CÔNG NGỌC - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-01-18 02:59:26
Lượt xem: 476
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Thanh Anh khoác áo choàng kín mít, đầu đội mũ rèm che, hai tay xoắn chặt , trông vẻ bất an.
Thấy Lận Thừa Hữu bước , nàng lập tức buông tay, ung dung tiến lên hành lễ: "Làm phiền Thế t.ử ."
Lận Thừa Hữu đó xem qua danh sách khách nữ dự tiệc ở Ngọc Chân Nữ Quan Quán, là con gái nhà họ Đoạn.
Đoạn Thanh Anh cung kính : "Lần mạo đến đây là chuyện hỏi thăm Thế tử. Vừa dẫn đến đưa hành lý, biểu tỷ đang m.a.n.g t.h.a.i của sắp tới về Hồng Châu. Chỉ vì mấy ngày nay quan phủ đến từng nhà kiểm tra phụ nữ thai, biểu tỷ và biểu tỷ phu mới chần chừ dám lên đường. Nghe Thế t.ử phụ trách vụ án , đang ở trong chùa, nên mặt biểu tỷ đến hỏi Thế t.ử một câu, gần đây họ thể rời Trường An , đường cần cẩn trọng hơn ?"
Lận Thừa Hữu : "Cẩn trọng đến mấy cũng vô dụng, để cho chắc chắn, nhất đợi chuyện qua hãy lên đường."
Đoạn Thanh Anh khựng : " hung thủ Đại Lý Tự bắt , theo lý sẽ còn phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nào hại nữa... Còn... còn cần cẩn trọng đến thế ?"
Lận Thừa Hữu đáp lời. Câu cứ như cố tình dò hỏi tiến triển vụ án .
Đoạn Thanh Anh vội giải thích: "Bụng biểu tỷ ngày càng lớn, kéo dài nữa e là tiện đường xa. Biểu tỷ và biểu tỷ phu nóng lòng , và cũng khó tránh khỏi lo lắng theo..."
Nàng mỉm : "Đa tạ Thế t.ử giải đáp, sẽ dặn biểu tỷ khoan hãy ."
Nói xong thi lễ cáo từ.
Lận Thừa Hữu vẫy tay gọi mấy tùy tùng cách đó xa.
Tùy tùng đến gần, đồng thanh chắp tay: "Thế tử."
"Khoan Nô ?"
"Đưa Tuấn Nô về Vương phủ ạ."
"Các ngươi dò la xem nhà họ Đoạn gần đây họ hàng nào m.a.n.g t.h.a.i từ Hồng Châu đến , đang vội rời Trường An. Ngoài phủ Trấn Quốc Công, phủ của hai của Quốc công gia cũng dò la cho kỹ. Dù , trong vòng nửa canh giờ về báo cáo."
"Rõ."
Chẳng bao lâu tùy tùng bẩm báo: "Nhà họ Đoạn hiện đúng là một họ hàng m.a.n.g t.h.a.i đang ở nhờ, là cháu gái của Đoạn Nhị phu nhân, năm ngoái theo chồng lên kinh ứng thí, hai vợ chồng ở Đoạn phủ gần nửa năm . Mấy tháng họ hàng thai, chồng cũng thi trượt. Sau khi t.h.a.i định, hai vợ chồng vốn định lên đường về Hồng Châu từ hai hôm , gặp đúng lúc võ hầu đến kiểm tra phụ nữ t.h.a.i nên dám nữa."
Chuyện trùng khớp với lời Đoạn nương t.ử . Xem Đoạn nương t.ử đến hỏi thăm biểu tỷ cũng là lẽ thường tình. Lận Thừa Hữu suy nghĩ một chút gật đầu: "Biết ."
Tàng Kinh Các sách vở chất chồng như núi, tìm từng quyển mất công. Ba sư khó khăn lắm mới tìm đủ kinh sách liên quan đến đạo Tu La, mở xem thì hơn nửa là tiếng Phạn.
