Chỉ sợ Liễu Hoàng Hậu ôm ý niệm hành thích vua khi câu , đáng tiếc kế thành, ngược bản cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống.
Nàng bảo Liễu Vân Sơ tới cảnh cáo , nhưng miệng cọp gan thỏ, chỉ cố gắng vẻ thôi.
"I'm an angel. You believe it or not, I'm still an angel!"
Chẳng qua là đối mặt với cái c.h.ế.t của hơn trăm , cũng thể nào vẻ gợn sóng bất kinh.
Nếu thật sự bật kíp nổ, thì cũng nghĩa vụ tự dập tắt lửa cháy xung quanh.
Phía Liễu Vân Sơ , lưng Tào Thừa tới.
Hắn báo cho một câu chuyện cũ.
Đương kim bệ hạ là đích trưởng t.ử của tiên đế, từng phong Lệ Vương, còn một phong Hiền Vương.
năm đó hai con trai tranh vị, Hoàng Đế là con trai trưởng dòng chính con vợ lẽ là Hiền Vương đ.á.n.h tơi bời, thể rời khỏi hoàng cung, mai danh ẩn tích, tham sống sợ c.h.ế.t.
Lúc mới chuyện bệ hạ cùng mẫu của gặp .
Sau khi Hoàng Đế mất tích, tiên đế vô cùng đau đớn, kể từ đó ốm đau giường.
Từ đó Hiền Vương giám quốc, quyền thế ngày một lớn.
Chỉ là đó hai năm, Hiền Vương trong lúc ngủ mơ đột phát bệnh tim, c.h.ế.t rõ nguyên do.
Vì thế, lúc bệ hạ mới Liễu thị tìm về, kế thừa đại thống.
Bệ hạ coi việc năm đó là vô cùng nhục nhã, những chút liên hệ với phủ Hiền Vương đều g.i.ế.c sạch.
Tào Thừa dùng câu chuyện để khuyên : “Cho nên việc tàn sát sớm tiền lệ, liên quan gì tới công chúa, công chúa cần mấy rảnh rỗi lung tung mà tự trách.”
Sau đó : “Công chúa gì hỏi ?”
Trong lời của ý riêng.
Ta chỉ hỏi: “Cái c.h.ế.t của Hiền Vương thật sự là ngoài ý ư? Có con nối dõi còn sống ?”
Tào thừa lập tức khổ thôi: “Hoá trong lòng công chúa sớm định luận, là Tào Thừa điều thừa.”
Ta : “Thật nếu việc thì công t.ử thể thẳng.”
“Đế Hậu tranh chấp, tai hoạ lây đến vô tội, vốn định nhờ Huyền Tú khuyên can, nhưng Huyền Tú nhất định công chúa đến nhờ mới chịu bằng lòng chấm dứt việc .” Tào Thừa thở dài, “Huyền Tú công chúa đùa bỡn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-chua-cuc/chuong-9.html.]
Ta nhạo: “Được, nếu thích, thì tới đùa bỡn một chút.”
Trong mắt Tào Thừa cũng vui, chỉ buồn lo cùng với mệt mỏi: “Tào Thừa mặt trong cung tạ ơn công chúa từ bi.”
***
Ta thẳng một đường tới mặt Huyền Tú.
Quần áo của Huyền Tú treo ở một bên, thì lười biếng ngâm ở suối nước nóng, nước toả lên mù mịt.
Không giống thần tử, mà giống yêu tà.
Ta : “Huyền Tú, tới .”
Huyền Tú chút ngoài ý nào, mặn nhạt mà lệnh: “Cởi quần áo.”
A.
Ta cầm quần áo của Huyền Tú lên, xoay định rời .
Huyền Tú lên tiếng: “Tào Thừa ít khi mở miệng cầu , ngươi cứ thế , chẳng sẽ thất vọng .”
Ở ngoài cửa xuất hiện hai ngăn cản đường của .
Ta , vứt quần áo của Huyền Tú xuống đất, dẫm hai chân lên.
“Nhìn kỹ một chút, Quốc sư đại nhân xinh tuyệt sắc, tính cũng thiệt.”
Ta đặt tay lên quần áo, giả vờ cởi.
Trong nháy mắt, ý mặt Huyền Tú biến mất, bỗng nhiên lên.
“Ngươi vì mà đồng ý đến mức ư? Ngươi cho rằng Tào Thừa là thật sự nhiệt tình với ngươi ? Hắn là kỳ lân t.ử (1) của Tào gia, thiếu niên sớm trưởng thành, tâm kế thâm trầm, chẳng qua đang lợi dụng ngươi châm ngòi đế hậu đ.á.n.h , hiện giờ thế cục mất khống chế mới tay đền bù.
“Có lẽ là ngươi , Tào Quý Phi t.h.a.i , chỉ là sợ sự tranh chấp giữa Đế Hậu sẽ lan tới t.h.a.i nhi của Quý Phi.”
là , nhưng khiến cho Huyền Tú vui, vui vẻ.
_____
(1) Kỳ lân tử: Người con trai mệnh kỳ lân, tài trí thông minh hơn