CÔNG NGỌC - Chương 124
Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:44:30
Lượt xem: 507
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Vân Quán đèn đuốc sáng trưng.
Trong Kinh đường, Dư Phụng Ngự đang cùng Đạo trưởng Thanh Hư T.ử dốc sức cứu chữa cho Nghiêm Tư trực.
Đồng hồ nước chỉ sang đầu giờ Dần, nhưng trong quán chẳng ai chợp mắt. Tất cả đều lo lắng chờ đợi bên ngoài Kinh đường, Thành Vương và Vương phi cũng mặt.
Thành Vương vốn nhạy bén, ngay khi tin Nghiêm Tư trực hại vì tra án, ông lập tức phái một đội hộ vệ đông đảo hộ tống vợ của Nghiêm Tư trực đến Thanh Vân Quán.
Lúc , Nghiêm phu nhân đang bình an vô sự chờ tin hành lang.
Đằng Ngọc Ý và Tuyệt Thánh, Khí Trí bậc thềm hành lang phía bên . Từ lúc quán, ánh mắt họ từng rời khỏi Kinh đường.
Tất cả đều im lặng, ngay cả năm vị đạo sĩ ồn ào ngày thường cũng trở nên trầm mặc. Trong lòng mỗi đều ôm một tia hy vọng, dù rằng hy vọng thật mong manh.
Gần sáng, cửa phòng sương phòng cuối cùng cũng kêu "cót két" một tiếng. Dư Phụng Ngự và Đạo trưởng Thanh Hư T.ử lượt bước .
Đằng Ngọc Ý vội vàng chạy xuống bậc thềm, Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng bật dậy chạy theo.
Nghiêm phu nhân lảo đảo bước tới, run rẩy hỏi: "Đạo trưởng, Phụng ngự, Vạn Xuân ..."
Dư Phụng Ngự mệt mỏi rã rời, Thanh Hư T.ử cũng vô cùng sầu não. Đối diện với đôi mắt đẫm lệ của Nghiêm phu nhân, Dư Phụng Ngự thở dài: "Xin phu nhân, Dư mỗ lực bất tòng tâm."
Tim Đằng Ngọc Ý như ai đó bóp nghẹt. Sắc mặt Nghiêm phu nhân trắng bệch như tờ giấy: “Không... thể nào." Thân hình nàng lảo đảo như bông liễu gió, hoảng loạn đẩy định xông phòng thăm chồng, nhưng bước một bước ngất lịm .
Thành Vương phi giật , vội cùng Đằng Ngọc Ý đỡ lấy Nghiêm phu nhân: "Nghiêm phu nhân!"
Vương phi gấp gáp bảo Tuyệt Thánh và Khí Trí: "Mau dọn dẹp một gian phòng để Nghiêm phu nhân nghỉ ngơi."
"Vâng ạ." Tuyệt Thánh và Khí Trí quệt nước mắt, chạy như bay.
Thành Vương và Đạo trưởng Thanh Hư T.ử ở lo liệu t.h.i t.h.ể cho Nghiêm Tư trực, còn Dư Phụng Ngự Tuyệt Thánh và Khí Trí kéo bắt mạch cho Nghiêm phu nhân.
Năm vị đạo sĩ thở dài thương cảm, tự nguyện giúp Thanh Hư T.ử lập đàn phép.
Gian phòng nhanh chóng dọn dẹp xong. Thành Vương phi bên mép giường đắp chăn cho Nghiêm phu nhân, lo lắng ngoảnh , thấy Đằng Ngọc Ý đang bận rộn chạy ngược chạy xuôi trong phòng.
Đóng cửa sổ, đun nước, giặt khăn, lau ... việc gì nàng cũng tự tay .
Lòng Thành Vương phi mềm nhũn. A Ngọc tất bật cả đêm vì vợ chồng Nghiêm Tư trực.
Đứa trẻ , cốt cách thật trọng tình trọng nghĩa.
Bà vẫy tay gọi Đằng Ngọc Ý: "A Ngọc, đây giúp buông rèm."
Đằng Ngọc Ý , dậy đưa chiếc khăn vắt khô cho Thành Vương phi.
Trong lòng cả hai đều trĩu nặng tiếc thương. Điều Nghiêm Tư trực yên tâm nhất chắc hẳn là vợ hiền của . Nay y , hai tự nhiên coi việc chăm sóc Nghiêm phu nhân là trách nhiệm hàng đầu.
lúc , ngoài cửa sổ vang lên tiếng tụng niệm trầm trầm của các đạo sĩ. Âm thanh hồn hậu, bi thương, như tiếng thông reo, như tiếng sóng vỗ, lan tỏa đến từng ngóc ngách trong đạo quán.
Đằng Ngọc Ý ngẩn , nhận đó là Thanh Hư T.ử và năm vị đạo sĩ đang hợp lực lập đàn hộ linh cho Nghiêm Tư trực.
Nghe âm thanh , đây là trận pháp giữ linh hồn long trọng nhất mà nàng từng thấy. Những làn sóng âm thanh bi tráng đại diện cho sự tiếc thương và kính trọng vô hạn của Thanh Hư T.ử và dành cho khuất.
Nghiêm phu nhân cũng tiếng tụng niệm đ.á.n.h thức. Nàng hoảng hốt quanh, đẩy chăn định xuống giường: "Vạn Xuân..."
Dù đau khổ đến cùng cực, Nghiêm phu nhân vẫn cố giữ lễ tiết. kịp chạm chân xuống đất, nàng như nỗi đau khổng lồ đè sập, nức nở một tiếng òa xé ruột xé gan. May mà Thành Vương phi và Đằng Ngọc Ý kịp thời đỡ lấy, nếu nàng ngã nhào xuống đất. Tiếng của Nghiêm phu nhân như kim châm tim, mắt Đằng Ngọc Ý và Thành Vương phi cay xè: "Nghiêm phu nhân."
Nghiêm phu nhân tuyệt vọng gào , co rúm thành một đoàn: "Vạn Xuân ơi..."
Mọi đỏ hoe mắt, vội mời Dư Phụng Ngự phòng. Dư Phụng Ngự hai lời, bắt mạch ngay cho Nghiêm phu nhân.
Thành Vương phi thấp thỏm hỏi: "Phụng ngự, thế nào ?"
"Nghiêm phu nhân t.h.a.i . Mới m.a.n.g t.h.a.i nên khí huyết đủ, thêm cú sốc quá lớn nên mới ngất . May mà t.h.a.i tượng vẫn định, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là sẽ thôi. Vương phi, cần Dư mỗ kê ngay một đơn t.h.u.ố.c an thần dưỡng t.h.a.i cho phu nhân ?"
Cả phòng sững sờ. Đằng Ngọc Ý về phía giường, Nghiêm phu nhân nước mắt đầm đìa, thấy lời Dư Phụng Ngự .
Thành Vương phi tưởng Nghiêm phu nhân ngất vì quá đau lòng, thở dài : "Chuyện còn tôn trọng ý nguyện của Nghiêm phu nhân. Nàng giờ cô độc một , nuôi con một chuyện dễ dàng. Đợi nàng tỉnh để tự nàng quyết định ."
Nghiêm phu nhân vốn đang thẫn thờ, nước mắt trào : "Đây là cốt nhục Vạn Xuân để cho , dù khó khăn đến mấy cũng sẽ nuôi dạy con nên . Nếu sinh con gái, sẽ dạy nó đường hoàng chính trực. Nếu sinh con trai, sẽ dạy nó một vị quan thanh liêm như cha nó..."
Sống mũi cay cay. Nghiêm phu nhân gắng gượng xuống giường, cầu xin Đằng Ngọc Ý và Thành Vương phi dìu đến Kinh đường.
Nghiêm Tư trực vẫn mặc bộ quan phục lúc sinh thời, yên tĩnh giữa linh đàn. Tuyệt Thánh và Khí Trí sợ Nghiêm phu nhân vô tình phá hỏng linh đàn, vội vàng chạy đỡ. Nghiêm phu nhân nước mắt như mưa, lê từng bước đến bên linh cữu, ngắm khuôn mặt chồng thật kỹ. Cúi đầu xuống, nước mắt rơi lã chã vầng trán lạnh lẽo của chồng. Đó là một khuôn mặt lạnh băng, còn chút sức sống. Nghiêm phu nhân đau đớn như đứt từng khúc ruột, ôm lấy t.h.i t.h.ể chồng gào : "Chàng dậy , còn chuyện với . Hôm qua lúc bảo ăn cháo kê nấu, nấu xong đợi về, thể thất hứa như ..."
Nước mắt của vợ thấm đẫm vạt áo quan màu xanh của Nghiêm Tư trực.
Mọi trong sân cũng cầm nước mắt.
...