Tuyệt Thánh và Khí Trí ngẩn , hai đứa một chữ tiếng Phạn bẻ đôi cũng . Sư tuy chút ít tiếng Phạn nhưng cũng thể hiểu những cuốn kinh dày cộp thế .
Lận Thừa Hữu đang gấp gáp phá án, đương nhiên một khắc cũng đợi . Nhớ Minh Thông là đại hòa thượng chuyên trách trông coi Tàng Kinh Các trong chùa, bèn cho gọi Minh Thông đến: "Không bản dịch chú giải sẵn ?"
Minh Thông đáp: "Bản kinh tiếng Phạn của tệ tự tổng cộng hơn sáu trăm bộ, đến nay mới dịch xong hơn bảy mươi bộ, còn tạm thời chỉ dịch tên sách. phương trượng dặn dò từ , việc liên quan đến trừ ma thể chậm trễ, bần tăng sắp xếp , mấy ngày tới sẽ cùng các sư dịch và chép giúp. Hiện giờ cả dãy tịnh xá phía Tây của chùa đều để trống, Thế t.ử cứ ở trong chùa, nếu tra manh mối gì, bần tăng cũng thể báo cho Thế t.ử kịp thời."
Ở trong chùa? Lận Thừa Hữu ngẩn , : "Vậy phiền Minh Thông pháp sư . cần ở chùa , mấy ngày tới để hai sư của ở là . Phương trượng về ? Ta phía tìm ngài vài câu ."
Bên ngoài tiểu sa di bẩm báo: "Có một hộ vệ tự xưng là Đoan Phúc đến tìm hai vị tiểu đạo trưởng."
Đoan Phúc?
Tuyệt Thánh và Khí Trí đặt kinh sách xuống chạy ngoài.
"Đoan Phúc đại thúc?"
Đoan Phúc : "Xin mượn một bước chuyện."
Ông một lời dẫn hai một góc, xác định xung quanh ai mới mở miệng: "Nương t.ử nhà việc quan trọng cần bẩm báo với Thế tử, nhưng trong chùa tai vách mạch rừng, đành nhờ hai vị tiểu đạo trưởng chuyển lời giúp. Có một thứ tận mắt mới hiểu, tiểu đạo trưởng là ngay, việc liên quan đến ba vụ án , tuyệt đối thể đợi đến ngày mai. Nếu hai vị tiểu đạo trưởng thu xếp thời gian, tối nay xin đến Lê Bạch Hiên ở phía Đông một chuyến."
Tuyệt Thánh và Khí Trí vội : "Được, nhưng bọn mau chóng chép kinh sách dịch giúp các sư thầy, đợi rảnh tay chắc cũng muộn , nhưng hễ rảnh bọn sẽ tìm Đằng nương t.ử ngay."
Đoan Phúc đồng ý cáo từ.
Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng định Tàng Kinh Các, thấy sư bậc thềm , nhưng khi hai đứa chạy đến, sư chắp tay xuống bậc thềm như chuyện gì.
"Sư ..."
Lận Thừa Hữu thẳng phía , như lơ đãng hỏi: "Đằng Ngọc Ý tìm các việc gì?"
Tuyệt Thánh và Khí Trí hạ thấp giọng kể chuyện .
"Có việc quan trọng cần bẩm báo với ?"
"Tỷ , hơn nữa tận mắt mới , còn nhất là báo cho sư ngay tối nay, nhưng trong chùa đông phức tạp, chỉ đành nhờ bọn chuyển lời."
Lận Thừa Hữu thầm nghĩ, là chuyện quan trọng, Đằng Ngọc Ý sợ Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời thiếu sót ?
nỗi lo của nàng cũng lý, trong chùa hiện giờ ít ở, nếu nàng lén lút gặp , ai sẽ rước lấy rắc rối gì.
"Cô ở ?"
"Lê Bạch Hiên phía Đông." Khí Trí ngạc nhiên: “Sư định gặp Đằng nương t.ử ạ?"
Sao thể chứ? Đây là chùa Đại Ẩn, Tuyệt Thánh và Khí Trí mới chín tuổi, trong chùa cũng chẳng , đổi là gặp Đằng Ngọc Ý, chỉ riêng việc dọn sạch tai mắt xung quanh cũng đủ tốn bao nhiêu tâm tư .
