CÔNG NGỌC - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-01-19 06:44:49
Lượt xem: 498

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Minh Cung, điện Thập Thúy.

Trong điện khí vui tươi rộn ràng. Để chuẩn cho bữa gia yến , Hoàng hậu và Thượng Thực Cục tất bật từ mấy hôm . Biết răng miệng Đạo trưởng Thanh Hư T.ử còn như trẻ, các món ăn bàn gần như là đồ chay mềm mại, thanh đạm.

Bàn tiệc đặt ngay tại ngoại điện. Thánh nhân và Hoàng hậu ở vị trí chủ tọa, Đạo trưởng Thanh Hư T.ử ở vị trí đầu tiên bên phía Đông. Các bậc con cháu như Thái tử, Lận Thừa Hữu, Thuần An Quận vương, Xương Nghi, A Chi lượt theo thứ tự lớn bé.

Bữa tiệc ngoài, thậm chí ngay cả cung nữ thái giám hầu hạ cũng , ăn uống vô cùng thoải mái, khí đầm ấm, vui vẻ.

Cơm nước xong xuôi, trong điện vẫn còn rôm rả tiếng . Xương Nghi và A Chi xúm xít quanh Thanh Hư Tử, nghịch râu của lão nhân gia, vòi vĩnh sư tôn kể chuyện.

Thanh Hư T.ử bình thường vốn nghiêm nghị, nhưng ông cực kỳ yêu trẻ con. Đối diện với mấy khuôn mặt phúng phính đáng yêu, nếp nhăn mặt ông cũng giãn .

Thái t.ử coi Thanh Hư T.ử như ruột thịt, đích dâng xuống bên cạnh ông, ân cần hỏi han đủ điều.

Hoàng đế vì vẫn còn canh cánh vụ án Hạo Nguyệt Tán Nhân nên bữa cơm gọi riêng Lận Thừa Hữu tẩm điện bên trong để hỏi chuyện.

Lận Thừa Hữu tường thuật từng manh mối nắm .

“Trước khi c.h.ế.t, Tống Kiệm khai rằng từng bắt gặp Hạo Nguyệt Tán Nhân tiếp khách trong phòng, nhưng kịp thì đó rời . Mấy hôm nay đồng liêu ở Đại Lý Tự lục soát kỹ đạo quán Ngọc Chân, phát hiện trong hơn mười năm giả danh Tịnh Trần sư thái, Hạo Nguyệt Tán Nhân âm thầm đào một mật đạo thông từ phòng ngủ ngoài phường. Nếu mà Tống Kiệm nhắc đến là kẻ chủ mưu màn của Hạo Nguyệt Tán Nhân thì thể thấy kẻ mỗi đến mưu sự đều qua mật đạo .”

Hoàng đế gật đầu: “Về phận của kẻ chủ mưu , các con manh mối gì ?”

Lận Thừa Hữu đáp: “Hiện tại ba manh mối. Đêm đó, đám áo choàng đen liều mạng cướp đoạt hồn phách Hạo Nguyệt Tán Nhân, hy sinh tới ba mươi ba mạng , chứng tỏ kẻ chủ mưu và Hạo Nguyệt Tán Nhân tình nghĩa cạn. Từ đó cháu đoán rằng Văn Thanh Tán Nhân vẫn còn sống. Hắn và Hạo Nguyệt Tán Nhân chỉ là sư mà còn chung chí hướng báo thù. Biết Văn Thanh Tán Nhân mới là kẻ chủ mưu thực sự, hoặc ít nhất cũng là cánh tay đắc lực của kẻ chủ mưu. Tất nhiên, cũng một khả năng ngược : chuyện liên quan gì đến Văn Thanh Tán Nhân, mà chính kẻ chủ mưu tình cảm với Hạo Nguyệt Tán Nhân. Nếu giả thuyết đúng thì Văn Thanh Tán Nhân cũng thể đang phục vụ trướng một vị chủ nhân khác.

Ngoài hai manh mối lớn , Hạo Nguyệt Tán Nhân còn để một sơ hở quan trọng, đó là Ngạc Cơ, giả mẫu của lầu Thải Phượng. Theo cháu thấy, Hạo Nguyệt Tán Nhân và Văn Thanh Tán Nhân tuy học phần lớn bản lĩnh của Càn Khôn Tán Nhân, nhưng hỏa hầu tới, nên khi điều khiển đại tà vật thường xuyên xảy sai sót. Ví dụ như việc Nại Trọng hiện thế ngay tại đạo quán Ngọc Chân, chuyện lẽ ngay cả Hạo Nguyệt Tán Nhân cũng ngờ tới. Kẻ áo choàng đen lẻn quán hôm đó chắc là đến để báo tin cho bà chuẩn đối phó.”

