Ta là Tào Thừa, đích trưởng t.ử của Tào gia ở kinh thành.
Ba tuổi chữ, bốn tuổi thơ, năm tuổi hết sách thánh hiền, sáu tuổi hiểu chuyện quốc gia đại sự, khiến cho ai nấy đều kinh ngạc cảm thán, bảy tuổi danh tiếng kỳ lân thiên kiêu truyền khắp thiên hạ.
Ta cho rằng trong tương lai sẽ trở thành một thế hệ danh thần, phụ tá một đời hiền quân, sửa trị loạn cục thế gian.
Tâm vì thiên địa, mệnh vì nhân dân, tuyệt học để kế thừa thánh nhân, khai thái bình cho muôn đời.
Sẽ trở thành một giai đoạn quân thần trong sử sách.
Mà tất cả ảo tưởng của , đột nhiên trở nên vụt tắt, kể từ bữa tiệc sinh nhật năm tám tuổi.
***
Vừa tám là một may mắn, năm tiệc sinh nhật của vô cùng long trọng.
Tào phủ mở cửa đón khách, ai đến cũng từ chối.
Mặt ngoài bọn họ là vì chúc mừng trong nhà một thiên tài, nhưng thực tế là thủ đoạn để hấp dẫn hàn môn thế gia, giang hồ hào hiệp thể đặt cược sẵn sàng góp sức.
Ta đây, như vai chính, nhưng thật chỉ là một vai phụ.
Cho nên, ở bữa tiệc sinh nhật vốn là chẳng mấy hứng thú, chỉ như bình thường mà tiếp đón một vòng khách khứa, vài câu, đó lặng yên đó.
Chỉ nào nghĩ cách tặng lễ độc đáo khác , tự tay đưa quà tặng tới mặt mà ghi ở chỗ gác cổng.
Phần lễ quý hiếm, quý trọng, vô cùng độc đáo, đó là khế đất của một vạn mẫu ruộng .
Đối phương lời khen tặng đối với , cũng nổi, chỉ là chằm chằm một chồng khế đất thật lớn hỏi: “Những ruộng đất như thế nào mà ?”
Thật hỏi cũng thể đoán đáp án. Hạng vội vội vàng vàng kiểu , nhất định là tiếc rẻ lấy ruộng nhà tặng quà cho khác.
Quả nhiên, đối phương : “Là vài tiện dân thiếu tiền, tự bán.”
Ta tiếp tục hỏi nữa, cũng chẳng cần hỏi. Đồng ruộng chính là sinh mệnh của bá tánh, trừ phi cùng đường, gì ai chủ động bán ruộng đất.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Bán thế nào? Tất nhiên là ép mua ép bán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-47-di-nguoc-lai-1-ngoai-truyen-tao-thua.html.]
Lần đầu tiên nổi giận lôi đình với khác, gần như c.h.ử.i ầm lên.
Nụ của đối phương cứng ở mặt, nhanh trở nên thấp thỏm lo âu.
Chuyện kinh động đến phụ , đầu tiên phụ trách cứ mặt , phạt từ đường để tự tỉnh .
Ta quỳ ở từ đường ba ngày, ai tới khuyên , cũng chỉ một câu, sai.
3.
Đương nhiên là sai.
Bá tánh mất ruộng đất hoặc là trở thành tiện tịch, hoặc là trở thành một phần t.ử của Huyền Môn, hoặc là biến thành giặc cỏ lưu dân lang thang khắp nơi.
Dẫn đến thiên hạ bạo loạn thì chỗ gì cho thế gia?
Những cái đó, trong thời gian ngắn thì thể chút lợi ích, nhưng về lâu về dài, đó chính là mầm tai hoạ đ.á.n.h các gia tộc.
Cho nên, thể để chuyện kéo dài, ngược , Tào thị là đại tộc thế gia, cần gánh trách nhiệm, ngăn chặn việc mới .
Đây chỉ là suy xét vì thiên hạ, cũng là suy nghĩ lâu dài cho Tào gia.
Ta quỳ gối ở đây, bởi vì thừa nhận bản sai , mà bởi vì là con cái thể ngỗ nghịch phụ . Chỉ thế mà thôi.
Ta quỳ gối ở từ đường ngày thứ tư, phụ tự tới, sắc mặt của ông mệt mỏi nhưng vẫn vô cùng kiên nhẫn với , trần thuật đạo lý của .
Phụ đồng ý với đạo lý của , đó, ông hỏi một vấn đề.
“Thừa Nhi, con nghĩ tới tương lai của Tào thị, còn thể nghĩ tới hiện tại của Tào thị ?”
Phụ chờ trả lời, tiếp tục , “Chuyện đầu tiên tân đế hồi triều là diệt bộ thôn dân thu lưu , chuyện thứ hai là diệt bộ của Hiền Vương phủ, chỉ vì Lạc thị từng nghị với Hiền Vương, bệ hạ thậm chí chịu thu nữ nhân họ Lạc cung, mặc kệ Lạc thị đưa ý thế nào, cũng chỉ đổi sự nhục nhã.”
Người lòng hẹp hòi, tàn bạo bất nhân, vong ân phụ nghĩa như thế, thể là nơi để Tào thị dựa . Cho dù con tâm lương thần, chỉ sợ đương kim hoàng thượng cũng hiền quân của con.”
“Hiện giờ Liễu gia ở bên như hổ rình mồi, trong nhà mượn tiệc sinh nhật của con để mời chào khách khứa, chỉ mong thể tự bảo vệ . Con cũng , ngày hôm đó con ở trong nhà nổi giận lôi đình, bên ngoài truyền nhiều lời đồn.”
“Hiện giờ bọn họ đều công t.ử Tào thị cậy tài khinh , khinh thường khác, nhiều vốn sẵn sàng góp sức cho Tào thị, giờ Liễu thị mời chào .”
“Con là đang suy tính cho tương lai Tào thị, nào nếu việc xử lý , Tào thị còn tương lai ?”