CÔNG NGỌC - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-01-19 13:58:09
Lượt xem: 488
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy trời muộn, Lận Thừa Hựu dậy cáo từ.
Hắn sợ lúc trèo cửa sổ gây tiếng động, nên khi thu hồi tiểu quỷ mà truyền dạy cho Đằng Ngọc Ý phương pháp tiễn chúng , để nàng tự khi rời khỏi.
Hai đến bên cửa sổ, Lận Thừa Hựu đầu Đằng Ngọc Ý hỏi: "Biết cách ?"
"Biết ." Đằng Ngọc Ý lúc nãy chăm chú, vội vàng thuật y nguyên phương pháp một .
Lận Thừa Hựu ngẫm nghĩ: "Cũng tàm tạm."
Hắn liếc Đằng Ngọc Ý một cái, : "Vô Vi, cô cũng coi là một nửa t.ử tục gia của Thanh Vân Quán , đến lúc học cách tự thi triển mấy đạo pháp đơn giản . Ta ngoài sẽ đợi xà nhà một lát, nếu cô , chứng tỏ nhập môn, đưa cô trừ tà cũng còn gì e ngại nữa. Còn nếu , chứng tỏ hỏa hầu còn kém, cũng sợ khác kéo chân lắm, chuyện đưa cô trừ tà đành đợi thêm một thời gian nữa ."
Đằng Ngọc Ý bèn hăng hái hẳn lên: "Thế t.ử cứ chống mắt lên mà xem."
Lận Thừa Hựu thầm trong bụng, nhanh chóng trèo qua cửa sổ. Việc thể chậm trễ, Đằng Ngọc Ý vội dùng mồi lửa châm lá bùa Lận Thừa Hựu để , miệng lẩm bẩm niệm chú, tiên tiễn tiểu quỷ ngoài cửa sổ, đó tiễn tiểu quỷ ngoài cửa chính, cuối cùng quét sạch sẽ bột dẫn hồn ở cửa và khe cửa sổ còn một hạt.
Làm xong tất cả, Đằng Ngọc Ý cúi đầu chuông Huyền Âm cổ tay. Chuông quả nhiên còn rung lắc nhẹ nữa, chứng tỏ nàng tiễn hết đám tiểu quỷ thành công.
Nàng Lận Thừa Hựu xa, hận thể hét to ngoài cửa sổ một câu: Ta chứ hả?
Lận Thừa Hựu nín thở nấp mái hiên, thấy mỉm , tung một cái, nhẹ nhàng hòa màn đêm.
Lúc chải đầu rửa mặt, Đằng Ngọc Ý thi thoảng cảm nhận ánh mắt nghi hoặc của a tỷ . Đợi hai lên giường xuống, a tỷ quả nhiên mở miệng hỏi: "Muội từng cùng Thế t.ử trừ tà ?"
Đằng Ngọc Ý gật đầu, thể với a tỷ là nàng để tích công đức, đành lấp liếm: "Hai vị tiểu đạo trưởng kéo đấy. Vừa dạo gặp chuyện ma quỷ, nghĩ học chút đạo pháp cũng cho bản nên theo."
Đỗ Đình Lan gối đầu lên một tay, tay tém góc chăn cho : "Muội nhận Lận Thừa Hựu thích ?"
Đằng Ngọc Ý sững sờ.
"Muội nghĩ xem, nếu để tâm đến chuyện của , tin thư viện chuyện là chạy đến ngay?"
Đằng Ngọc Ý ngạc nhiên há miệng: " đây là chúng thỏa thuận mà, Lận Thừa Hựu vốn là trọng lời hứa..."
"Đưa trừ tà cũng là để giữ lời hứa ? Muội đạo thuật, mang theo sợ vướng chân ?"
Đằng Ngọc Ý ngẩn . Cùng lúc đó, trong lòng trào dâng một cảm giác rung động kỳ lạ. Cảm giác thể gọi là xa lạ, đây cũng từng thoáng qua trong lòng, nhưng nào cũng chỉ lưu ngắn ngủi vụt tắt. Nàng thẫn thờ một lúc lâu ngắt lời a tỷ: "Lần đó họ đưa trừ tà là để giúp thử xem chuông Huyền Âm khôi phục pháp lực . Chuyện cũng là vì sắp thư viện học, Lận Thừa Hựu bên cạnh kẻ trộm, cũng tò mò kẻ đó là ai."
