CÔNG NGỌC - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:34:53
Lượt xem: 560

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đằng Ngọc Ý rạp lưng Lận Thừa Hựu, dám ngẩng đầu.

Vì sợ phát tiếng động, má nàng dán chặt cổ . Nàng lờ mờ cảm nhận Lận Thừa Hựu sắp đến giới hạn chịu đựng. Làn da nóng hổi, mạch đập nơi cổ nhanh mạnh. Cảm giác khô nóng dường như thể lây lan, khiến nàng cũng cảm thấy miệng đắng lưỡi khô theo.

Cố nhịn một hồi, Đằng Ngọc Ý định nhấc đầu khỏi hõm cổ Lận Thừa Hựu. Chỉ cần da thịt chạm , lẽ cả hai sẽ dễ chịu hơn một chút. Nào ngờ mới động đậy, nàng lập tức sợi dây mềm do Tỏa Hồn Trùng hóa thành siết chặt trở .

Đằng Ngọc Ý khó khăn liếc Lận Thừa Hựu. Tỏa Hồn Trùng xưa nay chỉ lệnh chủ nhân, đây chắc chắn là ý của . Quả nhiên thấy Lận Thừa Hựu nghiêng cằm, ý bảo nàng đừng lộn xộn.

Cố Hiến vốn võ công, tuy lúc ân ái đầu óc mê , tai mắt tinh tường như ngày thường, nhưng nghĩa là tiếng động lớn hơn một chút sẽ kinh động đến .

Chuyện bắt quả tang tại trận thì chẳng cho ai cả.

Đến nước , Lận Thừa Hựu cũng sắp chịu nổi nữa . Bất cứ cử động nhẹ nào của Đằng Ngọc Ý cũng khiến đỏ mặt tía tai tim đập chân run. Nếu nàng còn cựa quậy nữa, khéo cả hai sẽ cùng ngã nhào xuống đất mất.

May đúng lúc , trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng ngay đó tiếng Ô Oánh Oánh nũng nịu câu gì đó, trong phòng tức thì vang lên những âm thanh mờ ám tế nhị.

Nghe một hồi, Lận Thừa Hựu bĩu môi khinh khỉnh.

Nghe là ngay Cố Hiến đang hôn Ô Oánh Oánh.

Lần còn là kẻ ngoại đạo nữa . Hắn hôn Đằng Ngọc Ý mấy đấy thôi. Về khoản tự tin, Đằng Ngọc Ý thích hôn, chứ như trong phòng , cứ như đang gặm nhấm cái gì ...

Lận Thừa Hựu buộc tiếp tục ngóng động tĩnh bên trong, vẻ mặt càng lúc càng tỏ khinh thường.

Đằng Ngọc Ý vì đợi lâu nên sinh mất kiên nhẫn, đang thầm bĩu môi, đảo mắt một vòng bắt gặp vẻ mặt đầy khinh bỉ của Lận Thừa Hựu.

Ủa? Nàng đang tò mò khinh thường cái gì thì thấy chiếc bàn tròn kêu "két" một tiếng. Hình như Cố Hiến bế Ô Oánh Oánh từ bàn lên, tiếng bước chân thì vẻ về bên giường.

Lận Thừa Hựu mới thả lỏng một chút, thấy tiếng động , nhịn mà thầm hỏi thăm tổ tông Cố Hiến cả trăm .

Cũng may hai tiếp tục chuyện đó nữa. Nói chuyện một lúc, Cố Hiến mặc y phục, luyến tiếc rời giường ngoài.

Chờ đợi giây lát, Lận Thừa Hựu xác định xung quanh gì bất thường, cánh tay vòng lưng, đổi tư thế ôm Đằng Ngọc Ý lòng . Hắn ôm nàng nhẹ nhàng đáp xuống bậu cửa sổ, lắng tai ngóng hồi lâu thì thầm tai nàng: "Vào ."

Đằng Ngọc Ý gật đầu trong lòng .

Lận Thừa Hựu giữ chặt eo nàng thả xuống. Đằng Ngọc Ý nhớ chiêu thức từng dạy, thực hiện một cú "diều hâu lộn " mắt nhảy trong cửa sổ.

Dù động tác đủ nhẹ nhàng nhưng vẫn kinh động đến Ô Oánh Oánh đang ở bình phong. Ô Oánh Oánh định la lên, rõ là Đằng Ngọc Ý thì lập tức cứng họng.

Đằng Ngọc Ý , chắp tay lưng tới: "Lần thấy một món đồ ở phòng ngươi, lúc đó kịp hỏi, về nhà càng nghĩ càng thích. Ngươi giấu ở ? Cho mượn chơi chút coi."

Lận Thừa Hựu ngoài cửa sổ thầm.

Cũng chỉ Đằng Ngọc Ý mới ăn trộm mà lẽ thẳng khí hùng đến thế.

Đây là thương lượng, rõ ràng là cướp trắng trợn.

thì bọn họ thể lấy Xích Tu Dực.

Cố Hiến vì Ô Oánh Oánh mà bất chấp luân thường đạo lý, phần lớn là mê mẩn nhan sắc của ả. Hiện tại dung mạo đàn bà vẫn còn tươi trẻ cần dùng đến Xích Tu Dực, nhưng để tiếp tục quyến rũ Cố Hiến, ắt hẳn dùng đến dị bảo để duy trì dung nhan.