Đến chập tối, buổi pháp sự long trọng cuối cùng cũng sắp kết thúc. Khi đang bàn bạc chuyện hậu sự cho Nghiêm Tư trực, Thành Vương : "Nghiêm Tư trực là đồng liêu của Hữu nhi, là tiền bối mà nó luôn kính trọng. Nay Nghiêm Tư trực , phủ Thành Vương chúng trách nhiệm chăm sóc gia quyến của ..."
lúc , bên ngoài đến báo tin Thánh nhân triệu tập Thành Vương cung gấp.
Người đến truyền chỉ cung nhân mà là một tướng lĩnh của đội Thiên Ngưu Vệ.
Đằng Ngọc Ý lập tức cảm thấy bất an. Thiên Ngưu Vệ xưa nay chỉ nhiệm vụ bảo vệ Thánh nhân, nay đích đến truyền tin, chẳng lẽ trong kinh sắp biến?
Điều thật khó tin.
Cha và Lận Thừa Hữu tuy ban sư hồi triều, nhưng thất bại của Bành Chấn là chuyện ván đóng thuyền. Nhờ triều đình chiếm tiên cơ, trận chiến chỉ kéo dài vài tháng là kết thúc thắng lợi. Hiện tại xung quanh kinh thành nếu tàn quân Thần Sách thì cũng là quân Sóc Phương vốn trung thành với hoàng thất. Lúc mà phát động cung biến thì đảm bảo thành công?
Phải , gần đây Trình bá cũng thường với nàng rằng kinh thành thể xảy biến cố. Trình bá là tai mắt cha để Trường An, tin tức luôn nhanh nhạy hơn thường. Ông lo lắng như , chắc hẳn ngóng phong thanh gì đó.
Và từ mấy vụ án , thế lực của kẻ chủ mưu lưng Hạo Nguyệt Tán Nhân trong kinh thành hề nhỏ. Trình bá đến cuối cùng cũng bảo kẻ đó khó khả năng thành sự... trừ khi kẻ đó thể một mẻ quét sạch hoàng thất và khống chế Bắc Nha cấm quân.
điều chẳng là viển vông ?
Chưa đến Thánh nhân và Thành Vương đang độ sung sức, ngay cả Thái t.ử cũng thể độc đương một phía.
Nhị hoàng t.ử đang rèn luyện ở quân Sóc Phương, chỉ cần tin kinh thành biến, nửa tháng là thể về đến nơi.
Lận Thừa Hữu cũng đang đường ban sư hồi triều.
Trong tình cảnh , đảm bảo thành sự ?
với tâm cơ thâm sâu của kẻ đó, cho phép thất bại trong gang tấc...
Đằng Ngọc Ý trầm ngâm. Nếu đổi là nàng mưu phản, nàng sẽ thế nào?
Chợt nhớ , gần trăm năm trong cung cấm từng xảy một cuộc cung biến chấn động. Vị Thái t.ử bù nọ âm thầm nuôi dưỡng một lượng lớn mưu sĩ và dũng sĩ. Một đêm nọ, Thái t.ử bất ngờ xuất binh khống chế cấm quân, cung điện và các đại thần Nam Nha, từ đó đoạt đại quyền từ tay độc đoán.*
*Chú thích: Đường Duệ Tông Lý Đán.
Đợi đến khi các triều thần bàng hoàng nhận trời đổi thì chuyện sắp xếp.
Chẳng lẽ kẻ đó cũng ý định ?
Trên triều thiếu trung thần lương tướng, nhưng khi lưỡi d.a.o sắc bén kề cổ, e rằng phần lớn cũng chẳng dám hó hé nửa lời.
Một khi Bắc cấm quân và Nam Nha đều trong tay kẻ đó, đồng nghĩa với việc cả thành Trường An khống chế chặt chẽ.
Kiểm soát Tam tỉnh và cấm quân, kẻ đó thể ép các vị Tể tướng chiếu thư ngay trong đêm. Thánh nhân vốn bệnh trong , kẻ đó chỉ cần tuyên bố Thánh nhân băng hà, đổ tội mưu hại Thánh nhân lên đầu Thành Vương Lận Hiệu, là thể danh chính ngôn thuận tiếp quản ngọc tỷ.
Quân Sóc Phương và quân Thần Sách là quân đội trực thuộc trung ương, xưa nay chỉ lệnh Thánh nhân. Thánh chỉ ban xuống, hai quân tự nhiên sẽ còn theo sự chỉ huy của Lận Thừa Hữu và Nhị hoàng t.ử nữa.
Tiếp theo, dù là phái ám sát Nhị hoàng t.ử và Lận Thừa Hữu đường, giăng bẫy ở Trường An chờ họ chui đầu rọ, cả hai đều khó thoát.
Hoặc giam lỏng hoặc g.i.ế.c c.h.ế.t, kết cục đều định sẵn. Tiện thể gán cho Lận Thừa Hữu và Nhị hoàng t.ử cái danh "loạn thần tặc tử", kẻ đó còn tiếng thơm là dẹp loạn mưu phản.
Cho dù Nhị hoàng t.ử và Lận Thừa Hữu may mắn thoát c.h.ế.t, trong tay một binh một , đoạt quyền hành?
Nói cách khác, thành sự, chỉ cần một chữ: G.i.ế.c.
Chỉ cần đủ tàn nhẫn, ngai vàng sẽ trong tầm tay.
Tham vọng và d.ụ.c vọng của con là vô đáy, ngai vàng hấp dẫn bao. Vị chủ mưu giao du với tà thuật của Hạo Nguyệt Tán Nhân và Vô Cực Môn bao nhiêu năm nay, tâm tính e rằng sớm lệch lạc.
Còn nhớ ở lầu Thải Phượng, Lận Thừa Hữu vì gọi hồn vợ chồng họ Điền mà thi triển tà thuật một . Chỉ một thôi mà tâm trí dấu hiệu mê hoặc. May mà năm vị đạo sĩ và Tuyệt Thánh, Khí Trí liều mạng ngăn cản, Lận Thừa Hữu mới lún sâu.
Ý chí của Lận Thừa Hữu hơn thường nhiều, ngay cả còn như ... đủ thấy cái gọi là tà thuật "Hồn Kinh" hủy hoại tâm tính con đến mức nào.
điều kiện tiên quyết của tất cả những việc là kẻ đó đ.á.n.h lén thành công Thánh nhân và Thành Vương.
Nghĩ đến đây Đằng Ngọc Ý bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Chuyện tuyệt đối thể xảy .
Khoan , dư độc trong Thánh nhân sắp phát tác ?
Lần cha với nàng, trong Thánh nhân và Thành Vương mỗi đều một mảnh Tỏa Linh Bài của Nữ Túc. Khi Thánh nhân phát bệnh, chỉ một Thành Vương phép hộ trận. Lúc nếu xông trận pháp, thể đ.á.n.h lén thành công cả hai . Vì thế chuyện năm xưa tuy lộ phong thanh, nhưng ít cụ thể ngày nào Thánh nhân phát bệnh, càng ai hộ trận ở .
Nếu Thành Vương xảy sơ suất khi hộ trận cho Thánh nhân... đối với kẻ đang âm mưu loạn, đây chẳng khác nào một mũi tên trúng hai đích.
Đằng Ngọc Ý nghĩ đến đây mà lạnh toát sống lưng. khi sang vợ chồng Thành Vương và Thanh Hư Tử, nỗi lo lắng trong lòng nàng tan biến.
Các bậc trưởng bối bình tĩnh và tự tin như , chứng tỏ thời điểm Thánh nhân phát bệnh vẫn còn xa. Lận Thừa Hữu điều tra vụ án lâu như thế, khi rời kinh chắc chắn dặn dò Bá phụ và cha đề phòng cẩn mật.
Mảnh giấy Nghiêm Tư trực để Thành Vương cất giữ cẩn thận. Nhìn thái độ của vợ chồng Thành Vương, dường như họ cũng sớm sinh nghi. Nghĩ kiếp , Lận Thừa Hữu để dụ kẻ đó mặt, chẳng giả vờ trúng tên độc ở phủ Phu Phường .
Vợ chồng Thành Vương và Thánh nhân nhiều hơn, nghĩ sâu xa hơn nàng nhiều.
Bên , vợ chồng Thành Vương dường như đoán Thánh nhân sẽ cho đến tìm. Họ thượng phòng bàn bạc với Thanh Hư T.ử một lúc trở .
Thành Vương sắc mặt trầm như nước, theo vị tướng lĩnh Thiên Ngưu Vệ rời . Vương phi tự nguyện ở trong quán, chỉ là giữa đôi lông mày thoáng hiện nét lo âu.
Đợi đến khi hộ vệ phủ Thành Vương đưa t.h.i t.h.ể Nghiêm Tư trực và Nghiêm phu nhân rời khỏi quán, khí trong quán bỗng chốc trầm lắng hẳn. Trong lòng vẫn nặng trĩu. Thanh Hư T.ử vẫy tay gọi nhóm Đằng Ngọc Ý sân.