Nói đến đây, Lận Thừa Hữu chợt nhớ Đằng Ngọc Ý cũng từng mơ thấy một kẻ áo choàng đen hại nàng, chuyện liệu quá trùng hợp ?

Ngẩn một chút, tiếp: “Không chỉ Nại Trọng, khi điều khiển song tà, Hạo Nguyệt Tán Nhân cũng tỏ lực bất tòng tâm. Thời điểm song tà phá trận thể sớm hơn dự tính của họ. Cháu từng nghi ngờ giúp che giấu yêu khí trong lầu là Bành Ngọc Quế, nhưng khi điều tra mới phát hiện Bành Ngọc Quế thậm chí còn chẳng hậu viện trấn yểm đại tà vật. Nếu , chẳng chạy đến mắt trận dùng Thất Mang Dẫn Lộ Ấn tra tấn quỷ hồn vợ chồng họ Điền, để để manh mối chí mạng giúp phá án.

Ngạc Cơ, giả mẫu của lầu Thải Phượng thì khác. Mụ cũ ở phường Bình Khang, để rũ bỏ hiềm nghi chủ động khai chuyện thợ thủ công hỏng móng nhà. Đêm chúng đ.á.n.h với song tà ở tiền lầu, mụ cũng mượn cớ chạy đến, ngoài mặt là giúp đỡ, nhưng ai là để ngầm hỗ trợ thi tà và Kim Y công t.ử . Sau Kim Y công t.ử thất bại, mụ sợ nó khai kẻ giúp chúng phá trận nên trong lúc nguy cấp lộ sơ hở. Tiếc là cháu cho giám sát mụ mấy ngày nay vẫn thấy mụ lộ đuôi cáo. Cháu nghĩ mụ là một quân cờ quan trọng mà nhóm Hạo Nguyệt Tán Nhân cài cắm ở phường Bình Khang, đến lúc then chốt tuyệt đối sẽ dùng tới.”

Hoàng đế tán thưởng đứa cháu, chỉ vài câu ngắn gọn xâu chuỗi rõ ràng các vụ án lớn với . Ngài ngẫm nghĩ chợt hỏi: “Còn tên Trang Mục trong ngục thì ? Hắn vóc dáng thấp bé, là nhân chứng quan trọng của vụ án . Liệu khả năng là Văn Thanh Tán Nhân, cố tình bày cái bẫy cùng Hạo Nguyệt Tán Nhân để đ.á.n.h lạc hướng chúng ?”

Lận Thừa Hữu đáp: “Cháu cũng từng nghĩ đến khả năng , nhưng Trang Mục là Hồ. Cháu quan sát kỹ mắt , màu nhạt, thậm chí ngả sang màu vàng. Một dù thuật dịch dung cao siêu đến cũng thể đổi màu mắt. Văn Thanh Tán Nhân Trung Nguyên chính gốc, chỉ riêng điểm chứng minh Trang Mục là Văn Thanh Tán Nhân. Tuy nhiên về kẻ chủ mưu lưng Trang Mục, cháu cũng chút manh mối, chỉ là hiện nắm bằng chứng then chốt, tất cả mới chỉ là suy đoán.”

Hoàng đế: “Không , cứ suy đoán của con cho bá phụ .”

Lận Thừa Hữu trầm ngâm giây lát : “Cháu chỉ đoán mò thôi, nếu sai bá phụ đừng trách nhé. Trước tiên về mấy vụ án g.i.ế.c cướp t.h.a.i , các nạn nhân thoạt liên hệ gì với , nhưng thú vị ở chỗ, những nhân vật then chốt quan hệ với nạn nhân đều đang giữ chức vụ tại các cơ quan trọng yếu.

Chồng của nạn nhân Tiểu Khương thị là Tống Kiệm, giữ chức trong Cấm Quân Bắc Nha.

Biểu thúc của nạn nhân Thư Lệ Nương là Thư Văn Lượng, việc tại phủ Kinh Triệu.

Thư Lệ Nương là vợ lẽ nuôi bên ngoài của Trịnh Phó Xạ, mà Trịnh Phó Xạ là Tể tướng đương triều.”