Vật đời chỉ một, Ô Oánh Oánh đời nào chịu nhường. Cho dù Thánh nhân đích hỏi xin Nam Chiếu Quốc, Ô Oánh Oánh đa phần cũng sẽ dối là mất. Còn chuyện Lận Thừa Hựu thì liên quan gì đến ả chứ.

Đằng Ngọc Ý mặt đòi thì khác. Nàng nắm điểm yếu chí mạng của Ô Oánh Oánh. Chuyện một khi đồn ngoài, Quốc vương Nam Chiếu vì thể diện hoàng thất và con trai, chừng sẽ ngầm ban c.h.ế.t cho Ô Oánh Oánh. Đến lúc đó đừng là vinh hoa phú quý, ngay cả cái mạng cũng chẳng giữ .

Người thông minh là cân nhắc lợi hại nhất. Ô Oánh Oánh thể lượt chiếm tình cảm của Tân Xương Vương và Cố Hiến, tuyệt đối thể chỉ dựa mỗi khuôn mặt .

Quả nhiên như dự đoán, Ô Oánh Oánh thậm chí dám kêu lên một tiếng, chỉ hung dữ với Đằng Ngọc Ý: "Cô coi chỗ của là cái gì hả?! Muốn đến thì đến, thì ..."

Đằng Ngọc Ý mặc kệ ả, tự lục lọi trong phòng. Một lát , dường như nàng tìm đồ, ném một câu: "Cái là ngươi nợ !", theo đường cũ nhảy qua cửa sổ ngoài.

Lận Thừa Hựu cúi vớt nhẹ, vững vàng đón Đằng Ngọc Ý trong vòng tay. Đằng Ngọc Ý vui vẻ nhét một vật to bằng quả trứng chim bồ câu lòng bàn tay . Lận Thừa Hựu mỉm , cúi đầu hôn lên trán nàng một cái, tung nhảy lên, ôm nàng nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà.

...

Trên đường về, Đằng Ngọc Ý theo cách ghi trong bí kíp hâm nóng một bầu rượu. Lận Thừa Hựu đón lấy chén rượu, đang định uống t.h.u.ố.c dẫn cùng với Xích Tu Dực thì Đằng Ngọc Ý chợt hoảng hốt, vội giữ tay : “Thật sự ăn ?"

"Nàng thiên tân vạn khổ mới lấy cho , ăn chẳng phụ tấm lòng của nàng ?"

"Ta sợ..."

Lận Thừa Hựu chỉ Tỏa Hồn Trùng: "Con sâu dài thể ngửi vật độc vật tà, kiểm tra , ít nhất thì viên Xích Tu Dực độc cũng tà khí."

" vật d.ư.ợ.c liệu bình thường, lỡ như ăn cho thể ..."

"A Ý, từ bao giờ nàng trở nên lo sợ thế?"

Đằng Ngọc Ý ấp úng: "Ta..."

"Cổ trùng do Vu hậu đích luyện chế, đương nhiên d.ư.ợ.c liệu tầm thường thể khắc chế . Đã lấy Xích Tu Dực thì kiểu gì cũng thử một ."

"Ta vẫn thấy..."

Lận Thừa Hựu bỗng : "Mấy ngày nữa là đại hôn , mù lòa cưới nàng cửa ."

Đằng Ngọc Ý nín lặng.

Lận Thừa Hựu : "Ngày thành , tận mắt thấy nàng."

Mặt Đằng Ngọc Ý nóng bừng. Lời của Lận Thừa Hựu cứ là lạ. Để chứng minh ảo giác của , nàng ghé sát quan sát . Lận Thừa Hựu mặt ngoài thì điềm nhiên như , nhưng vành tai đỏ ửng lên .

"Chàng đỏ mặt cái gì?" Nàng tò mò hỏi.

"Nàng dựa gần quá, coi chừng đổ rượu của ." Lận Thừa Hựu ngả đầu , khẽ .

Đằng Ngọc Ý định mở miệng, nhân lúc nàng phân tâm, Lận Thừa Hựu nhanh chóng nuốt trọn viên Xích Tu Dực.

Đằng Ngọc Ý căng thẳng đến toát mồ hôi, miễn cưỡng đợi một lúc, nhịn bèn giúp tháo dải lụa che mắt: "Thế nào ?"

Lận Thừa Hựu nhíu mày, lắc đầu.

Đằng Ngọc Ý thở dài. Đến nước , lẽ cổ độc khó giải, mà là Lận Thừa Hựu vốn là trong chính đạo, vì cứu nàng mà cưỡng ép thi triển tà thuật. Hành động nghịch thiên bội lý vốn dĩ sẽ trời phạt.

Im lặng một lát, vẻ mặt Lận Thừa Hựu trở nên bình thản: "Đừng vội, mấy ngày nữa sẽ khỏi. Tận nhân sự, tri thiên mệnh. Những gì cần chúng đều , chuyện tiếp theo cứ giao cho ông trời ."

...

Lần chờ đợi kéo dài suốt một tháng.

Thời gian dài như , theo lý thì Xích Tu Dực phát huy tác dụng , nhưng đôi mắt của Lận Thừa Hựu vẫn dấu hiệu phục hồi.