"Đến lúc đó các chuyển lời cho là , nhớ tìm Đằng Ngọc Ý sớm một chút. Còn nữa, lời nàng các nhất là nhớ cho kỹ, thiếu một chữ." Lận Thừa Hữu : “ , bữa tối các ăn cùng Minh Thông pháp sư nhé, sư lo cơm nước cho các ."
Tuyệt Thánh và Khí Trí "" một tiếng.
Nói xong, Lận Thừa Hữu tìm Phương trượng Duyên Giác.
Thiền thất của Phương trượng Duyên Giác ở Tây viện trong chùa, trong viện vườn hoa luống thuốc, cũng hoa cỏ tươi , xanh ngát một màu. Lận Thừa Hữu tâm trí ngắm cảnh, thẳng qua sân nhỏ đến mái hiên, bất ngờ thấy Đằng Thiệu trong thiền thất.
Cửa sổ thiền thất mở toang, chiếc bàn gỗ phỉ cạnh cửa sổ đốt một lư hương tĩnh lặng. Đằng Thiệu và Phương trượng Duyên Giác đối diện chiếu bên cửa sổ, xem chừng chuyện một lúc lâu.
Ánh tà dương hoàng hôn hắt qua cửa sổ, bao phủ hai trong vầng sáng màu cam.
Tiếng chuyện của Đằng Thiệu đứt quãng vọng ngoài cửa sổ.
"Từ đường về Trường An cẩn thận rơi xuống nước, tiểu nữ thường xuyên gặp tà ma, những thế, đêm đến còn gặp ác mộng. Bảo là oan hồn quấn , nhưng Thế t.ử và năm vị đạo trưởng Đông Minh Quán xem qua, đều thấy gì bất thường. Chuyện quả thực quá kỳ lạ, Đằng mỗ lo lắng như lửa đốt... Phương trượng đừng chê , đứa bé năm tuổi mất , bên cạnh tỷ , bao năm qua lủi thủi một , Đằng mỗ tự thấy nợ con bé nhiều..."
Bước chân Lận Thừa Hữu khựng . Hắn lén, khổ nỗi thính lực quá . Chẳng lẽ Đằng Ngọc Ý ban đêm vẫn gặp ác mộng? Có kiếm Tiểu Nhai trấn tà, theo lý đến mức như ...
Nói cũng , Đằng Ngọc Ý dường như ít khi nhắc đến cha mặt khác. Nàng năm tuổi mất , đáng lẽ tình cảm cha con sâu đậm. Ít nhắc đến cha, là vì Đằng Thiệu ít khi ở nhà ...
Đang suy nghĩ miên man, các hòa thượng mái hiên thấy Lận Thừa Hữu, cúi hành lễ: "Thế tử."
Thần sắc Đằng Thiệu khẽ động, lập tức đầu cửa sổ. Nhìn thấy Lận Thừa Hữu, ông dậy khỏi chiếu, sải bước đón.
"Đằng mỗ , hôm nay tiểu nữ tà vật bắt , nhờ Thế t.ử tay cứu giúp..."
Ông bước như gió, giọng điệu khẩn thiết, đến mặt, cúi rạp định hành đại lễ "đốn thủ" (quỳ lạy chạm đầu xuống đất).
Lận Thừa Hữu tuy giao thiệp với Đằng Thiệu nhiều nhưng quá quen thuộc với con và sự nghiệp của ông. Trên triều đình, Đằng Thiệu là tâm phúc của đế vương; sa trường, ông là dũng tướng địch muôn . Xét về vai vế, Đằng Thiệu cũng xứng đáng là bậc cha chú.