Sắc mặt Hoàng đế trở nên nghiêm trọng. Bắc Nha Cấm Quân, phủ Kinh Triệu, Tể tướng, lượt tương ứng với việc bảo vệ cung cấm, quản lý kinh kỳ và triều đình.

Liệu quá trùng hợp ?

Lận Thừa Hữu tiếp: “Cháu về Tống Kiệm .

Gia thế Tống Kiệm và Khương Trân Nương quá chênh lệch, ban đầu Bá gia và lão phu nhân cực lực phản đối hôn sự . Trùng hợp , phu nhân của Tiết độ sứ Hoài Tây Bành Chấn theo chồng kinh, vì chuyện mà đặc biệt đến thăm Bá gia và phu nhân, rằng của Khương Trân Nương từng cứu bà , coi Khương Trân Nương như cháu gái. Chính nhờ sự bảo đảm của Bành phu nhân, Bá gia và phu nhân mới đồng ý xem mặt Khương Trân Nương, cuối cùng mới ưng thuận hôn sự . Có thể thấy, Tống Kiệm cưới Khương Trân Nương, công đầu thuộc về Bành phu nhân. Việc bề ngoài khéo léo để dấu vết, nhưng chỉ cần dựa cái tình mai mối , Bành gia việc nhờ vả, cháu đoán Tống Kiệm tuyệt đối sẽ chối từ.

Lại đến Thư Văn Lượng. Kẻ khi thi trượt kỳ thi Chế cử của triều đình bèn chạy đến Hoài Tây Đạo mưu sĩ trướng Bành tướng quân. Về kinh bao lâu, Thư Văn Lượng nhờ sự tiến cử của Bành tướng quân mà phủ Kinh Triệu. Sau đó lâu, dâng cô cháu gái xinh Thư Lệ Nương từ quê lên cho Trịnh Phó Xạ...”

Lận Thừa Hữu thuận tiện kể chuyện Trịnh Phó Xạ “tình cờ gặp gỡ” Thư Lệ Nương trong đêm Trung thu như thế nào.

“Như , từ Bắc Nha Cấm Quân, phủ Kinh Triệu, cho đến Tể tướng triều đình, tất cả đều mối liên hệ với Bành gia.”

Hoàng đế ngẩn hồi lâu, từ từ xuống chiếc ghế hồ sàng sơn son thếp vàng: “Con ngoan, tiếp .”

“Ngoài ba trong triều đình, vai trò của Trang Mục trong vụ án cũng quan trọng. Hắn cố tình bán loại vũ khí ngân ti mà áo choàng đen dùng ở chợ Tây, mục đích lẽ là dẫn dụ kẻ chủ mưu của đám áo choàng đen, ngờ đ.á.n.h động đến nhóm của Hạo Nguyệt Tán Nhân.

Hạo Nguyệt tiên vu oan cho Trang Mục, đó vu khống Thư Văn Lượng là Văn Thanh Tán Nhân. Mục đích gì khác ngoài việc đối phó với chủ nhân lưng hai . Từ lý lịch của Thư Văn Lượng và hàng loạt hành động của khi về Trường An, nếu lưng thực sự chủ nhân, khả năng cao nhất là Bành tướng quân. Và nếu Trang Mục cùng một phe với Thư Văn Lượng thì chủ nhân của Trang Mục cũng dễ đoán. Hai bọn họ, một kẻ cài phủ Kinh Triệu, một kẻ cắm chốt ở chợ Tây sầm uất nhất.”

Hoàng đế vô cùng kinh ngạc. Những việc thực hiện quá kín đáo. Nếu vụ án Tiểu Khương thị tình cờ xông hiện trường thì cho dù Bành gia cài cắm bao nhiêu các nha môn và phường thị ở Trường An, trong thời gian ngắn triều đình cũng khó mà cảnh giác.

Liệu khả năng ai đó bày mưu hãm hại Bành Chấn ? ngay lập tức ngài phủ nhận ý nghĩ đó. Chưa đến chuyện khác, việc Bành phu nhân đích mối cho Tống Kiệm là thật. Thư Văn Lượng mưu sĩ ở Hoài Tây Đạo nhiều năm, dựa thâm niên thì thể phủ Kinh Triệu , về kinh chức vị ở đó, chắc chắn thể thiếu sự tác động ngầm của Bành Chấn.

