Công chúa cục - Chương 69: Cuộc đời không thể hiểu được (Cuối)

Cập nhật lúc: 2026-09-14 15:35:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng cứ tiếp tục như , nháy mắt mười mấy năm.

Thi thoảng ngủ mấy ngày ở hoàng cung, nhưng nàng luôn bận, cho nên hầu hết thời điểm đều ở Quốc Công Phủ phòng gối chiếc, tự đấu dế chơi với .

Ta giúp nàng một chút, lặng lẽ tham gia thi một .

Kết quả vẫn thi đỗ.

Thật nát!

***

Cuối năm, trong cung ở.

Ta thấy một cô gái mười mấy tuổi, mật kéo tay bệ hạ.

Ánh mắt bệ hạ cô gái cũng vô cùng dịu dàng, như sét đánh.

Nàng con, còn lớn như , mà .

Đứa trẻ đoan trang cẩn thận, tuổi còn nhỏ khiến cho cảm giác trầm tĩnh định.

Đứa nhỏ hành lễ với : “Phù Vãn bái kiến Quốc Công.”

Ta chằm chằm nàng một hồi: “Không gọi là phụ ?”

Đứa nhỏ chần chờ, về phía bệ hạ, bệ hạ giật , đó : “Đừng linh tinh, nàng là con của .

Ta .

Ta đương nhiên là con của , giống chút nào.

là con thì thể gọi là phụ ? Cho dù lưng bệ hạ còn nuôi nam nhân khác, chẳng lẽ đường đường là Quốc Công còn nhỏ cho tên ?

Bệ hạ càng lâu: “Cũng là con .”

Ta ngây . Tức thật đấy, chạy trốn quá!

Bệ hạ : “Phù Vãn là trữ quân mà chọn, chờ khi nào Phù Vãn thể khống chế thế cục, sẽ giao ngôi vị Hoàng Đế cho nàng.”

Ta kinh hãi, truyền ngôi vị Hoàng Đế cho ngoài ?

Bệ hạ : “Thiên hạ là thiên hạ của trong thiên hạ, chứ của một . Ngôi vị hoàng đế truyền thừa trói buộc trong một nhà một họ, càng ngày càng thối nát, cuối cùng trở thành căn nguyên của bệnh dịch, cho nên thể con.”

“Chờ đến khi thoái vị, chúng nhận nuôi một đứa trẻ, để nàng gọi ngươi là cha, chúng một nhà cùng ngoài du ngoạn, ngắm bộ giang sơn, sống một cuộc đời tự do tự tại.” 

Sao nàng điều chứ, điều là một giấc mơ chỉ nhắc tới với mẫu thôi. Nàng sẽ quan tâm tới điều mà ?

Phù Vãn từ khi nào, khỏi hỏi: “Bệ hạ, ngài thích ?”

Bệ hạ ngạc nhiên mà : “Hôm nay thế, hỏi việc ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-69-cuoc-doi-khong-the-hieu-duoc-cuoi.html.]

Ta ủ rũ : “Bệ hạ thứ tội, là thần lỡ lời.”

Ta vì hỏi điều ư, cũng .

Rốt cuộc những lời thể phía , cho nên từ tời giờ đều hỏi. Ta ngốc , đương nhiên thể nhận thấy, từ đầu tiên giữa và Tào Thừa, nàng thích Tào Thừa hơn .

Nàng động là bởi vì nàng giao dịch với mẫu , là bởi vì uy h.i.ế.p đến nàng. Nàng căn bản nghĩ tới tương lai cùng với .

Sau đó, Minh Châu tìm nàng, lẽ Minh Châu với nàng cái gì đó, khiến nàng suy tính gì khác, bởi mà chọn .

Nàng là Hoàng Đế, nàng chỉ cần mở miệng, thể từ chối, đây mới là cách thức thời.

Nàng thích Tào Thừa mà vẫn thể xuống tay g.i.ế.c Tào Thừa. Nàng thích , tất nhiên càng để ý đến suy nghĩ của

Vì thế, cũng bao giờ mong chờ gì.

Nàng chỉ cần lừa , thể để cho thể sống vui vẻ đến già, thấy đủ.

Chỉ là lời của nàng hôm nay gợi lên cho một ít mong chờ quá sức.

Bệ hạ trả lời : “Tuy giữa và ngươi thật sự là tình cờ gặp gỡ, cũng nghĩ tới, nhưng những ngay cả việc truyền thừa ngôi vị Hoàng Đế cũng thể tác động đến ý chí của , ngươi cảm thấy bọn họ thể bức bách ở việc nam nữ ?”

Nàng kéo : “Ngày mới tới hoàng cung, Huyền Tú định ngày tế thần sinh nhật của , ngươi ngươi sẽ , vẫn luôn nhớ rõ, Tào Thừa ăn , nhưng Tào Thừa vĩnh viễn thể cái chuyện ngu xuẩn , các ngươi giống .”

"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"

“Theo đà phát triển, dĩ nhiên là sẽ khiến cho thưởng thức bản lĩnh, nhưng dũng khí châu chấu đá xe cũng đủ quý giá, đủ để cho cảm thấy vui sướng.”

Dũng khí châu chấu đá xe…

Nhất thời, tâm trạng của phức tạp, cứ cảm thấy những lời giống với câu của mẫu “cha nào con nấy” cũng hiệu quả giống .

Không, nàng vẫn còn uyển chuyển hơn mẫu của nhiều.

Ta trở về nắm lấy bệ hạ, mười ngón giao với nàng.

đáp án ở ngoài ý liệu của , khiến cho vui sướng.

Cuộc đời luôn thể hiểu nổi.

lúc đây, hình như cũng thắng!

________

LND: Uhm, một chút vài dòng về phần . Lần thứ n truyện, và cũng thêm một vài lời nữa. Thật sự là mỗi thì đến phần cảm xúc của trở nên nhẹ nhàng vui vẻ lạc quan cực kỳ, cảm thấy rằng Liễu Vân Sơ quả thật là "một kỳ diệu" (Theo lời của Trần Niệm Vi)

Giữa một thế đạo mục nát, c.h.ế.t sống, ăn thịt , nhưng trái tim của Liễu Vân Sơ vẫn trong trẻo ngây ngô, nên quá bao bọc, nên là trái tim quá ngây ngô, quá " đủ."

Mỗi đến chỗ Liễu Vân Sơ tự rằng "Ta ngốc !" thì phì , chẳng hề hiểu nổi tất cả chuyện xảy , nhưng mà thể ngây ngô gì mà trải qua đủ kiếp nạn, tất cả khéo khiến tới chiến thắng cuối cùng.

Ước mơ của nhỏ bé, lúc nhỏ chỉ mỗi một mong một nhà ba phiêu du thiên hạ, sống vui vẻ hạnh phúc một đời, tiền tài danh vọng cũng chẳng cần tranh. Có lẽ chính sự ngây ngô đẽ của tâm hồn mà nữ chính nảy sinh tình cảm...

thì cũng là thắng lợi cuối cùng, mặc dù cả cuộc đời đều thể hiểu

Loading...