Ta đặt tờ giấy lên cây nến để châm lửa, chúng từng chút một biến thành tro bụi.
Quá khứ trở thành quá khứ, hiện tại vẫn còn về phía .
Không ai thể đầu nữa, hoặc là thắng, hoặc là c.h.ế.t.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến đại tế, chuyện còn rõ ràng, vẫn đến kết thúc.
Hoàng Đế phong hầu cho Thẩm Thời, mệnh cho chấp chưởng cấm quân, thủ vệ an nguy của Thiên tử.
Thẩm Thời thành cận thần của thiên tử, trong thời gian ngắn phong cảnh vô cùng lớn.
Hoàng Đế so với khi Hoàng Hậu c.h.ế.t thì càng bừa bãi, do nhiều năm thoải mái trút xuống.
Giống như bắt đầu từ thời khắc , cuối cùng cũng trở thành Hoàng Đế chân chính.
Nói một hai, ai vi phạm.
Hoàng Đế gấp gáp phát thánh chỉ, chiêu cáo thiên hạ về việc hiến tế, cũng rõ đại tế sẽ lấy công chúa để cung phụng thần minh.
Hắn thật sự c.h.ế.t.
Ta cho , một Hoàng Đế chân chính thì ai đưa công chúa của lên đàn tế.
Ta còn cho , một Hoàng Đế chân chính, nếu xử t.ử một công chúa cũng cần mất công như .
hiển nhiên là bệ hạ cũng mấy cái đó.
Trước đại tế một ngày, đưa tới đại điện.
Ta ở điện gặp Huyền Tú phong trần mệt mỏi.
Ta nhớ , Huyền Tú từng với , tuyệt đối để bước lên đài tế thần.
Giống như lúc , Huyền Tú chỉ , với Hoàng Đế: “Bệ hạ, nàng thể trở thành tế phẩm, bởi vì nàng căn bản là công chúa.”
Đôi mắt của Huyền Tú sáng quắc mà , dáng vẻ tràn đầy tự tin, “Ta tìm thấy một chiếc quan tài, chủ nhân của quan tài tên là Trần Niệm Tích, còn một tin tức, Niệm Vi, ngươi và Trần Niệm Tích là sinh đôi.”
Ta Huyền Tú hỏi : “Thì ?”
Huyền Tú : “Ta đoán, Điền Phu nhân vì che giấu phận, nên để công chúa cùng với ngươi song sinh, trong quan tài mới là công chúa thực sự.”
Ta : “Đoán đúng , Huyền Tú, đừng tự cho là thông minh.”
Huyền Tú : “ , kiểm tra sẽ ngay.”
Hắn phất tay, quan tài nâng lên. Huyền Tú lệnh khai quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-22.html.]
Ta bảo vệ quan tài, cảnh cáo: “Huyền Tú, trong áo quan là em trai , nếu ngươi dám mở quan tài, cả đời kiếp cũng bao giờ tha thứ cho ngươi.”
Huyền Tú vô cùng kiên định: “Niệm Vi, nhất định thể để ngươi bước lên đài tế thần .”
“Khai quan”
Ta lôi , ngay đó quan tài cạy .
Sau khi im lặng một lát, đang run rẩy bẩm bảo: “Thưa Quốc sư, trong quan tài là nam hài.”
Sắc mặt của Huyền Tú trong nháy mắt trở nên khó tin, “Sao thế?”
Người trong quan tài là em trai của , tên là Trần Niệm Tích, nó thể vượt qua thời gian cướp ruộng lưu vong, đói c.h.ế.t một sáng sớm.
Nó là một đứa trẻ bụng, là một đàn ông bé nhỏ, sẽ chia đồ ăn tìm cho chị gái.
Ta còn nhớ đôi tay của nó nâng con sâu, nó : “Tỉ tỉ, là đàn ông, sợ đói, cái cho tỉ ăn.”
Ta đuổi khác , tay nhẹ nhàng mà khép quan tài .
Sau đó giằng co với Huyền Tú.
“Huyền Tú, đây là thứ ba, ngươi nghi ngờ phận của như , bằng để một chút về chuyện mà chỉ hai chúng .”
“Có nhớ rõ đầu tiên chúng gặp mặt ?”
Huyền Tú dừng một chút, “Chúng gặp mặt đầu tiên là bốn năm , ngươi lên núi hái thuốc, gặp rắn độc c.ắ.n thương, ngươi hỏi tin thần linh , ngươi là ngươi nghề y cứu , tin thần, cho nên dám lộ phận thật với ngươi, cho rằng chúng từ đó sẽ bỏ lỡ, ngờ ngươi xuất hiện, Niệm Vi, lúc nhất định thể từ bỏ ngươi.”
Ta : “Lại sai , đầu tiên gặp mặt là mười sáu năm , ngày mồng ba tháng bảy.”
“Khi đó ngươi còn cao bằng một thanh kiếm, danh thần tử, nhiều theo, ngươi đạp lên đất của Điền gia thôn, ngươi rằng đứa trẻ mười sáu năm sẽ chặt đứt căn cơ của Huyền Môn, tìm nàng, g.i.ế.c nàng.”
Huyền Tú kinh ngạc, tự giác lui liên tiếp mấy bước.
Mười sáu năm , mồng ba tháng bảy, Điền gia thôn diệt thôn.
Ngày hôm đó tổng cộng ba đám tới.
Đám thứ nhất là của Hoàng Đế, Hoàng Đế hạ lệnh g.i.ế.c bộ thôn trang, chôn quá khứ khó khăn mà thất bại tay Hiền Vương.
Đám thứ hai là của Hoàng hậu. Hoàng Hậu g.i.ế.c để phòng ngừa Hoàng Đế nhớ đến tình cũ, ngoài ý thấy khuôn mặt thật của Hoàng Đế, từ đó chỉ độc hậu bảo vệ con cái, hiền thê nâng đỡ trượng phu.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Đám thứ ba là của Huyền Môn, thần t.ử tự đến, vì bảo vệ sự hưng thịnh của Huyền Môn, tới g.i.ế.c một đứa trẻ con sinh .
Đêm hôm đó quần ma loạn vũ, m.á.u chảy thành sông.
Bọn họ g.i.ế.c tới g.i.ế.c lui, g.i.ế.c hết cả những sống yên bình tại một thôn xóm nho nhỏ .
Cuối cùng, tất cả đều ẩn giấu đêm tối, hoá thành bốn chữ bâng quơ: Giặc cỏ g.i.ế.c .