Sau khi xuống, Thanh Hư T.ử chỉ Đằng Ngọc Ý, với năm vị đạo sĩ và Tuyệt Thánh, Khí Trí: "Các vị và đều thấy , ấn đường Đằng nương t.ử đen kịt."
Đằng Ngọc Ý giật .
"Chuyện kỳ lạ. Đằng nương t.ử tuy mang Thác Câu Chú , nhưng nửa năm nay con bé trừ yêu diệt ma ít. Dù thể hóa giải oán khí, thời hạn ứng kiếp cũng thể nào đến sớm như . Nghĩ nghĩ , thể liên quan đến bản lời nguyền oán khí . Oan khiên Đằng nương t.ử tiêu, phàm là hành động cầu phúc tiêu tai cho bản đều sẽ phản phệ."
"Phản phệ?"
Thanh Hư T.ử gật gù: "Con và Hữu nhi c.h.é.m g.i.ế.c tà vật tầm thường, mà là đại ma vật thể khuấy đảo càn khôn. Công đức con tích từ đó nhỏ, thậm chí thể một đòn phá giải lời nguyền. Thác Câu Chú tầm thường, hạ chú tuyệt đối chỉ một. Cảm nhận oán khí sắp tiêu tan, bọn chúng phát oán khí ngút trời chứ? Oán khí cuộn trào trong trời đất, dẫn dụ những oan khiên khác đến. Tích tiểu thành đại, tích vũ trầm châu*, ngưng tụ một chỗ đủ để đổi thiên . Vì thế gần đây thành Trường An liên tục xuất hiện dị tượng: Xích Quách hiện thế , còn thường xuyên xuất hiện Thất Dục Thiên. Hai thứ khác với yêu ma quỷ quái đây, hồn phách, hình thành từ sự tích tụ của đại sát khí. Từ những dị tượng thể thấy, chính vì con tích lượng lớn công đức, ngược khiến kiếp nạn trong mệnh con đến sớm hơn. Cái gọi là 'cái tiêu thì cái trưởng'. Muốn phá giải lời nguyền , tuyệt đối dễ dàng như chúng tưởng."
*nhiều lông vũ cũng chìm thuyền.
Đằng Ngọc Ý lo lắng nghĩ, thảo nào đêm đó Xích Quách lao thẳng về phía nàng. Hóa chỉ vì nàng là mượn mạng, mà hóa chính bản nàng là nguồn gốc của luồng sát khí trong trời đất .
Nàng rùng kinh hãi. Nói như , cha nàng liệu gặp nguy hiểm ?
Lúc Thành Vương phi cũng tới. Bà một bộ trang phục gọn gàng, trâm cài đầu cũng tháo hết, cổ trắng ngần đeo chuông Phệ Hồn, như thể sẵn sàng thu phục yêu quái bất cứ lúc nào.
Nhìn thấy vẻ bất an của Đằng Ngọc Ý, Thành Vương phi xuống vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: "Sư phụ sai. A Ngọc đừng sợ, con , thường 'hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai'. Kiếp nạn tuy đến sớm, nhưng cũng chứng tỏ con đến bước quan trọng nhất để phá giải lời nguyền. Chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn , sẽ hóa giải oán khí con và Đằng tướng quân."
Lời của Thành Vương phi luôn ẩn chứa một sức mạnh ấm áp, thường khiến Đằng Ngọc Ý nhớ đến . Trong lòng nàng ấm áp lạ thường, định tiếp lời thì chuông Huyền Âm cổ tay bỗng reo vang. Hóa trời tối đen như mực từ lúc nào . Tuyệt Thánh và Khí Trí leo lên tường ngoài, thấy bên ngoài đạo quán du hồn vất vưởng nhiều vô kể.
Thanh Hư T.ử ngoài tường, với Đằng Ngọc Ý với vẻ thấu hiểu: "Con vốn là mang kiếp nạn, vì hành động tiêu tai cho bản gần đây mà dẫn dụ sát khí đất trời tụ . Chỉ riêng một con cũng đủ sức thu hút bộ oan hồn từ bốn phương tám hướng về đây."
Ông ngẫm nghĩ một lát tiếp: "Đợt du hồn đầu tiên xuất hiện cách đây ba ngày. Bần đạo cứ tưởng lén phá hoại lưới Ngự Tà bên ngoài tường thành, nhưng khi Thấm Dao và Lận Hiệu kiểm tra kỹ lưỡng, hề phát hiện chỗ hổng nào... Nếu lỗ hổng, những oan hồn từ chui ? Tối qua Lận Hiệu nhắc nhở , lỗ hổng đó thể ngay trong thành. Oan hồn dã quỷ phiêu dạt mặt đất tất nhiên thể xuyên qua lưới Ngự Tà ngoài thành, nhưng nếu ngay trong thành lối của cõi Âm Minh thì quỷ mị tuôn sẽ chẳng gặp trở ngại nào."
Kiến Thiên vỗ tay cái bốp: "Thì là thế! Có khi cái lỗ hổng xuất hiện từ đời tám hoánh nào , chỉ là đám tàn dư Vô Cực Môn lén lút phong ấn thôi. Thảo nào chúng đào ba thước đất ngoài thành cũng tìm thấy bóng dáng Xích Quách, hóa chúng nó đều nấp lòng đất."
Đằng Ngọc Ý rùng . Lần Lận Thừa Hữu bảo nàng, Xích Quách xuất hiện thì thôi, xuất hiện là cả ổ. Nhớ khuôn mặt già nua quái dị của con quái vật đó, chỉ một con Xích Quách với nàng đủ khiến nàng lạnh gáy, nếu cả bầy Xích Quách cùng lúc chui lên từ lòng đất...
Thành Vương phi : "Ta và Vương gia định dẫn lục soát thành trong đêm, ngờ gặp chuyện của Nghiêm Tư trực. Thuộc hạ của Vương gia tiếp tục tìm kiếm trong thành suốt đêm nhưng thu hoạch gì. Tuy nhiên chuyện cũng lạ, nếu thực sự dị nhân giở trò ở lối , trừ khi là đạo pháp cực cao thâm mới nhận . Bảy ngày là ngày Âm, chậm nhất tìm lối của cõi Âm Minh lúc đó."
"Không chỉ ." Thanh Hư T.ử : “Còn sớm tiêu giải oán khí Đằng nương tử. Lời nguyền giải, đám cô hồn dã quỷ sẽ . Nếu cứ để mặc chúng tụ tập đông đảo trong thành Trường An, bần đạo sợ sẽ dẫn dụ ác quỷ địa ngục thực sự đến tàn sát cả thành."
Đằng Ngọc Ý sang Thành Vương phi, thấy bà cũng cau mày sâu, rõ ràng hai thầy trò họ còn nỗi lo khác.
Chẳng lẽ sợ... sẽ ảnh hưởng đến Thánh nhân? biểu cảm của hai vị trưởng bối, dường như cũng chắc chắn lắm.
Năm vị đạo sĩ hào sảng giải thích cho Đằng Ngọc Ý: "Đám oan hồn từng điều ác, chúng thể dùng vũ lực xua đuổi. Nếu pháp sự siêu độ cho chúng, mỗi con một nỗi oan khuất khác , thể siêu độ tập thể . Nếu từng trận một, với lượng oan hồn ít nhất cũng mất cả năm rưỡi mới xong. Chúng tổn hại tu vi, chúng tiếp tục lởn vởn trong thành, cách nhất hiện nay là trực tiếp giúp cô hóa giải lời nguyền."
Đến đây Đằng Ngọc Ý hiểu . Nàng là mang kiếp nạn thu hút sát khí, khi phong ấn lối của cõi Âm Minh, nàng buộc luôn túc trực ở gần đó.
Nếu tà ma sẽ men theo hướng sát khí liên tục tuôn ngoài. Nàng ở , chúng sẽ tràn về đó. Không chỉ hại bách tính dọc đường, mà oán khí và sát khí trong thành giao hòa nhiều, sớm muộn gì cũng gây đại họa.
Thảo nào Tịnh Trần sư thái Trường An sắp kiếp nạn lớn. Chắc hẳn Vô Cực Môn bí pháp riêng để thấu sát khí trong trời đất, sớm nghi ngờ trong thành mang thiên sát trong mệnh cách.
"Sư tôn, thể dùng la bàn tìm cửa cõi Âm Minh trong thành ?" Tuyệt Thánh và Khí Trí lo lắng hỏi.
Thanh Hư T.ử xua tay: "Cái cửa hang những vô hình vô sắc mà còn biến hóa khôn lường. Lúc nhỏ chỉ bằng lỗ kim, dù dốc lực tìm kiếm khắp thành, ít nhất cũng mất bốn năm ngày."
"Kêu gọi đạo hữu các quán giúp đỡ thì ?"
