Huyền Tú chỉ chớp mắt chằm chằm mặt , : “Bốn năm , thần phụng mệnh của sư phụ, khắp thiên hạ, ngoài ý thương, may mà một con gái cứu sống. Sau đó, thần dùng một chiếc dây đeo hoa mai tín vật, hứa nguyện kiếp . Niệm Vi thể tế thần, nàng chính là thê t.ử qua cửa của thần.”
Cả căn phòng nhất thời yên tĩnh tiếng động, buông bát đũa, bát đũa va chạm phát tiếng kêu trong trẻo dễ .
Sắc mặt của Hoàng Hậu khó coi vô cùng.
Ta : “Bốn năm , mẫu về cõi tiên, để tang hề ngoài, cho nên lời của quốc sư là khả năng.”
Hoàng Đế kẹp ở giữa Huyền Tú và Liễu Hoàng Hậu, khô khan : “Vậy thì việc để hãy .”
Cuối cùng, ai nhắc tới Thái Tử.
Ta chỉ khôi phục những đãi ngộ nên của công chúa, thậm chí còn hơn cả .
Đêm hôm đó, bệnh tim của Thái T.ử phát tác, lâm hôn mê.
Liễu Hoàng Hậu “mời” qua, lúc nàng rõ ràng là hạ quyết tâm. “Hoặc là chữa khỏi bệnh tim cho Thái Tử, hoặc là hôm nay lưu tính mạng ở nơi .”
Ta xem mạch cho Thái Tử, kê đơn thuốc.
Sau khi cho Thái T.ử uống , vẻ mặt của thư thái ít, còn đau khổ như nữa, nhưng vẫn tỉnh.
Đây là một dấu hiệu vô cùng .
Bệnh tim chính là như , khi phát tác nếu cứu trị kịp thời thì thể giảm bớt, sẽ gì nguy hiểm đến tính mạng.
bệnh tim tái phát, cách nào để trị tận gốc, nó sẽ ngừng ép khô tinh khí của . Rồi một ngày, sẽ dầu hết đèn tắt, t.h.u.ố.c và châm cứu cũng cứu .
Ta hiểu điểm , Hoàng Hậu rõ ràng cũng .
“Nương nương, chữa khỏi bệnh tim, cần một loại t.h.u.ố.c dẫn đặc biệt.”
“Là t.h.u.ố.c gì?”
“Là m.á.u đầu tim của nhất.”
Liễu Hoàng Hậu lạnh, “Thật là một loại t.h.u.ố.c dẫn vớ vẩn, chẳng qua ngươi nhất định tính mạng của .”
Ta : “Nương nương, giữa chúng thù oán, mười sáu năm , ngày mồng ba tháng bảy, tại Thanh Thạch Trấn, Điền gia thôn, hy vọng ngài còn quên.”
“Ngươi là nhớ nhầm cái gì , sai diệt thôn cũng là .”
Vẻ mặt của Hoàng Hậu thêm vài phần tự giễu: “Thật đúng là, mở rộng tầm mắt.”
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-15.html.]
Ta : “Màn đêm buông xuống g.i.ế.c diệt khẩu, chỉ một toán .”
“Nương nương, nhờ phúc của ngài, mẫu động thai, t.h.a.i nhi sinh non, sinh trong thây sơn biển máu, hai chúng suýt nữa thì một thi hai mệnh.”
Liễu Hoàng Hậu quan sát thật kỹ: “Người liên quan đều ở đó, theo lý thuyết nên mới đúng.”
Ta bình tĩnh như nước: “ mà đúng là , nương nương, ngài tin thần ?”
Hoàng Hậu im lặng lâu , “Chỉ cần ngươi thề là ngươi sẽ cứu trị Thái Tử, bổn cung sẽ như mong của ngươi.”
Ta giơ ngón tay lên: “Ta thề sẽ dùng lực để cứu trị Thái Tử, nương nương, trở Hoàng Cung vì thiên hạ đại loạn.”
Lúc Liễu Hoàng Hậu thật sự d.a.o động.
Ngay cả công chúa Minh Châu tiến từ bên ngoài, Liễu Hoàng Hậu cũng phát hiện .
“ mà, một phần m.á.u đầu tim chỉ thể cứu một .”
Liễu Hoàng Hậu cần nghĩ ngợi : “Cứu Thái Tử.”
Minh Châu Công chúa cố gắng nén thanh âm, bụm mặt , khe hở ngón tay chảy nước mắt .
Ta nhắc nhở : “Ngài thể đầu xem..”
Liễu Hoàng Hậu tựa như ý thức cái gì, đầu , khắc chế, cuối cùng là lắc đầu khổ: “Ta dám .”
Nàng nhổ trâm gài đầu xuống, tìm đúng vị trí, dùng hết sức đ.â.m trái tim, m.á.u tươi theo trâm cài từng giọt từng giọt chảy xuống. “Ta là yêu Minh Châu, chỉ là khi bổn cung c.h.ế.t, bảo vệ nó, … …”
Hoàng Hậu nghẹn ngào.
Ta nâng lên cốc m.á.u hứng : “Thà rằng xé bỏ tình nghĩa phu thê mười mấy năm cũng tạo áp lực với bệ hạ, buộc thể chiêu cáo thiên hạ tìm công chúa, ngài cố gắng hết sức , công chúa Minh Châu sẽ thông cảm cho ngài.”
Liễu Hoàng Hậu phức tạp mà liếc một cái, “Còn một chuyện, coi như bản cung tò mò, t.h.u.ố.c mà ngươi hiến cho bệ hạ, nếu ăn thì sẽ thế nào?”
Ta : “Thuốc gọi là Đàm Hoa, nếu Thái T.ử ăn, là chuyện .
Ta cũng lạ vì Hoàng Hậu hỏi cái .
Trong mười bảy ngày nhốt, Hoàng Hậu phát hiện tình hình của Thái T.ử , sẽ tìm ai xin giúp đỡ đầu tiên?
Dù cũng .
Hoàng Hậu t.h.ả.m tiếng, “Bổn cung tin thần linh , thật là báo… ứng.”
Hoàng Hậu một đời cứ thế mà ngừng thở.