Đại lễ thế quả thực quá long trọng, giơ hai tay đỡ chặt cánh tay Đằng Thiệu, nghiêm túc : "Đằng tướng quân quá lời . Mỗ từ nhỏ cha và sư công dạy dỗ, sớm coi việc hàng yêu trừ ma là bổn phận. Hôm nay tà ma đó gây nguy hại cho bách tính Trường An, chúng thể khoanh tay . Đằng tướng quân cần đa lễ. Hôm nay cũng may nhờ Phương trượng Duyên Giác đến kịp thời, nếu chỉ dựa sức một vãn bối, e là đủ sức chống tà ma cỡ đó."
Vẻ mặt Đằng Thiệu cực kỳ nghiêm túc: "Thế t.ử quá khiêm tốn . Lần tiểu nữ hai con yêu quái quấy nhiễu, nhờ Thế t.ử bày mưu tính kế. Tà ma khó chơi như , nếu nhờ Thế t.ử mưu trí hơn , thể diệt trừ thuận lợi. Đằng Thiệu sớm báo ân, chỉ là tìm cơ hội. Lần Thế t.ử cứu giúp, ân như tái tạo, chỗ nào dùng đến Đằng mỗ, Đằng mỗ nguyện trâu ngựa."
Đằng Thiệu là thâm trầm chín chắn, ít khi biểu lộ vui buồn mặt, nhưng khi những lời , vẻ cảm kích lộ rõ mặt, thể thấy từng câu từng chữ đều xuất phát từ đáy lòng.
Lận Thừa Hữu nhất quyết chịu nhận lễ, ngoài việc thấy cần thiết, trong lòng còn cảm giác là lạ. Hắn và Đằng Ngọc Ý cũng coi như quen, gì chuyện để cha của bạn hành đại lễ với .
Đằng Thiệu vẫn khăng khăng bái lạy. Lúc Phương trượng Duyên Giác phất tay áo rộng thùng thình lên bàn cờ, mỉm : "Sư tôn của Hữu nhi dạy nó những bản lĩnh , vốn ý là nó phò chính trừ tà. Nó năm bảy lượt cứu lệnh ái, âu cũng là do duyên pháp trong cõi minh minh. Đằng tướng quân cần đa lễ, đừng tổn thọ vãn bối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-67.html.]
Phương trượng Duyên Giác lên tiếng, Lận Thừa Hữu chịu buông tay, Đằng Thiệu đành tạm thời thôi, thầm nghĩ, “duyên pháp trong cõi minh minh" mà phương trượng , chẳng lẽ ám chỉ việc A Ngọc gặp nạn hóa lành.
Đợi Lận Thừa Hữu tiến lên hành lễ với phương trượng, ông cũng về chỗ . Trong lòng ngoài sự cảm kích còn thầm kinh ngạc về nội lực cao thâm của Lận Thừa Hữu. Lận Thừa Hữu là con trưởng Thành Vương, tính năm nay tròn mười tám, nội lực như , ngoài việc từ nhỏ danh sư truyền dạy, thiên phú chắc chắn cũng vượt xa thường. Một tài năng thiên bẩm như , thế mà một tên gian tế trong quân đ.á.n.h lén.
Tối qua A Ngọc rõ chuyện với ông, ông thức trắng đêm suy tính. Sáng sớm nay, ông bèn chạy về Tây Doanh dặn dò tâm phúc âm thầm hành sự. Thành Vương tin ông nhắn, dù tin cũng sẽ để ý bên cạnh con trai. chuyện dù cũng ba năm nữa mới xảy , kẻ đó là binh lính trong quân, tra là ai .
Thời gian lâu dần, khó tránh khỏi lơ là.
Có nên nhắc nhở Lận Thừa Hữu ngay bây giờ ?
cho dù Lận Thừa Hữu quen thấy thần quỷ, thể tin bừa giấc mơ của khác? Con gái ông khi đến Trường An hề qua với Lận Thừa Hữu, đột nhiên mơ thấy , chuyện vốn dĩ khó tin, nếu khéo, lỡ gây hiểu lầm gì thì .
Phương trượng Duyên Giác nhớ chủ đề lúc nãy: "Đằng tướng quân, chuyện của lệnh ái..."
Lận Thừa Hữu : "Vãn bối đến đúng lúc, Đằng tướng quân đợi một lát, vãn bối với phương trượng vài câu ngay."