Thành Vương phi lắc đầu: "... Vô Cực Môn tác oai tác quái trong bóng tối nhiều năm, trong các đạo quán ở Trường An chắc chắn trộn ít kẻ dã tâm. Tĩnh Trần của đạo quán Ngọc Chân là một ví dụ sống sờ sờ. Để các quán chia tìm kiếm cũng , chỉ sợ kẻ cố tình nhân cơ hội nhiễu loạn tai mắt."
"Vừa nãy Thấm Dao gợi ý cho một cách." Thanh Hư T.ử : “Đằng nương t.ử mang oán khí , mắc kẹt trong vòng luân hồi lạ. Lạ ở chỗ Lý Tam nương rõ ràng mang lời nguyền, cũng sống một kiếp? Lần bần đạo thấy lạ, bèn cùng Hữu nhi tra hỏi Lý Tam nương. Lý Tam nương chịu nổi, đành thú nhận năm xưa từng trộm đồ của con. Mà đồ vật bình thường, đó là chiếc đèn lồng con để cầu phúc cho con. Chiếc đèn lồng đó hình hoa sen bằng vàng và ngọc, vốn định gửi đến chùa Bảo Liên cầu phúc cho con..."
Đằng Ngọc Ý sửng sốt, thầm mắng một câu trong lòng.
"Hôm đó Lý Tam nương tình cờ từ Đằng phủ, thấy mấy chiếc đèn lồng tinh xảo quá nên nhân lúc hạ nhân trong phủ để ý trộm một chiếc. Cô cầu phúc ở chùa Bảo Liên linh nghiệm lắm, trong lòng ghen tị con chịu chi tiền mời cao tăng cầu phúc cho con như . Cô cũng hưởng chút phúc duyên, bèn lén đổi bát tự sinh thần đó thành của . Chơi chán cả buổi chiều, cô dối là nhặt cửa Đằng phủ, đem đèn lồng đến chùa Bảo Liên. Nào ngờ mang oán khí tùy tiện cầu phúc, đèn thắp lên sẽ rước lấy vô vàn oán khí. Lý Tam nương thắp ngọn đèn cầu phúc , nửa năm oan khiên quấn . Vì thế kiếp khi con c.h.ế.t lâu, cô cũng mắc bệnh dịch mà c.h.ế.t. oán khí đó nhắm cô , nên cô cơ hội trùng sinh. Đáng tiếc bần đạo và Hữu nhi hỏi kỹ cô rốt cuộc tỉnh ở . Theo lý mà , Lý Tam nương là tiểu quỷ liên lụy bởi trận oán khí , địa điểm trùng sinh hẳn cũng ở gần lối của cõi Âm Minh..."
Thành Vương phi suy nghĩ : "Nghe Lý Tam nương chỉ lớn hơn A Ngọc một tuổi, con búp bê đó giả từ mười năm . Ta đoán năm lúc cô trùng sinh chắc đến sáu tuổi. Đã qua bao nhiêu năm , dù giờ cô ở Trường An cũng chắc nhớ rõ..."
Vậy là hết cách . Năm vị đạo sĩ thất vọng thở dài. Tuyệt Thánh, Khí Trí hoảng hốt: "Oan hồn ngoài tường ngày càng nhiều, e là Xích Quách cũng sắp tìm tới. Lỡ Thanh Vân Quán vô tà ma vây kín, chúng ngoài tìm kiếm cũng khó."
Thành Vương phi quả quyết dậy: "Thế , sẽ dẫn tìm ngay trong đêm. Cùng lắm thì tìm từng phường, từng ngóc ngách một, còn hơn là chờ c.h.ế.t ở đây."
Đằng Ngọc Ý bỗng : "Có lẽ một thể giúp chúng nhớ . Một bạn học cùng thư viện với con, cháu gái của Đặng Thị trung. Đặng nương t.ử chỉ một từng gặp Lý Hoài Cố hồi nhỏ, nhưng Lý Hoài Cố những năm đầu chỉ đến Trường An một hai . Chắc hẳn năm xưa xảy chuyện gì đó khác thường..."
Mắt sáng lên. Thành Vương phi vui mừng lệnh cho đám hộ vệ: "Việc thể chậm trễ. Giờ cũng còn sớm, cầm thiệp của mời Đặng nương tử."
Vì là Thành Vương phi đích hạ thiệp mời, chẳng bao lâu nhà họ Đặng rầm rộ hộ tống Đặng Duy Lễ tới.
Nghe Đằng Ngọc Ý kể , Đặng Duy Lễ ngẩn hồi lâu.
Nàng cứ tưởng Đằng Ngọc Ý vẫn còn giận chuyện Lý Tam nương mặt dày mạo danh , định trêu chọc Đằng Ngọc Ý vài câu. Chợt nhớ mời là Thành Vương phi, nàng vội vàng thành thật trả lời: "Bẩm Vương phi, vãn bối hồi nhỏ đúng là từng gặp Lý Hoài Cố một . Đó là năm Long Nguyên thứ tám, vãn bối cùng trưởng bối trong nhà đến dự tiệc ở phủ Lâm An Hầu. Hậu viện phủ Hầu gia cái giếng, Lý Hoài Cố mải chơi lỡ ngã xuống giếng. May mà trong giếng cái thùng gỗ đỡ cô . Lúc đó cô ngay cạnh giếng, sợ c.h.ế.t khiếp. vãn bối còn nhớ, Lý Hoài Cố cứu lên việc đầu tiên là , mà là hỏi cô : 'Bây giờ là năm Long Nguyên thứ mấy?'. Vãn bối và các tỷ đều thấy cô lạ lắm. Lý Tam nương là năm Long Nguyên thứ tám, bất chấp quần áo ướt sũng bèn chạy tót hoa viên. Vãn bối tò mò xem cô nương định gì bèn rủ các tỷ theo. Lý Tam nương nhanh ủ rũ , còn cô đ.á.n.h cho một trận."
Nói đến đây, Đặng Duy Lễ sang Đằng Ngọc Ý: "Ai cũng bảo trí nhớ , thực cũng chuyện gì cũng nhớ . ấn tượng sâu sắc với chuyện là vì biểu hiện của Lý Tam nương lúc đó quá bất thường. Lần Lý Hoài Cố dối Thành Vương Thế t.ử là ân nhân cứu mạng, tớ còn thấy lạ. Vì nhớ hôm đó cô hề ôm búp bê trong lòng, nhưng con búp bê trong phòng Lý Hoài Cố quả thực dùng nhiều năm . Ta cứ tưởng nhớ nhầm, kết quả lâu tin cô mạo nhận..."
...
Mọi vội vã đến phủ Lâm An Hầu. Một đêm trôi qua, oan hồn đường nhiều thêm ít. như Thanh Hư T.ử , chỉ cô hồn vô chủ, mà còn lẫn lộn một đám ác quỷ như ma trành, ngũ thường quỷ.
Những con ác quỷ gào thét lao tới, một cú đớp nuốt chửng cả chục du hồn. Năm vị đạo sĩ vung trường kiếm trong tay, kiếm quang sáng loáng như cầu vồng, c.h.é.m thẳng ác quỷ, gần như một kiếm một mạng.
Đằng Ngọc Ý để ý kỹ, kiếm quang của năm vị đạo sĩ quả nhiên luôn tránh chạm những du hồn dã quỷ .
Thành Vương phi và Tuyệt Thánh, Khí Trí khi thi triển pháp thuật cũng như .
Ngoài , đường thỉnh thoảng còn thấy bóng dáng Kim Ngô Vệ. Xét về lượng, đông hơn hẳn tuần đêm ngày thường. Xem để đề phòng Trường An biến, Thánh nhân và Thành Vương sớm sự chuẩn .
Cứ thế thu phục ác quỷ, chẳng mấy chốc đến ngõ Vinh Phú nơi phủ Lâm An Hầu tọa lạc. Đến cửa Hầu phủ, thấy cửa lớn mở toang. Rõ ràng quá nửa đêm, nhưng quản gia và hầu kẻ ở hốt hoảng chạy ngoài.
Mọi đều lấy kinh ngạc. Từ khi lão Hầu gia qua đời năm năm , danh tiếng phủ Lâm An Hầu kém xa . dù sa sút đến , hạ nhân trong phủ cũng đến mức vô phép tắc thế .
Quản gia thấy Đạo trưởng Thanh Hư T.ử như thấy cứu tinh, quát đám hạ nhân đợi ở cửa, mặt trắng bệch chạy gần: "Để Vương phi và đạo trưởng chê . Trong phủ chuyện lạ, bọn tiểu nhân thực sự dám ở bên trong nữa, đang bàn tìm Hầu gia."
"Hầu gia trong phủ ?"