Đỗ Đình Lan mỉm : "Bên cạnh trộm thì liên quan gì đến ? Vợ chồng Thành vương hiện ở Trường An, việc lớn nhỏ trong phủ đều do Lận Thừa Hựu lo liệu. Hắn giờ đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, thụ lý những vụ án lớn phức tạp, ngày nào cũng chạy ngược chạy xuôi, vốn bận rộn lắm . Nếu trong lòng cực kỳ để ý, cần thiết bỏ công sức lo lắng cho ?"
Đằng Ngọc Ý cứng họng, vì nàng cảm thấy lời a tỷ lý.
"Không đúng, đúng. Chính miệng Lận Thừa Hựu , vì nhận bộ yên ngựa ngọc tím của nên mới đồng ý giúp đỡ."
Đỗ Đình Lan thở dài: "Phủ Thành vương mỗi năm nhận bao nhiêu kỳ trân dị bảo trong thiên hạ. Nếu cứ mỗi món bảo vật đồng ý giúp một thì Lận Thừa Hựu giúp bao nhiêu cho xuể?"
"Muội với những đó khác chứ. Muội với Lận Thừa Hựu và Tuyệt Thánh, Khí Trí giao tình sinh tử. Tuyệt Thánh và Khí Trí , đó nếu giúp, thể hàng phục Thi Tà thuận lợi như . Sau diệt trừ Huyết La Sát, cũng góp công lớn. Lận Thừa Hựu là công tư phân minh, rõ giúp đỡ bao nhiêu. Giờ đ.á.n.h lén, nể tình giao hảo cũng sẽ bỏ mặc ."
Đằng Ngọc Ý thao thao bất tuyệt, Đỗ Đình Lan chỉ lẳng lặng lắng . Đợi một hết tràng giang đại hải, nàng mới bảo: "Những lời vẫn thường tự với lòng ?"
Đằng Ngọc Ý im bặt một lát, hùng hồn phản bác: "A tỷ, tỷ quên Lận Thừa Hựu còn trúng Tuyệt Tình Cổ ? Tỷ Lư Triệu An - tên khốn đó trúng cổ độc thê t.h.ả.m thế nào thì , trừ khi vật chủ suýt c.h.ế.t, nếu khó giải cổ. Cổ độc của Lận Thừa Hựu chắc chắn còn khó giải hơn. Hơn nữa cho dù cổ độc giải, Lận Thừa Hựu nếu thích ai, việc gì giấu giếm? Lần nào cũng bảo đó chỉ là giúp đỡ, dặn dặn đừng nghĩ nhiều."
Đỗ Đình Lan tiếp lời, đây cũng là điểm nàng thắc mắc nhất.
Lận Thừa Hựu thích , điều nàng tuyệt đối lầm. với tính cách thẳng thắn của Lận Thừa Hựu, thích ai chắc chắn sẽ thẳng thắn thừa nhận. Hắn vì bao nhiêu việc, mà ngay cả tâm ý của cũng cho , chuyện quả thực khó hiểu. Chẳng lẽ ẩn tình gì bên trong?
Đằng Ngọc Ý thấy a tỷ gì, cứ tưởng a tỷ thuyết phục, bèn kéo chăn trùm kín đầu, ồm ồm trong chăn: "A tỷ ngủ ."
Đỗ Đình Lan : "Đêm lễ Phật Đản Lận Thừa Hựu hẹn ngoài, lúc về đầu thêm một đôi trâm bộ dao. Lúc đó vì chuyện của Võ đại nương nên a tỷ cũng còn tâm trí hỏi han. Đôi trâm đó là Lận Thừa Hựu tặng ? Cho dù đồng ý giúp , cần thiết tặng món trang sức đắt tiền như ?"
"Đã bảo là để trả nợ ân tình mà. Hắn quen nhận quà sinh nhật quý giá như thế, đôi trâm đó coi như quà đáp lễ."
"Ồ, thế là nhận luôn?"
Đằng Ngọc Ý mà phát bực, xoay đưa lưng về phía a tỷ: "Muội thích kiểu dáng đó. Thế lắm ? Vậy để trả là chứ gì."
Đỗ Đình Lan sợ ngạt thở trong chăn, kéo góc chăn định giúp đầu lộ : "Muội chuyện t.ử tế với a tỷ xem nào. Có cũng sớm nghi ngờ Lận Thừa Hựu thích ?"
Đằng Ngọc Ý quấn chăn chặt hơn, hừ một tiếng trong chăn: "Hắn từng thích . Hơn nữa, nam nhân đời chẳng ai là bạc tình, cho dù hiện tại thích , ngày nào đó lòng đổi . Tin lời nam nhân, nhất định sẽ đau lòng. Đừng Lận Thừa Hựu chắc thích , cho dù thích thật cũng sẽ đồng ý. Muội nghĩ kỹ , cả đời tuyệt đối lấy chồng."