Ngày ngày hy vọng đổi là thất vọng tràn trề. Đằng Ngọc Ý ủ rũ mất mấy ngày cũng dần phấn chấn lên. Nàng là c.h.ế.t sống hai , sớm hiểu đời chuyện gì thập thập mỹ. Có lẽ đúng như Lận Thừa Hựu , tận nhân sự là . Người mù là Lận Thừa Hựu mà còn thể khoát đạt như , nàng thể ngày ngày than ngắn thở dài.

Trước mắt nàng còn chuyện quan trọng hơn , vì ngày cưới của nàng và Lận Thừa Hựu đang đến gần.

Chiều hôm đó, Đằng phủ bận rộn từng . Thân bằng cố hữu đến chúc mừng nườm nượp ngớt, xe cộ ngựa nghẽo chặn kín cả cửa phủ.

Nghe Lễ bộ và Thanh Hư T.ử cùng dùng ba loại quẻ Lục Nhâm, Thái Ất, Lôi Công tính toán nhiều , cuối cùng dựa bát tự của Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý chọn hai ngày lành. Một ngày là nửa năm , ngày còn là ngày mai.

Đằng phủ và Phủ Thành Vương bàn bạc một hồi, nhất trí chọn ngày gần nhất.

Tuy thời gian gấp gáp nhưng may mà của hồi môn của Đằng Ngọc Ý chuẩn từ nhỏ. Sau khi Đằng phu nhân qua đời, các quản sự trong phủ vẫn tuân theo sự sắp xếp của bà, năm nào cũng mua sắm tích lũy thêm. Qua bao năm tháng, riêng gấm vóc lụa là chất đầy mười xe.

Từ nửa tháng , Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan qua phủ giúp đỡ lo liệu suốt ngày. Bản Đằng Ngọc Ý cũng rảnh rỗi, sáng nào cũng dậy sớm, cùng cha kiểm kê của hồi môn trong kho thì cũng cùng di mẫu và biểu tỷ kiểm tra trang sức, tiếp đãi khách khứa.

Các bạn học ở thư viện Hương Tượng đều Đằng gia chủ mẫu, từ khi tin vui, những nương t.ử thiết với Đằng Ngọc Ý như Trịnh Sương Ngân, Đặng Duy Lễ, Liễu Tứ Nương... đều tự nguyện đến giúp mời, lên danh sách. Ngày nào giờ Thìn họ cũng rủ đến, bận rộn đến tối mịt dùng cơm xong mới về.

Cha con Đỗ Dụ Tri cũng đều xin nghỉ phép ở Quốc T.ử Giám.

Khi Đằng Ngọc Ý dẫn theo đám Xuân Nhung, Bích Loa bận rộn khắp nơi, luôn thấy bóng dáng vội vã của di phụ và biểu . Chân cẳng cha vốn bất tiện, chuyện lo liệu nhiều, phàm những chỗ chu đều do di phụ . Thiệu Đường để giúp kiểm kê các loại danh sách quà cáp, gần như ngày nào cũng chui rúc trong kho.

Mỗi khi thấy cảnh , trong lòng Đằng Ngọc Ý trào dâng cảm xúc chua xót khó tả. Di phụ bụng đầy kinh luân, một đời quang minh lạc, nhưng vì tính tình quá cương trực nên mãi vẫn thực hiện hoài bão. Kiếp còn vì biểu tỷ và di mẫu lượt qua đời mà rơi cảnh tuổi già hiu quạnh. Thiệu Đường tuy vẫn thể gánh vác gia đình, nhưng ít nhất còn yếu đuối nhát gan như kiếp nữa.

Tất cả những chuyển biến đều bắt nguồn từ đêm Lễ Thượng Tỵ năm . Nghĩ đến đây, Đằng Ngọc Ý càng thêm nhớ thanh kiếm Tiểu Nhai của .

Mỗi tối khi ngủ, Đằng Ngọc Ý đều bày sẵn rượu Thạch Đống Xuân và hoa quả tươi mà Tiểu Nhai thích ăn lên án thờ cửa sổ. sáng kiểm tra, rượu và quả vẫn còn nguyên xi ở đó.

Đằng Ngọc Ý trong lòng buồn bã, vì chuyện mà đặc biệt hỏi Đạo trưởng Thanh Hư Tử. Đạo trưởng loại thần kiếm thượng cổ sẽ tự chọn chủ, đến bất ngờ thì cũng chắc chào hỏi. Lời nguyền nàng giải, công đức của nó cũng coi như viên mãn, cưỡng cầu giữ cũng vô ích, chi bằng cứ để tùy duyên.

Chiều hôm , Đằng Ngọc Ý đang quấn quýt chuyện với di mẫu và biểu tỷ thì Trình bá đến truyền lời, lão gia mời nương t.ử qua một chuyến.

Đỗ phu nhân mừng lo, vội đẩy Đằng Ngọc Ý khỏi lòng : "Biết mắt thế t.ử khỏi . Con ngoan, mau hỏi cha xem chuyện gì."

Đằng Ngọc Ý vội vã đến thư phòng, cửa thấy cha ngay ngắn sập. Cây nạng đặt một bên, ông đang con diều giấy nhỏ màu đỏ son trong tay đến xuất thần.

Con diều Đằng Ngọc Ý quen mắt. Năm A nương mất, nàng vì nhớ mà cả ngày ủ rũ vui. cha để dỗ nàng vui tự tay cho nàng con diều giấy . Nhớ ngày đó cha mặc chiếc áo dài thường ngày, dắt tay nàng từ từ dẫn khỏi phòng.

