Cuối cùng, Công chúa Minh Châu cũng nhịn , ở Hoàng hậu đau khổ mà thành tiếng.
“Kể từ khi bắt đầu hiểu , giữa và giang sơn, phụ hoàng nhất định sẽ chọn giang sơn, giữa và hoàng , mẫu hậu nhất định sẽ chọn hoàng , cho nên mới gả cho Huyền Tú như , chỉ vì thoát khỏi khốn cảnh .”
“Tỉ tỉ, nên chúc mừng tỉ thắng , tỉ dễ dàng điều , Huyền Tú chọn tỉ, hiện giờ là tỉ tìm c.h.ế.t.”
Nàng vô cùng đau lòng, là vì Hoàng Hậu vì bản nàng, cũng thể là vì cả hai.
Minh Châu là bệnh tim nhẹ nhất của Lý gia mà thấy.
Thái T.ử lâm hôn mê, nhưng Minh Châu mồi câu vẫn bình yên vô sự, giống như một kỳ tích.
Ta trầm ngâm một lát : “Vậy thì ngươi chạy ! Minh Châu, và ngươi đều là thú đấu ở trường giác đấu, cho dù chúng c.ắ.n xé lẫn , g.i.ế.c hại lẫn ngươi c.h.ế.t sống, chẳng qua là thêm vài phần lạc thú cho quần chúng cao cao tại thượng, cái gì cũng đổi , từ lúc bắt đầu đối thủ của đều ngươi.”
Minh Châu trợn mắt, ngẩng đầu , giống như một câu chuyện .
“Ngoại trừ c.h.é.m g.i.ế.c chúng còn thể gì, chạy ư, chạy như thế nào?” Minh Châu chỉ bốn góc Hoàng cung, âm thanh bi thương trong giọng đều là tuyệt vọng: “Ngươi bức tường cao , cao như thế, vây khốn , ai thể chạy trốn .”
Ta giữ cổ tay nàng , bảo nàng bình tĩnh: “Đi tìm Nguỵ Mỹ nhân, nàng sẽ mang ngươi rời khỏi Hoàng Cung.”
Minh Châu trợn tròn hai mắt; “Ngươi là Nguỵ nương nương…”
Ta trả lời nàng: “Là của .”
Năm đó, Nguỵ Mỹ nhân là một trong những nhờ bàn tay của Lạc gia cắm triều đình. Nếu thất thủ, nàng sẽ trở thành đường lui của .
cũng cần đường lui .
Kể từ khi bắt đầu kế hoạch , hoặc là thắng, hoặc là c.h.ế.t, tuyệt đối thể nào chấp nhận tan tác mà chạy.
“Ngươi sớm đưa quyết định, Minh Châu, nếu ngươi thể chạy trốn, cũng chỉ thể g.i.ế.c ngươi, đảm bảo là ngày mồng ba tháng bảy , bước lên đài tế thần chỉ thể là .”
Minh Châu quên cả , theo bản năng dò hỏi: “Rốt cuộc ngươi gì?”
“Một việc liên quan tới phong ba của thiên hạ, chỉ hai chúng cuốn , ngươi cảm thấy như thế là công bằng ?”
“Chạy , Minh Châu, vui vẻ xem thế giới bên ngoài, chờ tới ngày tế thần, ngươi sẽ rốt cuộc gì.”
“Từ tới giờ đều tin tưởng rằng, cho dù tường cao như thế nào cũng nhốt tâm.”
Một đêm , Thái T.ử hôn mê, Hoàng Hậu tự sát, Nguỵ mỹ nhân cùng Minh Châu công chúa biến mất tung tích.
Chấn động từ xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-16.html.]
Sự nghi ngờ của Liễu gia một nửa dừng ở đang ở hiện trường, một nửa là ở Tào Thừa.
Rốt cuộc, kết quả, phi tần hậu cung chỉ còn một Tào Quý Phi, Tào gia mới là thắng lớn nhất trong chuyện .
Trong cung chuẩn hậu sự của Hoàng Hậu, tìm kiếm Công chúa và Mỹ nhân mất tích.
Trong cung chỉ còn một vị công chúa là , Hoàng Đế sợ cũng chạy trốn, hạ chỉ cấm túc .
Đầu tiên Liễu Vân Sơ tìm thấy , moi thông tin từ trong miệng , chỉ trả lời qua loa với .
Liễu Vân Sơ tới trong mê mang, lúc vẫn mê mang.
Huyền Tú cũng tới, chỉ một câu, “Ta sẽ tìm chứng cứ chứng minh nàng là công chúa, nhất định sẽ để nàng lên đài tế thần.”
Sau đó vội vàng mất.
Khi Hoàng Đế tới gặp , tinh thần vô cùng , bước chân vội vã.
Mấy ngày hôm nay, Hoàng Đế thu nạp mấy vị cung nữ, tràn đầy hậu cung, giống như một con chim cầm tù cuối cùng cũng sổ lồng.
“Niệm Vi, t.h.u.ố.c của con tác dụng, lâu trẫm từng cảm thấy thoải mái như thế.”
Ta xem mạch cho Hoàng Đế.
Hoàng Đế vẫn dùng vị t.h.u.ố.c Đàm Hoa mà hiến . Hiện giờ, mạch đập của Hoàng Đế mạnh mẽ lực, vô cùng mạnh mẽ.
“Sức khoẻ của bệ hạ , nhất định thể sống lâu trăm tuổi.”
Hoàng Đế vô cùng vui mừng, chủ động hỏi: “Chỗ t.h.u.ố.c còn ngươi cho còn nhiều lắm, còn nữa ?”
Ta lắc đầu: “Bệ hạ, là t.h.u.ố.c cũng ba phần độc, chỗ đó cũng đủ , nhiều quá vô ích.”
Hoàng Đế lạnh mặt, lòng đối với câu trả lời của .
Cho dù là rõ ràng theo như lời là vì cho , nhưng vẫn cứ tức giận vì từ chối.
May mắn, thật sự là vì cho .
Đàm Hoa là một loại t.h.u.ố.c mạnh ép khô tiềm lực của con , giống như phù dung sớm nở tối tàn, nhất thời xán lạn.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Thuốc mà cho Hoàng Đế cũng đủ ăn đến đại tế.
Ta chuẩn lọ t.h.u.ố.c thứ hai, là bởi vì Hoàng Đế cũng cơ hội dùng tới lọ t.h.u.ố.c thứ hai.
Ta chỉ cần an mà sống trong thời gian , đó, tới thời cơ thích hợp thì ngoan ngoãn mà c.h.ế.t.