Tay Đỗ Đình Lan khựng giữa trung. Chân nến tắt từ lâu, trong bóng tối chỉ thấy lờ mờ hình dáng. Trước mặt, “con sâu" vẫn đang ngọ nguậy, nhưng nàng tiếp lời thế nào.
Khi di mẫu qua đời nàng tuy ở bên cạnh, nhưng cũng kể chi tiết. Di mẫu ốm liệt giường, di phụ vội vã hộ tống một phụ nữ họ Ô rời . Đợi di phụ trở về, hai vợ chồng còn kịp mặt cuối.
Muội vì chuyện mà trong lòng thắt một nút c.h.ế.t, bao năm nay vẫn luôn lạnh nhạt với di phụ.
Cộng thêm chuyện của Đoạn Ninh Viễn dạo , thảo nào dứt khoát đoạn tuyệt ý định kết hôn.
Đỗ Đình Lan thầm thở dài trong lòng, nhẹ nhàng lay vai : "Muội thò đầu , a tỷ nữa."
Đằng Ngọc Ý cũng đang bí bách, lời thò đầu , chỉ là hai mắt vẫn nhắm nghiền, miệng lầm bầm: "Muội ngủ ."
Đỗ Đình Lan khuôn mặt mờ ảo trong bóng tối, cảm thấy trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò mở lời từ , cuối cùng chỉ vỗ nhẹ lên chăn : "Ngủ , ngủ ."
Nhìn biểu hiện của , cũng giống như để ý đến Lận Thừa Hựu. Lận Thừa Hựu quang minh lạc, chỉ riêng việc cứu cũng mấy , hai cùng trải qua bao nhiêu chuyện, kẻ như Đoạn Ninh Viễn thể so sánh . Càng để ý, phản ứng càng mạnh mẽ, cho nên mới vội vàng phủ nhận, còn liệt kê một bao nhiêu lý do Lận Thừa Hựu thể thích .
Còn đôi trâm bộ d.a.o đó nữa. Muội từ nhỏ con mắt tinh đời, đổi là khác tặng đôi trâm đó, chắc chẳng thèm liếc mắt . Chịu nhận, chỉ vì tặng là Lận Thừa Hựu.
Chỉ là trong chuyện nam nữ còn ngây ngô lắm, cộng thêm tâm bệnh quá nặng, cho dù hiểu cũng thể dễ dàng mở lòng.
Đỗ Đình Lan lo lắng yên. Chuyện toạc thì thôi, một khi toạc ắt kết quả. Đến lúc đó hai tránh khỏi giận dỗi , nhỡ chui ngõ cụt, chừng sẽ tuyệt giao với Lận Thừa Hựu...
Chợt nhớ tới cảnh tượng hai ở chung lúc nãy, giữa họ tự một sự ăn ý ngầm, ngoài chen .
Thôi thì dù chuyện ngoài cũng giúp , cứ để hai họ tự giải quyết . Biết cãi cọ một hồi, nút thắt gỡ bỏ.
...
Hôm , Lận Thừa Hựu đến Đại Lý Tự mà ở phủ Thành vương đợi tin tức. Ăn trưa xong bao lâu, Khoan Nô chạy về.
"Thế t.ử liệu sự như thần, cả đêm qua phía Lư Triệu An động tĩnh gì. Sáng nay Thư viện Hương Tượng cho nghỉ Tết Đoan Ngọ, học sinh khỏi cổng bao lâu, phía Lư Triệu An động tĩnh."
Lận Thừa Hựu dừng bước bụi hoa bên hành lang: "Người đó là ai?"
"Một bà lão bán cháo mạch nha." Khoan Nô : “Mấy ngày nay Lư Triệu An bận ôn thi Chế khoa, hiếm khi khỏi cửa. bà lão rao hai tiếng, Lư Triệu An . Khu đó là nhà dân, nếu bà lão thực tâm buôn bán, nhất định sẽ bán thêm vài canh giờ. Lư Triệu An mua cháo xong bao lâu, bà lão đẩy xe . Bọn tiểu nhân bám theo khỏi cổng phường, bà lão vẫn lộ sơ hở. khi bà đẩy xe đến phố Vĩnh An phường Lễ Tuyền, một hạ nhân nhà quyền quý mua cháo. Tiểu nhân nhận đó là hạ nhân nhà ai, quả thực dám tin mắt ..."