Đằng Thiệu nghĩ cách nhắc nhở Lận Thừa Hữu, bèn : "Không . Lần đối phó với hai con yêu quái, chắc Thế t.ử chuyện . Phương trượng, Đằng mỗ gì về chuyện cõi âm, tiểu nữ đột nhiên tà ma quấn , liệu liên quan đến chuyện con bé đuối nước ?"
Lận Thừa Hữu đang lơ đãng lật một cuốn kinh, tay khựng .
Phương trượng Duyên Giác trầm ngâm giây lát: "Còn nhớ lệnh ái rơi xuống nước ở ?"
Đằng Thiệu ngẩn , chuyện ông tra xét từ lâu, nhưng từng nghĩ nó liên quan gì đến sự bất thường của con gái.
"Tiểu nữ đuối nước đường đến Trường An, lúc đó bờ một ngôi chùa tên là Bồ Đề Tự..."
Nói đến đây, sắc mặt Đằng Thiệu thoáng buồn. Năm xưa ông đưa Huệ nương về Dương Châu từng qua ngôi chùa , lúc đó A Ngọc bốn tuổi. vì , Huệ nương dạo đó luôn nặng trĩu tâm sự. A Ngọc tính tình hiếu động, ở trong khoang thuyền lâu thấy chán nên cứ chạy nhảy boong tàu, Huệ nương bắt A Ngọc về khoang dạy con học chữ... Nhìn thấy hoa mai trong chùa nở , Huệ nương sinh lòng yêu thích, với ông chùa ngắm hoa dâng hương.
Hiếm khi thấy vợ nhã hứng như , ông lập tức lệnh neo thuyền lên bờ. Tối đến Huệ nương ghé tai ông , lúc nàng xin xăm tiện thể hứa một điều nguyện Phật. Ông hỏi là gì, Huệ nương chỉ , đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má ông. Vẻ dịu dàng như nước đến giờ vẫn hiện rõ mồn một mắt ông.
Đằng Thiệu thất thần một lát. Chuyện đó qua mới một năm thì Huệ nương qua đời vì bệnh, ông ngày ngày đau đớn như đứt từng khúc ruột, chuyện về ngôi chùa đó cũng dần phai nhạt trong ký ức. Nếu vì A Ngọc đuối nước mà ông cho Trình An điều tra kỹ lưỡng, ông cũng con gái đuối nước ngay gần ngôi chùa đó.
Nghe Trình An và Đoan Phúc , hôm đó A Ngọc cũng vì thấy hoa mai trong chùa Bồ Đề nở mới lên bờ chơi, ai ngờ lúc lên bờ chân trượt ngã nhào xuống nước. May mắn là Đoan Phúc vớt A Ngọc lên ngay lập tức.
Nghe chuyện xong, một khoảnh khắc ông tình nguyện tin rằng Huệ nương suối vàng đang phù hộ cho A Ngọc, nhưng bình tĩnh thì tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.
Ông kể chi tiết chuyện hôm đó.
Duyên Giác hỏi: "Nghe lệnh ái bất ngờ một thanh linh kiếm, cũng là trong về Trường An đó ?"
Đằng Thiệu gật đầu: "Là đó."
Theo lời Đoan Phúc và Trình bá bẩm báo , hai vớt A Ngọc lên khỏi mặt nước thì phát hiện trong tay A Ngọc nắm chặt một thanh kiếm.
Đoan Phúc và Trình bá cho rằng thanh kiếm lành, tự ý ném trở xuống nước. Ai ngờ kiếm rời tay, A Ngọc bắt đầu sốt cao, ban ngày cũng la hét thất thanh, như ác mộng quấn .
Mấy bà v.ú già theo thuyền ai nấy đều sợ c.h.ế.t khiếp, bảo rằng tà ma xung quanh như hút hết lên thuyền, ban ngày ban mặt cũng thấy bóng ma lảng vảng trong khoang thuyền.
