CÔNG NGỌC - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-11 08:16:11
Lượt xem: 1,055

Đỗ Đình Lan ngoài cửa sổ. Trời ngả về chiều, Hồng Nô hơn nửa canh giờ mà vẫn thấy .

Nàng nha đầu đó gặp Lư Triệu An . Yến tiệc Tiến sĩ sắp sửa khai màn, nếu còn chần chừ, đừng là ba mặt một lời với Lư Triệu An, e rằng ngay cả việc mặt một cũng chỉ là vọng tưởng.

Cứ nghĩ đến Lư Triệu An, lòng Đỗ Đình Lan đau như dầu sôi lửa bỏng. Nửa tháng nay tránh mặt gặp, khiến nàng u sầu thành bệnh. Cho dù bội ước, ít nhất cũng gặp mặt nàng cho rõ ràng.

Không thể chờ đợi trong vô vọng nữa. Nàng dậy lặng lẽ quan sát xung quanh. Mẫu đang xem tạp kỹ ở sân khấu Tây Uyển, các nữ quyến phần lớn cũng vườn thưởng hoa. Bốn bề vắng lặng, là thời cơ để rời khỏi am.

Nàng c.ắ.n môi, định đặt cây kéo thêu trong tay xuống thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng .

"Năm nay khoa Minh Kinh lấy hơn trăm , nhưng khoa Tiến sĩ chỉ vẻn vẹn hai mươi . Đã thế tuổi tác đều nhỏ, quá nửa yên bề gia thất, lớn tuổi nhất ngoài năm mươi, con cái gối còn lớn hơn cả A Uyển nhà ." Một vị phu nhân .

" ." Một vị phu nhân khác khẽ: “Không ngờ Vương gia vì kén rể cho con gái mà để mắt tới cả ông lão."

"Thực cũng trách Vương gia năm nay sốt sắng như thế. Mấy ngày các bà ở Đông Đô nên , Trạng nguyên của khoa Tiến sĩ là một công t.ử mới ngoài hai mươi, tên là Lư Triệu An. Người chỉ văn chữ mà dung mạo còn khôi ngô tuấn tú. Đâu chỉ Vương gia kết thông gia, nhiều quan quyền quý đều đang dò hỏi về vị Lư Tiến sĩ đấy."

Cách một tấm rèm châu nửa cuốn, ba chữ "Lư Triệu An" vang lên chói tai vô cùng. Trong lòng Đỗ Đình Lan như dậy sóng, nàng sững sờ đến mức quên cả việc đang cầm cây kéo.

" đêm qua nhị lang nhà , hôm phát bảng, Trịnh Phó xạ bên Thượng thư tỉnh Lư Triệu An là Dương Châu, sớm gọi đến hỏi chuyện. Ông hỏi từ tổ tông Lư gia đến họ hàng thích, xem chừng ý gả con gái cho . Nếu Lư công t.ử ở Dương Châu hôn phối, Trịnh Phó xạ chắc chắn sẽ mời mai."

Tin hiển nhiên khiến kinh ngạc, vị phu nhân : "Lư công t.ử nhất cử thành danh thiên hạ , Huỳnh Dương Trịnh thị là dòng dõi danh gia vọng tộc trăm năm, kể cũng là một mối lương duyên. Đã Tể tướng đích hỏi thăm, Lư công t.ử trả lời thế nào?"

"Lư công t.ử mồ côi cha từ nhỏ, vì chấn hưng gia tộc nên những năm qua chỉ ngày đêm dùi mài kinh sử, từng cưới vợ."

Sắc mặt Đỗ Đình Lan trong nháy mắt cắt còn giọt máu. Phỏng đoán là một chuyện, nhưng tận tai thấy là chuyện khác. Chỉ mới vài tháng ngắn ngủi, mà kẻ gạt bỏ nàng sạch trơn.

Lời thề sắt son vẫn còn văng vẳng bên tai, ngày khiến nàng rung động bao nhiêu thì giờ đây châm biếm bấy nhiêu.