Lận Thừa Hựu: "Hạ nhân nhà ai?"
Khoan Nô một cái tên.
Lận Thừa Hựu cau mày.
"Quá tàn độc." Khoan Nô sờ sờ gáy lạnh toát: “Lần Thế t.ử mừng thọ, cũng từng đến chúc mừng. Hạ nhân mua cháo là đại tỳ nữ đắc lực nhất bên cạnh đó, tiểu nhân tuyệt đối lầm."
Ý nghĩ đầu tiên của Lận Thừa Hựu cũng là "quá tàn độc".
Tối qua và Đằng Ngọc Ý liệt kê những đối tượng tình nghi trọng điểm, tên tuy cũng trong danh sách, nhưng trong lòng họ nghĩ đó liên quan đến việc . Hôm nay tin, quả thực khỏi bất ngờ.
"Kể tình hình lúc đó xem."
"Tỳ nữ gần mua cháo, bà lão dở trò cũ, đợi tỳ nữ mua cháo xong, chỉ nán một lúc đẩy xe . Không lâu bà lão về đến chỗ trọ gần đó, đấy thấy nữa. Đám giấu kỹ quá, hơn nữa việc kín kẽ một kẽ hở. Nếu Thế t.ử hôm nay nhất định sẽ đưa đồ cho Lư Triệu An, tiểu nhân cũng sẽ để ý đến một bà già bán cháo mạch nha. Thế tử, ngài hôm nay họ sẽ chuyển đồ?"
Lận Thừa Hựu trả lời câu hỏi , chỉ thầm nghĩ trong lòng: Một quý nữ một lòng Hoàng hậu, cho dù Hạo Nguyệt Tán nhân dụ dỗ tiếp xúc với tà thuật, Lư Triệu An cũng là một thành viên trong nhóm ?
Chẳng lẽ kẻ chủ mưu cố tình giúp đỡ quý nữ , cố ý để lộ chút tin tức cho đối phương?
Phải , một khi quý nữ như nguyện trở thành Thái t.ử phi, đối với kẻ chủ mưu trăm lợi mà một hại.
Những thủ đoạn bẩn thỉu mà quý nữ từng , kẻ chủ mưu nắm rõ trong lòng bàn tay. Đến thời điểm thích hợp, thể dùng điều để uy h.i.ế.p vị Thái t.ử phi .
Nàng chắc phận thật sự của kẻ đó, thậm chí chắc mục đích thật sự của đối phương, nhưng để bảo vinh hoa phú quý của , nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn lời.
Chỉ cần khống chế Đông Cung, tiếp theo dù là mưu phản g.i.ế.c vua, chuyện đều trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Xem tâm tư kẻ thật thâm sâu, suy tính vấn đề cũng thật sâu xa.
"Tốt lắm." Lận Thừa Hựu : “Chọn vài tinh ranh nhất, nhất định theo dõi chặt chẽ bà già đó cho . Trong nhà bà chắc chắn giấu ít đồ , đến lúc đó đều là bằng chứng thép để định tội. Đợi bên bố trí xong xuôi sẽ trực tiếp bắt . Còn nữa, kẻ hại trong thư viện là ai , bên sẽ tung thêm chút tin đồn về ứng cử viên Thái t.ử phi. Cô gái nhiều nhất định sẽ yên. Người một khi rối loạn sẽ dễ lộ sơ hở. Mấy ngày nay các ngươi theo dõi cô cho kỹ, đừng bỏ sót bất kỳ dấu vết nào."
"Vâng." Khoan Nô nghĩ ngợi thêm: “Tiếc là mấy cái 'đuôi' bắt đêm lễ Phật Đản đều trúng độc c.h.ế.t, thể xác định danh tính. mấy tên vô theo dõi Thế t.ử đó, tiểu nhân tra theo lời dặn của Thế tử. Có hai tên từng là tội phạm truy nã của triều đình, hai mươi năm trốn đến Hoài Tây đạo bặt vô âm tín, nhưng tại dạo lén lút trốn về Trường An. Tiểu nhân đoán tám phần mười chúng là t.ử sĩ do Bành Chấn nuôi, chỉ tại nhắm Thế tử."
"Còn hiểu ?" Lận Thừa Hựu khẩy: “Đám bắt đầu theo dõi từ khi bắt Trang Mục. Bành Chấn ngàn vạn ngờ Trang Mục lộ, thể ngang nhiên đến Đại Lý Tự cướp ngục, đành cho lén lút theo dõi . Tin đồn đến Trích Tinh Lâu mua trang sức đắt tiền đều do nhà họ Bành tung . Còn về mấy cái 'đuôi' đêm lễ Phật Đản..."
