Liễu Vân Sơ im lặng hồi lâu.
“Ta giống với Tào Thừa. Tào gia thể vì Tào Thừa mà tất cả thứ, mà phụ hận thể c.h.ế.t sớm một chút, để sớm vị trí cho con trai yêu của .”
“Ta thông tuệ như Tào Thừa, luôn thắng một ván, để phụ mở mắt mà cho rõ.”
“ hiện giờ rõ, công chúa là mà thể khống chế.”
“Ta hối hận, nếu ngay từ đầu ham chút công lao , hoặc là âm mưu tới để giải quyết thứ, kết quả thể nào khác ?”
Liễu Vân Sơ chằm chằm : “Công chúa, ngươi rốt cuộc gì?”
Ta trấn an : “Hôm nay cũng là tính kế công tử.”
Liễu Vân Sơ lùi một bước, lúc mới phát hiện tới tay .
“Mấy ngày đây gặp ngươi, thấy ngươi gầy ốm nhiều, cho nên mang theo điểm tâm của mấy nhà nổi danh trong kinh thành. Trên đường thấy những quý nữ đang tranh đoạt phấn son và trang sức, dường như ngươi cũng mấy thứ đó, vì thế cũng mang theo một bộ cho ngươi.”
“Ta gặp Minh Châu , nàng cho nhiều việc, cũng cho là ngươi tha cho nàng. Làm biểu của Minh Châu, nghĩ là nên mặt cho nàng tặng ngươi một phần tạ lễ.”
Liễu Vân Sơ đặt đồ vật lên bàn.
“Công chúa đúng, thể nào chút liên quan nào tới Tào Thừa, sẽ việc theo như yêu cầu của công chúa. đây cũng là cuối cùng Công chúa dùng thế lực ép buộc. Nếu công chúa coi đây là nhược điểm để chèn ép, thì chỉ đành thể cá c.h.ế.t lưới rách với công chúa thôi.”
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
“Ta là của Liễu gia, Liễu gia sinh , cũng chỉ thể c.h.ế.t vì Liễu gia.”
Thái độ của Liễu Vân Sơ kiên quyết.
Cuối cùng cũng thở dài : “Công t.ử cứ tự nhiên, nhưng cũng giải thích cho bản một câu. Ta g.i.ế.c Tào Thừa sợ khác , cũng hy vọng công t.ử rõ ràng, là kẻ thù của công tử.”
Ta theo bước chân Liễu Vân Sơ rời , sớm lên giường nghỉ ngơi.
Nhân cái c.h.ế.t của Tào Thừa, từ nay về chắc chắn sẽ thể gió êm sóng lặng.
Hôm nay xảy nhiều chuyện, nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm , Hoàng Đế truyền triệu.
Khi qua đó, trong tay Hoàng Đế cầm một phong tin mật, sắc mặt khó coi từng thấy. Hắn lạnh lẽo chất vấn: “Mẫu ngươi theo giặc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-19.html.]
Còn kịp chờ trả lời, Hoàng Đế ném thư tới chỗ .
Là chữ của Tào Thừa.
Trên thư rõ quan hệ của với Cửu Hà Trại, hoài nghi mật thám của Cửu Hà Trại trong quân, rõ phận là gì.
Nếu còn sống, phong thư hề bằng chứng khả năng sẽ gác .
c.h.ế.t , cái c.h.ế.t của trở thành chứng cứ rõ ràng nhất cho nội dung trong thư.
Ta gì, Hoàng Đế càng phẫn nộ.
“Cửu Hà Trại mang theo cờ hiệu của Hiền Vương, là phản tặc mà trẫm chán ghét nhất, vì các ngươi dám nhục trẫm như thế!”
“Thần nguyện lãnh binh bệ hạ trừ nghịch tặc.”
Lúc mới phát hiện trong đại điện còn thứ ba, là Lạc Thế Thu.
Lạc Thế Thu nửa quỳ mặt đất, khi về phía , cũng nghiêng đầu về phía .
Mặt mày kiêu căng, giống như năm đó.
Ta hít sâu một : “Bệ hạ, sắp tới đại thế, lúc sinh t.h.ả.m hoạ chiến tranh, chỉ sợ bá tánh chịu nổi.”
Hoàng Đế nghiến răng nghiến lợi: “Quả nhiên lòng ngươi hướng về phản tặc.”
“Lạc Thế Thu, trẫm lệnh cho ngươi bắt lấy Cửu Hà Trại.”
Lạc Thế Thu lĩnh mệnh.
Hoàng Đế quyết tâm, thể nào thuyết phục , cũng lười giả vờ với Hoàng Đế.
“Bệ hạ đ.á.n.h thì đánh, Cửu Hà Trại việc nhiều năm, cũng chắc sẽ thua.”
Hoàng Đế chớp mắt tức giận nhịn nổi, đập bàn : “Lý Niệm Vi, trẫm là phụ hoàng của ngươi, ngươi dám chuyện với trẫm như thế.”
Ta nhạo: “Một ngày cũng nuôi, tính cha ai chứ! Cho tới bây giờ cũng vẫn từng gọi ngươi là cha, bệ hạ đừng gọi sai, họ Trần, họ Lý.”
Nói xong, liếc Lạc Thế Thu một cái, xoay rời .
Ta là tế phẩm phụng thần, sẽ c.h.ế.t vì dìm sông đài tế thần ngày mồng ba tháng bảy, đó, ai gì .
Nên sợ.