CÔNG NGỌC - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-01-18 04:53:35
Lượt xem: 496

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc lâu Đằng Ngọc Ý mới nhận , bộ y phục của Lận Thừa Hữu vẫn là bộ mượn tạm của Thuần An Quận vương khi đến chùa Đại Ẩn, mặc đến tận bây giờ vẫn , chứng tỏ mấy canh giờ qua bận rộn suốt.

Lúc nãy nàng nhờ Đoan Phúc chuyển lời "trực tiếp thông báo", chẳng lẽ Lận Thừa Hữu sợ Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời rõ ràng nên mới tranh thủ ghé qua một chuyến?

Cơn say của nàng lập tức tan quá nửa, nàng gật đầu : " , việc gấp cần tìm Thế tử."

Lận Thừa Hữu nhảy từ tường xuống, phủi bụi tay : "Vậy thì ngắn gọn thôi."

Hắn vẻ đang vội , Đằng Ngọc Ý nào dám lỡ thời gian của , nàng quanh quất, do dự nên chuyện với trong sân ngoài . Vô tình liếc thấy rượu và thức ăn bàn đá, nàng ngẩn , tự trách say rượu suýt quên mất bàn tiệc . Vốn dĩ nàng định tiếp đãi Tuyệt Thánh và Khí Trí, giờ đổi thành Lận Thừa Hữu, càng tiếp đón chu đáo hơn.

"Thế t.ử dùng bữa tối ?" Nàng vội : “Ta cứ đợi hai vị tiểu đạo trưởng mãi, những món vẫn ai động đũa, nếu Thế t.ử chê đạm bạc thì dùng tạm một chút, bảo các nàng hâm nóng vài bình rượu nữa, nhanh thôi."

Nói nàng rảo bước hành lang gọi Xuân Nhung và Bích Loa hâm rượu. Hai tỳ nữ tiếng , thấy Lận Thừa Hữu trong sân cũng giật .

Lận Thừa Hữu vốn định vài câu , thấy chủ tớ Đằng Ngọc Ý bắt đầu bận rộn, đành đầu bàn đá gốc lê. Suốt dọc đường uống ngụm nước nào, Đằng Ngọc Ý chuẩn sẵn rượu, uống chút cũng .

Hắn tới bàn đá, vén vạt áo xuống. Cái sân thanh tịnh thì thanh tịnh, tiếc là đủ rộng rãi, diện tích chỉ bằng một phần tư "Đàm Thượng Nguyệt" của Đằng Ngọc Ý, chỗ nào cũng thấy chật chội.

Thức ăn trong đĩa sạch sẽ, quả thực ai động đến. Hắn cầm bình rượu định rót cho , chợt thấy chén rượu ấm, sững , mới nhớ đây là chén rượu Đằng Ngọc Ý cầm.

Hắn vội đặt chén xuống, cụp mắt , đó là một chiếc chén Vũ Tiên nhỏ nhắn.

Rượu trong chén trong veo như bạc, nhớ đến giọt lệ long lanh mi nàng. Tại buồn? Chẳng lẽ nhớ ? Lúc buồn bã mà uống rượu lung tung, chỉ càng hại thần hại hơn bình thường.

Đỗ Đình Lan trong nhà thấy động tĩnh ngoài sân, khổ nỗi đồ ngủ tiện ngoài, đành ở trong phòng thì thầm hỏi Đằng Ngọc Ý. Đằng Ngọc Ý : "Là Lận Thừa Hữu, chắc là hai vị tiểu đạo trưởng chuyển lời cho ... Hắn đang vội , với vài câu ngoài sân, a tỷ ngủ ."

Đỗ Đình Lan gật đầu, về giường, trong lòng dấy lên vài phần nghi hoặc. Giờ tuy muộn lắm nhưng một chuyến cũng dễ, chẳng lẽ chỉ vì sư A Ngọc việc tìm chịu cất công đến gặp A Ngọc ?

Nàng kìm qua cửa sổ sân, đối diện Lận Thừa Hữu, thần thái Lận Thừa Hữu vẫn phóng khoáng bất cần như thường ngày, thế dường như thấy gì khác lạ.