Đến vườn hoa, cha xổm xuống mặt nàng, im lặng nàng một lúc, giơ con diều nhỏ lên mắt nàng, nghiêm túc dạy nàng cách thả dây. Đằng Ngọc Ý chịu để cha chơi cùng, chỉ vài câu chạy biến.

Chạy một đoạn nàng đầu , thấy cha vẫn phía theo. Khi cha còn trẻ, nhưng vì sự của mà chỉ trong vài tháng tiều tụy nhiều. Ánh mắt tĩnh lặng như đầm sâu của cha, Đằng Ngọc Ý cả đời quên .

Sau đó lâu, cha phụng mệnh dẫn quân đ.á.n.h Thổ Phồn, rời nhà xa. Có một ngày Đằng Ngọc Ý nhớ cha, bèn lén lấy con diều , một chạy vườn hoa, lẳng lặng thả diều suốt cả buổi chiều.

Về sợ hỏng diều, nàng trịnh trọng cất trong phòng. Cứ tưởng mất từ lâu, đợt kiểm kê của hồi môn mới tìm thấy .

Chắc hẳn cha cũng nhớ chuyện xưa.

Đằng Ngọc Ý cay sống mũi. Thần sắc cha mà tiêu điều quá. Nàng xuất giá , trong phủ chỉ còn một cha thôi.

"A gia."

Đằng Thiệu tiếng ngước mắt lên, bất chợt thấy sắc mặt con gái khác thường, bèn miễn cưỡng nở nụ ôn hòa, đặt con diều xuống với con: "Gọi con đến là chuyện cho con ."

Đằng Ngọc Ý lẳng lặng xuống đối diện cha.

"Sáng nay điện, Thánh nhân luận công ban thưởng cho việc bình định phản loạn Bành Chấn. Ngay từ đầu cuộc bình loạn, Lận Thừa Hựu dẫn quân Thần Sách đoạt thành công Dũng Kiều và Qua Khẩu, đó liên tiếp công hạ mấy tòa thành quan trọng trướng Bành Chấn, lập công đầu trong việc tiêu diệt bè đảng họ Bành. Thánh nhân phong nó Thanh Nguyên Vương, ban cho phủ và hai ngàn hộ thực ấp. Phủ ngay tại phường Thân Nhân. Sau khi thành , các con cứ ở tạm bên phủ Thành Vương một thời gian, đợi bên tu sửa xong sẽ dọn ở riêng."

Đằng Ngọc Ý ngẩn . Chữ "Thanh" mang ý nghĩa gột rửa nhơ bẩn. Chữ "Nguyên" ngầm hợp với tên tục của Lận Thừa Hựu và thứ bậc của trong đám con cháu hoàng thất. Sự yêu thương và kỳ vọng của Thánh nhân dành cho Lận Thừa Hựu, chỉ phong hiệu là đủ thấy.

Nàng đỏ mặt tiếp tục lắng .

"Ngoài còn một việc nữa cần cho con , Thánh nhân đồng ý lập bia bên ngoài thành Nam Dương ." Ánh mắt Đằng Thiệu chút xa xăm: “Tổ phụ con công lớn trong việc bảo vệ giang sơn xã tắc, nhưng hành động ăn thịt dân để giữ thành năm xưa trái với luân thường. Hơn bốn ngàn mạng , hơn bốn ngàn oan hồn... Dân phân quý tiện, mạng cũng như . Thánh nhân cảm thán hồi lâu, chỉ việc triều đình truy phong cho tổ phụ con là quyết định của tiên đế, ngài quyền tước bỏ. Cân nhắc mãi, ngài hạ chỉ đưa bức họa của tổ phụ con khỏi Lăng Yên Các, đồng thời xóa tên tổ phụ và hai bá phụ của con khỏi danh sách công thần. Lại lệnh cho Sử quán ghi chép sự việc, đồng thời lập bia ngoài thành Nam Dương, để bá tánh qua đường đều rõ chân tướng cuộc chiến giữ thành Nam Dương năm xưa. Bia do thợ thủ công nhất triều chế tác, đá dùng loại cực kỳ kiên cố, thể vững ngàn năm đổ, lo vùi lấp trong bụi trần. Người c.h.ế.t thể sống , nhưng sự thật thì vĩnh viễn thể xóa nhòa. Công và tội của tổ phụ con, hãy để hậu thế phán xét."

Như , vinh quang của tổ tiên nhà họ Đằng coi như tan thành mây khói.

Đằng Ngọc Ý thấy nhẹ nhõm như trút gánh nặng. Trận chiến Nam Dương mang vinh quang tột bậc cho hậu duệ nhà họ Đằng, khiến trong triều ngoài nội đều ngưỡng mộ, nhưng đó cũng là một cái gông xiềng khổng lồ. Khi vầng hào quang chói lọi rơi xuống đầu, lời nguyền cũng lặng lẽ giáng xuống. Để trả món nợ , nàng và cha trả cái giá thê t.h.ả.m bao.

Trả hết .

Nàng và cha, từ nay về thể đường đường chính chính giữa trời đất.