"Nửa tháng lão phu nhân bên thông gia lễ mừng thọ, Tiểu Hầu gia đưa phu nhân và các lang quân nương t.ử Lạc Dương , là ở chơi thêm vài ngày nên đến giờ về. Hiện giờ trong phủ chỉ bọn hạ nhân chúng . Từ mấy ngày trong phủ thấy là lạ, tiểu nhân mời Nhược Khuyết đạo trưởng ở đạo quán Chí Thiện gần đây đến xem. Nhược Khuyết đạo trưởng ở cửa ngó nghiêng một hồi, khăng khăng bảo thấy chút tà khí nào. Ba hôm bỗng nhiên ít trong phủ gặp ma. Bọn tiểu nhân sợ quá, tìm Nhược Khuyết đạo trưởng, bắt gặp đạo trưởng đang cùng t.ử gói ghém hành lý chuẩn rời Trường An. Đạo trưởng bảo thiên tượng dị thường, đám du hồn dã quỷ chỉ trong phủ chúng mà đầy cả đường, ông định lánh nạn vài ngày, cho chúng mấy lá bùa bảo tự cầu phúc. Đêm nay bọn tiểu nhân ở trong phủ thấy lạnh thấu xương, sợ tà ma ám nên quyết định ngoài lánh tạm."
Năm vị đạo sĩ xong nghiến răng ken két: "Cái lão Nhược Khuyết còn đáng tin hơn cả chúng ."
Thanh Hư T.ử và Thành Vương phi ngước bầu trời phía Hầu phủ. Cũng khó trách Nhược Khuyết đạo trưởng vấn đề, nơi rõ ràng giở trò, đến một chút tà khí cũng .
"Quý phủ tổng cộng mấy cái giếng?" Thành Vương phi hỏi.
Dưới sự chỉ dẫn của quản gia, đoàn nhanh chóng tìm thấy cái giếng năm xưa. Cái giếng sâu trong một con đường nhỏ trong hoa viên, xung quanh hoa cỏ um tùm. Miệng giếng đậy nắp đá, xem bỏ hoang từ lâu.
Vừa bước chân hoa viên, Đằng Ngọc Ý cảm thấy từng trận gió âm u ập tới. Trước đó Tuyệt Thánh, Khí Trí giúp nàng mở thiên nhãn, dọc đường thể thấy trong hoa viên đầy rẫy những bóng ma quỷ quái dị dạng. Đi ngược chiều gió âm đó, cái lạnh như thấm tận xương tủy.
Nàng mang theo kiếm Tiểu Nhai mà còn thế , huống chi là khác. Quay đầu quản gia Hầu phủ, quả nhiên môi tím tái vì lạnh.
Thấy tìm giếng, Thành Vương phi vội bảo Tuyệt Thánh, Khí Trí đưa quản gia ngoài.
Thanh Hư T.ử quanh giếng một vòng.
"Mở nắp giếng ."
Mọi hợp sức tiến lên. Nắp giếng di chuyển, tiếng rít chói tai từ đáy giếng phun trào. Âm sát khí nồng nặc như thác nước cuồn cuộn, trong nháy mắt vọt thẳng lên trời.
Nhóm năm vị đạo sĩ thất kinh biến sắc: "Nguy . Chỉ Xích Quách và tiểu quỷ thì âm khí thể nặng thế . Chẳng lẽ dẫn dụ Phi Thiên Dạ Xoa (Dạ Xoa bay) từ cõi âm lên ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-124.html.]
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Miệng giếng khói đen lượn lờ, bên sâu thấy đáy. Xuyên qua màn sương dày đặc, lờ mờ thấy bên là biển đen mênh m.ô.n.g bát ngát. Sóng biển cuộn trào tiếng động, mặt nước trôi nổi đầy những xác c.h.ế.t trắng bệch. Mặt biển âm u rộng lớn vô tận chỉ một cái khiến chóng mặt hoa mắt.
Ngay cả năm vị đạo sĩ cũng kìm rùng . Cảnh tượng âm u tàn khốc đến từ địa ngục âm ty còn đáng sợ hơn nhiều so với việc đối mặt với những ma vật như Nại Trọng Thi Tà.
Đằng Ngọc Ý từng về Phi Thiên Dạ Xoa. Lần lánh nạn ở chùa Đại Ẩn, nàng từng miêu tả về loài vật trong điển cố Phật kinh. Đây cũng là ác quỷ nổi tiếng trong cõi Atula, nhưng khác với Nại Trọng, loài luôn một đực một cái, lúc nào cũng thích đôi cặp.
Tương truyền loài Dạ Xoa "hình dáng như dơi, hai cánh như cái chiếu", khi bay lượn nhanh như gió, móng vuốt sắc nhọn xòe thể xé nát cả đá cứng. Người pháp thuật cao cường đến mấy cũng khó đỡ nổi một đòn của chúng.
Thành Vương phi mặt lạnh như băng: "Trước Thi Tà và Nại Trọng, giờ dẫn thêm một đôi Phi Thiên Dạ Xoa cũng chẳng lạ. Xem trận thế bọn chúng trốn . Khoan Nô, ngươi mau đến chùa Đại Ẩn báo cho phương trượng Duyên Giác, xin phương trượng trong đêm tập hợp tăng đạo khắp thành hợp lực hàng ma. Ta và năm vị thượng nhân ở đây hỗ trợ sư phụ phép. Tuyệt Thánh, Khí Trí, A Ngọc, ba đứa tu vi đủ, ở ngoài trận hộ pháp cùng Thường thống lĩnh và ."
"Vâng."
Trước khi khởi động trận pháp cần chuẩn một thứ. Tình thế càng nguy cấp, Thành Vương phi càng trầm kiên nghị.
Bà sai Tuyệt Thánh, Khí Trí hộ tống đám hạ nhân phủ Lâm An Hầu đến Thanh Vân Quán, đồng thời sai Thường thống lĩnh cung bẩm báo sự việc ngay trong đêm. Chẳng bao lâu , quả nhiên một lượng lớn Kim Ngô Vệ và cấm vệ quân bao vây chặt chẽ phủ Lâm An Hầu.
Khi trời sáng, Thành Vương cũng từ trong cung chạy tới.
Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm. Cấm vệ quân huấn luyện bài bản, do Thành Vương đích chỉ huy. Với sự trầm và sáng suốt của Thành Vương, cần lo lắng xảy sơ suất khi phép.
Miệng giếng trong nháy mắt dán đầy bùa chú, nhưng sát ma vẫn liên tục tuôn . Không lâu , đạo trưởng của mấy đạo quán lớn ở Trường An như Ngọc Hư quán cũng tin chạy tới Hầu phủ.
Đi cùng họ còn Viên Huệ và Viên Thanh, t.ử của phương trượng Duyên Giác.
Chắc là lo ngại chuyện Tịnh Trần sư thái, phương trượng sợ trong đám đạo nhân trộn kẻ gian tà, bản bận tìm kiếm Phi Thiên Dạ Xoa dứt , nên phái mấy t.ử tinh đến giúp Thanh Hư T.ử hộ trận.
Thanh Hư T.ử tuy lời cảm ơn, nhưng kìm liếc hai vị đại hòa thượng mấy .
Sau một hồi sắp xếp khẩn trương, trong ngoài phủ Lâm An Hầu sẵn sàng nghênh chiến.
Tòa phủ to lớn, trong ba lớp ngoài ba lớp, thoáng chốc chật kín của các phe.
Thanh Hư T.ử xếp bằng giữa , trầm giọng : "Cánh cửa địa ngục mở , con dân Trường An khó tránh kiếp nạn. Cánh cửa mở quá ba ngày, đóng chuyện một sớm một chiều. Dù bần đạo dùng Ngũ Tướng Quy Hồn trận trấn áp, ít nhất cũng mất bảy ngày bảy đêm mới phong ấn miệng hang. Ngoài các vị cũng thấy , nơi ngoài ác quỷ còn lượng lớn du hồn vô tội. Nếu dùng pháp thuật trấn áp đồng loạt sẽ trái với thiên đạo. Vì khi chúng thi pháp, xin các đạo hữu của Ngọc Hư quán, Lăng Vân quán giúp tụng chú siêu độ. Như thể tiễn đưa những oan hồn dã quỷ gần đó, ngăn chúng ác quỷ xung quanh nuốt chửng."
Các đạo sĩ đồng thanh đáp lớn: "Xin tuân theo."
Thanh Hư T.ử với Viên Huệ và Viên Thanh: "Phiền hai vị pháp sư giúp lược trận."
"Dạ."
Thanh Hư T.ử Đằng Ngọc Ý: "Đằng nương t.ử là ứng kiếp, con đến , tà ma sẽ theo đến đó. Khi chúng phép, xin Đằng nương t.ử nhất định canh giữ bên ngoài trận."
Đằng Ngọc Ý nghiêm túc đáp: "Vâng."
Thanh Hư T.ử chuyển ánh mắt sang Thành Vương đang ngoài trận.
