Cũng là trong thời gian đó, Tào Thừa.
Tào Thừa xuất từ đại tộc, dáng vẻ thẳng tắp, phong độ nhẹ nhàng, việc bình tĩnh, ôn tồn lễ độ với khác, giống như tất cả khó khăn ở mặt đều đáng gì. Hắn phù hợp với ảo tưởng của đối với phu quân, mạnh mẽ dịu dàng, thể che mưa chắn gió, tạo một mảnh trời cho .
Mà nam nhân như thế, quỳ mặt , cụp mi rũ mắt thỉnh cầu với , “Điện hạ, cho thần một cơ hội để thần giúp ngài, ?”
Đó là cảm giác như thế nào nhỉ?
Là trong sinh mệnh vô thanh vô tức mà xâm lấn, là d.ụ.c vọng tưới cho mọc rễ nảy mầm, là nơi âm u nhất trong nội tâm bổ khuyết, mở rộng hư vinh tưới diệt lý trí, ở bùn lầy, nhưng tâm hồn bay tới tận mây xanh.
Thật giống như, giống với khác.
Thế cho nên bỏ qua nhiều thứ.
Ai cũng thích Tào Thừa, cũng thích.
Điều cũng nghĩa là đối với Tào Thừa, cũng giống như khác.
Ta tiếp nhận sự trợ giúp của Tào Thừa, mỹ kỳ danh, thế đơn lực cô, cần một minh hữu.
đến tột cùng tâm tư gì khác , chỉ là rõ ràng.
“Tào công tử, giữa và ngươi tín vật, ngươi đưa một cái đầu , ?”
Ta đầu của tri phủ tham ô , vì tham ô bạc mà hại c.h.ế.t ca ca của , vẫn luôn nhớ rõ.
Tào Thừa dịu dàng, mặt nhiễm ái tình, “Chỉ cần là điều điện hạ mong , Tào Thừa tất nhiên sẽ tận lực.”
Chỉ mấy ngày , Tào Thừa dâng đầu của tri phủ lên.
Ta trong mắt của đó còn hết sợ hãi cùng khó hiểu, ha ha.
Ca ca của chỉ là một trong vô , c.h.ế.t , chỉ thể chạy thật xa.
Nếu may mắn thấy bọn họ , lẽ cả đời đều gì, còn ngây ngốc coi vị đại nhân là trái tim lương thiện.
Còn trả thù ư? Ta càng bao giờ dám nghĩ đến.
Nhiều năm như , chỉ cố gắng sống sót thôi cũng dùng hết lực, nào dư lực mà suy nghĩ đến việc trả thù.
hiện tại, chỉ cần một câu, thể cướp tính mạng của .
Khi c.h.ế.t, là ai g.i.ế.c ? Lại vì c.h.ế.t ? Chỉ là công chúa cảm giác như thế.
Vậy Hoàng Đế thì , cảm giác thế nào? Lại sung sướng đến bao nhiêu?
Ta thế đạo trả cho tất cả những gì nợ , từng thứ một.
Tào Thừa ở bên cạnh , tranh công với , “Điện hạ tín vật, Tào Thừa cho , điện hạ sẽ cho Tào Thừa tín vật gì?”
Cái gì Tào Thừa cũng , kim ngọc châu báu sinh thiếu, công danh lợi lộc đều là vật trong lòng bàn tay của .
So với sự rộng rãi của , thật là chật vật.
Ngoại trừ phận công chúa, cái gì cũng lấy .
Thật cái gì cũng cho , vì thế mới với Tào Thừa: “Ngươi xuống .”
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Tào Thừa ngoan ngoãn xổm xuống, nhân cơ hội hôn nhẹ một cái môi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-72-doi-truoc-3.html.]
Tình cảm giữa và , khi nặng như ngàn vàng, lúc đáng một đồng, sang quý rẻ mạt, chỉ là ở suy nghĩ của khác.
Trên mặt Tào Thừa chậm rãi đỏ ửng. Hắn hiếm khi lộ vẻ lúng túng, hiện giờ co quắp mà nhấp môi , nghiêng đầu dám , “Tín vật , Tào Thừa c.h.ế.t cũng tiếc.”
Ta nhân cơ hội , “Ta nguyện kết duyên Tần Tấn với công tử, công t.ử dám trợ giúp đăng cơ, hai cùng chung thiên hạ.”
Tào Thừa : “Cũng là mong của , dám yêu cầu gì hơn.”
***
Cuối cùng Hoàng Hậu cũng thoái nhượng, từ bỏ Minh Châu công chúa của nàng.
Ta lấy m.á.u của Công Chúa thuốc, đương nhiên là trị hết.
Hoàng Đế giận dữ, lừa đây là bởi vì lấy âm bổ dương, hiệu lực đủ. Phải lấy dương bổ dương mới thể đảm bảo gì sai thác.
Hoàng Đế do dự.
Dù thì Thái T.ử cũng là con trai duy nhất của Hoàng Đế.
nhanh hạ quyết tâm, bởi vì trong thời điểm mấu chốt , Quý Phi thai.
Liễu Hoàng Hậu gần như điên cuồng, nàng quyết tâm lấy tính mạng của , mang theo một dải lụa trắng đến siết cổ c.h.ế.t .
Nàng chất vấn , rốt cuộc gì, vì nhằm hai đứa trẻ như thế.
Thật là buồn .
Thái T.ử và công chúa là vô tội, cha là vô tội ? Ca ca và của là vô tội ? Sư phụ và tỉ tỉ là vô tội ?
Thiên hạ bao nhiêu vô tội uổng mạng như thế, nhân của khác c.h.ế.t, con trai con gái của nàng c.h.ế.t ?
Lụa trắng siết lên cổ , chặn : “Nương nương, ý của bệ hạ quyết , cho dù nương nương g.i.ế.c , bệ hạ cũng nhất định sinh lòng oán hận với nương nương và Thái Tử.”
“So với g.i.ế.c , bằng nương nương tiên hạ thủ vi cường, vì Thái T.ử mà lấy m.á.u của bệ hạ, nguyện trị liệu cho Thái Tử, Thái T.ử trẻ tuổi, nếu bệnh tim khỏi hẳn, tương lai sẽ vô cùng đáng mong chờ.”
Lụa trắng cổ lỏng .
Hoàng Hậu hỏi : “Ngươi thật sự thể trị bệnh tim ư?”
Ta : “Thiên chân vạn xác.”
Nàng do dự, nên nàng thua.
Người vì sẽ lừa?
Có lẽ là bởi vì, đồ vật mà kẻ lừa đảo lấy là thứ mà bọn họ tha thiết mơ ước, cho dù rõ là thể giả, cũng mạo hiểm thử một , đấy, là thật?
Niệm Tích cho chúng ăn no, nên Huyền Môn lừa.
Đại ca cho cuộc sống an , nên sẽ tri phủ lừa.
Hoàng Đế Hoàng Hậu chữa khỏi bệnh tim, nên mới lừa.
Mà , chỉ vì một chút chống đỡ, mới thể say mê với cạm bẫy ngọt ngào mà Tào Thừa tạo .
Giống như , Hoàng Hậu hùng hổ mà đến, lấy tính mạng của , tin với bản lĩnh của Tào Thừa sẽ gì đối với những chuyện xảy ở trong cung.
từ đầu đến cuối đều xuất hiện.
Có lẽ, trong lòng Tào Thừa, hạng vô năng xứng trở thành minh hữu của .