Công chúa cục - Chương 34: Nửa trước 7

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:23:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người chọn chọn , Lạc Thế Thu thư cho Lạc gia.

Sau khi Lạc gia sắp xếp xong hai , đúng hẹn đưa Lạc Thế Thu về Lạc gia.

Lạc Thế Thu cố ý mượn sức Cửu Hà Trại, vẫn luôn giữ liên lạc với .

Hắn tiếp tục cung cấp nuôi dưỡng Cửu Hà Trại, mà Cửu Hà Trại trong tối ngoài sáng cũng việc cho , mượn cơ hội để lớn mạnh. 

Mấy năm đó, quản lý trại, học tập y thuật từ chỗ .

Mẹ dốc hết khả năng dạy dỗ cho , hiểu y lý từ , mấy năm trò giỏi hơn thầy.

Chỉ tiếc là điều kiện chữa bệnh của thời đại quá kém, nhiều bệnh đều thể chữa .

Ví dụ như bệnh tim của , vốn chỉ cần một cuộc giải phẫu là thể giải quyết vấn đề, nhưng ở hiện tại chính là một loại bệnh thể chữa nổi.

Mấy năm , thiên hạ càng thêm loạn, thế gia ngày càng suy yếu, Huyền Môn càng thịnh vượng.

Thanh danh của thần t.ử mỗi năm đều tăng lên, mỗi đều cầu thần t.ử phù hộ. Không khí như cũng truyền tới Cửu Hà.

Vì thế, ngẫu nhiên mang lên khăn che mặt, ngoài chữa bệnh từ thiện.

Chữa bệnh từ thiện thu tiền khám bệnh, nhưng một điều kiện. Muốn tay chữa bệnh, cần một câu tin thần minh.

"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"

Dần dần, cũng truyền thanh danh là quái y.

Cha thì mặc kệ gì thì .

Giữa hai bọn họ càng ngày càng ăn ý, nhưng vẫn một tầng giấy thể đ.â.m thủng.

Cái c.h.ế.t của Trương Tiểu Thuý chính là một chướng ngại giữa hai bọn họ. 

***

Đại Ngưu rời khỏi trại, lấy phận thương nhân tiến kinh thành buôn bán.

Sau khi hiệu quả, Cửu Hà Trại cũng coi như thoát ly khỏi sự khống chế của Lạc gia, thể tự cấp tự túc.

Năm thứ sáu tới Cửu Hà Trại, mười hai tuổi, dân gian xảy một trận đại dịch.

Lúc đầu, đại dịch bùng nổ ở một thôm xóm ngoại ô kinh thành, đó khuếch tán. 

Triệu chứng bệnh giống với dịch chuột, nhưng khác biệt, các loại t.h.u.ố.c bình thường khó tác dụng. 

Không giống với thiên tai mà giống như do con tạo hơn.

Huyền Tú rời khỏi Huyền Môn, một đường cầu nguyện cho bá tánh bình dân.

Những nơi qua, tình hình thật sự trở nên hơn.

Chỉ là c.h.ế.t nhiều, bệnh dịch thật sự bùng nổ khắp nơi.

Rất nhanh, dịch bệnh cũng lan tràn tới khu vực Cửu Hà. Mẹ thể yên thấy, thức khuya dậy sớm chẩn trị cho .

Sau khi trận đại dịch bắt đầu, danh vọng của thần t.ử đạt tới cực hạn. 

Nếu thể giải quyết thích đáng nạn dịch , nơi đây sẽ nhanh chóng trở thành theo Huyền Môn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-34-nua-truoc-7.html.]

Lòng tin của con đối với Thần tiên sẽ phát triển nhanh hơn lòng tin của con đối với con nhiều.

Vì thế, cũng rời trại, tìm thảo dược.

Không ngờ gặp Huyền Tú ở một ngọn núi.

Hơn nữa còn là Huyền Tú trúng độc do rắn cắn, suy yếu đến mức chỉ còn một .