Thành Vương ôm kiếm trong đình, dáng như ngọc như tùng. Cách đó xa mặt ông là Thành Vương phi đang bận rộn kiểm tra trận pháp.
Thanh kiếm Xích Tiêu trong lòng Thành Vương dường như cảm nhận tà khí xung quanh, liên tục phát tiếng ong ong cảnh báo. Tuy khỏi vỏ, nhưng kiếm quang như những con sóng lan tỏa từng vòng chấn động âm khí xung quanh.
Thành Vương vốn đang chăm chú bóng dáng vợ, cảm nhận ánh mắt của Thanh Hư Tử, bèn đầu gật nhẹ với ông, ánh mắt dịu dàng.
Nỗi lo âu trong mắt ông lão tan biến.
Sắp xếp xong việc, Thanh Hư T.ử vung tay ném một vật giống cái túi vải lên trung, đồng thời phất trần một cái, sang sảng hô lớn: "Sát ma hoành hành, chúng sinh gặp nạn. Đệ t.ử Thanh Hư Tử, yết kiến Thượng Quân. Lúc sinh t.ử tồn vong, đạo thần bất nại hà, t.ử nguyện xả chế ngự bách tà bách quỷ, tự minh chân đạo vĩnh trường tồn. Cung thỉnh Ngũ Hoàng Lão Quân dùng ánh sáng Thái Hư cứu nguy giải khốn, che chở đất trời, quang minh tứ hải."
Những lời vang như chuông lớn, chấn động bốn biển. Thanh Hư T.ử cao giọng: "Cao bôn nhật nguyệt ngô thượng đạo, cấp cấp như luật lệnh, khởi..."
Ban đầu chỉ là cỏ cây trong vườn xào xạc lay động, ngay đó tiếng gió đột ngột dâng cao, như hùng binh hội sư gióng trống khua chiêng, xua ngàn cờ, khiển trăm binh, từ bốn phương tám hướng tụ hội về.
Cùng lúc đó, cái túi rách nát giữa trung bỗng lóe lên linh quang, như một vầng trăng tròn lơ lửng vững vàng ngay miệng giếng. Từ miệng túi rọi xuống một cột sáng u minh thẳng tắp, liên tục đối chọi với âm sát khí đáy giếng.
Luồng gió âm hàn cực độ rít gào nơi miệng giếng như một tấm chăn bông dày vô hình đè xuống, lập tức suy yếu .
Trong lòng Đằng Ngọc Ý xúc động mạnh mẽ. Trong tiếng tụng chú của cả trăm đạo sĩ, Ngũ Tướng Quy Hồn trận lừng danh thiên hạ chính thức khởi động.
Trận pháp lớn bày , kéo dài suốt bảy ngày.
Dưới sự bảo vệ của nhóm Thanh Hư Tử, linh khí trận pháp luôn dồi dào suy chuyển. Âm khí nơi miệng giếng lúc yếu lúc mạnh, tuy mãi dấu hiệu đóng nhưng ít nhất cũng còn tà vật ùn ùn kéo nữa.
Để tránh xảy sai sót, khi miệng hang chính thức đóng , trong trận chỉ thể tranh thủ nghỉ ngơi đôi chút giờ Ngọ dương khí thịnh nhất. Cũng chỉ lúc họ mới thể dừng ăn chút gì đó, hoặc dậy quanh đó.
Mỗi khi đến giờ , Đằng Ngọc Ý cùng Tuyệt Thánh và Khí Trí bưng canh cháo nóng hổi đến cho từng trong trận.
Thánh nhân và Hoàng hậu tuy ở trong cung nhưng cực kỳ quan tâm đến việc hàng ma trong thành. Ngoài việc chỉ dụ trong đêm kêu gọi các đạo trưởng từ Lạc Dương và các nơi khác đến giúp trừ yêu, Hoàng hậu còn đích cùng Thượng Thực cục nấu nướng cho mỗi ngày. Biết việc hộ trận tiêu hao nguyên thần lớn, bữa nào cũng thiếu những món bổ dưỡng ích khí.
Đến trưa ngày thứ bảy, Đạo trưởng Thanh Hư T.ử vẫn vững như núi, nhưng sắc mặt khá khó coi. Tuyệt Thánh và Khí Trí đích bón cho Sư tôn ăn, Thanh Hư T.ử chỉ ăn hai miếng xua tay bảo dọn .
Đằng Ngọc Ý lo lắng thôi. Đại trận thế yêu cầu nội lực của chủ trận cực cao. Đạo trưởng tuổi cao, mấy ngày nay e là khó mà trụ vững.
Thành Vương và Vương phi cũng lộ vẻ lo âu. Thành Vương phi dậy đến bên Đạo trưởng Thanh Hư T.ử gì đó, đại ý là đề nghị đổi đạo trưởng khác chủ trận. Đạo trưởng mở mắt quanh một lượt, nhắm mắt lắc đầu chậm rãi. Biết mặt lòng, nếu biến cố, gặp họa chỉ là Đằng Ngọc Ý đang ứng kiếp, mà tất cả những trong trận, thậm chí cả bách tính Trường An đều khó thoát kiếp nạn.
Tuyệt Thánh và Khí Trí xách hộp đồ ăn khỏi trận. Đằng Ngọc Ý đẩy phần cơm canh xới sẵn đến mặt họ: "Đạo trưởng ..."
Khí Trí lo lắng và vài miếng cơm, giọng nghèn nghẹt : "Đừng lo, với nội lực của Sư tôn, chống đỡ thêm hai ngày nữa thành vấn đề."
" đúng." Tuyệt Thánh tiếp lời: “Tối nay là ngày Âm, qua đêm nay coi như đại công cáo thành. Hơn nữa sư cũng sắp về Trường An , cùng lắm lúc Sư tôn chịu nổi nữa thì để sư tiếp quản là ."
Đằng Ngọc Ý sững . Lận Thừa Hữu sắp về ? Không cha bình an . Tiếc là mấy ngày nay kẹt trong Hầu phủ, thể nhờ Trình bá ngóng chiến sự tiền tuyến. Nàng trong lòng thấp thỏm, lo lắng về phía . Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, ngay cả Thành Vương phi cũng gầy trông thấy.
"Ngoài dùng trận pháp để trấn áp, còn cách nào đơn giản hơn ?"
Năm vị đạo sĩ ăn một bên, Kiến Hỉ oang oang : "Cách thì đương nhiên là . Đằng nương t.ử là ứng kiếp, luồng sát khí đất trời là do cô cưỡng ép trừ yêu để phá giải lời nguyền mà . Chỉ cần dùng xác cô lấp miệng giếng, đảm bảo đến Phi Thiên Dạ Xoa cũng đuổi theo cô mà . thế thì cái mạng nhỏ của cô coi như xong, đạo trưởng và bọn thể..."
Kiến Thiên giơ tay vỗ bốp gáy Kiến Hỉ: "Bớt nhảm! Ăn cơm cũng chặn nổi cái miệng của ."
Kiến Hỉ lỡ lời, sợ đến mức dám hó hé thêm câu nào.
Đằng Ngọc Ý khẽ cau mày. Hóa là . Nhìn Thanh Hư T.ử và Thành Vương phi, trong mắt nàng càng thêm phần cảm kích.
Tuyệt Thánh và Khí Trí vội kéo Đằng Ngọc Ý ăn cơm: "Đằng nương tử, cô ăn nhanh là bát canh khoai môn bọn ăn hết đấy."
Đến tối, sắc trời u ám từng thấy, mây đen giăng kín vòm trời. Tương ứng với đó, cảnh tượng đáy giếng đổi. Không còn là biển đen mênh m.ô.n.g vô tận nữa, mà tràn ngập dung nham nóng bỏng và lửa đỏ. Âm khí một nữa bốc lên ngùn ngụt, vô ác quỷ cố gắng trèo lên từ dòng dung nham cuồn cuộn.
Tiếng tụng chú của Thanh Hư T.ử cao vút hơn . Dưới sự hợp lực của , thanh quang trong túi vải bỗng chốc đẩy lên cực điểm, bao trùm lấy miệng giếng, một nữa kìm kẹp chặt chẽ luồng âm khí đang sục sôi .
Âm khí tăng, trong trận tiêu hao nhiều tâm sức hơn. Chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa.
Đến nửa đêm, bỗng vội vã đến tìm Thành Vương.
Người đến là Quan công công trong cung.
Trên mặt Quan công công vẫn giữ nụ hòa ái, miệng : "Nô tài phụng chỉ đến thăm đạo trưởng và chư vị đạo hữu."
nhân lúc ai để ý, ông ghé tai Thành Vương nhanh câu gì đó.
Sắc mặt Thành Vương quả nhiên biến đổi. Ông chỉ thêm một lúc cùng Quan công công rời .
Tim Đằng Ngọc Ý chìm xuống đáy vực. Tuy Thành Vương nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, nhưng chuyện thể khiến Thành Vương đổi sắc mặt tuyệt đối thể là chuyện nhỏ.
