Hoàng Đế nổi giận lôi đình, vẫn để Lạc Thế Thu .
Ta dám , chỉ sợ là dám.
Ta bao xa, Lạc Thế Thu tới phía .
Giữa ánh mắt của còn sự tối tăm biến mất, rõ ràng Hoàng Đế khó chịu. “Đêm qua Tào gia tìm t.h.i t.h.ể của Tào thừa ở một giếng cạn.”
Lạc Thế Thu cảm khái: “Muội xuống tay quả là quả quyết, chút lưu tình nào, may mà Tào Thừa luôn luôn cẩn thận, để phong mật tin , khiến rơi thế động.”
“Muội của , tay chặt đứt vai trái của , ngươi nên gì ngươi mới đây.”
“Đã đứt vai trái, còn tự chặt cánh tay ? Ca ca của , Cửu Hà Trại việc cho ngươi đó.”
“Bởi vì sợ đó!” Vẻ mặt Lạc Thế Thu ngả ngớn, đôi mắt híp , “Ta sợ vạch trần phận của , hãm chỗ c.h.ế.t, cho nên chỉ thể đưa hạ sách , để thất tín với bệ hạ. là kẻ thù của .”
“Muội , ngươi chữa khỏi bệnh tim cho , ngươi giữ đại ca và bá phụ trong trận chiến , ?”
Ta hứng thú mà trả lời, “Được!”
“Muội hề thành ý, dám tin ngươi.” Lạc Thế Thu lắc đầu, một vòng quanh : “Muội đổi nhiều thật đấy, chút bóng dáng hồi nhỏ.”
Ta : “Ngươi thật vẫn giống đây, đồ thua cuộc!”
Lạc Thế Thu cứng một chút: “Muội quả nhiên lợi hại, nhưng lúc nhất định là thắng.”
Hoàng Đế ghét bỏ , nhốt trong điện thèm quan tâm, trông coi chung quanh càng ngày càng nhiều.
Triều đình xuất quân bao vây tiễu trừ Cửu Hà Trại, Hoàng Đế ác ý, mỗi ngày đều sai báo cho kết quả của cuộc chiến.
Kể từ khi hai bên giao chiến, Cửu Hà Trại chỉ tổ chức phản kích vài hữu hiệu, đó thì liên tiếp thất bại.
Phụ chỉ là một bình thường, vài phần bốc đồng, chút hào khí, nhưng chỉ giới hạn trong đó thôi.
Sau khi chúng lượt rời , phản ứng trong trại cũng nhanh chóng giảm xuống.
Nếu là ngày thường, ảnh hưởng cũng quá lớn. nếu là khai chiến với triều đình, sẽ trở thành sơ hở lớn.
Huống chi Lạc Thế Thu là kẻ ngu dốt, thậm chí còn hiểu Cửu Hà Trại hơn những khác.
Mà nhốt trong hoàng cung, chiến sự trận ngoài tầm với của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-20.html.]
Thắng bại cuối cùng đều đè nặng của đại ca , Trần Đại ngưu.
Loại cảm giác vượt khỏi khống chế khiến cảm thấy dày vò. Thực sự là trấn định như biểu hiện bên ngoài.
cái gì cũng , tất cả đều sắp xếp , chỉ thể tin tưởng là đại ca thể .
Hầu hết thời điểm đều thích ôm lấy hộp nhạc mà Tào Thừa tặng cho , ở đầu giường nhẹ nhàng bật lên.
Để tiếng nhạc trấn an suy nghĩ của .
Tào Thừa hiểu tính tình của Hoàng Đế, dùng một phong mật thư cũng thể thúc đẩy chiến sự . Hắn tóm gián điệp trong quân của .
Tào Thừa, Tào Thừa, c.h.ế.t vẫn cái xương mắc trong cổ họng, nhớ mãi quên.
Ngày thứ mười của chiến sự, Hoàng Đế tự tới, : “Thôi Diệu chính là mật thám của Cửu Hà Trại đúng ?”
Trong chớp mắt, như ngừng thở.
Vì đề phòng Hoàng Đế đang lừa , cái gì cũng .
rõ ràng, cái tên nên Hoàng Đế gọi .
“Thôi Diệu ám sát Lạc Thế Thu, một tiểu tướng tên là Thẩm Thời g.i.ế.c ngay tại chỗ.”
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Hoàng Đế hồn nhiên thèm để ý đến phản ứng của : “Không chỉ như thế, Thẩm Thời dũng tác chiến, là đầu tiên nhảy Cửu Hà Trại, bắt sống trùm thổ phỉ.”
Trong lòng đột nhiên giật .
Bắt sống trùm thổ phỉ, trùm thổ phỉ, là cha bắt ?
Tại thể như thế.
Hoàng Đế càng thêm đắc ý: “Hiện giờ bọn họ khải hồi triều, rốt cuộc trẫm cũng thể rửa sạch sỉ nhục.”
“Con ngoan, ngươi cảm thấy trẫm nên phong thưởng cho Thẩm Thời thế nào?”
Ta theo bản năng mà siết chặt hộp nhạc, c.ắ.n răng với Hoàng Đế: “Ta tin.”
Hoàng Đế kỹ vẻ mặt của : “Không tin cũng , mấy ngày nữa trẫm sẽ để ngươi chính mắt thấy.
, cho dù là như thế nào, cần chính mắt kiểm tra kết quả.
Khoảng cách chỉ còn năm ngày nữa là đến Đại tế, sắp còn thời gian nữa.