"Thánh nhân , của tổ tiên vốn nên trách phạt con cháu. Những năm nay A gia chinh chiến đông tây chống Thổ Phồn, đêm đó con vì trừ ma mà xả nhảy xuống giếng, đủ loại công đức đủ để bù đắp lầm lớn . Huống hồ đây là nghĩa cử tự phát của cha con , đáng khen thưởng riêng. Thánh nhân phong A gia Tấn Quốc Công, ban cho con ngàn tấm lụa là, nhưng đều cha kiên quyết từ chối. A gia... A gia dùng những ân thưởng đổi lấy một buổi pháp sự."

Hốc mắt Đằng Ngọc Ý cay xè: "Cho A nương ạ?"

"Mẹ con vì giúp cha con phá giải lời nguyền mà cam nguyện hiến dâng phúc báo của ." Giọng Đằng Thiệu khàn : “A gia thường nghĩ, cả đời con nhà họ Đằng liên lụy. Nếu năm xưa cưới con là A gia, chắc chắn con bình an vui vẻ."

Nói đến đây, giọng Đằng Thiệu trầm hẳn xuống.

Đằng Ngọc Ý nghẹn ngào, cao giọng : "Lời của A gia mới là phụ tấm lòng của A nương. Năm xưa nếu A nương nửa phần hối hận thì tuyệt đối chịu buổi pháp sự đó . Mấy hôm nay kiểm kê danh sách của hồi môn, món nào cũng do A nương định từ nửa năm khi mất. Còn cả y phục giày mũ A gia mặc ngày thường, quá nửa là do A nương chuẩn từ . Con nghĩ A nương bao giờ hối hận khi gả cho A gia, càng bao giờ hối hận khi sinh con. Lần đó ở Hoài Tây đạo, A gia vì giúp con gái phá giải lời nguyền mà tình nguyện mặc áo ngược kinh Độn Giáp Duyên Thân, khoảnh khắc đó trong lòng A gia từng hối hận ? Tấm lòng của A nương, chẳng cũng giống hệt A gia ?"

Nói đến cuối, nóng và lời đều nghẹn trong cổ họng.

Đằng Thiệu nước mắt tuôn rơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-130.html.]

Ông bốn tuổi mất cha mất , là góa nuôi ông khôn lớn. Để hổ danh trung liệt của nhà họ Đằng, mười mấy tuổi ông trận g.i.ế.c giặc. Gặp chuyện lớn đến ông cũng quen tự gánh vác. Ông là kỳ tài quân sự, tuổi còn trẻ danh chấn thiên hạ. khi ông lầm tưởng thể chống đỡ sóng gió thế gian thì vận mệnh trêu ngươi ông, ông bảo vệ vợ yêu thương nhất. Từ khi chân tướng, ngày nào ông sống trong hối hận, nỗi đau thấu tim đó đủ để đè bẹp ông.

Con gái thông tuệ hơn , chỉ một cái liếc mắt thấu tâm can ông. Một câu an ủi của con gái còn hơn vạn linh đan diệu d.ư.ợ.c đời.

Trong khoảnh khắc, căn phòng lặng ngắt như tờ. Đằng Thiệu nhắm mắt, nước mắt giàn giụa mặt từ lúc nào.

"A gia."

Mãi lâu , Đằng Thiệu mới gượng chấn chỉnh tinh thần, chỉ là giọng vẫn còn run rẩy: "Con ngoan, con , trong lòng A gia dễ chịu hơn nhiều . Con nghĩ như thế, chứng tỏ con thấu hiểu con nhường nào. Ngày mai con xuất giá , A gia ở bên cạnh, con mang theo tình yêu thương của A nương mà sống cho thật . Con sống càng , cha và A nương con sẽ càng vui lòng."

Đằng Ngọc Ý gì, chỉ gạt nước mắt liên tục.

Đằng Thiệu đẫm lệ con gái, vẻ mặt dần khôi phục sự kiên nghị: "Lời A gia xong . Sáng mai xuất giá, tối nay cần ngủ sớm, về con."

Đằng Ngọc Ý cái chân trái trống rỗng của cha, kìm chua xót đến cực điểm, quỳ sụp xuống sập: "Chân A gia tàn phế, con , ai giúp A gia mài mực pha đây? Mười năm qua, con gái thể sống hòa thuận với A gia, chỉ c.h.ế.t một con mới A gia vất vả nhường nào. Từ Lễ Thượng Tỵ năm ngoái đến nay, A Ý tận hiếu gối A gia mới một năm. Đối với con gái, như thế là đủ..."

Đằng Thiệu đoán con gái định gì, khàn giọng ngắt lời: "Đứa nhỏ ngốc . Hôn kỳ là do Thánh nhân chỉ định, thể đổi là đổi? Những gì con cho A gia sớm nặng hơn hai chữ 'hiếu đạo' . Con thử nghĩ xem, nếu năm qua con quản ngại gian khó thì cha con chung quy cũng thoát kiếp nạn."

Nói , Đằng Thiệu mỉm an ủi: "Hôm nay A gia mới Thánh nhân , hôm Lận Thừa Hựu xin chỉ dụ ngự tiền. Nó con mất kiếm Tiểu Nhai, theo nó trừ yêu cũng e là thể tích lũy công đức. Nó một là con nhớ thương , hai là cũng lo dư nghiệt của Thác Câu Chú vẫn còn, nên đại hôn sẽ cùng phương trượng Duyên Giác đến thành Nam Dương phép siêu độ cho những bá tánh khuất. Pháp sự quy mô lớn, Nam Dương cách Trường An ngàn dặm, hai mắt Lận Thừa Hựu mù, vất vả hơn thường gấp bội. Nó tốn công tốn sức như chẳng qua là để giúp nhà họ Đằng tiêu trừ oan nghiệt. Qua đó thể thấy đứa trẻ coi trọng chuyện của con đến mức nào."