Thành Vương bao lâu, Thường thống lĩnh đến tìm Thành Vương phi. Ngoài mặt tỏ bình thường, nhưng bước chân vội vã hơn khi một chút.
Thường thống lĩnh cúi gì đó với Thành Vương phi. Thành Vương phi mở choàng mắt, nhưng ngay đó trấn tĩnh, chỉ mỉm : "Bảo Hoàng hậu đừng nhọc lòng đồ ăn khuya cho chúng nữa. Trận pháp sắp kết thúc , gửi đến chúng cũng thời gian ăn. Dù sáng mai và sư phụ cũng cung, lúc đó sẽ thưởng thức tay nghề của ."
Lông mày trắng của Thanh Hư T.ử khẽ rung, ông từ từ mở mắt.
Đằng Ngọc Ý nín thở. Chuyện quá bất thường. Thường thống lĩnh giờ phút đáng lẽ túc trực bên cạnh Thành Vương, thế mà chuyên chạy đến chuyện vặt vãnh như đồ ăn khuya.
Nghe Thành Vương phi thong thả : "Mấy ngày nay phương trượng Duyên Giác bận rộn tìm kiếm Phi Thiên Dạ Xoa, chắc hẳn mệt mỏi rã rời. Không ngài dùng chút đồ ăn khuya ?"
Thường thống lĩnh đáp: "Phương trượng tìm thấy Phi Thiên Dạ Xoa ạ. Hiện giờ ngài đang dẫn các tăng chúng hàng ma. Con quái vật đó lợi hại lắm, đ.á.n.h sập cả một nửa ngôi chùa ."
Thành Vương phi : "Tìm thấy là . Không là một con một đôi?"
"Nghe chỉ tìm thấy một con, con còn vẫn thấy tăm ."
Sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
"Biết , ngươi cung phục mệnh ." Thành Vương phi thần sắc như thường.
Thường thống lĩnh , Thành Vương phi và Thanh Hư T.ử nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Dù hai cố gắng che giấu, nhưng trong mắt vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.
Suy tính hồi lâu, Thành Vương phi dường như đối sách. Bà ngẩng đầu với Hàm Trần T.ử đạo trưởng của Ngọc Hư quán: "Vãn bối kiệt sức, phiền thượng nhân giúp đỡ thế một lát."
Lời thốt , trong viện đều giật . Tim Đằng Ngọc Ý đập càng nhanh hơn. Trận pháp đến giai đoạn then chốt nhất, nếu tình thế bắt buộc, Thành Vương phi tuyệt đối thể bỏ sư phụ mà .
Chuyện thể kinh động đến Thành Vương phi chỉ thể là đại sự quan trọng hơn cả việc hộ trận.
Chẳng lẽ... chẳng lẽ dư độc trong Thánh nhân phát tác? Phải , chỉ phân xuể mới khiến Quan công công và Thường thống lĩnh lượt chạy đến đưa tin. Hai họ đều là tâm phúc tin cậy nhất của Thành Vương và Thánh nhân, nửa đêm chạy đến đây, lời lẽ úp mở.
Khi giải độc, cả Thành Vương và Thánh nhân đều ở trong trạng thái phòng , tương đương với việc giao tính mạng cả hai ngoài. Người hộ trận chỉ cần pháp thuật mà còn đáng tin cậy hơn bất cứ ai.
Trong thiên hạ, ngoài Thành Vương phi và Thanh Hư Tử, cũng chỉ còn phương trượng Duyên Giác.
Nào ngờ đến cả phương trượng Duyên Giác cũng dứt .
Tình thế cấp bách, Thành Vương phi buộc ...
Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch liên hồi. Chẳng lẽ Thánh nhân phát bệnh sớm hơn dự kiến? Nếu Thánh nhân phát bệnh trong thời gian ngắn, Thành Vương phi và Thanh Hư T.ử tuyệt đối thể yên tâm ở đây bố trận.
Khéo gần đây xảy một loạt đại sự, bỗng chốc giam chân tất cả ... Khoan ... đến chuyện , cái c.h.ế.t của Nghiêm Tư trực, địa phủ âm sát ở phủ Lâm An Hầu, Phi Thiên Dạ Xoa trốn thoát, nhóm Thanh Hư T.ử vì giúp nàng giải chú mà kẹt ở đây, bệnh lạ của Thánh nhân phát tác sớm... Những chuyện xảy trùng hợp quá mức.
Chợt nhớ đến lời tiên tri của Hạo Nguyệt Tán Nhân mấy tháng , trán Đằng Ngọc Ý toát mồ hôi lạnh. Có khả năng nào tất cả những chuyện đều trù tính từ ?
Dưới ánh mắt kinh ngạc của , Thành Vương phi bình tĩnh dậy: "Tuyệt Thánh, Khí Trí, đạo trưởng Hàm Trần T.ử cách đây lâu vì giúp chống Nại Trọng ở chùa Đại Ẩn mà thương, hiện tại nguyên khí hồi phục. Các con hãy luôn túc trực bên cạnh, khi cần thiết thì giúp đạo trưởng truyền nguyên khí."
Đây là đề phòng Hàm Trần T.ử xảy biến cố. Tuyệt Thánh và Khí Trí vội vàng .
Thành Vương phi rời khỏi mắt trận, Hàm Trần T.ử lập tức thế . Hàm Trần T.ử lẽ do tuổi cao sức yếu từng thương nên nội lực rõ ràng bằng Thành Vương phi. Vừa , thanh quang trong túi vải lập tức mờ vài phần.
Tuyệt Thánh và Khí Trí vội vàng áp chưởng lưng Hàm Trần Tử. Một lúc , ánh sáng mới rực rỡ trở .
Thành Vương phi định dẫn rời , nhưng đúng lúc , bên ngoài phủ bỗng vang lên tiếng kêu quái dị, lao thẳng về phía hoa viên. Tiếng kêu thoạt như chim gõ kiến mổ cây, nhưng chói tai và vang dội hơn nhiều.
Nghe thấy tiếng kêu quái dị , sắc mặt tất cả đạo sĩ mặt đều đồng loạt biến đổi.
"Phi Thiên Dạ Xoa!"
Chỉ thấy bầu trời đêm lao xuống một vật thể nửa nửa chim. Thứ đó hai mắt đỏ ngầu, đầu như đầu chuột, dáng vẻ giống dơi nhưng kích thước khổng lồ vô song, sải cánh rộng hơn một trượng. Nó lao từ xuống, trong nháy mắt che khuất bầu trời đầu .
...
Trong màn đêm, một chiếc xe ngựa đang phi như bay thành.
Trên xe, Lận Thừa Hữu đang dùng nội lực giúp Đằng Thiệu duy trì sự sống. Họ ngày đêm gấp rút lên đường, dọc đường ngựa thiên lý mấy . Quãng đường vốn mất nửa tháng, nay chỉ bảy ngày tới nơi.
Thi độc trong Đằng Thiệu lan , đổi là khác tắt thở từ lâu. lời đó của Lận Thừa Hữu tác dụng, Đằng Thiệu vì nỡ bỏ con gái nên vẫn dùng ý chí kiên cường chống chọi.
Lận Thừa Hữu thành cảm nhận âm khí xung quanh, sắc mặt khẽ biến, vén rèm ngoài.
Lúc , Đằng Thiệu hôn mê lâu dường như cũng cảm nhận điều gì, đột ngột mở mắt: "Ngọc nhi..."
"Đằng tướng quân."
Như dự cảm con gái gặp nguy hiểm, Đằng Thiệu khó nhọc ngẩng đầu lên: "Ngọc nhi."
Có lẽ vì tâm linh tương thông con gái gặp nạn, hoặc rằng chỉ cái c.h.ế.t của mới đổi lấy đường sống cho con, dứt lời, Đằng Thiệu bỗng còn ý chí cầu sinh nữa, sắc mặt tối sầm .
...
Phi Thiên Dạ Xoa dùng đôi mắt đỏ ngầu xuống , lao thẳng về phía Đằng Ngọc Ý.
Người trong viện xôn xao kinh hãi. Dù pháp lực trong , đối mặt với ma vật khổng lồ như thế cũng khó tránh khỏi sợ hãi.
Đằng Ngọc Ý hoảng hốt lùi . con quái vật kịp bay đến gần thì ba con rồng lửa bay tới chặn đường.
Thành Vương phi thúc giục chuông Phệ Hồn, bình tĩnh chắn mặt Đằng Ngọc Ý.
Đáng tiếc Thành Vương phi rõ ràng đối thủ của ma vật bậc . Phi Thiên Dạ Xoa những hề hấn gì, mà còn mang theo ba con rồng lửa móc đôi vuốt, bất ngờ vồ lấy bà.
Thanh Hư T.ử mở mắt quát lớn: "Mau tránh !"