Có thể là do chủ nhân Lư Triệu An phái tới, nhưng cũng thể là do chính quý nữ thuê. Chúng theo dõi cả chặng đường nhưng liên tục để lộ hành tung. Mục đích chẳng qua là thúc đẩy và Đặng Duy Lễ gặp . Cho dù đêm đó thành công, đó cũng sẽ dùng cách khác để tạo giả tưởng và Đặng Duy Lễ hẹn hò bí mật. May mắn là đêm đó chúng thành công, mấy cái đuôi còn giá trị lợi dụng nữa, nên bắt bèn trúng độc c.h.ế.t ngay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lận Thừa Hựu bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.
Hắn từng vô suy đoán kẻ chủ mưu Hạo Nguyệt Tán nhân là ai. Theo thấy, kẻ đó thể là một phiên vương hùng mạnh nào đó dã tâm giống nhà họ Bành, cũng thể là gian tế do nước láng giềng nào đó đang nhăm nhe Trung Nguyên phái tới, cũng thể là một vị hoàng t.ử phiên quốc nào đó, thậm chí thể là một đại thần trong triều ôm hận vì ghẻ lạnh.
Tóm dù xuất phát từ mục đích gì, kẻ đó ngoài tài lực vật lực, còn cần mưu lược thủ đoạn vượt xa thường.
càng điều tra càng cảm thấy, ngoài những điều , kẻ dường như còn am hiểu phong cách hành sự của .
"Phải , tra rõ Lư Triệu An khi ở Dương Châu qua mật thiết với những ai ?"
"Đa phần là danh nhân mặc khách thành Dương Châu. Đám cũng thường đến Trường An và Lạc Dương du ngoạn. Nếu thưởng thức tài năng của Lư Triệu An, thể sẽ giới thiệu quen với các quý nhân trong kinh."
"Tra kỹ đám cho ." Lận Thừa Hựu : “Nhất là những kẻ đến Trường An trong vòng một năm gần đây. Đám sĩ bề ngoài thì nhàn vân dã hạc, nhưng thực chất thể lén lút qua với thế lực nào đó trong kinh thành."
"Vâng."
"Phải , chuẩn ngựa cho ."
Hắn tìm Thái t.ử hỏi thăm một chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-105.html.]
Ngoài Thái tử, ngày mai còn gặp một nữa.
"Còn nữa, ngày mai xuất thành săn, ngươi sắp xếp cho gặp một ."
Khoan Nô ngẩn : "Ai ạ?"
"Võ Nguyên Lạc."
Đã kẻ trong thư viện là ai, nhiều chuyện đây thể xâu chuỗi . Tuy nhiên vẫn cảm thấy chút khó tin, nên xác nhận trực tiếp với Võ Nguyên Lạc một việc.
...
Võ Nguyên Lạc và Lận Thừa Hựu đối diện uống ở Cúc Sương Trai.
Sắc mặt Võ Nguyên Lạc khó coi. Hôm nay vốn định theo vua xuất thành săn, nửa đường thì Lận Thừa Hựu chặn . Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy , Lận Thừa Hựu lấy lý do điều tra vụ án mời đến Cúc Sương Trai.
Nơi khiến cảm thấy khó chịu, tình cờ ngay bên cửa sổ. Nhớ cảnh tượng đêm đại gặp chuyện, gần như thể yên dù chỉ một khắc.
cũng , Lận Thừa Hựu việc gì thì tuyệt đối sẽ hẹn đến nơi . Hắn cố gắng kìm nén, uống một ngụm , giọng khàn khàn hỏi: "Tìm việc gì?"
Lận Thừa Hựu quan sát Võ Nguyên Lạc. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà gầy trông thấy. Trong nhà xảy chuyện lớn như , Võ Nguyên Lạc là trưởng t.ử nhà họ Võ chắc chắn sứt đầu mẻ trán.
Ước chừng khí đủ, thẳng vấn đề: "Nói , đêm đó tại ngươi cố tình tiếp cận Đằng nương tử?"
Võ Nguyên Lạc vạn ngờ Lận Thừa Hựu mở miệng hỏi chuyện . Nhìn Lận Thừa Hựu một lúc, thản nhiên : "Chuyện liên quan đến các hạ ?"
Nói thừa. Lận Thừa Hựu khẩy: "Đương nhiên là liên quan đến . Ngươi quen Đằng nương tử?"