Rèm châu vang lên lanh lảnh, sắp bước . Đỗ Đình Lan gắng gượng chống tay định dậy, lòng bàn tay bỗng nhiên thấy ươn ướt, cúi đầu xuống mới phát hiện kéo cứa một đường, m.á.u tươi trào , đỏ đến nhức mắt.

Nàng thẫn thờ vết m.á.u loang lổ, giờ đây chỉ hận bản ngày đó tự ý đạp thanh ngoại thành Dương Châu. Nếu cuộc gặp gỡ tình cờ trong rừng đào năm , nỗi nhục nhã ngày hôm nay!

"Nương tử!" Vết thương ai đó dùng khăn ấn chặt. Đỗ Đình Lan ngẩng đầu lên một cách vô hồn, thấy Hồng Nô đang hoảng hốt . Lúc nãy nàng chỉ mong nha đầu chuyển lời cho Lư Triệu An, nhưng giờ nhắc đến đó chỉ khiến nàng buồn nôn.

Hồng Nô vội vã kiểm tra vết thương, lấy một vật thì thầm: "Lư công t.ử nhờ nô tì đưa cái cho nương tử, nhắn nương t.ử đến rừng trúc bên ngoài Nguyệt Đăng Các gặp ngài ."

Đỗ Đình Lan nhạt, giật lấy mảnh hoa giấy định xé nát, nhưng ngón tay run rẩy xé , còn toạc vết thương ở lòng bàn tay.

Đằng Ngọc Ý vén rèm bước phòng, ngạc nhiên : "Ơ, biểu tỷ ở đây ?"

Tiểu ni cô cũng giật . Lúc nãy các tiểu thư quý tộc đều Tây Uyển xem tạp kỹ, chỉ Đỗ tiểu thư tình nguyện ở cắt hoa giấy. Trên bàn vẫn còn vài mảnh vàng lá cắt xong, nhưng thì chẳng thấy .

Tuy nhiên chuyện cũng bình thường, hôm nay là Tết Thượng Tỵ*, bá tánh xuất thành trừ tà cầu phúc. am Tĩnh Phúc sát hồ Khúc Giang nên từ sáng sớm xe ngựa nườm nượp, am rộng lớn, quán xuyến hết .

*Chú thích: Tết Thượng Tỵ, tục gọi là mồng Ba tháng Ba, Tết tháng Ba, Tết Tam Nhật, là một ngày lễ truyền thống bắt nguồn từ Trung Quốc và cũng xuất hiện ở các khu vực khác thuộc vùng văn hóa chữ Hán. Trước thời Hán, ngày lễ định ngày Tị đầu tiên của tháng Ba (thượng tuần), về cố định ngày mồng 3 tháng 3 Âm lịch. Do một tục lệ tảo mộ kết hợp đạp thanh (du xuân) ngày , nên nó còn gọi là Tiểu Thanh Minh Cổ Thanh Minh.

"Bần ni cũng Đỗ thí chủ , nhưng phía Hồ bắt đầu diễn trò , lẽ Đỗ thí chủ sang đó xem cũng nên. Đằng thí chủ, cần bần ni dẫn đường ?"

Tiểu ni cô quan sát Đằng Ngọc Ý. Nàng đội mũ rèm che, lớp vải sa đen lộ cổ tay trắng ngần như ngọc. Tuy rõ mặt nhưng phong thái yêu kiều đích thị là một mỹ nhân. Hôm nay nữ quyến trong am đông như mây, nhưng khí chất xuất sắc nhường quả thật hiếm thấy. Nghe nàng là biểu của Đỗ thí chủ, chuyện gì gấp mà am tìm nhà họ Đỗ.

Chỉ Đằng Ngọc Ý : "Không cần , biểu tỷ thích xem diễn trò, lẽ đang ngắm hoa trong vườn. Sư phụ cứ việc của , tự tìm tỷ ."

Đi hai bước, Đằng Ngọc Ý bỗng chỉ bàn: "Sư phụ, mấy mảnh hoa giấy là do biểu tỷ cắt ?"

