Lại qua hai ngày, Lạc Thế Thu tới.
“Bệ hạ chỉ, trùm thổ phỉ của Cửu Hà Trại hôm nay xử trảm, bảo mang ngươi đến xem.”
Ta đổi một bộ quần áo, im lặng theo Lạc Thế Thu.
Triều đình xử trảm, vây xung quanh nhiều.
Một đội sĩ giám sát trật tự ở pháp trường.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Cha mặc áo tù, đầy máu, tóc hỗn độn, rõ khuôn mặt.
Ông thô bạo túm từ xe chở tù xuống , dắt trong tay thất tha thất thểu mà , mỗi bước của một đều để một dấu chân máu.
Cuối cùng quan binh đè ép quỳ gối ở đài t.ử hình.
Lạc Thế Thu cong khoé môi, “Muội , dùng một t.ử tù để thế bá phụ, hiện giờ bá phụ ở trong tay , chỉ cần ngươi chữa khỏi bệnh tim cho , tương lai sẽ thế đại ca và dưỡng lão cho bá phụ.”
Ta cắt ngang Lạc Thế Thu hỏi: “Thẩm Thời là ai?”
Lạc Thế Thu chỉ về phía một tướng quân mặc giáp bạc.
“Nếu báo thù cho đại ca, hiện tại , chờ đại tế thể giúp một chút.”
Ta rõ.
Thẩm Thời là của Lạc Thế Thu, mà Lạc Thế Thu mưu phản trong ngày đại tế.
Ta nhạo: “Giả ma g.i.ế.c lừa, ai theo ngươi thật đúng là xui xẻo.”
Lạc Thế Thu : “Người chuyện lớn để ý tiểu tiết, huống chi ở trong lòng quan trọng hơn một chút.”
“Đáng tiếc”, Ta mặc kệ Lạc Thế Thu, bỗng nhiên xông ngoài: “Ta báo thù mượn tay khác.”
Sĩ chung quanh nháy mắt xôn xao, cởi ngọc bài bên hông đại biểu cho phận công chúa, ném , ném lên sĩ đang chặn đường.
Người cầm ngọc bài lên, sửng sốt.
Ta thừa cơ hội , thành công tới gần Thẩm Thời.
Thẩm Thời vội vàng phản kích.
Hắn c.h.é.m cánh tay , mà cũng bắt lấy, cùng ngã xuống đất, lăn tới mặt một tù nhân chật vật.
Tù nhân một chút phản ứng, ngẩng đầu lên, khó khăn : “Niệm Niệm, đừng phụ lòng… Niệm Niệm.”
Trong nháy mắt chỉ còn sát ý.
Quả nhiên Lạc Thế Thu lừa gạt .
Đây là t.ử tù thế, đây chính là phụ của . Chỉ trong nhà mới gọi là Niệm Niệm.
Ta cứu phụ , nhưng ít cũng thể gì đó.
Ta duỗi tay tóm lấy cổ của Thẩm Thời, Thẩm Thời đạp một cái, đè chặt cổ buông tay.
Pháp trường loạn hết cả lên, hô to: “Có kẻ cướp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-21.html.]
Các sĩ sôi nổi giơ vũ khí lên xúm về phía .
Lạc Thế Thu vội vàng tiến lên, hô to hết sức: “Đây là công chúa, tất cả thu vũ khí .”
Bọn họ thu vũ khí , lên kéo .
Thẩm Thời đạp một cái, cái mạnh, khiến cho đá bay , ngã mặt đất, phun máu.
Trên cổ Thẩm Thời vết bầm tím, thèm để ý, tay trái rút kiếm nhắm : “Công chúa, nên xúc động.”
Ta duỗi tay trực tiếp nắm lấy mũi kiếm, kéo thanh kiếm lên , “G.i.ế.c ngươi cũng sẽ chôn cùng.”
Thẩm Thời để ý chút nào mà đối diện với : “Vì bệ hạ phân ưu, c.h.ế.t thì .”
Ta lạnh : “Thật là ch.ó ngoan!”
Cho đến khi từ đài cao truyền đến giọng của Hoàng Đế: “Thẩm Thời, thu kiếm!”
Lúc Thẩm Thời mới thu kiếm lên, đỡ cánh tay thương hành lễ thưa .
Ta bắt ép xem xong trận hành hình .
Sau đó, Lạc Thế Thu đưa về Hoàng Cung.
Trên đường trở về, chủ động mở miệng với Lạc Thế Thu: “G.i.ế.c Thẩm Thời, sẽ chữa khỏi bệnh tim cho ngươi.”
Lạc Thế Thu thở dài: “Muội , vì để lừa chứ, hiện tại dám kê t.h.u.ố.c cho , cũng dám uống.”
Ta cần nhiều lời nữa.
Lạc Thế Thu bạc tình bạc nghĩa, gánh vác nguy hiểm lợi ích.
Nghĩ một cách như thế để lừa gạt đôi mắt của , cũng ngoài ý chút nào.
Chỉ là buồn.
Khi Lạc Thế Thu đổi t.ử tù, thật sự cảm thấy vui sướng, nhưng chung quy là vui đúng chỗ.
Lạc Thế Thu tiếc nuối lắc đầu: “Muội , gặp là đại tế, đáng tiếc ngươi chính là tế phẩm, nhất định thể thấy dáng vẻ của khi ngôi vị Hoàng Đế.”
Nói xong, Lạc Thế Thu cũng rời .
Ta chỉ còn một , dựa mép giường bật hộp nhạc lên.
Dần dần, đột nhiên phát hiện gì đó đúng.
Sờ soạng một lúc , phát hiện một ngăn bí mật ở trong hộp nhạc. Trong ngăn bí mật khế nhà cùng khế đất, đúng là chữ của Tào Thừa.
Ta cẩn thận xem xét vị trí khế đà và khế đất, phát hiện nơi đó từng là nhà của .
Không là trùng hợp cố ý, khó thể chứng minh.
Chỉ thể xác nhận một điều duy nhất, là ngay từ đầu, Tào Thừa chuẩn một đường lui.
Đến gần cuối mới xuất hiện do dự, cuối cùng lựa chọn một phương thức mịt mù, giao kết quả cho vận mệnh.
Chỉ là theo thế cục đổi, cuối cùng tất cả đều đổi.