Võ Nguyên Lạc Lận Thừa Hựu một lúc, đột nhiên bật : "Thảo nào hôm đó ở Ly Sơn ngươi lòng cho mượn thẻ ngọc. Ta đáng lẽ tâm tư của ngươi đối với Đằng nương t.ử sớm hơn. Ngươi cố tình phá đám là vì sợ tiếp cận cô ?"
Lận Thừa Hựu tiếp lời, chỉ : "Võ Nguyên Lạc ngươi xưa nay mắt cao hơn đầu, đột nhiên hứng thú với Đằng nương tử? Cô đến Trường An bao lâu, cùng lắm ngươi chỉ thấy dung mạo cô , còn tính tình thế nào thì . Kết quả lên Ly Sơn, ngươi nóng lòng nhờ tạo cơ hội tiếp cận cô ."
Võ Nguyên Lạc nhạt: "Đại Lý Tự bận ? Nếu ngươi hỏi thăm chuyện nhàm chán , thời gian tiếp chuyện ."
"Nhàm chán , ngươi tính." Nụ của Lận Thừa Hựu nhạt : “Để đoán nhé, ngươi kể chuyện trong rừng đào ? Mê cung của Ngọc Chân Nữ Quán nổi tiếng thiên hạ, Đằng nương t.ử đầu đến quán chơi, theo lý thuyết rõ mê cục trong quán, nhưng cô giải câu đố của Nại Trọng, dẫn đồng bạn thoát khỏi hiểm cảnh. Ngươi chuyện , chắc chắn tò mò về vị tiểu nương t.ử thông minh tuyệt đỉnh ?"
Võ Nguyên Lạc lên tiếng, nhưng biểu cảm lên tất cả.
"Trường An bao giờ thiếu những thục nữ xinh đoan trang. Võ Nguyên Lạc ngươi từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, đối mặt với những nữ t.ử như chỉ thấy vô vị. Đằng nương t.ử thì khác. Hành động hôm đó của cô khiến ngươi bằng con mắt khác. Ngươi danh thần đồng, nhưng trí tuệ của cô gái rõ ràng thua kém ngươi. Sau đó ngươi từ miệng một nào đó đủ chuyện về cô , càng thêm ngưỡng mộ Đằng nương tử, nên cơ hội tiếp cận là ngươi tay ngay."
Võ Nguyên Lạc mỉm : "Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu. Lận Thừa Hựu, chẳng ngươi cũng để mắt đến Đằng nương t.ử ?"
Lận Thừa Hựu xoa cằm, bỗng nhiên đổi giọng: "Vậy đó ở Ly Sơn ngươi mượn cớ tiếp cận Đằng nương tử, rốt cuộc là chủ ý của ngươi, là..."
Võ Nguyên Lạc bỗng cảm thấy gì đó , ngẫm nghĩ một lúc : "Lời là ý gì?"
"Nói thẳng đáp án cho ."
Võ Nguyên Lạc tuy đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn đáp án.
Lận Thừa Hựu im lặng. Nếu hỏi chính đương sự, ai mà ngờ sự thật là như .
"Còn một chuyện nữa cũng khiến tò mò, thể cho tại ngươi thiên vị đại Võ Tương hơn ?"
Nghe xong lời Võ Nguyên Lạc, trong lòng Lận Thừa Hựu câu trả lời.
"Ngươi hãy kể đầu đuôi chuyện xảy trong phủ mấy ngày lễ Phật Đản, cũng như việc khi em các ngươi khỏi phủ đêm đó, sót một chữ cho ."
...
Học sinh từ thư viện , tình cờ gặp Thái t.ử hộ tống Hoàng hậu đến thư viện.
Học sinh lượt lên xe. Thái t.ử vốn mắt thẳng, nhưng khi Đỗ Đình Lan tới, bỗng đầu nàng.
Tuy chỉ là cái liếc mắt ngắn ngủi, nhưng ánh chứa chan ý khiến bỏ qua cũng khó.
Đằng Ngọc Ý thu hết mắt, cúi đầu cùng mấy vị đồng môn lên xe. Chiếc xe trâu do triều đình nhất riêng cho Thư viện Hương Tượng, rộng rãi và chắc chắn hơn xe thường.
Ban đầu các đồng môn đều lên tiếng, rõ ràng đều nhận sự khác thường của Thái tử. Nể mặt Đỗ Đình Lan và Đằng Ngọc Ý mặt, họ ngại bàn tán công khai.