Tiểu ni cô ngẩn : "Phải."

"Tiện đường tìm biểu tỷ, sư phụ thể cho mang mấy thứ theo ?"

Vốn chỉ là đồ chơi tiêu khiển, hơn nữa vàng lá và ngọc phiến cũng của nhà chùa, tiểu ni cô vội : "Thí chủ cứ tự nhiên."

Lúc một tiểu ni cô khác chạy tới: "Hoàng thượng sắp đến xem đại tiệc, đêm nay thành Trường An giới nghiêm, Nguyệt Đăng Các bên bờ sông sắp mở tiệc Tiến sĩ . Trụ trì dặn trông coi các nữ ni cho kỹ, bén mảng đến gần Nguyệt Đăng Các."

Tiểu ni cô cung kính , thảo nào lúc nãy cổng am bao thiếu niên cưỡi ngựa trắng yên bạc qua, hóa là đến dự yến tiệc Tiến sĩ mỗi năm chỉ một .

"Đệ t.ử ." Quay đầu thì thấy Đằng Ngọc Ý thu dọn xong mấy mảnh hoa giấy và rời từ lúc nào.

Đằng Ngọc Ý quan sát Nguyệt Đăng Các cách đó xa. Mái ngói xanh đỏ ẩn hiện trong ráng chiều mờ nhạt, mái hiên thắp lên những ngọn đèn lưu ly rực rỡ sắc màu.

Kiếp , Đỗ biểu tỷ c.h.ế.t ngay trong đêm Thượng Tự , nha Hồng Nô cũng sát hại. Vốn dĩ đang cùng di mẫu lễ Phật ở am Tĩnh Phúc, hiểu vì lén ngoài, đến khi tìm thấy thì cả chủ lẫn tớ đều c.h.ế.t trong rừng trúc cách Nguyệt Đăng Các xa.

Khi xảy chuyện, Đằng Ngọc Ý đang ở Dương Châu, chỉ cái c.h.ế.t của biểu tỷ vô cùng kỳ lạ.

Biểu tỷ xưa nay hiếu thuận, chín chắn, dù thích náo nhiệt thì cũng sẽ hầu hạ bên cạnh di mẫu, cớ khi di mẫu Tây Uyển xem diễn trò, biểu tỷ Vân Hội Đường vắng vẻ một ?

Mấy mảnh hoa giấy càng khó hiểu hơn. Hôm nay ngày "Nhân nhật”*, biểu tỷ nghĩ đến chuyện cắt thứ ? Nếu biểu tỷ cố ý tạo cơ hội ở một , thì việc cắt hoa giấy là để truyền tin cho ai?

*Chú thích: Nhân Nhật (Ngày của con ) chỉ ngày mồng 7 tháng Giêng Âm lịch hàng năm. Ngày bắt nguồn từ thuật chiêm hậu (xem thời tiết) của Đông Phương Sóc, dựa thời tiết âm u nắng ráo của ngày hôm đó để đoán định sự suy vong hưng thịnh của vật chủ. Về , ngày Nhân Nhật mồng 7 trở thành ngày ăn mừng cho con , với tập tục "Chính đán (mồng 1) vẽ gà lên cửa, mồng 7 dán hình lên trướng". Nhân Nhật còn các tên gọi khác như "Thất Nguyên Tiết": “Nhân Thắng Tiết": “Nhân Khánh Tiết": “Nhân Khẩu Nhật" và "Nhân Thất Nhật". Tại Việt Nam, ngày gọi là Tết Khai Hạ. (Theo Wiki)

Đằng Ngọc Ý lật qua lật mấy mảnh vàng lá trong tay, xem xét hồi lâu cũng tìm thấy manh mối gì. Nàng cũng chẳng ngạc nhiên, biểu tỷ tuy tính tình nhu mì nhưng việc kín kẽ. Kiếp di phụ và di mẫu điều tra bao lâu cũng tìm kẻ dụ biểu tỷ khỏi am là ai.