Nước mắt Đằng Ngọc Ý ngưng đọng nơi khóe mi.

Đằng Thiệu mỉm hiền từ: "Tâm hồn con trong sáng, đứa con ngoan như con xứng đáng gả cho một thiếu niên lang trọng tình trọng nghĩa. Sáng mai là gả cho trong mộng , A nương con nếu con chọn cho một phu quân xuất sắc như , sẽ vui mừng đến thế nào ."

Đằng Ngọc Ý lệ nhòa đôi mắt, vẫn chịu rời khỏi gối cha.

Đằng Thiệu cúi , cứng rắn đỡ con gái dậy.

"Nói nữa A gia sẽ buồn đấy. Nghĩ xem con và Lận Thừa Hựu chịu bao nhiêu khổ cực mới ngày hôm nay, con nên vui mừng mới . Trong phòng chắc chắn còn nhiều việc lắm. Mau ."

Đằng Ngọc Ý gạt nước mắt, bước ba bước ngoái đầu một . Đến cửa đầu , vẫn thấy cha đang lặng lẽ , bóng dáng in trong ánh đèn, tĩnh lặng như một ngọn núi cao.

...

Trong lòng Đằng Ngọc Ý chất chứa quá nhiều tâm sự, trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ .

Đang ngủ say, nàng mơ màng cảm thấy một đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve má .

Tiểu Nhai còn nữa, gần đây thường hồn phách giấc mơ. Chuông Huyền Âm cổ tay khẽ rung lên, tiếng động cũng dịu dàng như đôi bàn tay .

Đằng Ngọc Ý mở mắt , nhưng hàng mi ướt đẫm.

"A nương..."

Chỉ A nương mới những ngón tay thon thả như , cũng chỉ A nương mới âu yếm vuốt ve nàng như thế.

"A nương..." Đằng Ngọc Ý thút thít trong mơ: “Người đến tiễn con gái xuất giá ..."

Đôi tay dừng vai Đằng Ngọc Ý, vỗ về nhè nhẹ, giống hệt động tác thường để dỗ nàng ngủ hồi còn bé.

Đằng Ngọc Ý ngậm nước mắt, nũng nịu thì thầm: "Phu quân con gái gả, A nương ưng ý ..."

Bên tai văng vẳng tiếng thở dài, là luyến tiếc, nhưng cũng là vui mừng.

Lông mày Đằng Ngọc Ý giãn , bàn tay như làn gió mát, dần dần xoa dịu nỗi sầu ly biệt và bi thương trong lòng con gái.

Sáng Đằng Ngọc Ý tỉnh dậy, phát hiện nước mắt ướt đẫm gối chăn.

Chưa đợi nàng tự xuống giường, Đỗ phu nhân dẫn hai bà mối "lôi" nàng từ trong chăn .

Lễ thành thường diễn chập tối, nhưng ban ngày còn nhiều nghi thức. Đêm qua ngủ ít nên khi dậy Đằng Ngọc Ý cứ ngáp ngắn ngáp dài, tuy bàn trang điểm nhưng đầu cứ gật gù như gà mổ thóc.

Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Đằng Ngọc Ý để mặc cho bà mối gì thì .

Đêm qua quá nửa trong phủ ngủ, giờ ai nấy đều bận rộn cả buổi . Lúc Đằng Ngọc Ý kéo bình phong mặc hỷ phục, chợt di mẫu hỏi biểu tỷ: "Thiệu Đường thật thế hả?"

Đỗ Đình Lan ừ một tiếng: "Thế t.ử mấy ngày nay vốn ở Trường An, sáng sớm tinh mơ hôm nay mới về đến phủ Thành Vương. Lúc Thiệu Đường qua đó đưa đồ, đúng lúc gã sai vặt ở cổng chuyện . Cả phủ sợ thế t.ử về kịp, ai nấy đều lo sốt vó, may mà thế t.ử về kịp ."

Đằng Ngọc Ý tỉnh ngủ hẳn.

Thành Nam Dương cách Trường An ngàn dặm, Nam Dương thể về nhanh như , xem chỗ khác. sắp đại hôn đến nơi , Lận Thừa Hựu còn chạy chứ?

Đỗ phu nhân tràn trề hy vọng : "Thế t.ử thể tự khỏi Trường An, chẳng lẽ mắt khỏi ?"

"Thế t.ử mang theo một đám tùy tùng lớn, hơn nữa Thiệu Đường mắt thế t.ử vẫn buộc dải lụa." Đỗ Đình Lan khẽ thở dài.

Đằng Ngọc Ý đang vểnh tai ngóng thì bên ngoài tiếng rộ lên, nữ quyến các phủ tấp nập kéo đến.

Đến chập tối, thứ chuẩn xong xuôi, bỗng tiếng chiêng trống vang trời, đám nha phấn khích chạy : "Đoàn đón dâu đến !"

Trong phòng càng thêm nhốn nháo.

Bà mối đưa chiếc quạt tròn chuẩn sẵn cho Đằng Ngọc Ý, mỗi một bên đỡ nàng dậy.

