là cảm nhận sự đổi. Kể từ khi giao quyền quản sự phòng bếp, còn ăn những đồ ăn mà yêu thích nữa.
Món ăn trong nhà ngày càng biến thành những loại đồ ăn mà em trai em gái cùng với di nương thích.
Tuy là như thế, thật cũng ảnh hưởng nhiều lắm, món ăn trong nhà đổi, nhưng phòng bếp nhỏ của vẫn luôn đồ ăn mà thích ăn.
Mẹ hỏi , hiện tại quyền quản gia quan trọng .
Ta ngốc .
Thật vẫn luôn quyền quản gia quan trọng, cũng là mẫu và chịu chút ấm ức trong chi phí ăn ở mặc, cũng mấy thứ gây áp lực mà sức khoẻ giảm sút.
Huống chi, dù cũng là Đại công t.ử của Liễu gia, chỉ cần lạnh mặt quát lớn vài câu, bọn hạ nhân vẫn sẽ sợ hãi.
Bọn họ dĩ nhiên là dám gì quá đáng.
Nói đến cùng, công danh lợi lộc, vinh hoa phú quý đều chỉ là vật ngoài
Mấy em trai Liễu gia, cho bọn là .
Ta chỉ hy vọng, cha cùng với , một nhà ba chúng mang theo đám di nương em trai em gái , cùng du lịch khắp nơi, ngắm sông núi thiên hạ, cuộc sống như cũng .
Không gì thể hơn so với việc một nhà ở bên .
Ta cho mẫu ý nghĩ của , im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi : “Nếu và cha con, chỉ thể một sống, con ai sống.”
Ta hoảng sợ, vì mẫu hỏi về vấn đề .
Cha và một đời phu thê, tới mức thế , rốt cuộc chuyện gì xảy .
Ta cố gắng suy nghĩ, nghĩ thể hỏi từ trong miệng của .
Mẹ phất tay : “Con chỉ là đồ ngốc nghếch mà thôi, hỏi con cũng như , con nghỉ ngơi , bớt nhọc lòng những thứ hiểu cho mệt óc, trời sập xuống gánh con, ai bảo là con chứ.”
Không , cũng nhọc lòng.
Kể từ lúc , tinh thần của càng kém, nhanh lộ vẻ mệt mỏi.
Người bất đắc dĩ, chỉ thể dần dần bỏ quyền lực, giao cho các di nương khác quản.
Ta quan tâm tới mẫu , lặng lẽ hỏi đại phu, đại phu đây thể là dấu hiệu dầu hết đèn tắt. Ta mới mắng cho lang băm một trận.
Sức khoẻ của mẫu , nóng lòng vô cùng, tìm t.h.u.ố.c khắp kinh thành.
***
Kinh thành mới mở một hiệu thuốc, chuyên bán t.h.u.ố.c gì mà bảo vệ sức khoẻ, là thể cường kiện thể, đề chấn tinh thần.
Chủ tiệm là một nữ nhân tuổi còn trẻ, chắc chắn, chào giá cũng cao.
Một liều t.h.u.ố.c cũng đủ cho gia đình bình thường chi tiêu vài chục năm.
Ta nghĩ, nếu là thật thì cũng dám tự tin như thế. mà, để đảm bảo hàng thật, còn tự nếm thử.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-65-cuoc-doi-khong-the-hieu-duoc-2.html.]
Cảm giác đúng là tác dụng, mới mua cho .
Mẫu ăn vài , hỏi cảm giác của nàng hơn , nàng còn khen hiếu thảo đáng khen.
Mẫu còn vì thế mà đặc biệt bái phỏng vị chủ tiệm t.h.u.ố.c , lấy nhiều thuốc.
Ta còn cảm thấy trạng thái của mẫu lên nhiều, mắt thường cũng thể nhận .
Thuốc mà tìm quả nhiên , tiền đúng là tiêu đúng chỗ.
Mẫu khoẻ lên, bắt đầu bận rộn mà những việc như . Ta cũng bắt đầu suy nghĩ khác .
Ta vẫn luôn luôn một thành tựu gì đó, để cha mở to mắt mà .
Không bao lâu, cơ hội của tới .
Huyền Tú lấy công chúa để tế thần, bệ hạ tiếc Minh Châu, vì thế hạ chỉ tìm kiếm công chúa lưu lạc ở dân gian.
Vừa lúc cữu cữu đưa tin cho mẫu , là thể gặp công chúa.
Mẹ báo cho việc , bảo tìm xem, còn dặn dò : “Công chúa tuy tìm là vì tế thần, vẫn là quý tộc hậu duệ của hoàng thất, con khách sáo với nàng một chút, nàng bảo con chuyện gì thì con cứ theo, đừng để nàng ghi hận với con.”
Ta gật đầu
Gia phong Liễu thị nghiêm chỉnh, thể bắt nạt một cô gái chứ.
Trước khi , cố ý lấy mà phụ đưa , mang theo để uống đường.
Trà vẫn luôn trân trọng, chỉ gặp chuyện gì lớn mới lấy uống.
Dù thì cũng là phụ đưa, chỉ một chút như thế, uống một chén sẽ bớt một chén.
***
Chuyện đón công chúa cũng thuận lợi chút nào.
Ta lạnh mặt chuyện, cũng doạ công chúa.
Nàng lì lợm như một con lừa, tính tình còn ghê gớm.
nàng cũng giống thì , đều hiểu mà cha ruột yêu thích.
Nàng tìm về là vì thế một nữ nhi khác của cha nàng, c.h.ế.t.
Ta chút thương hại nàng, nhưng mà dần dần phát hiện .
Ta là cái thứ gì chứ, cũng xứng để thương hại nàng ?
Kể từ khi nàng bắt đầu trở về hoàng cung, phong ba ngừng nghỉ.
Ta ngốc , thể đây căn bản là một nữ nhân mà thể ứng phó, thậm chí còn cảm thấy sợ nàng.