Một lát , Liễu Tứ nương phá vỡ sự im lặng: "Lưu Viện trưởng , đó ở Ly Sơn vốn định tổ chức mấy cuộc săn b.ắ.n và thi đấu mã cầu, kết quả núi yêu quái nên đành vội vã xuống núi. Thánh nhân cảm thấy thỏa mãn, nên hôm nay mới triệu tập nhiều theo như . Tình cờ sắp bắt đầu kỳ thi Chế khoa tuyển chọn nhân tài, Thánh nhân đích tuyển chọn hiền tài nên hạ chỉ cho các đại tài t.ử khoa Tiến sĩ năm nay cùng theo."
" , Lưu Viện trưởng còn , những đều là kỳ tài ngàn năm một. Lát nữa nếu Thánh nhân bảo họ thơ, chắc chắn bài nào cũng xuất sắc. Viện trưởng dặn dặn chúng cho kỹ, bảo chúng thể học hỏi chút ít về cách thơ ngay tại trận. Phải , đến lúc đó Viện trưởng chắc chắn sẽ cho chép tại chỗ, chúng cử ai chép thơ đây nhỉ?"
Các cô gái trêu chọc: "Đặng Duy Lễ chứ ai. So trí nhớ ai qua cô , chuyện xảy từ bao nhiêu năm cô còn nhớ cơ mà."
Đặng Duy Lễ ngả Đằng Ngọc Ý: "Các tìm khác , trí nhớ thật, nhưng chữ chậm hơn khác nhiều."
Nói đẩy Đằng Ngọc Ý: "Nhắc đến chuyện thấy tức, cô thật sự nhớ ? Hồi nhỏ cô từng đến Trường An mà, vẫn nhớ hồi đó cô..."
Lý Hoài Cố bất ngờ lên tiếng: "Này, chúng chơi bao lâu nhỉ?"
"Chắc ngày là về thành thôi." Trần Nhị nương ngoài cửa sổ: “ lo quá, thư viện khai giảng lâu như , Hoàng hậu quan tâm đến việc học trong thư viện thế, Viện trưởng để Hoàng hậu yên tâm chắc chắn sẽ kiểm tra bài vở của học sinh mặt . Không tối nay Viện trưởng sẽ gọi trúng ai đây."
"A Ngọc và Duy Lễ đều thích trả lời câu hỏi." Liễu Tứ nương đẩy Trịnh Sương Ngân: “Nếu là Viện trưởng, nhất định sẽ chọn cô rạng danh thư viện. Nói về học vấn, trong đám đồng môn ai giỏi hơn cô ."
"Chưa chắc ." Bành đại nương thong thả : “Đừng quên còn Đỗ nương tử, học vấn của Đỗ nương t.ử cũng thuộc hàng nhất nhì đấy. Còn Võ Ỷ cũng tồi, dạo gần đây Lưu Viện trưởng gửi ít bài văn Võ Ỷ cung. Cũng đừng quên ở Lạc Đạo Sơn Trang, Hoàng hậu còn khen hai chữ 'Thám Ly' cô dâng tặng khí thế bay bổng."
Trịnh Sương Ngân vì chuyện đại ca vô cớ hủy hôn mà cảm thấy áy náy với tỷ nhà họ Võ, thở dài: "Các đừng nhắc đến cô nữa. Cô cả ngày ủ rũ vui, mấy lời chắc thích . Mỗi Viện trưởng gọi lên trả lời cũng chỉ là miễn cưỡng đối phó thôi."
Đến cung Lệ Vân, cung nhân đưa học sinh sắp xếp tẩm cung riêng.
Vừa an trí xong, cung nhân truyền lời bữa tối chuẩn xong .
Mọi đều tối nay tuyệt đối là một bữa tối đơn giản, chuyến cũng chẳng là phúc họa, lúc xuất phát ai nấy đều chút nơm nớp lo sợ.
Đến điện Vĩnh Gia nơi thiết yến tối nay, cung điện rộng lớn khiến lóa mắt.
Trước điện đốt lửa hừng hực, điện đường rộng lớn chia tiệc nam và tiệc nữ. May mà trong lúc dùng bữa Đế Hậu đặt câu hỏi, coi như thoát một kiếp. Sau khi nơm nớp ăn xong, sự chỉ dẫn của cung nhân, vườn thưởng thức các nghệ nhân nước Vu Điền biểu diễn.
Lần , tiệc nam và tiệc nữ gần hơn nhiều.
Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu lên là thể thấy tiệc nam đối diện. Một lát Lận Thừa Hựu và Thái t.ử xuất hiện. Vì Đế Hậu mặt nên khí tiệc thoải mái hơn lúc nãy nhiều.