“Lát nữa cháu sẽ gửi hồ sơ vụ án do Nghiêm Tư trực tổng hợp cung cho xem.” Lận Thừa Hữu : “Điều tra đến đây, tâm cơ của kẻ chủ mưu lưng Hạo Nguyệt Tán Nhân quả thực vượt xa dự liệu của cháu.”

Hoàng đế xúc động: “Ồ, con kỹ hơn xem.”

“Kẻ đó đẩy Trang Mục và Thư Văn Lượng mặt Đại Lý Tự, chẳng qua là chúng theo manh mối đó mà tra tiếp. Nếu tra Bành Chấn thực sự lòng phản trắc, động thái của triều đình chắc chắn qua mắt Bành gia. Triều đình động, Bành gia cũng sẽ phản kích.

Nếu Bành Chấn lòng phản trắc, việc triều đình điều tra gắt gao như , chắc chắn cũng sẽ gây hiềm khích giữa Bành gia và triều đình. Cho nên dù triều đình tiếp theo thế nào, việc cũng sẽ gieo mầm tai họa về . Cháu ở Đại Lý Tự xử bao nhiêu vụ án, đầu tiên thấy kẻ tâm cơ thâm sâu đến .”

Hoàng đế im lặng hồi lâu, gật đầu : “Cho nên khi lợi dụng việc Trang Mục ‘vượt ngục’ để dụ Tống Kiệm lộ diện thành công, con vẫn giữ quân cờ Trang Mục trong ngục động đến, là vì động đến đồng nghĩa với việc trúng kế của đối phương?”

“Vâng.” Lận Thừa Hữu đáp: “Cháu thể lợi dụng Trang Mục để bày bố cục, cũng thể đảm bảo bố cục ép Bành gia lộ sơ hở, nhưng đừng mong kẻ chủ mưu của Hạo Nguyệt Tán Nhân sẽ động tĩnh gì. Tiếp theo, dù Bành gia thuận thế tạo phản âm thầm hành động khác thì cũng chỉ dẫn đến cục diện triều đình và Bành gia đấu đá lẫn , phe cánh Hạo Nguyệt Tán Nhân chẳng tốn chút sức lực nào cũng thể tọa sơn quan hổ đấu. Cháu thấy, vì vội vàng ép Bành gia lộ mặt, chi bằng tra rõ kẻ Hạo Nguyệt Tán Nhân rốt cuộc là ai .”

Hoàng đế kìm dậy , từ từ sắp xếp những suy nghĩ trong đầu cho thông suốt, mới trầm giọng : “Con ngoan, khó cho con suy nghĩ chu đến thế. Nếu việc thực sự liên quan đến Bành gia, nguyên do trong đó cũng khó đoán. Những năm nay triều đình liên tục chèn ép phiên trấn để củng cố quyền lực trung ương, cha con Bành thị giao binh quyền nên mới nảy sinh lòng phản trắc. Hoài Tây Đạo hiện hơn mười vạn binh lực, liên kết với Sơn Nam Đông Đạo, Tri Xanh hậu thuẫn. Nếu bọn họ cũng âm thầm cài cắm nhân mã ở Trường An, một khi phất cờ khởi nghĩa, triều đình ít nhất cũng mất hai ba năm mới dẹp loạn .

Còn kẻ chủ mưu nóng lòng ép Bành gia tạo phản, chứng tỏ kẻ cũng sớm ý đồ bất chính. Một khi triều đình khai chiến với Hoài Tây Đạo, kẻ thể sẽ nhân cơ hội mưu phản. Khi binh lực trong kinh trống rỗng, phần thắng của kẻ sẽ tăng lên nhiều. Cho nên nỗi lo của con lý. Thay vì vội vã đối phó với Bành gia ngoài sáng, chi bằng lôi kẻ trong tối . Chỉ một điều, nếu Trang Mục thực sự là quân cờ của Bành gia, để con cờ ở mãi trong ngục Đại Lý Tự, Bành gia nhất định sẽ ngày đêm bất an. Bá phụ thấy, dù dùng Trang Mục để bày bố cục, cũng mau chóng tìm cớ thả khỏi ngục.”

Lận Thừa Hữu nghiêm túc : “Cháu cũng nghĩ như ...”

Tiện thể trình bày kế hoạch để “thả” Trang Mục một cách hợp lý.