Nhớ t.h.ả.m trạng khi biểu tỷ siết cổ c.h.ế.t năm xưa, Đằng Ngọc Ý hận thù ngước sắc trời. Giờ còn sớm nữa, vốn định cùng di mẫu tìm biểu tỷ, nhưng e là kịp.

"Bích Loa, em và Thanh Quế mau tìm di mẫu ở Tây Uyển. Ta sẽ dẫn Bạch Chỉ rừng trúc bên ngoài am. Nếu di mẫu tới mà và biểu tỷ về, thì nhắn bà dẫn đến rừng trúc ngoài Nguyệt Đăng Các tìm bọn , nhớ là nhanh lên."

Bích Loa và Thanh Quế ngay. Đằng Ngọc Ý sờ tấm mời trong tay áo, may mà khi đến nàng chuẩn vẹn .

Cổng am vắng hơn lúc nãy nhiều, du khách đều đổ sang Tây Uyển xem biểu diễn. Trên sân khấu cao ngất, Hồ Bà-la-môn đang diễn ảo thuật, tiếng nhạc chuyển điệu, vũ nữ Hồ nước Khang xoay hông múa điệu Chá Chi đầy mê hoặc.

Tiếng đàn sáo vang lên bên tai, Đằng Ngọc Ý lên xe ngựa nhỏ, vén rèm ngoài. Vốn là Tết Thượng Tự, giới nghiêm, nên từ dân thường đến vương tôn quý tộc đều đổ về đây tìm vui.

Đi dọc bờ sông về phía Nguyệt Đăng Các, cũng thấy những công t.ử tiểu thư ăn mặc lộng lẫy.

Đằng Ngọc Ý và Bạch Chỉ dáo dác xung quanh nhưng thấy bóng dáng Đỗ Đình Lan .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-1.html.]

Đi nửa đường, xe ngựa bỗng dừng . Một gia nô tên Đoan Phúc chắn xe: "Nơi đông quá, tiểu nhân hỏi một vòng, chỉ một bán cháo mạch nha thấy Đỗ nương tử. Người đó bảo Đỗ nương t.ử dẫn theo tỳ nữ về phía Đông Nam bờ sông ."

Đằng Ngọc Ý theo hướng đó, là rừng trúc . Nàng vội bảo Đoan Phúc: "Chạy theo xe."

Trời tối, tai họa thường ập đến trong tích tắc. Xa phu quất roi thúc ngựa chạy nhanh hơn.

Đó là rừng trúc lớn nhất thành Trường An, trải dài hàng trăm mét. Người đó dễ mất phương hướng, vì thế kiếp kẻ mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t biểu tỷ và Hồng Nô trong im lặng tẩu thoát dấu vết.

Kiếp , khi Đằng Ngọc Ý đến Trường An thì Đỗ Đình Lan trong quan tài. Lúc nàng lóc giúp di mẫu thu dọn di vật mới , ngày xảy chuyện biểu tỷ mặc một chiếc váy màu nghệ tây, đó là quà sinh nhật nàng tặng biểu tỷ.

Chiếc váy tốn ngàn vàng, do thợ thêu Dương Châu may từng đường kim mũi chỉ, màu sắc như nắng ấm, lộng lẫy như mây ráng, ngay cả ở chốn phồn hoa như Trường An cũng hiếm thấy.

Hôm nay nàng chuẩn sẵn, việc đầu tiên khi đến am Tĩnh Phúc là phái Đoan Phúc tìm biểu tỷ, lấy manh mối là chiếc váy nghệ tây, quả nhiên nhanh chóng dò la hành tung.

Rừng trúc xa, càng tới càng thưa thớt.

Đằng Ngọc Ý sa sầm mặt mày, móc trong n.g.ự.c một vật. Tỳ nữ Bạch Chỉ bên cạnh lo lắng thở dài.

Mấy ngày đường từ Dương Châu tới Trường An, tiểu thư may ngã xuống nước, ốm một trận thập t.ử nhất sinh. Tỉnh dậy bèn bắt đầu mân mê thanh kiếm kỳ quái .