Đằng Ngọc Ý nín thở nắm chặt cán quạt, dọc theo tấm t.h.ả.m nỉ trải sẵn ngoài. Thảm nỉ hoa gấm rực rỡ, bước lên êm ái một tiếng động. Bốn phía tràn ngập tiếng vui vẻ, cách lớp lụa mỏng của chiếc quạt tròn nàng cũng cảm nhận những ánh mắt thiện ý đang dõi theo .

Phía bỗng tiếng thút thít nhỏ, là di mẫu và biểu tỷ. Đằng Ngọc Ý một là nỡ để họ buồn, hai là trong lòng cũng nảy sinh sự lưu luyến mãnh liệt, định đầu an ủi di mẫu và tỷ tỷ thì bà mối cứng rắn ngăn : "Hôm nay là ngày đại hỷ, đầu ."

Đỗ phu nhân và Đỗ Đình Lan vội bước theo, gượng dặn dò: "A Ý, con sống thật nhé."

Đến trung đường, bà mối nhắc nhở bên tai Đằng Ngọc Ý: "Đằng tướng quân tiễn gả."

Đằng Ngọc Ý qua lớp lụa mỏng của quạt tròn, lờ mờ thấy sân một bóng cao lớn đang , chống nạng nhưng cực kỳ vững chãi.

Đến gần, Đằng Ngọc Ý cụp mắt thấy vạt áo của cha, nước mắt bất ngờ tuôn như mưa.

Đó là chiếc áo dài màu xanh lam đậm mà chính tay nàng may cho cha. Ngày thường cha nỡ mặc, hôm nay trịnh trọng mặc .

Nước mắt đọng mi, Đằng Ngọc Ý quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu: "A gia, bảo trọng."

Đằng Thiệu ngấn lệ gật đầu, một lúc mới : "Hôm nay con xuất giá, vui vẻ lên. Đứng dậy , A gia đưa con cửa."

Đằng Ngọc Ý theo bước chân vững chãi của cha, từng bước từng bước ngoài. Đến ngoài cửa nhị môn, tiếng lễ nhạc nổi lên rộn rã. Ngoài cổng ngựa xe như nước, tụ tập đầy những đến đón dâu. Phóng mắt , là đại tài t.ử nổi tiếng Trường An thì cũng là con em quyền quý giao hảo với Lận Thừa Hựu.

Còn năm vị đạo trưởng của Đông Minh quán cùng đám Tuyệt Thánh, Khí Trí.

Đám đông vây quanh một vị lang quân mặc hỷ bào đỏ thắm, cưỡi ngựa trắng, yên tím, tuấn tú như châu ngọc, rạng rỡ như ánh bình minh, phong thái tiêu sái, .

Bà mối dường như đầu tiên thấy tân lang tuấn mỹ nhường , lập tức nín thở. Phía yên lặng trong giây lát, nữ quyến từ nơi khác đến thì thầm to nhỏ: "Đây là Thành Vương thế t.ử ? Quả thực như trong tranh ."

Tuyệt Thánh và Khí Trí ngựa ngó nghiêng, thấy Đằng Ngọc Ý bèn vui vẻ reo lên: "Sư !"

Nhóm ngũ đạo trêu chọc: "Nhìn hai thằng ngốc kìa, 'sư cái gì, đó là tân nương của sư các ."

Mọi ồ lên, Tuyệt Thánh, Khí Trí gãi đầu ngây ngô. Nhóm ngũ đạo nhớ chặng đường gian nan của Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hựu, trong nụ còn thoáng chút bùi ngùi.

Ai nấy đều vui vẻ như , trong lòng Đằng Ngọc Ý ấm áp lạ thường. Tuy nhiên nàng dám ngó lung tung, chỉ lạ là lộ diện cảm thấy hai luồng ánh mắt nóng rực dán chặt lên . Trời tuy còn sớm nhưng nàng chắc chắn ánh mắt đó phóng tới từ hướng Lận Thừa Hựu.

Trong lòng nàng dấy lên nghi hoặc. Lận Thừa Hựu uống Xích Tu Dực một tháng nhưng vẫn dấu hiệu phục hồi. Hai mắt thấy, thể nàng chăm chú nóng bỏng như ?

Chẳng lẽ sáng mắt ?

nếu thật sự khỏi , Lận Thừa Hựu cho nàng .

Nghĩ , Đằng Ngọc Ý định lén Lận Thừa Hựu một cái, nhưng hai bà mối chẳng chẳng rằng đẩy nàng lên xe trâu.

...

Đằng Ngọc Ý ngay ngắn trong trướng xanh, bên cạnh chất đầy kẹo bánh tiền vàng. Trong trướng yên tĩnh, bên ngoài tiếng đàn sáo chiêng trống vang trời.

Lễ ốc quán xong, lễ bỏ quạt xong, lễ hợp cẩn xong, lễ kết tóc cũng xong. Lễ nghi tất, nàng và Lận Thừa Hựu chính thức kết thành phu thê.

Một lát nữa thôi, Lận Thừa Hựu sẽ trướng xanh. Nghĩ đến đây, Đằng Ngọc Ý vô thức nắm chặt bộ hỷ phục màu xanh lục dày nặng.

Chỉ hận lúc hành lễ xung quanh đông nghịt , nàng chẳng cơ hội kỹ Lận Thừa Hựu. dù chỉ liếc nhanh vài cái, nàng cũng bắt gặp ánh mắt Lận Thừa Hựu đang .