Hai bá cháu bàn bạc kỹ lưỡng các bước tiếp theo, khi việc hòm hòm, chợt tiếng khanh khách của Xương Nghi và A Chi vọng từ bên ngoài . Hoàng đế mới sực nhớ sư phụ còn chuyện với , ôn tồn bảo Lận Thừa Hữu: “Tạm thời thế , chúng ngoài tìm sư tôn con.”

Một lát , họ tìm thấy Thanh Hư T.ử bên hồ cá. Hoàng đế bước tới đỡ tay sư phụ: “Lão nhân gia chuyện với A Hàn?”

Thanh Hư T.ử liếc Lận Thừa Hữu phía xa: “Vào trong .”

Lận Thừa Hữu xoa cằm, thầm nghĩ sư tôn chắc định chuyện của với bá phụ đấy chứ. Chợt Hoàng hậu gọi từ trong đình: “A Đại, đây, bá mẫu chuyện hỏi con.”

Bên Hoàng đế dìu Thanh Hư T.ử nội điện, xua tay cho lui cung nhân nữa: “Có chuyện của Hữu nhi ạ? Hôm qua nhắn tin bảo đứa nhỏ ý trung nhân, con mà mừng đến nửa đêm. sáng nay đến quán xem, dấu ấn cổ độc gáy nó vẫn tan.”

Thanh Hư T.ử vẻ mặt nghiêm trọng: “Cho nên chuyện mới kỳ quái. Không con còn nhớ , tên tà đạo trăm năm tạo Tuyệt Tình Cổ tên là Bất Tranh Tán Nhân.”

A Hàn gật đầu: “Cái tên chắc lấy từ câu ‘Bất tranh chi đức’.

*Đức tranh giành.

Thanh Hư T.ử hừ lạnh: “Tên là ‘Bất Tranh’ mà những chuyện thất đức hại . Tên Càn Khôn Tán Nhân của Vô Cực Môn học hơn một nửa bản lĩnh tà môn từ dòng dõi Bất Tranh Tán Nhân . Tên tà đạo con gái yêu nên mới nghĩ loại bùa chú cổ độc , thành bí tịch để hậu thế cũng chịu sự giày vò vì tình giống . Hữu nhi từ khi trúng cổ, mỗi năm đau đầu một . đến tuổi chuyện, nó vẫn động lòng với tiểu nương tử. Mấy hôm nay nó thích Đằng nương t.ử thì mừng lo. Mừng là cổ thuật lợi hại đến cũng áp chế tâm niệm con . Lo là cổ trùng vẫn còn trong cơ thể nó, một ngày trừ thì biến thế nào. Năm nay đến năm tình kiếp của nó, haizz...”

A Hàn: “Người lo đứa nhỏ sẽ chịu khổ nhiều ?”

Thanh Hư Tử: “Bất Tranh Tán Nhân thất đức vô cùng, vi sư sợ cổ độc đơn giản như .”

A Hàn suy nghĩ một chút lạc quan : “Con thấy cần quá lo lắng. Chẳng từng bói cho Hữu nhi một quẻ , đứa nhỏ cả đời thuận buồm xuôi gió, dù giữa đường vấp ngã vài thì cuối cùng cũng gặp dữ hóa lành. Trước đây chúng lo nó cả đời yêu, giờ nó trong mộng, nỗi lo lớn nhất coi như bỏ. Cổ trùng trừ thì , cùng lắm là mỗi năm đau đầu một . Thay vì lo lắng suông, chi bằng cứ thả lỏng, kỳ ngộ gì, cứ bước nào tính bước .”

lúc , tiếng vui vẻ của bọn trẻ vọng từ ngoại điện. Tiếng đầy sức sống khiến sắc mặt Thanh Hư T.ử cũng giãn vài phần. Ông im lặng hồi lâu thở dài thườn thượt: “Thôi thì cứ quan sát xem . Nghe tên Đằng nương t.ử cũng trong danh sách học trò Thư viện Hương Tượng? Đưa sinh thần bát tự của con bé đây, xem cho nó một quẻ.”

A Hàn quan sát sắc mặt sư phụ, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn, vội đỡ sư phụ dậy: “Vâng ạ.”

...

Hoàng hậu híp mắt hỏi Lận Thừa Hữu: “Để ý Đằng nương t.ử ?”

Lận Thừa Hữu dù mặt dày đến , bề hỏi thẳng thừng như cũng chút ngại ngùng. May mà trong đình ngoài, ngay cả tỷ A Chi cũng đang chơi với Thái t.ử và Hoàng thúc ở bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-90.html.]