Mấy vị cáo mệnh phu nhân đang trò chuyện với Phó viện trưởng Lưu phu nhân. Lưu Viện trưởng chuyện đám học sinh tiệc, hạ giọng giới thiệu: "Trịnh nương tử, Đặng nương tử, Võ nhị nương, Đỗ nương tử, đều là những đứa trẻ học vấn khá..."
Lời còn dứt, bỗng phía kêu lên một tiếng, hóa cẩn thận rượu đổ váy.
Lại là Bành nhị nương. Đằng Ngọc Ý theo hướng Bành nhị nương chú ý, mới phát hiện Thuần An Quận vương đến.
Bành đại nương sợ thất lễ mặt vua, sợ hãi trách móc : "Sao bất cẩn thế."
Bành nhị nương ngẩn ngơ cái chén trong tay : "Muội cũng nữa..."
Bành đại nương sợ thấu tâm tư của , vội thì thầm: "Nhân lúc hội thơ bắt đầu, mau xuống y phục ."
Bành nhị nương dẫn theo tỳ nữ rời tiệc.
Bên mấy vị cáo mệnh phu nhân lượt hỏi tên từng học sinh, nhanh hỏi đến Đỗ Đình Lan: "Ta nhớ đứa trẻ , nó là con gái của Đỗ Dụ Tri."
Lưu Phó viện trưởng tán thưởng Đỗ Đình Lan: "Đứa trẻ bản tính hiền lành, văn chương cũng ."
Các phu nhân dường như hứng thú: "Đỗ nương t.ử năm nay bao nhiêu tuổi ?"
lúc , tỳ nữ bên cạnh Bành nhị nương đ.â.m sầm một . Người đó đội khăn trùm đầu, mặc áo dài, vẻ như đang định nhập tiệc.
Người bên tiệc nam : "Lư đại tài t.ử đến ."
Các cô gái là Trạng nguyên đầu bảng năm nay, khỏi tò mò ngoái . Trong đám đông, chỉ Trịnh Sương Ngân và Đỗ Đình Lan là sắc mặt lạnh tanh như băng.
"Nghe hiện nay ở Trường An nhiều tiểu nương t.ử thầm thương trộm nhớ Lư đại tài tử. Các cô xem, đến tài văn chương, chỉ riêng tướng mạo cũng đủ xuất chúng ."
"Lư đại tài tử, ngươi rời tiệc lâu như , tiểu nương t.ử nào chặn đường tặng thơ đấy chứ?"
Lư Triệu An trả lời, chỉ lắc đầu bận rộn chắp tay đáp lễ. Không đề phòng tỳ nữ bên cạnh Bành nhị nương va , từ trong tay áo rơi một cuộn giấy. Vật đó lộ ánh nến sáng rực, là một cuộn thơ.
Bành nhị nương rõ ràng sững sờ một chút.
Nàng sững sờ khiến các đồng môn cũng tò mò cuộn thơ đất.
Có ngạc nhiên : "Đó chẳng là giấy thư viện phát thống nhất cho chúng ?"
Từ ngày đầu tiên nhập học, Viện trưởng cho phép học sinh dùng giấy lục kim, giấy hoa đào mang từ nhà nữa, chỉ cho phép dùng giấy mực thống nhất của thư viện.
Những kẻ hiếu kỳ bên tiệc nam vươn cổ : "Chà, chữ quá, ký tên là Đỗ..."
Mọi ngẩn , bởi vì bên đề rõ ràng ba chữ "Đỗ Đình Lan".
Thái t.ử thấy cảnh , ngước mắt về phía một đối diện.
Các đồng môn trong thư viện ngơ ngác một lúc, đồng loạt chuyển ánh mắt kinh ngạc sang Đỗ Đình Lan.
Lư Triệu An vội vàng định nhét cuộn thơ ngực, nhưng nhanh tay hơn nhặt cuộn thơ đất lên: "Trên đời chuyện trùng hợp đến thế? Hôm báo quan mất đồ, tối nay tên trộm tự dẫn xác tới."
Lư Triệu An ngẩng đầu lên, nụ cứng đờ mặt.
Lận Thừa Hựu : "Lư công tử, chào sư tôn một tiếng ."
Lời còn dứt, cung nhân hô: "Thánh nhân, Hoàng hậu giá lâm."
Lại hô tiếp: "Đạo trưởng Thanh Hư T.ử đến."
Sắc mặt khẽ biến. là Thánh nhân đang đích dìu Đạo trưởng Thanh Hư T.ử tới.