Thành Vương phi thủ cực kỳ nhanh nhẹn, lăn một vòng đất mới miễn cưỡng tránh cú vồ chí mạng.
Thanh Hư T.ử là chủ trận, sự chú ý phân tán, thanh quang đầu yếu . Rất nhanh, ma trành chui từ miệng giếng, quái dị tấn công các đạo sĩ trong trận.
Viên Huệ và Viên Thanh vội vàng ném tràng hạt, các đạo sĩ cũng tới tấp tung bùa chú.
âm lực của cánh cửa địa ngục thể xem thường, chỉ hở một chút là hàng loạt ác quỷ chui .
Chặn bên , bên trồi lên. Năm vị đạo sĩ trong lúc cấp bách dùng kiếm đối phó, như linh lực trong trận suy giảm. Trong nháy mắt, càng nhiều ác quỷ trào , và còn cả ít Xích Quách di chuyển cực nhanh.
Đằng Ngọc Ý mà sốt ruột. Cứ đà trong trận đều sẽ gặp nạn. Nàng cầm kiếm xông lên giúp đỡ, một diệt hai ba con. nhanh, nàng thấy tiếng gió rít lưng, thở tanh tưởi vô cùng, lạnh buốt thấu tim gan.
Tốc độ nhanh như chớp giật, nàng thậm chí kịp né tránh, vội đ.â.m một kiếm về phía , lao mạnh về phía . Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Thành Vương phi hợp ba con rồng lửa một, ánh lửa nóng rực từng cuối cùng cũng bỏng lưng Phi Thiên Dạ Xoa.
Phi Thiên Dạ Xoa rít lên một tiếng chói tai, bỏ mặc Đằng Ngọc Ý, chuyển sang vồ lấy Thành Vương phi.
"A Ngọc, chạy mau!" Thành Vương phi nhẹ như én, nhanh chóng nhảy lên ngọn cây bên cạnh, trái né tránh cây, liều c.h.ế.t dụ Phi Thiên Dạ Xoa .
Mắt Đằng Ngọc Ý cay xè. Dưới sự chủ trì của Thanh Hư Tử, trận pháp cuối cùng cũng định . Phi Thiên Dạ Xoa dường như nhắm Thành Vương phi, đuổi theo bà buông.
Các tăng đạo tìm cách thi pháp lên nó, nhưng Phi Thiên Dạ Xoa chẳng những thương mà âm lực càng lúc càng mạnh. Dưới sự triệu hồi của nó, âm khí nơi miệng giếng bùng lên. Dù Thanh Hư T.ử dốc lực chống chọi cũng phần đỡ nổi nữa.
Chợt Viên Huệ kêu lên một tiếng kinh hãi. Hóa Phi Thiên Dạ Xoa x.é to.ạc áo cà sa của ông , lao về phía ngọn cây. Thấy chỉ còn cách vài thước nữa là móng vuốt khổng lồ sẽ chụp xuống đỉnh đầu Thành Vương phi.
Tim Đằng Ngọc Ý vọt lên tận cổ họng, liều mạng lao về phía , nhưng đột ngột dừng . Một ý nghĩ bất chợt nảy trong đầu nàng.
Có nên...
Nàng chằm chằm bóng dáng đang chật vật né tránh ngọn cây, cổ họng nghẹn ứ. Đó là của Lận Thừa Hữu. Mẹ gặp chuyện, Lận Thừa Hữu sẽ đau khổ đến nhường nào.
Nhìn trong trận, Thanh Hư T.ử và Tuyệt Thánh, Khí Trí mắt, ai là Lận Thừa Hữu trân trọng. Đến thời khắc quan trọng để đóng cánh cửa u minh, họ buộc kiên thủ trong trận, nhưng cứ thế sớm muộn gì cũng táng trong tay tà ma.
Nếu để bảo vệ nàng, họ đến nông nỗi .
Còn năm vị đạo sĩ nữa, bình thường gian manh xảo quyệt là thế, đêm nay vì giúp nàng phá giải lời nguyền e là cũng khó thoát kiếp nạn. Nói năng khó thật đấy, nhưng việc trượng nghĩa bao...
Còn Thánh nhân trong cung, đó là một vị hoàng đế hiếm . Ông chỉ thương yêu Lận Thừa Hữu mà còn cực kỳ thương xót bách tính. Nếu vì giải độc kịp thời mà trở thành kẻ ngốc nghếch thì đúng là tai họa của muôn dân.
Còn Thành Vương đang bận rộn giải độc cho Thánh nhân. Thành Vương quang minh lạc, bao năm qua cùng vợ âm thầm bảo vệ Thánh nhân một lời oán thán. Nhân cách và tấm lòng của Thành Vương chắc chắn luôn ảnh hưởng đến Lận Thừa Hữu... Cha gặp chuyện, dám tưởng tượng Lận Thừa Hữu sẽ đau lòng đến mức nào. Chỉ hận hiện giờ cả Thành Vương và Thánh nhân đều vây khốn trong cung, bên cạnh thiết hộ trận, khó tránh khỏi kẻ gian đ.á.n.h lén. Kẻ đó khó khăn lắm mới cầm chân , đêm nay nhất định sẽ phát động cung biến.
Còn các tăng đạo giúp hộ trận đêm nay, bách tính thành Trường An tà ma quấy nhiễu... Tai họa vốn chẳng liên quan đến họ vì nàng mà vô cớ liên lụy.
Đây là oan nghiệp của nhà họ Đằng nàng, thể liên lụy khác.
Thấy móng vuốt khổng lồ của Phi Thiên Dạ Xoa ngày càng gần Thành Vương phi, Đằng Ngọc Ý quát lớn: "Này, Nại Trọng là bạn của ngươi ? Nó là do g.i.ế.c đấy! Ta là ứng kiếp mang lời nguyền, ăn thịt chỉ âm lực đại tăng mà còn báo thù cho bạn của ngươi. Đến đây, bản lĩnh thì nhắm !"
Phi Thiên Dạ Xoa quả nhiên đổi hướng giữa trung, phát tiếng âm hiểm, lao về phía Đằng Ngọc Ý.
Thanh Hư T.ử và Tuyệt Thánh, Khí Trí chấn động: "Đằng nương tử..."
Thành Vương phi sắc mặt đại biến, vội vàng thi triển khinh công đuổi theo Phi Thiên Dạ Xoa. Phi Thiên Dạ Xoa thường thể đuổi kịp, trong nháy mắt bỏ xa bà phía .
Đằng Ngọc Ý bước nhanh đến bên miệng giếng, đầu , xuyên qua màn lệ kỹ từng mặt: "Đạo trưởng, Tuyệt Thánh, Khí Trí, năm vị tiền bối..."
Nàng nghiêm túc gọi tên từng trong lòng, nghẹn ngào : "Tuy thể giải lời nguyền, nhưng kết giao với một trận, cũng coi như đáng giá."
Nói đến đây, nước mắt lăn dài má.
Năm vị đạo sĩ sắc mặt khó coi: "Đằng nương tử!"
Tuyệt Thánh và Khí Trí đoán Đằng Ngọc Ý định gì, lóc lắc đầu nguầy nguậy: "Không , Đằng nương t.ử ... Sư sẽ đau lòng c.h.ế.t mất..."
Hốc mắt Đằng Ngọc Ý nóng hổi, siết chặt miếng ngọc bội trong tay: "Sư các ham sống sợ c.h.ế.t nhất mà. Ta cố hết sức , chỉ là mệnh định . Nhắn với giúp một câu: Kiếp , vẫn sẽ bánh hoa tươi cho ăn."
Càng nước mắt càng tuôn rơi ngừng, mắt đỏ hoe trong nháy mắt. Đằng Ngọc Ý đầu để ai thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của , chỉ bi thương: "Nếu cha thể bình an trở về, phiền nhắn giúp : Nếu kiếp , vẫn con gái của cha và ."
Lời dứt, cái bóng đen khổng lồ ập đến mặt. Thành Vương phi dường như tuyệt vọng đến cực điểm, thét lên một tiếng bi thương: "A Ngọc!"
Đằng Ngọc Ý sa sầm mặt. Dùng một nàng đổi lấy mạng sống cho tất cả . Không đợi móng vuốt khổng lồ của con quái vật chụp tới, nàng nắm chặt ngọc bội ngực, chút do dự nhảy xuống giếng.
lúc , bầu trời ngoại viện một bóng màu trắng bạc lao tới. Thấy cảnh tượng đó, nọ sợ vỡ mật, thủ nhanh như chim cắt, hoảng hốt vượt qua đầu , chộp lấy lưng áo Đằng Ngọc Ý.
chỉ xé một mảnh áo màu vàng ngỗng.
"Đằng Ngọc Ý!"
Luồng âm khí cuồn cuộn dứt , theo thể Đằng Ngọc Ý chìm xuống, cuối cùng cũng ảm đạm dần.