“Vâng ạ.” Lận Thừa Hữu gật đầu tự rót cho .

Lưu Băng Ngọc chỉ chờ đứa cháu tự miệng thừa nhận, thì mừng rỡ vô cùng, vui vẻ vỗ tay: “Đây đúng là chuyện vui động trời! Có xin bá mẫu chỉ hôn ? Đừng vội, bá mẫu sẽ chỉ hôn cho con và Đằng nương t.ử ngay.”

Lận Thừa Hữu đưa chén lên môi, câu suýt sặc, vội đặt chén xuống, hắng giọng : “Từ từ, từ từ bá mẫu, đừng vội. Cháu để ý nàng , nhưng nàng để ý cháu .”

Lưu Băng Ngọc ngẩn , lúc mới phát hiện Lận Thừa Hữu đỏ cả mặt. Nụ môi bà càng sâu, cố nhịn gật đầu: “Bá mẫu hiểu , hiện tại chỉ con đơn phương tình nguyện thôi chứ gì?”

Lận Thừa Hữu dù thừa nhận cũng đành gật đầu. Gật đầu xong ngước mắt lên, thấy bá mẫu vẻ đang nhịn , càng thêm ngượng ngùng: “Bá mẫu, đừng chỉ lo cháu chứ. Người hiểu tâm tư các tiểu nương t.ử nhất, hôm nay cháu cung là thỉnh giáo bá mẫu, cách nào khiến Đằng nương t.ử cũng thích cháu .”

Lưu Băng Ngọc hào hứng hỏi: “Đằng nương t.ử hiện tại trong lòng ?”

Lận Thừa Hữu theo bản năng ngoài đình. Bên hồ cá, Hoàng thúc đang kiên nhẫn hái hoa cho A Chi. Đêm đó Đằng Ngọc Ý một lòng đưa yên ngựa T.ử Ngọc cho , yên ngựa tặng thì chuyện hẹn hò với Hoàng thúc ở Trí Hư Các, cho nên cảnh tượng lúc đó chỉ là tình cờ mà thôi.

“Nàng ... chắc là .”

Lưu Băng Ngọc vẻ hài lòng lắm với câu trả lời , truy hỏi: “Rốt cuộc là ?”

Lận Thừa Hữu thầm nghĩ, Đằng Ngọc Ý xui xẻo như , chỉ riêng việc trốn nạn đủ khiến nàng bận tối mắt tối mũi . Thời gian qua cứu nàng dạy nàng võ công phòng mà nàng còn "chấm" thì tuyệt đối cũng chẳng để mắt đến ai khác .

“Không , tuyệt đối .” Lần khẳng định chắc nịch.

Lưu Băng Ngọc nhịn thầm trong bụng, nhưng mặt nghiêm túc: “Con xác định xem nàng trong lòng . Đằng nương t.ử mới cập kê, tiểu nương t.ử ở tuổi thích một lang quân, ngoài tài hoa thì là tướng mạo khiến nàng xiêu lòng...”

Vừa bộ quan sát đứa cháu. Theo lý mà , hiếm tiểu nương t.ử nào chê bai tướng mạo của đứa nhỏ , còn tài năng bản lĩnh thì miễn bàn. Vậy mà vẫn Đằng nương t.ử động lòng, chẳng lẽ tính tình thằng bé hợp khẩu vị Đằng nương tử?

Xem mấu chốt ở tính tình. Bà suy nghĩ một chút khéo: “Đằng nương t.ử yêu con ngay từ cái đầu tiên, chứng tỏ so với vẻ bề ngoài và tài năng, nàng coi trọng tính tình của nam nhi hơn. Muốn Đằng nương t.ử động lòng, tiên con thể hiện sự chân thành. Năm xưa bá mẫu thích bá phụ con là vì cảm thấy bá phụ con là đáng tin cậy. Con cho kỹ đây, điều thứ nhất, con cực kỳ kiên nhẫn mặt Đằng nương tử.”

Mắt Lận Thừa Hữu sáng lên. Đêm qua nghĩ nát óc cũng hiểu tại Đằng Ngọc Ý thích , hóa đáp án ở đây.

Trước đây hình như đúng là đủ kiên nhẫn với nàng.

Hắn ngẫm nghĩ gật đầu: “Cháu hiểu . Phải kiên nhẫn với nàng .”

“Điều thứ hai.” Lưu Băng Ngọc tiếp: “Con cho nàng con để tâm đến nàng .”