Đó là một thanh đoản kiếm bằng ngọc phỉ thúy, xanh biếc, dài một thước. Không tiểu thư kiếm ở , mấy ngày nay cứ lôi ngắm nghía. Theo Bạch Chỉ thấy thì kỳ lạ, kiếm là vật chí cương chí ngạnh, ai đời dùng ngọc phỉ thúy giòn tan để kiếm?

Hơn nữa từ khi phu nhân qua đời, tiểu thư từng đụng đến binh khí trong phủ. Đường đường là con gái danh tướng nhưng nuôi dưỡng còn yểu điệu hơn cả thiên kim quan văn. Lần xuống thuyền tiểu thư chạy thẳng đến am Tĩnh Phúc thì chớ, còn giấu thanh kiếm ngọc trong tay áo.

Bạch Chỉ hầu hạ Đằng Ngọc Ý từ nhỏ, hiểu rõ chủ nhân ngoài mặt thì ngọt ngào, bên trong đầy toan tính. Ngày thường các tiểu thư thế gia qua với Đằng phủ, ngoài sáng trong tối đều từng nếm mùi đau khổ của tiểu thư nhà .

Lão gia quanh năm trấn thủ biên cương rảnh dạy dỗ con gái, thấy tính tình tiểu thư ngày càng ngang ngược, bất đắc dĩ mới gửi nàng đến Đỗ phủ ở Dương Châu, nhờ di mẫu là Đỗ phu nhân quản giáo .

Đỗ gia gia phong thanh bạch, Đỗ phu nhân coi tiểu thư như con đẻ, trưởng nữ Đỗ Đình Lan càng yêu thương chiều chuộng cô biểu hết mực.

Mấy năm trôi qua, tiểu thư sớm coi di mẫu và biểu tỷ là ruột thịt, chỉ là tính tình nàng bướng bỉnh hơn thường, miệng chịu thôi. đến mà tiểu thư để tâm nhất đời, ai khác ngoài Đỗ phu nhân và Đỗ tiểu thư.

Bạch Chỉ đoán chủ nhân nôn nóng như , nhưng sát khí trong mắt Đằng Ngọc Ý là , nếu tìm thấy Đỗ Đình Lan, Đằng Ngọc Ý nhất định sẽ chuyện kinh thiên động địa.

Bạch Chỉ cửa sổ, sững sờ: "Nương tử, xem kìa."

Đằng Ngọc Ý thu kiếm ngọc tay áo. Ở lối rừng trúc một chiếc xe ngựa nạm vàng khảm ngọc đang đậu.

Xem chừng cũng mới đến lâu, đám hầu đang bận rộn vây màn trướng bên ngoài rừng trúc. Nhìn cái vẻ phô trương phú quý , e rằng công khanh quý tộc tầm thường.

Bạch Chỉ lộ vẻ do dự, nhưng Đằng Ngọc Ý tự đội mũ che mặt bước xuống xe, coi đám hầu như khí, thẳng rừng trúc.

Người hầu thấy Đằng Ngọc Ý bèn bước tới chặn : "Tiểu nương t.ử xin dừng bước."

Đằng Ngọc Ý nhún hành lễ, hỏi: "Nơi cấm địa hoàng gia, cớ cho qua?"

Tên hầu đáp: "Công t.ử nhà bờ sông đ.á.n.h cầu, nên cho dựng màn trướng ở đây. Đợi ngài khỏi rừng tự nhiên sẽ cho qua."

Sắc mặt Bạch Chỉ đổi. Lời thật quá bá đạo, cả một rừng trúc rộng lớn, cấm là cấm .

Đằng Ngọc Ý vẫn bình tĩnh, gật đầu : "Khéo thật, cũng đang định tắt qua đây để bờ sông dự tiệc."