Nàng nhớ đến lời đồn đại ở Trường An về việc Lận Thừa Hữu trúng Tuyệt Tình Cổ, cảm thấy đa nghi quá. Lời cũng là nhờ Đoan Phúc chuyển , Lận Thừa Hữu say mê hàng yêu trừ ma, sợ bỏ sót manh mối quan trọng của vụ án nên đích đến một chuyến cũng là hợp lý.

Xuân Nhung và Bích Loa thoáng chốc hâm rượu mới, đưa chén rượu sạch đến mặt Lận Thừa Hữu.

Đằng Ngọc Ý đích rót rượu cho Lận Thừa Hữu và : "Trước khi chính sự, cho phép kính Thế t.ử vài chén. Lần là Thi Tà, hôm nay là Nại Trọng, nếu nhờ Thế t.ử trượng nghĩa tay cứu giúp, cái mạng nhỏ của sớm chôn vùi trong tay yêu ma . Chén , tạ ơn cứu mạng của Thế tử."

Nói , nàng híp mắt nâng chén với Lận Thừa Hữu, cúi đầu uống cạn chén rượu.

Uống xong một chén, nàng định rót cho chén thứ hai.

Nào ngờ Lận Thừa Hữu đưa tay giữ bình rượu .

Đằng Ngọc Ý ngẩn .

"Thế t.ử uống quen Thạch Đống Xuân ? Ta còn chuẩn một bình Thúy Đào, là đổi Thúy Đào cho Thế t.ử nhé."

"Rượu ngon." Lận Thừa Hữu : “ nãy ngươi uống ít nhỉ?"

Đằng Ngọc Ý xua tay: "Không , tửu lượng tồi, là kính rượu, lý nào chỉ uống một chén."

Nàng vẫn định lấy bình rượu.

Lận Thừa Hữu chịu buông tay, chỉ : "Đằng Ngọc Ý, ngươi đột nhiên khách sáo với thế , thấy quen... Thôi , tấm lòng của ngươi nhận, uống nữa là say đấy, đừng quên ngươi còn chính sự với ."

Đằng Ngọc Ý ho khan một tiếng: "Trước , bây giờ là bây giờ, Thế t.ử giờ là đại ân nhân của , tôn trọng Thế t.ử thêm nữa cũng là điều nên ."

Nói thì , Lận Thừa Hữu kháy, nàng cũng ngại ép rượu nữa, chỉ thầm tính toán trong lòng. Cái yên ngựa ngọc tím sắp xong , nàng giục Trình bá cho gấp là vì sợ lúc tặng quà trùng đúng sinh nhật Lận Thừa Hữu. Nàng và Lận Thừa Hữu thiết lắm, tự dưng tặng quà sinh nhật long trọng thế khó tránh khỏi khiến hiểu lầm.

Ai ngờ đó xảy bao nhiêu chuyện. Giờ , nàng và Lận Thừa Hữu qua nhiều như , ơn với nàng, sinh nhật nàng về tình về lý đều nên đích đến chúc mừng... So với món quà chuẩn kỹ lưỡng như yên ngọc tím, kính rượu vẻ tầm thường. Thôi , dù bày tỏ lòng ơn với cũng cần vội vàng lúc .

Nàng Lận Thừa Hữu, lấy kiếm Tiểu Nhai : "Không dám lỡ thời gian của Thế tử, chuyện chính nhé. Lần Thế t.ử chẳng hỏi tại sai theo dõi Trang Mục ?"

Chén rượu của Lận Thừa Hữu khựng bên môi, đặt xuống: "Ngươi quen từ ?"

Đằng Ngọc Ý lắc đầu: "Là Tiểu Nhai với sẽ gây bất lợi cho ."

Tiểu Nhai đang ngủ gật trong kiếm, suýt nữa nhảy dựng lên tại chỗ. Nói bậy, từng thế bao giờ.

Đằng Ngọc Ý cảm thấy kiếm nóng lên, Tiểu Nhai vui. Không , nàng giao ước ba điều với Tiểu Nhai , nàng cứ bịa chuyện của nàng, cho cũng dám loạn với nàng.

