CÔNG NGỌC - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-01-19 08:16:16
Lượt xem: 477
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái t.ử vốn quen hiếu thuận, dù ngượng ngùng đến mấy cũng chỉ cung kính lắng .
Kể cũng lạ, những dù ngày ngày chạm mặt cũng chắc để tâm, nhưng Đỗ Đình Lan, mới gặp ba , mà nào nàng cũng để ấn tượng sâu đậm trong lòng . Nay mẫu hậu nhắc đến chuyện hôn nhân, hình bóng yểu điệu thướt tha kìm mà khe khẽ lay động trong tim . Cảm giác rung động xa lạ khiến bối rối, thêm phần dịu dàng. Nhân lúc cung nữ dâng cho mẫu hậu, sang nháy mắt hiệu với Lận Thừa Hựu.
Lận Thừa Hựu đang bộ nghiêm túc lắng Hoàng hậu dạy bảo, vẻ mặt còn nghiêm chỉnh hơn cả Thái tử. Dường như nhận ánh mắt của Thái tử, kín đáo dùng khuỷu tay huých nhẹ y gầm bàn, thầm nghĩ: Bá mẫu nhiệt tình mai mối nhất đấy. Từ khi Tĩnh Di xuất giá năm ngoái đến giờ, lâu lắm bá mẫu dịp trổ tài. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, ráng mà chịu đựng .
May , cung nhân bẩm báo bữa trưa ở Ỷ Hà Hiên chuẩn xong, các phu nhân đại thần đều nhập tiệc, chỉ còn đợi Hoàng hậu giá lâm. Lưu Băng Ngọc lúc mới chịu buông tha cho hai em.
...
Hôm , Đế Hậu cùng các đại thần khởi hành xuống núi.
Sáng sớm hôm nữa, triều đình ban bố thánh chỉ.
Thư viện Hương Tượng ấn định khai giảng ngày hai mươi lăm. Thánh chỉ đồng thời công bố danh sách Viện trưởng, nữ quan và tám mươi học sinh khóa đầu tiên. Ngoài nhóm tiểu nương t.ử cùng Ly Sơn hôm nọ, còn thêm ít thiên kim của các quan trong triều và Tiết độ sứ các địa phương.
Năm xưa, chức Viện trưởng thư viện Vân Ẩn do Lư Quốc công phu nhân đảm nhiệm. Hiện tại phu nhân tuổi cao sức yếu, khó lòng cáng đáng nổi công việc bề bộn của thư viện, nên Thư viện Hương Tượng khai giảng, chức Viện trưởng đành chọn khác.
Bàn bạc đến cùng, triều đình quyết định bổ nhiệm hai vị Viện trưởng.
Hoàng hậu tuy ở trong cung nhưng vẫn đảm nhận chức Viện trưởng danh dự.
Phó viện trưởng do phu nhân của Tế tửu Quốc T.ử Giám Lưu Văn Xương đảm nhiệm.
Lưu phu nhân là cáo mệnh phu nhân nhị phẩm, thời trẻ cũng là nữ tài t.ử nổi danh thành Trường An, văn chữ , về già càng đức cao vọng trọng. Tin tức công bố, cả triều đình lẫn dân chúng đều hết lời ca ngợi.
Ngoài , thư viện còn đặt bốn chức nữ quan: Tư Luật, Tư Đức, Tư Độc, Tư Hành. Danh sách nữ quan do Hoàng hậu đích tuyển chọn, khảo sát kỹ lưỡng nhiều ngày, đảm bảo ai nấy đều đức tài vẹn .
Trong bốn nữ quan, ba là hậu duệ của các thế gia vọng tộc ở Trường An, còn là con gái duy nhất của đại nho Giản Văn Thanh ở Lạc Dương. Bốn vị nữ quan tuổi tác từ hai mươi đến bốn mươi, đều là những đại tài nữ lập chí trọn đời lấy chồng.
Cung nhân truyền chỉ còn dặn thêm, học sinh chuẩn sẵn hành lý và bút mực tại nhà. Ngày khai giảng, Lễ bộ Thượng thư cùng hai vị Viện trưởng sẽ chủ trì lễ Cổ Khiếp (lễ nhập học). Sau khi hành lễ, học sinh còn nộp thúc tu (học phí) ngay tại chỗ. Tất nhiên, định mức thúc tu chỉ là mỗi ba tấm lụa, gần như chỉ là thu phí tượng trưng.
Thánh chỉ đến Đằng phủ, cả phủ đều bận rộn hẳn lên.
Trước đó Trình bá dò la kỹ càng việc liên quan đến thư viện, thư viện quản lý nghiêm ngặt, nương t.ử nhập học mỗi tháng mới về nhà một . Sợ tiểu chủ nhân ở thư viện như ý, ông đích chạy đến Đàm Thượng Nguyệt chỉ đạo Xuân Nhung và chuẩn hành lý.
Cả ngày hôm đó, Đàm Thượng Nguyệt vô cùng náo nhiệt, kẻ hầu hạ , tấp nập chuẩn hòm xiểng cho Đằng Ngọc Ý.