Trình bá hồi trẻ trong quân từng chứng kiến nhiều chuyện kỳ quái, bàn bạc với mấy quản sự lớn, đành cho thuyền chỗ cũ, để Đoan Phúc bơi giỏi nhất xuống nước vớt kiếm về. Kỳ lạ là thuyền rõ ràng mấy dặm, mà Đoan Phúc xuống nước vớt kiếm ngay, như thể thanh kiếm vẫn luôn ở nước đợi họ .
Và thanh kiếm trở về, những bóng ma thuyền bèn biến mất, cơn sốt cao của con gái cũng lui.
Đến tối thì bình phục.
Lận Thừa Hữu thầm kinh ngạc, hóa kiếm Tiểu Nhai lai lịch như . Đằng Ngọc Ý chắc cũng thấy thanh kiếm đến một cách kỳ quái, nên mỗi ai hỏi về lai lịch thanh kiếm đều dối là di vật để .
Duyên Giác : "Đã đến thì cứ an tâm (ký lai chi tắc an chi). Thần khí thượng cổ như tuyệt đối tùy tiện chọn chủ nhân, nó nhận lệnh ái chủ thì tự nguyên do trong đó."
Đằng Thiệu ngẩn : "Lời phương trượng lý."
"Còn về việc lệnh ái gần đây oan hồn quấn ..." Phương trượng Duyên Giác im lặng một lát: “Với đôi mắt vụng về của lão nạp, thấu nguyên do trong đó, chỉ là Đằng tướng quân sinh thần bát tự của lệnh ái, mệnh cách giống c.h.ế.t lành..."
Lời thốt , Đằng Thiệu và Lận Thừa Hữu đồng thời biến sắc.
Đằng Thiệu thất thanh: "Lời là ý gì?"
Phương trượng Duyên Giác bình thản Đằng Thiệu: "Lệnh ái sinh mang kiếp nạn, những gì lệnh ái gặp gần đây, dường như đến năm ứng kiếp. lão nạp xem tướng mạo lệnh ái giống phúc mỏng, tại trong mệnh cách xuất hiện một kiếp nạn, lão nạp cũng nghi hoặc. Theo lão nạp thấy, thiên mệnh thể trái, lệnh ái chỉ cần tùy duyên hành sự... Nếu gặp hữu duyên, thể giúp nàng vượt qua kiếp nạn . Kiếp nạn qua , lệnh ái sẽ hưởng phúc thọ dài lâu."
Đằng Thiệu cùng Lận Thừa Hữu khỏi thiền thất. Đằng Thiệu bậc thềm, ráng chiều cuối cùng nơi chân trời chìm dần bầu trời u tối, trong lòng như sóng to gió lớn, yên tĩnh .
"Tại trong mệnh cách lệnh ái đột nhiên xuất hiện một kiếp nạn, lão nạp cũng nghi hoặc."
Ông nghiền ngẫm câu mãi, càng nghĩ càng bất an.
Chẳng lẽ liên quan đến...
Ông dám nghĩ sâu hơn.
Chỉ đành tự an ủi , phương trượng "tùy duyên hành sự", A Ngọc chắc là phúc, nếu khi rơi xuống nước bỗng dưng thêm một thanh tiểu kiếm trấn tà. Thanh kiếm ngụ ý , thể giúp A Ngọc tránh tai qua nạn.
Nghĩ đến đây, trong đầu ông bỗng nảy một ý định, con gái duyên với ngôi chùa Bồ Đề đó như , ông cha nên đến chùa thắp nén hương ? Nếu trụ trì năm xưa vẫn còn, liệu nhớ Huệ nương từng hứa nguyện trong chùa năm nào ?
Lận Thừa Hữu dường như cũng đang xuất thần. Đằng Thiệu nén nỗi lo lắng trong lòng, sang với Lận Thừa Hữu: "Thế tử, Đằng mỗ một chuyện ."
Ông kể giấc mơ cho Lận Thừa Hữu, chỉ mơ thành chính .
Sắc mặt Lận Thừa Hữu trở nên kỳ quái. Chưa đến nội dung giấc mơ hoang đường thế nào, Đằng Thiệu vô duyên vô cớ mơ thấy ?