Đôi mắt đen láy như mực, ý như tràn cả tim nàng.

Nàng với tính cách của Lận Thừa Hựu, hôm nay thành chắc chắn buộc dải lụa mắt nữa. nhất cử nhất động của giống mù.

Lúc hai bái thiên địa, Lận Thừa Hựu thỉnh thoảng đầu nàng. Phủ Thành Vương rộng lớn, chỉ từ trung đường đến trướng xanh cũng mất ít công sức, nhưng dù hành lễ ở , Lận Thừa Hựu cũng quên quan tâm nàng.

Lúc bà mối rải trướng, đầu Đằng Ngọc Ý rơi ít vàng lá và quả khô. Khi Lận Thừa Hựu và Đằng Ngọc Ý lễ hợp cẩn, còn thuận tay gỡ một quả nhỏ bên tóc mai giúp nàng. Cử chỉ tình cảm khiến trong trướng rộ lên trêu chọc.

"Xem thế t.ử cực kỳ thích tân nương của ."

"Chứ nữa, tân nương hoa nhường nguyệt thẹn, ai mà chẳng thích. Các xem, thế t.ử và tân nương cạnh , quả đúng là một đôi bích nhân."

Nhớ đến đây, Đằng Ngọc Ý gần như thể khẳng định Lận Thừa Hựu sáng mắt trở . nàng vẫn tin Lận Thừa Hựu giấu . Hắn nàng sẽ vui mừng thế nào khi tin chứ, giấu nàng.

Hơn nữa, Xích Tu Dực là do nàng cướp về mà.

Đằng Ngọc Ý càng nghĩ càng giận. Chợt bên ngoài trướng tiếng bước chân, tim nàng thót , kỹ thêm chút nữa lặng lẽ thở phào.

Là Bích Loa và Xuân Nhung, lưng họ còn bảy tám bà mụ và nha nhỏ.

"Nương tử, nước nóng chuẩn xong . Cả ngày nay mệt lử , tắm rửa đồ ngủ ạ."

Đằng Ngọc Ý ngước mắt mấy bà mụ lạ mặt, dáng vẻ khiêm cung hòa nhã, cũ của phủ Thành Vương. Nàng vốn định hỏi Bích Loa "Các em xem Lận Thừa Hựu sáng mắt ", thấy nàng chỉ mỉm , lặng lẽ nuốt lời trong.

Một tòa trướng xanh chia hai nửa, bên ngoài là hỷ trướng, bên trong là phòng tắm.

Đằng Ngọc Ý phòng tắm cởi bỏ bộ hỷ phục nặng nề, tắm rửa một hồi, ướt sũng bước từ bồn tắm gỗ.

Xuân Nhung và Bích Loa đang giúp Đằng Ngọc Ý lau thì bà mụ bên ngoài ngạc nhiên : "Ô kìa, Đại lang về nhanh thế."

Ngay đó là tiếng bước chân, quả nhiên là Lận Thừa Hựu. Vào trong, dường như khựng một chút hỏi: "Nàng ?"

Chữ "nàng" , đương nhiên là chỉ Đằng Ngọc Ý .

Tim Đằng Ngọc Ý nhảy lên tận cổ họng, luống cuống tay chân bảo Xuân Nhung, Bích Loa mặc áo cho . Đợi đến khi quấn kín mít, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

"Không mất ." Nghe tiếng bà mụ : “Ngọc Nương đang tắm rửa bên trong đấy ạ."

Lận Thừa Hựu "ồ" một tiếng, ngập ngừng : "...Nếu còn việc gì, các ngươi lui xuống ."

Đằng Ngọc Ý cúi đầu , chỉ mặc bộ đồ ngủ, bèn thì thầm với Bích Loa và Xuân Nhung: "Các em ngoài lấy áo khoác cho ."

Bích Loa ngơ ngác: "Đã đồ ngủ , còn mặc áo khoác ạ?"

Đằng Ngọc Ý hắng giọng: "Lắm chuyện. Bảo lấy thì cứ lấy ."

Bích Loa chịu: "Ban ngày ủ cả ngày , hỷ phục mồ hôi, mặc e ạ."

Đằng Ngọc Ý : "Vậy... các em tìm cho bộ y phục khác."

Xuân Nhung bất đắc dĩ: "Nương t.ử thế chẳng là vô lý gây sự ? Rương hòm đều đưa đến viện Đông Khóa chỗ thế t.ử ở , giờ lấy chẳng phiền phức lắm ."

"Ta mặc kệ. Các em tự nghĩ cách ."

Hai nha dứt khoát bỏ mặc Đằng Ngọc Ý, vội vã khỏi phòng tắm. Ra ngoài dường như chỉ chào Lận Thừa Hựu một tiếng cáo lui. Chỉ trong tích tắc, bên ngoài trở yên tĩnh.

Đằng Ngọc Ý rón rén đến rèm, đang định vén rèm ngoài thì đưa một bộ váy áo .

"Có đang đợi cái ?"

Đó là chiếc váy lót màu xanh lục Đằng Ngọc Ý cởi .

Tim Đằng Ngọc Ý đập thình thịch. Chỉ tiếng Lận Thừa Hựu bên ngoài rèm : “Còn cần lấy cái khác cho nàng ?"

Loading...