Chuyện hôm nay khiến nàng cảm thấy cực kỳ bất thường. Nàng nhắc nhở Lận Thừa Hữu việc Nại Trọng xuất thế thể liên quan đến tên áo đen, để Lận Thừa Hữu sớm đề phòng kẻ tiểu nhân trong bóng tối, nhưng đồng thời nàng cũng liên lụy đến giúp mượn mạng. Suy tính , đành lấy một trải nghiệm kiếp , bịa là lời tiên tri của Tiểu Nhai .

"... Tiểu Nhai nhắc đến một tên áo đen, tên đó khi g.i.ế.c thường dùng một loại vũ khí dạng sợi dây bạc... Lần ở lầu Thải Phượng thấy Bành Ngọc Quế cũng ám khí như ... Nhờ sự chỉ dẫn của mới đến chợ Tây tìm Trang Mục... Kết quả đến thì xảy chuyện đó... Hôm nay Nại Trọng xuất thế, tên áo đen trùng hợp xuất hiện..."

Lận Thừa Hữu , vẻ nghi hoặc trong mắt dần chuyển thành kinh ngạc.

Đằng Ngọc Ý Lận Thừa Hữu thông minh tuyệt đỉnh, dù nàng kín kẽ đến cũng khó khiến tin . Để coi trọng chuyện , nàng gõ chuôi kiếm ngay mặt : "Tiểu Nhai, ngươi đây."

Tiểu Nhai miễn cưỡng chui .

Đằng Ngọc Ý liếc : "Có ngươi thể chuyện tương lai ?"

Tiểu Nhai thầm trợn trắng mắt, dù tình nguyện đến mấy cũng đành giúp chủ nhân dối cho tròn: "Ta là khí linh của thượng cổ thần kiếm, chuyện tương lai gì lạ ?"

Lận Thừa Hữu đặt chén rượu xuống : "Các hạ chuyện tương lai, chi bằng thẳng cho hung thủ sát hại ba t.h.a.i p.h.ụ là ai, bắt ngay, đỡ để thêm t.h.a.i p.h.ụ nào hại nữa."

Tiểu Nhai há hốc mồm: "Cái ... Ta..."

Đằng Ngọc Ý đối với đủ khó chơi , ai ngờ tên còn khó chơi hơn.

Đằng Ngọc Ý vội : "Tiểu Nhai tuy thỉnh thoảng thấu thiên cơ nhưng cũng chuyện gì cũng . Hắn là khí linh của , những chuyện đa phần liên quan đến , chuyện khác chắc linh nghiệm."

Lận Thừa Hữu tiếp lời. Hắn tò mò về bí mật Đằng Ngọc Ý ngày một ngày hai, ngờ vòng vo tam quốc, nàng lôi khí linh trong kiếm bia đỡ đạn. Chập tối nàng nhờ chuyển lời nhấn mạnh "trực tiếp thông báo", chắc là vì những tình huống gọi Tiểu Nhai giải thích đây mà.

từng đời khí linh pháp khí nào chuyện tương lai. Hơn nữa lời Đằng Ngọc Ý thì lý, nhưng ngẫm kỹ thấy . Đằng Ngọc Ý bốc đồng nóng nảy, Tiểu Nhai đáng tin đến thì những chuyện cũng xảy , nàng chỉ khí linh một tên áo đen sẽ gây bất lợi cho mà đáng để mang cả đám hộ vệ đến chợ Tây theo dõi Trang Mục ?

Nhìn bộ dạng phòng nơi của nàng, rõ ràng là từng hại, nhưng thời gian qua theo tìm hiểu, ngoài đuối nước đường đến Trường An, nàng chẳng gặp t.a.i n.ạ.n nào khác.

Theo thấy, nàng vẫn thật.

Hắn ngước mắt đ.á.n.h giá nàng. Đôi mắt nàng đen láy sáng ngời, cứ lẳng lặng như . Nhìn mãi mãi, như lạc hai hồ nước trong veo thấy đáy.

Điều nhớ đến suối nước ở Ly Sơn, giữa mùa hè oi ả mà nhảy ùm xuống đó... Sự mát lạnh của dòng suối thể tức thì dịu sự nóng bức trong lòng.