Hả, cái cũng đơn giản. Chỉ cần cho nàng con ngựa Xích Diễm là do tặng, thế là đủ chứng minh để tâm đến nàng từ lâu chứ gì.

Lận Thừa Hữu gật đầu nghiêm túc: “Đã rõ.”

“Thứ ba, con học cách chiều chuộng nàng .”

Chậc, cái càng đơn giản. Chẳng là đ.á.n.h đ.á.n.h mắng mắng ? Đằng Ngọc Ý đây cũng ít nổi giận mặt , chỉ cần nàng quá đáng, dù cũng sẽ chiều theo nàng là .

“Hiểu ạ.”

Cuối cùng Lưu Băng Ngọc chốt : “Làm ba điều , bá mẫu tin Đằng nương t.ử sẽ cái khác về con.”

Lận Thừa Hữu tràn đầy tự tin : “Cháu .”

Lưu Băng Ngọc ngờ vực cháu: “Thật sự hiểu ?”

“Thật sự hiểu ạ.”

Trước đây là do sơ suất, hóa chuyện đơn giản thế thôi.

Có gì khó .

Hắn dám khẳng định, quá mười ngày Đằng Ngọc Ý sẽ đổ rầm rầm thôi.

Lưu Băng Ngọc vẫn yên tâm: “Chỉ hiểu trong lòng thôi đủ, con đảm bảo thực hiện từng điều một.”

“Được ạ.” Giọng điệu vô cùng chắc chắn.

Lưu Băng Ngọc chần chừ, đứa trẻ từ nhỏ thông minh hơn , chắc là hiểu thật . Thế là nét vui mừng mặt tăng thêm một tầng: “Con và Đằng nương t.ử bình thường cũng nhiều cơ hội gặp mặt, nhưng đừng lo, bá mẫu tự cách. dịp bá phụ con bảo bá mẫu sắp xếp cho đám nữ sinh Thư viện Hương Tượng du ngoạn Ly Sơn, đến lúc đó các công t.ử thế gia cũng sẽ cùng. Đừng trách bá mẫu nhắc , con tự suy nghĩ kỹ xem đến lúc đó thế nào.”

Lận Thừa Hữu tính toán trong đầu một hồi, : “Cháu .”

...

Tối hôm , Đại Lý Tự, trong đại ngục.

Lận Thừa Hữu lượt tháo xiềng xích Trang Mục, thuận tay mở cái bọc bên cạnh : “Thứ ngươi đều ở đây cả . Ngoài hai trăm lượng vàng và giấy thông hành ngươi yêu cầu, còn chuẩn sẵn cả ngựa cho ngươi nữa.”

Trong bọc chất đầy những thỏi vàng óng ánh, Trang Mục nhếch mép nhạt: “Các hạ quả là giữ lời.”

Lận Thừa Hữu kéo dài giọng: “Giúp bắt Hạo Nguyệt Tán Nhân, ngươi cũng coi như góp một phần sức. Đã thỏa thuận , việc thành đương nhiên theo giao ước.”

Trang Mục vẫn yên: “Ngươi tò mò chủ nhân màn của là ai ?”

Lận Thừa Hữu , giơ tay hai chữ xuống đất.

Mặt Trang Mục biến sắc, nhưng ánh mắt d.a.o động vi diệu trong thoáng chốc.

Sự đổi mong manh lập tức Lận Thừa Hữu bắt . Hắn thầm nhủ: Quả nhiên là Bành Chấn. Hắn nhướng mày: “Trong những điều kiện chúng thỏa thuận mục ‘khai chủ mưu’, nhân lúc đổi ý, mau .”

Trang Mục im lặng một lát: “Sở dĩ đồng ý giúp ngươi bày bố cục chẳng qua là để trả thù. Nay Tịnh Trần sư thái hãm hại c.h.ế.t, coi như tâm nguyện của thành...”

Lời còn dứt, sắc mặt đột nhiên chuyển sang màu đen kịt. Nghiêm Tư trực và đám nha dịch bên cạnh thấy đều kinh hãi thất sắc.

Lận Thừa Hữu ngăn cản, chỉ lẳng lặng Trang Mục trúng độc ngã xuống đất.

“Chuyện ... chuyện tính đây...” Nghiêm Tư trực và dậm chân thùm thụp: “Rốt cuộc vẫn để c.ắ.n t.h.u.ố.c độc tự vẫn, thế thì bày bố cục dụ kẻ nữa.”

