quá khứ ngừng hiện lên trong đầu , nỗ lực cuộn tròn cơ thể, tìm một chút an ủi.
Ta sợ nhất là hai thứ.
Một là chuột, một là đói khát.
Gặp chuột, thể g.i.ế.c sạch bọn chúng, chúng nó c.h.ế.t tất nhiên sẽ sợ nữa.
mà đói khát, chống thế nào đây?
Cho đến bây giờ cũng rõ lắm, nhưng một ván cờ bố trí mười mấy năm, hiện giờ sắp đến lúc thu hoạch, thể ở nơi kiếm củi ba năm thiêu một giờ .
Ta chỉ thể với bản như thế, hết tới khác.
Trần Niệm Vi, ngươi là con d.a.o sắc bén nhất, ngươi là chiếc khiên kiên cố nhất, ngươi thể để sự việc do nàng bỏ bao nhiêu tâm huyết tính toán, giờ biến thành một chuyện đáng như thế.
Kiên trì thêm chút nữa, kiên trì thêm chút nữa, ngươi sẽ thành thắng cuối cùng.
Ta xác định bản còn tỉnh táo .
Trong mơ màng, mắt xuất hiện một làn váy xinh hoa lệ.
Làn váy từ xa tới gần, đong đưa theo bước chân, chỉ vàng thêu thành hình phượng hoàng, giương cánh bay.
Trong Hoàng cung, tư cách mặc đồ thêu hình phượng hoàng, chỉ một vị.
Chủ của lục cung, Hoàng hậu đương triều.
Chỉ cần một sợi chỉ vàng nàng cũng đủ cho một nhà bá tánh tầm thường cả đời vô ưu.
hiện tại chỉ là chỉ thêu đáng nhắc tới làn váy.
Suy nghĩ của bắt đầu tự do phiêu du giữa hiện thực cùng hy vọng.
Khi còn nhỏ thường nghĩ, vì chứ? Vì chúng cùng chung một mặt đất, cùng một bầu trời, mà cuộc sống giống .
Không kể từ bao giờ, đột nhiên hiểu rõ, đời mỗi đều là giặc cỏ, mỗi đều đang cướp bóc.
Cướp đoạt nhiều thì thành vương hầu khanh tướng, sĩ tộc quyền quý.
Cướp đoạt ít sẽ thành tiểu ở cửa cung, thành hào địa chủ.
Bầu trời rơi xuống bánh nhân, trải qua cực khổ, bởi vì sinh tội, mà bởi vì cướp đoạt, là bởi vì cướp đoạt đủ nhiều.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Nếu đây là quy tắc của thế gian, thì sẽ đoạt lấy thiên hạ , đó…