Hắn lắc đầu, trong đầu nghĩ linh tinh gì thế . Rồi lẳng lặng dời mắt khỏi mặt nàng. Thôi , vạch trần nàng gì.

Nàng còn nhỏ mất , nỗi khổ tâm khó , nàng thì cứ để nàng giấu .

Nếu nàng tin thì cứ tránh , cần gì gọi khí linh của những chuyện với . Nàng thà mạo hiểm nghi ngờ cũng cho những manh mối , chỉ chứng tỏ nàng giúp .

Bỗng thấy trong lòng ấm áp, cảm giác giống lúc cha chuyện với ngày xưa, chỉ khác là đối diện là Đằng Ngọc Ý...

Dừng , tối nay thế . Hắn trấn tĩnh , nghiêm túc Đằng Ngọc Ý : "Những chuyện đây ngươi từng với ai ?"

Đằng Ngọc Ý vẫn luôn để ý sự đổi sắc mặt của Lận Thừa Hữu, thấy vẻ mặt trở nên trịnh trọng, cuối cùng cũng coi trọng lời nàng , vội lắc đầu: "Trước đây chỉ với cha thôi."

Lận Thừa Hữu ngẩn , thứ hai bí mật của nàng.

Ngoài cha, nàng chỉ cho ...

Hắn cụp mắt chén rượu trong tay, chậc, rượu tối nay nóng quá.

Hắn dứt khoát đặt chén rượu xuống: "Vậy là tên áo đen mà Tiểu Nhai thấy , hôm nay xuất hiện ở Ngọc Chân Nữ Quan Quán?"

Đằng Ngọc Ý bèn bảo Tiểu Nhai: "Ngươi kể hết những gì thấy cho Thế t.ử ."

Tiểu Nhai bắt gặp ánh mắt ngầm đe dọa của Đằng Ngọc Ý, trong lòng trợn trắng mắt mấy cái, xếp bằng mặt Lận Thừa Hữu, ấp a ấp úng kể những chuyện trong kiếm ngày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-69.html.]

Lận Thừa Hữu giả vờ như thấy vẻ mặt kỳ quái của Tiểu Nhai, nghiêm túc hết lời Tiểu Nhai , khỏi trầm ngâm suy nghĩ.

Nại Trọng xuất hiện, tên áo đen bèn dụ Đoan Phúc , khiến Đằng Ngọc Ý mất cơ hội cứu ngay tại chỗ lúc xảy chuyện. Nếu nàng phá giải câu đố, nàng và đám trong rừng đào Nại Trọng nuốt chửng .

Trùng hợp là tỷ nhà họ Bành khéo cách ly bên ngoài rừng đào. Tuy họ cũng gặp bốn con tiểu quỷ tay sai của Nại Trọng, nhưng vì tiểu quỷ pháp lực thấp kém nên nhanh chóng Tịnh Trần sư thái đuổi .

Họ Bành...

Hắn khẽ cau mày. Nại Trọng là tà ma bình thường. Yêu Kinh Nại Trọng đột ngột xuất hiện thời thiên hạ đại loạn hai trăm năm . Lúc đó các châu huyện tập hợp cả trăm pháp sư cao tay ấn hợp lực trừ ma. Dù cuối cùng cũng diệt ma, nhưng cả trăm pháp sư đó cũng vì âm lực của Nại Trọng xung đột mà bỏ mạng ngay tại chỗ.

Nếu tìm nơi trấn áp Nại Trọng năm xưa thì cũng khó, chỉ cần quan sát thiên tượng hàng ngày, đồng thời phái các châu huyện ngóng những nơi hung tà bất thường, một hai năm là tìm nơi trấn áp hai trăm năm .

Cặp tà vật ở lầu Thải Phượng cũng tương tự.

Muốn song tà xuất thổ, chỉ cần phá hủy trận pháp trăm năm .

đ.á.n.h thức pháp lực của Nại Trọng dễ, nên mới chuyên tâm chế tạo Nguyệt Sóc Đồng Quân để hiến tế.

