Công chúa cục - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-08-15 05:59:56
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Tú đang chiếc dây đeo xuất thần.

“Cô là công chúa… Minh Đức mới đón về hôm qua ? Cô đây là dây đeo của cô, chứng minh thế nào?”

“Ở giữa bông hoa mai một viên ngọc, khi xoay tròn ánh mặt trời sẽ thể thấy một chữ Tú, như thế, chứng minh ?”

Mắt của Huyền Tú như một lưỡi d.a.o sắc bén, chớp mắt một cái nắm lấy bả vai , bóp đến nỗi khiến đau tận xương.

“Dây đeo ngươi ?”

Ta chằm chằm tay : “Buông !”

Ngữ khí của Huyền Tú lạnh lẽo, lực tay lớn hơn nữa: “Sao ngươi nó?”

Hắn động đậy, duỗi tay để bẻ ngón tay .

“Công tử, xương cốt cứng, ngươi bóp cũng gãy .”

Cuối cùng, Huyền Tú cũng buông lỏng tay ., “Hiện tại thể ?”

“Công tử, bả vai của đau, hãy xin !”

Sau khi Huyền Tú đối diện với một hồi lâu, cuối cùng vẫn thoả hiệp, một tiếng xin .

Ta so đo mà cho , “Vật là một vị cố nhân quan trọng với tặng cho .”

Huyền Tú hỏi : “Công chúa cũng là ai ư?”

Ta đương nhiên , “Ngươi là thần t.ử của Huyền Môn, Quốc sư đương triều, Huyền Tú.”

"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"

Ta nhịn nhạo: “Không là công t.ử nghĩ rằng, ngươi dùng dây đeo cùng chữ Tú thì thể giả mạo cố nhân của đấy chứ? Cố nhân tặng dây đeo là ngưỡng mộ nhất trong cuộc đời , như dáng vẻ của ngươi” 

Ta lấy dây đeo từ trong tay , cũng giữ chặt, xoay .

Đi vài bước, phía đột nhiên gọi tên .

“Trần Niệm Vi.”

Ta theo bản năng xoay .

Trong nháy mắt, Huyền Tú còn huyết sắc, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, lảo đảo lui về phía , lắc đầu lẩm bẩm, “Không thể nào, ngươi là Niệm Vi, Niệm Vi thể là công chúa.”

Ta trở về đại điện, Tào Thừa vặn từ trong đại điện .

Hắn liếc một cái, thấy đeo dây đeo bên hông một nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-7.html.]

“Mất mà tìm , chúc mừng công chúa song hỉ lâm môn.”

Ta hỏi: “Song hỉ ở ?”

Sắc mặt của Tào Thừa kiêu ngạo, nhẹ nhàng cúi đầu, hành lễ với : “Tào Thừa may mắn nhục mệnh. Công chúa, bệ hạ truyền triệu ngài.”

Sự chênh lệch giữa với quả nhiên quá rõ ràng.

Ta Tào Thừa, đáy lòng cảm thán: “Tào công tử, thật sự yêu ngươi.”

***

Hoàng Đế vẫn che giấu sự lãnh đạm của đối với .

Hắn triệu , xem tấu chương, một chút lời đau khổ liên quan, đối với việc hai vị công t.ử dẫn về đ.á.n.h , cùng với việc g.i.ế.c phóng hoả, đều chỉ là nhẹ nhàng lướt qua một câu.

Từ đầu tới cuối thèm ngẩng đầu một cái. Nói xong thì bảo !

 

Ta : “Bệ hạ, tặng thuốc.”

Rốt cuộc Hoàng Đế cũng hứng thú: “Thuốc gì?”

Ta lấy một chiếc bình ngọc, đôi tay dâng lên: “Thuốc thể trị bệnh tim. Trước khi mẫu qua đời còn nghiên cứu phương pháp chữa bệnh tim, hiểu vì mẫu cứ chấp nhất như thế, chỉ là vì một vị cố nhân. Sau khi hai vị công t.ử mang về cung mới hiểu rõ ràng, hoá mẫu chế t.h.u.ố.c là vì bệ hạ.”

Trên mặt Hoàng Đế chút cảm xúc, hé miệng, gì đó, đột nhiên nghẹn lời, cuối cùng hỏi: “Mẫu của ngươi còn gì khác nữa ?”

“Mẫu , bá tánh loạn lạc, chúng sinh gặp nạn, do bệ hạ sai, thế đạo hiện tại, Huyền Môn bên trái, thế gia bên , bệ hạ kẹp ở giữa, quản chế khắp nơi, tay chân nơi chốn cản, chỉ tiếc là khát vọng thi triển.”

Ta rũ mắt: “Mẫu , nếu cơ hội đến bên cạnh bệ hạ, nhất định dốc hết sức lực để trợ giúp bệ hạ. Khi đó còn tưởng là mẫu đùa, ngờ thật sự ngày cửa cung.”

Hoàng Đế lã chã rơi lệ, “Không ngờ cuối cùng hiểu con. Mẫu của con tuy xuất từ nông thôn, là một phụ nữ kiến thức giỏi giang kỳ diệu, con giống nàng.”

Ta đột nhiên cảm thấy buồn .

“Hoàng nhi , sinh nhật của con là ngày nào?”

Ta trả lời: “Ngày mồng ba tháng bảy.”

Trong nháy mắt, vẻ mặt Hoàng Đế chút áy náy, nhanh khôi phục bình thường.

“Ngày mồng ba tháng bảy là ngày ! Đến lúc đó, trẫm nhất định sẽ cho con một bữa sinh nhật long trọng.”

Ta tạ ơn. 

Loading...