Long ỷ mà ai nấy đều thèm nhỏ dãi, cảm giác khi ở phía cũng bình thường khác biệt lắm.
Người đầu tiên tới là Liễu Vân Sơ.
Hắn vô cùng tức giận, mang theo hung khí xông , lập tức ấn mặt đất.
Hắn quỳ rạp mặt đất căm tức : “Ta tin lời ngươi , nhưng ngươi gạt .”
Bởi vì một mũi tên của Liễu Vân Sơ, Liễu gia cũng trở thành kẻ mưu phản, bắt lấy.
Ta : “Sao thể coi là lừa chứ, ngươi xem tương lai của Liễu gia là tuỳ thuộc suy nghĩ của ngươi .
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Hai mắt Liễu Vân Sơ phun lửa, ý g.i.ế.c .
Ta hề trêu , cầm lấy d.a.o của , sai buông .
“Tình yêu con của sẽ kế hoạch cho con trai , công t.ử nên tâm sự với Thẩm phu nhân, lẽ tâm trạng của bà tệ .”
“Ta hỏi ngươi, lệnh đường họ gì?”
Liễu Vân Sơ giật , theo bản năng trả lời: “Thẩm…”
Ta : “Thật trùng hợp, phận mà trưởng của mượn cũng mang họ thẩm đấy.”
“Có lẽ công t.ử cũng , trong kinh thành truyền tin tức cho , mới thể chiếm tiên cơ khi hồi cung.”
Liễu Vân Sơ sửng sốt.
Thân phận Thẩm Thời, chỉ cần công t.ử gật đầu, hiện giờ sẽ là của công tử. Có còn nhớ lời ?” Ta tươi, “Cho dù gì, đều là kẻ thù của Liễu Công tử.”
Ta kéo tay của Liễu Vân Sơ, khám mạch cho .
Mạch của hơn một chút so với hôm qua, xem là uống thuốc.
Khá là ngoan đấy!
Vì thế, dỗ dành hai câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-26.html.]
“Hãy nể tình chữa khỏi bệnh cho công tử, công t.ử hãy tha cho . Bỏ qua mấy cái đó , ?”
Vẻ mặt Liễu Vân Sơ phức tạp, nửa ngày gì.
Cuối cùng tìm một cái cớ mới khó khăn vất vả chạy . Có lẽ là hỏi .
Ở chung với Liễu Vân Sơ là thoải mái nhất.
Ta , trở vương tọa, Lạc Thế Thu áp .
Ta từ cao xuống : “Ca ca , quả nhiên là thể thấy dáng vẻ ngươi ngôi vị Hoàng Đế.”
Thần sắc của Lạc Thế Thu chút trống rỗng, còn thấy nửa điểm kiêu căng nào. Hắn , đôi mắt giật giật, giống như hạ quyết tâm nào đó.
Ngay đó vén vạt áo lên, cúi quỳ xuống, khấu thật mạnh cái trán xuống đất.
Chỉ một , trán thấy máu.
“Bệ hạ, tất cả những việc ngày xưa đều là của một , cầu xin bệ hạ ân xá cho Lạc thị.”
Giọng của Lạc Thế Thu run rẩy, trạng thái cũng . Sắc mặt tái nhợt, giữa trán một tầng mồ hôi mỏng, gân xanh cổ tay nổi lên, giống như là đang chịu nỗi đau lớn.”
Ta quan sát một hồi: “Ngươi uống t.h.u.ố.c độc ư?”
Lạc Thế Thu thảm: “Độc rút xương ăn tim, uống t.h.u.ố.c độc sẽ c.h.ế.t trong ba ngày, mong bệ hạ thể bớt giận.”
Giữa và Lạc Thế Thu mấy mạng , nhưng chung quy chỉ là lập trường khác , vua thua giặc mà thôi.
Hiện giờ là thắng, càng thù hận gì với .
Ta tâm trạng tìm niềm vui dựa sự t.h.ả.m trạng của , cũng nhân việc là mà đổi ý định của .
Ta nữa, ném đao tới mặt .
Lạc Thế Thu thấy đao rõ chuyện, tự giễu, bò lên phía cầm lấy chuôi dao.
“Được , Lạc gia nuôi dưỡng cung cấp hơn mười năm, cũng coi như bỏ qua chút lực cho Lạc gia.”
Nói xong, Lạc Thế Thu rút d.a.o khỏi vỏ, tự vẫn trong điện.