Lận Thừa Hữu t.h.i t.h.ể Trang Mục, trong đầu nghĩ đến kẻ chủ mưu lưng Hạo Nguyệt Tán Nhân: Các hạ chẳng qua mượn tay Đại Lý Tự ép Bành Chấn tạo phản sớm ? Xin nhé, bàn tính như ý của ngươi hỏng . Trang Mục c.h.ế.t, phía Bành Chấn coi như thể thở phào nhẹ nhõm. Tiếp theo Đại Lý Tự sẽ rảnh tay để chuyên tâm đối phó với ngươi. Đừng vội, sớm muộn gì cũng x.é to.ạc cái mặt nạ giả dối của ngươi xuống.

...

Ngày hôm lâm triều, Đại Lý Tự khanh Trương Đình Thụy một nữa bẩm báo kết quả điều tra mới nhất ngự tiền.

Với việc Tịnh Trần sư thái đền tội và Trang Mục tự sát, vụ án m.ổ b.ụ.n.g lấy t.h.a.i chấn động Trường An cuối cùng cũng hạ màn.

Để ăn mừng việc , hôm đó Hoàng thượng hạ chỉ: Ly Sơn hoa tươi cảnh , là ngày để thưởng xuân, lệnh cho các đại thần trong triều, nữ quyến và con cái đại thần, con cái quan địa phương cùng nữ sinh Thư viện Hương Tượng tháp tùng thánh giá Ly Sơn du ngoạn.

...

Hôm nay Đằng Ngọc Ý cùng Đỗ Đình Lan chung một xe Ly Sơn. Dọc đường liên tục gặp xe trâu của các phủ khác, khi xe song song, các tiểu nương t.ử trong xe sẽ mỉm vén rèm chào hỏi .

Đằng Ngọc Ý trò chuyện với tỷ tỷ, ngắm cảnh qua lớp mũ mạng.

Mắt thấy sắp núi, sắc xanh của lá cây phủ rợp trời đất, tiếng suối chảy róc rách vọng từ cao. Bên cạnh xe trâu thỉnh thoảng các công t.ử quyền quý cưỡi ngựa lướt qua. Đằng Ngọc Ý trong lúc ngắm cảnh vô tình liếc về phía , bất ngờ chạm một đôi mắt đen thẫm. Người mười tám mười chín tuổi, mặc một chiếc áo lam sam màu xanh bảo thạch.

bên cạnh gọi : “Võ đại công tử.”

Hóa là một vị công t.ử nào đó của Ngự sử trung thừa Võ Như Quân, của Võ Tương và Võ Ỷ.

Võ công t.ử cũng đang quan sát Đằng Ngọc Ý, ánh mắt rực lửa như thấu tâm can . Đằng Ngọc Ý thầm khẩy trong lòng, đang định buông rèm cửa sổ xuống thì thấy tiểu nương t.ử xe bên cạnh e thẹn kêu khẽ một tiếng. Nhìn theo hướng đó, nàng thấy Lận Thừa Hữu và Thuần An Quận vương đang sóng vai cưỡi ngựa tới, phía là Thái t.ử và Thái t.ử Nam Chiếu Cố Hiến. Mấy họ phi ngựa lướt qua, khiến các phu nhân và tiểu nương t.ử trong các xe dọc đường đua vén rèm ngắm .

Nổi bật nhất trong đám là Lận Thừa Hữu. Hắn mặc một chiếc áo lam sam màu đỏ thẫm thêu hoa tròn, phi ngựa như bay trong gió xuân, trông vô cùng bắt mắt.

Đằng Ngọc Ý liếc mắt một cái là thấy ngay bộ yên ngựa T.ử Ngọc . Lận Thừa Hữu như sợ thấy, còn cố tình chọn một con ngựa lông trắng hơn cả con thiên lý mã đó.

Lận Thừa Hữu phi ngựa qua, tuy sớm thấy xe trâu của phủ Đằng gia nhưng mắt vẫn thẳng, trong lòng thuộc làu ba điều răn: Kiên nhẫn với nàng, cho Đằng Ngọc Ý ngựa đỏ nhỏ là do tặng, chiều chuộng Đằng Ngọc Ý trong việc.

Ba điều đơn giản bao. Hắn dám cá, đợi đến lúc từ Ly Sơn xuống, Đằng Ngọc Ý sẽ thích đến mê mệt cho mà xem.

Loading...