Việc tuyệt đối công lao một sớm một chiều, cũng sức lực một hai xong.

Đằng chuyện chắc chắn dị sĩ cao nhân mưu tính.

Trước tiên loại trừ nhà họ Đằng. Hôm nay Đằng Ngọc Ý chỉ nhốt trong rừng đào mà đó còn Nại Trọng bắt , chỉ cần đến chậm một bước là nàng Nại Trọng ăn thịt .

Vậy là nhà họ Bành ?

Với bản lĩnh của cha con Bành Tư Thuận và Bành Chấn, âm thầm sắp đặt những việc cũng chẳng tốn mấy sức.

chỉ dựa việc tỷ nhà họ Bành mặt trong rừng đào mà nghi ngờ nhà họ Bành thì khiên cưỡng. Hơn nữa nghĩ ngược , chuyện hôm nay nếu cố ý vu oan giá họa cho nhà họ Bành cũng hợp lý.

Mấu chốt là Nại Trọng là vua của vạn quỷ, cho dù dùng Nguyệt Sóc Đồng Quân hiến tế cho Nại Trọng cũng tuyệt đối thể sai khiến Nại Trọng.

Cho nên việc Nại Trọng đột nhiên hiện ở Ngọc Chân Nữ Quan Quán hôm nay chắc trong tầm kiểm soát của kẻ đó.

Từ lúc trời xuất hiện sấm sét kỳ dị đến lúc Nại Trọng hóa thành đại hòa thượng hiện , cách cùng lắm chỉ một khắc, mà tên áo đen xuất hiện kịp thời như .

Trong đầu Lận Thừa Hữu lóe lên tia sáng trắng, chẳng lẽ kẻ màn sống ngay gần đó?

Nếu Nại Trọng hiện thế liên quan đến kẻ , thì hung thủ g.i.ế.c hại ba t.h.a.i p.h.ụ là kẻ chủ mưu cũng sẽ là chuyện. Hiện giờ chỉ Trang Mục từng giao du với kẻ ...

Hắn đặt chén rượu xuống, bật dậy.

Đằng Ngọc Ý: "Thế t.ử ?"

Lận Thừa Hữu nàng: "Những chuyện ngươi quan trọng, tối nay Trang Mục nhất định sẽ mở miệng, về thẩm vấn ngay."

Lúc yên tâm để Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyển lời nên nửa đường về, quyết định quả thực quá sáng suốt. Những lời Tiểu Nhai quá lắt léo, nếu để Tuyệt Thánh và Khí Trí truyền đạt , chắc chắn sẽ tam thất bản.

Đằng Ngọc Ý do dự, nhắc nhở Lận Thừa Hữu thì đương nhiên càng sớm càng . Nàng vội dậy : "Thế t.ử xin dừng bước... Ta còn chuyện quan trọng ."

Nói hiệu cho Tiểu Nhai bàn: "Tiểu Nhai, ngươi kể cho Thế t.ử chuyện ngươi thấy về tên gian tế trong quân ."

Tiểu Nhai đành đem chuyện Đằng Ngọc Ý mơ thấy Lận Thừa Hữu trúng tên độc, biến tấu thành lời tiên tri của kể cho Lận Thừa Hữu .

Sắc mặt Lận Thừa Hữu trở nên kỳ quái, lời gần như giống hệt lời Đằng Thiệu với đó.

Đằng Thiệu mơ, Tiểu Nhai thấy tương lai...

Biểu cảm của Đằng Thiệu lúc đó đủ kỳ lạ , biểu cảm của Tiểu Nhai lúc càng kỳ lạ hơn, khi còn lộ vài phần tình nguyện, rõ ràng là Đằng Ngọc Ý ép buộc.

Trong lòng chợt động, khi nào chuyện Tiểu Nhai thấy , cũng Đằng Thiệu mơ thấy, mà là chính Đằng Ngọc Ý mơ thấy ?

chỉ Đằng Ngọc Ý thể sai khiến Tiểu Nhai, thể nhờ Đằng Thiệu nhắc nhở . Hơn nữa nghĩ như giải thích tại nàng cứ ấp a ấp úng mãi về chuyện .

Hắn liếc xéo Đằng Ngọc Ý.