Đám hầu , mặt lộ vẻ kinh ngạc. Yến tiệc bên sông chỉ một chỗ, khách khứa là quan quyền quý. Cô nương xe ngựa đơn sơ, quả thực lai lịch thế nào.

"Đã là dự tiệc, chắc hẳn mời."

"Thiếp mời?"

Lúc , chiếc xe ngựa sang trọng , một bà mụ trung niên hầu hạ chải tóc lên tiếng: "Đêm nay ngoài tiệc Tiến sĩ, Hoàng thượng cũng ngự ở lầu T.ử Vân xem đại tiệc. Vương tôn công t.ử theo ít, tin tức truyền ngoài, dẫn dụ bao nhiêu cô nương ngốc nghếch đến đây."

Đằng Ngọc Ý sang, trong lòng khẩy. là oan gia ngõ hẹp, kiếp cũng tại nơi , nàng gặp chủ tớ nhà .

Bà mụ cũng đang săm soi Đằng Ngọc Ý. Đầu đội mũ che rõ mặt mũi, nhưng bà chắc chắn từng gặp nhân vật ở Trường An bao giờ. Miệng thì tắt dự tiệc mà ngay cả mời cũng đưa . Bà cậy thế chủ nhân, tuy nặng lời nhưng dọc đường đuổi khéo bao nhiêu cô gái trời cao đất dày như thế .

tỏ vẻ khinh khỉnh, với đám gia nô cường tráng : "Chắc là nhắm công t.ử nhà các ngươi đấy. Vị tiểu nương t.ử , lão khuyên cô một câu, công t.ử nhà dễ chọc , mau sớm kẻo chuốc lấy mất mặt."

Lời trực tiếp xếp Đằng Ngọc Ý hạng ham sang bắt quàng họ. Mặt Bạch Chỉ đỏ bừng vì giận, mụ rõ ràng cũng vì dây trong rừng nên mới chờ khổ sở ở đây, đáng lẽ đồng cảm, đằng sang kiếm chuyện với họ.

"Vậy ?" Đằng Ngọc Ý nhạt: “Nếu cứ thì ?"

Nàng rút từ trong tay áo một vật, đưa cho đám hầu đang chặn đường: "Giờ còn sớm nữa, xin chủ nhân các ngươi tạo điều kiện."

Mọi biến sắc. Đó là một tấm danh màu vàng nhạt thường dùng trong phủ Quận vương, bên đề chức danh Tiết độ sứ Hoài Nam kiêm Thứ sử Dương Châu - Đằng Thiệu, bên là chữ ký của Thuần An Quận vương.

Bọn họ ngày thường giao du với Thuần An Quận vương, chữ của ngài qua là nhận ngay.

Thuần An Quận vương là tôn thất triều đình, em họ của Hoàng thượng. Tiết độ sứ Hoài Nam Đằng Thiệu là danh tướng uy danh lẫy lừng. Nghe năm xưa Thuần An Quận vương theo bệ hạ Ly Sơn, may gặp nạn, chính Đằng Thiệu là cứu mạng ngài.

Hai nhân vật đều là bậc cha chú của tiểu công t.ử nhà , dù công t.ử ở đây cũng xuống ngựa hành lễ.

Đám hầu dám ngăn cản nữa, chỉ là vẫn chặn bà mụ và chiếc xe ngựa phía ở ngoài rừng.

Bà mụ trung niên há hốc mồm, chợt trong xe tiếng ho khan nghiêm khắc, giọng là một thiếu nữ còn trẻ.

Bà mụ hồn, vội vàng đổi sang bộ mặt tươi cung kính tạ với Đằng Ngọc Ý.

Đằng Ngọc Ý liếc bà một cái, dẫn Đoan Phúc và Bạch Chỉ rừng, dặn dò lão xa phu: "Ông ở đây đợi tin, nếu di mẫu tới, lập tức đưa bà rừng tìm chúng ."

...

Lời tác giả: Nữ là "ngụy trọng sinh" (trọng sinh giả/ ký ức kiếp nhưng sống từ đầu), về sẽ giải thích rõ.

 

Loading...