Đằng Thiệu đương nhiên thể là con gái mơ thấy Lận Thừa Hữu, nhưng chuyện vốn quá kỳ quái, tìm lý do khác càng gượng gạo, đành dối: "Thế t.ử đừng cho là chuyện hoang đường, Đằng mỗ ít khi mơ, nhưng mỗi mơ đều linh nghiệm vô cùng. Nếu bên cạnh kẻ gian tà ẩn nấp thì thật khó lòng đề phòng, Thế t.ử để tâm một chút cũng hại gì."
Lận Thừa Hữu càng nghĩ càng thấy lạ, Đằng Thiệu để tâm đến một giấc mơ kỳ quặc, trịnh trọng như liệu nguyên do nào khác ...
Hắn suy nghĩ một hồi, nghiêm túc : "Đa tạ Đằng tướng quân nhắc nhở, vãn bối sẽ lưu ý."
lúc , Đoan Phúc tới.
Đến gần, Đoan Phúc cung kính hành lễ với Lận Thừa Hữu , với Đằng Thiệu: "Nương t.ử gặp lão gia một lát."
Lận Thừa Hữu thấy bèn : "Đằng tướng quân, vãn bối một bước."
Vừa nghĩ, Đằng Ngọc Ý nãy sai Đoan Phúc tìm cũng đích gặp , chắc là chuyện cực kỳ quan trọng, Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời đầy đủ . Lỡ thiếu vài câu thì hỏng việc lớn.
Nghĩ , ngước mắt về hướng Đông Dực. Đông Dực còn các tiểu nương t.ử khác ở, đến gặp Đằng Ngọc Ý cũng phiền phức quá. Hơn nữa Tuyệt Thánh và Khí Trí giờ cũng lớn , chẳng lẽ việc cỏn con cũng xong.
Ra đến cổng chùa, khi lên ngựa trong đầu nảy một ý nghĩ, Tuyệt Thánh và Khí Trí tính tình bộp chộp, chắc , là... Chỉ mới nghĩ thế thôi, chính thấy nực , vả còn đang vội thẩm vấn Trang Mục, rảnh để ý mấy chuyện vặt vãnh , thế là lên ngựa, phi thẳng đến Đại Lý Tự.
...
Đêm nay trăng sáng như bạc. Đằng Ngọc Ý sai chuẩn rượu thịt từ sớm, bên bàn đá gốc lê trong Lê Bạch Hiên, cùng a tỷ ngắm trăng đợi tin.
Nào ngờ đợi mãi đợi mãi, chẳng thấy cha , cũng chẳng thấy bóng dáng Tuyệt Thánh và Khí Trí.
Cha tìm Phương trượng Duyên Giác, hôm nay đến đây, khi giờ vẫn đang chuyện với phương trượng. Đoan Phúc Tuyệt Thánh và Khí Trí đang bận rộn trong Tàng Kinh Các, cũng khi nào mới xong việc.
Bỗng Huyền Phố Các bên cạnh động tĩnh. Một lát , Xuân Nhung vẻ mặt ngạc nhiên viện : "Lạ thật, hai vị tiểu đạo trưởng rõ ràng qua đây , rẽ sang viện bên cạnh tìm Lý Tam nương."
Đỗ Đình Lan thấy lạ: "Là hai vị tiểu đạo trưởng tự , bên cạnh Lý Tam nương mời ?"
"Tiểu đạo trưởng tự , là trả bút gì đó cho Lý Tam nương. Bành Đại nương hai vị tiểu đạo trưởng đến cũng từ trong phòng , thoáng cái sai bày một bàn đầy đồ ngon, trông như giữ hai vị tiểu đạo trưởng dùng bữa tối trong phòng ."
Bích Loa bên cạnh , ngạc nhiên: "Hai vị tiểu đạo trưởng hoan nghênh thật đấy."
"Vậy đợi thêm chút nữa ." Đằng Ngọc Ý cụp mắt xoay xoay chén rượu trong tay: “Đã đợi lâu thế , cũng chẳng vội chốc lát ."