Nàng mơ thấy ?

Sao nàng mơ thấy ...

Nàng thực sự mơ thấy ?

"Đây là do Tiểu Nhai thấy ?" Hắn ho khan một tiếng, định vạch trần nàng, vẻ mặt bình tĩnh.

Đằng Ngọc Ý gật đầu, trong lòng chút thắc mắc, sắc mặt Lận Thừa Hữu kỳ lạ thế, sẽ nghi ngờ chứ.

C.h.ế.t dở, tối nay cha cũng đến chùa, cha nhắc nhở Lận Thừa Hữu một đấy chứ?

Biết thế đó xác nhận với cha một chút. Thôi, đ.â.m lao theo lao, lời của cha cũng thể coi là lời tiên tri của Tiểu Nhai, miễn để Lận Thừa Hữu sớm đề phòng là .

" ..." Nàng vội : “Lần Tiểu Nhai một tràng dài, khéo cha cũng ở bên cạnh..."

Cú giật khiến men rượu xông lên, chỉ trong nháy mắt, mặt và cổ nàng đều ửng hồng.

Lận Thừa Hữu thấy, khỏi nhướng mày. Vậy là đoán đúng ? Mải lo lấp l.i.ế.m mà mặt đỏ bừng thế .

Một tiểu nương t.ử đột nhiên mơ thấy một lang quân?

Tai nóng bừng một cách khó hiểu.

Nàng mơ thấy từ bao giờ?

Mơ thấy những gì?

Tuyệt đối mơ thấy lúc ở lầu Thải Phượng , vết thương nàng đ.â.m trong lầu mới đóng vảy cách đây lâu.

Vậy là gần đây , tối nay nàng đặc biệt chuẩn rượu thịt tiếp đãi ...

Chậc, Đằng Ngọc Ý thích chứ? Nàng trúng Tuyệt Tình Cổ , cho dù nàng thật lòng thì cũng thể thích nàng .

Hắn cau mày, tim đập nhanh hơn vài nhịp, chẳng còn tâm trí mà suy nghĩ về sự bất thường khắp cơ thể , chỉ thẳng phía gật đầu: "Được , đa tạ nhắc nhở, sẽ cẩn thận hơn."

Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm, những lời cần đều , thấy Lận Thừa Hữu thẳng đầu , nàng tại chỗ cung kính hành lễ: "Thế t.ử thong thả."

Lận Thừa Hữu phi ngựa một mạch về Đại Lý Tự, xuống ngựa thì gặp nha dịch , thấy Lận Thừa Hữu vội chạy tới đón: "Nghiêm tư trực đang định tìm Lận bình sự đấy ạ."

Nhìn thấy sắc mặt Lận Thừa Hữu, khỏi thắc mắc: "Lận bình sự về thế, trông vui vẻ ?"

Lận Thừa Hữu ngạc nhiên: "Vui vẻ?"

Miệng nhưng rảnh suy nghĩ những chuyện , thẳng ngục, quả nhiên thấy Nghiêm tư trực và bốn nha dịch đang đợi bên trong.

Trang Mục trong lồng sắt, mắt chằm chằm cửa.

Nha dịch và Nghiêm tư trực đón đầu: "Hắn nhất quyết đòi đợi Lận bình sự đến, hơn nữa xem ý tứ của , hình như lúc khai báo chỉ một Lận bình sự mặt."

Lận Thừa Hữu khẩy: "Làm theo lời ."

Nghiêm tư trực và bốn nha dịch kinh hãi.

Lận Thừa Hữu : "Người do bắt, sợ giở trò, hơn nữa nếu giở trò thì cũng chẳng cần đợi đến bây giờ."

Đợi đám Nghiêm tư trực lui , Lận Thừa Hữu tiện tay bưng một bát lao bàn, đến lồng sắt mở khóa, rút miếng vải trong miệng Trang Mục , : "Đói ? Không vội, ăn chút gì ."

Trang Mục im lặng Lận Thừa Hữu, bất chợt : "Tra lâu như , ngươi tra xem ba t.h.a.i p.h.ụ đó những gì?"

 

 

Loading...