Xì, xem thần t.ử đại nhân thể tương lai, cũng tính đại nạn kiếp của bản .

đeo lên khăn che mặt, về phía , ánh mắt của Huyền Tú dõi theo , vô cùng sáng.

dịch vị trí của , khom lưng xuống, hái một gốc cây d.ư.ợ.c thảo chắn hơn nửa.

Huyền Tú ngây ngốc.

Sau vài giây giãy giụa, Huyền Tú khó khăn khổ sở : “Cứu với.”

quanh bốn phía, cuối cùng duỗi tay chỉ chỉ cái mũi của , ý hỏi Huyền Tú ngươi đang .

“Ngươi mặc một phục sức Huyền Môn tìm cầu cứu, chẳng lẽ ngươi Trần Niệm Vi đây nghề y cũng cứu tin thần .”

Có thể gặp Huyền Tú ở đây là cơ duyên lớn của .

chỉ khắc cốt minh tâm, cả đời khó quên đối với Trần Niệm Vi, còn lấp kín miệng , dám thể hiện rõ phận mặt .

Huyền Tú : “Ta tin thần, bái nhập Huyền Môn chỉ vì cầu sinh.”

Khi tin thần, ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ, chút giãy giụa nào. Có thể thấy , vị thần t.ử Huyền Môn thật sự tin thần.

Thật là châm chọc.

cuối cùng vẫn kéo Huyền Tú lên, chữa cho

Huyền Môn một tôn thần, Huyền Tú c.h.ế.t ở đây ý nghĩa. Hắn cần c.h.ế.t mặt nhiều , mới thể kéo thần từ trời xuống.

kéo dài thời gian ở chung với Huyền Tú, chữa khỏi ngay cho .

Giải độc rắn, giải đến nỗi tình huống chồng chất, Huyền Tú bày đủ loại tư thế, đến nỗi vài hổ và giận dữ c.h.ế.t. Hắn hỏi đang cố ý khó .

xụ mặt với : “Đừng ồn ào, đều là trị liệu bình thường, trong mắt đại phu, bệnh chỉ là một khối thịt mà thôi. 

Giày vò một tháng, Huyền Tú quen thuộc với hành vi của , thấy lập tức thoải mái hào phóng mà bày tư thế để chờ kiểm tra.

cũng Huyền Tú dây dưa đủ lâu , thấy thời cơ chín muồi, lập tức trị hết cho , với , ”Ta về nhà !”

Huyền Tú bất ngờ mà kinh hãi: “Ngươi ư?”

đ.á.n.h giá Huyền Tú từ xuống : “Trị hết cho ngươi , đương nhiên , nhưng mà dáng vẻ nhỏ bé của ngươi cũng buồn thật, là về nhà với , chờ trưởng thành, cưới ngươi chồng, bảo đảm để ngươi ăn sung mặc sướng.”

Thế mà Huyền Tú do dự, một lát mới : “Ta cũng trở về Huyền Môn, về g.i.ế.c một .”

kéo dài một tiếng “Aaa”, lộ vẻ chán ghét: “Về Huyền Môn hả, về giang hồ đường xa, bao giờ gặp nữa.”

Huyền Tú thử thăm dò hỏi : “Vì chán ghét Huyền Môn như thế?”

nhạo một tiếng: “Thiên hạ loạn lạc, Huyền Môn là kẻ đầu sỏ, Huyền Môn kẻ nào , đặc biệt là thần t.ử Huyền Tú . Rõ ràng tiên đoán đại dịch, đề cập tới để dự phòng, mặc kệ dịch bệnh hoành hành, mượn cơ hội để nâng cao thanh danh, thật sự coi thiên hạ đều là đồ ngốc, thấu chút tâm tư xa của họ ?”

“Huyền Môn nhiều việc bất nghĩa, diệt vong cũng chỉ là chuyện sớm muộn, thần t.ử Huyền Môn nên thiên đao vạn quả.”

Nhìn Huyền Tú, đổi ngữ khí: “Uhm, ngươi là ngoại lệ.”

Loading...