Bản Đằng Ngọc Ý cũng rảnh rỗi, nàng chạy xuống bếp bảo đầu bếp lấy khuôn bánh , rửa tay sạch sẽ tự nhào bột. Vào thư viện sẽ bánh hoa tươi nữa, nhân hôm nay sẵn, kịp gửi đến Thanh Vân Quán ngày khai giảng.
Tiểu chủ nhân đích tay, trong bếp đương nhiên dám lơ là, thì giúp đưa đường phèn, thì giúp cắt cánh hoa. Cánh hoa hồng mang từ Ly Sơn về đủ dùng, quá nửa hoa là do Bích Loa dẫn các tiểu nha cắt gấp trong phủ.
Đằng Ngọc Ý tiên dùng nước cốt hoa hồng nhuộm bột thành màu hồng nhạt, đó trộn cánh hoa với đường phèn, đồng thời cho thêm mứt quả ngọt mềm nhân. Cuối cùng nếm thử nhân bánh, Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng thích ăn ngọt giống nàng, còn Lận Thừa Hựu thích vị thanh đạm, nên một phần nhân ngọt hơn, phần nhạt hơn.
Sau đó nàng tỉ mỉ nặn từng cục bột thành hình đóa hoa hồng.
Đây là công việc cực kỳ tinh tế, một mạch đến tận chiều, cuối cùng cũng tám xửng bánh, đóa nào đóa nấy sống động như thật. Đằng Ngọc Ý ngắm nghía trái , cảm thấy vô cùng hài lòng, hào hứng bảo đầu bếp cất xửng bánh lên giá, sáng mai sẽ đem hấp.
Ngày hôm , bánh còn kịp gửi thì mời của Thanh Vân Quán tới.
Thiếp mời do Tuyệt Thánh và Khí Trí , rằng họ việc quan trọng bàn với Đằng Ngọc Ý, mời nàng đến lầu Minh Nguyệt ở chợ Đông gặp mặt ngay.
Trình bá chút khó hiểu: "Lầu Minh Nguyệt là quán chuyên món Giang Nam, xưa nay chỉ tiếp đãi hào phú thương gia, giá cả vô cùng đắt đỏ. Hai vị tiểu đạo trưởng đây là..."
Ý của ông là, với tác phong của Tuyệt Thánh và Khí Trí, tuyệt đối thể hẹn Đằng Ngọc Ý gặp mặt ở nơi như .
Đằng Ngọc Ý chán nản dùng thìa bạc nhỏ múc đào ngâm sữa trong bát, Tuyệt Thánh Khí Trí , chắc chắn là do Lận Thừa Hựu , lẽ tìm tung tích lệ quỷ . Nàng thong thả : "Tiểu đạo trưởng keo kiệt thì keo kiệt, nhưng đối đãi với khác chu đáo. Hiếm khi hẹn bạn như con ngoài, chẳng lẽ thể hào phóng một ? Việc thể chậm trễ, chuẩn ngựa cho con ."
Trình bá vẫn còn vẻ nghi hoặc, nhưng Đằng Ngọc Ý vội vàng sai Xuân Nhung tìm áo gấm và khăn trùm đầu của nam giới, một hồi cải trang, bảo Đoan Phúc dịch dung.
Đợi đến khi cả chủ lẫn tớ đều đổi diện mạo, nàng giao mấy hộp bánh hoa tươi cho Đoan Phúc bê, cả đoàn nghênh ngang đến chợ Đông.
Đến cửa lầu Minh Nguyệt, qua là tại Trình bá tin Tuyệt Thánh và Khí Trí chọn chỗ gặp mặt. Bởi tửu lầu quả thực quá mức xa hoa, chỉ riêng lớp sơn son thếp bạc khung cửa sổ mặt tiền cầu kỳ hơn hẳn những nơi khác.
Lạ một điều là tửu lầu to lớn như mà bên ngoài hầu như khách. Đằng Ngọc Ý quán hỏi thăm tiểu đạo sĩ, chủ quán dường như đợi từ lâu, đích đón: "Là Vương công t.ử ạ? Mời theo tiểu nhân lên lầu."
Tuy nhiên đến phòng nhã ở tầng hai, chẳng thấy bóng dáng Tuyệt Thánh và Khí Trí .
Chủ quán nhiệt tình dâng bánh: "Vương công t.ử đợi ở đây một lát, hai vị tiểu đạo trưởng vẫn đang đường tới."
Đằng Ngọc Ý đành xuống đợi.
...
Lận Thừa Hựu đang bận rộn ở Đại Lý Tự.
Hôm đó chùa Đại Ẩn và các đạo quán nhận tin Xích Quắc xuất hiện, lập tức tuần tra khắp nơi trong thành. Tuần tra một hồi phát hiện dấu vết Ranh giới, xem nó vẫn lẻn thành. vì vật hành tung vô định, các tăng đạo vẫn thức trắng đêm bố trí mắt trận ngoài thành. Thanh Hư T.ử từ núi xuống vội vã ngoại thành đích tọa trấn chỉ huy việc .
Trái ngược với sự bận rộn của giới tăng đạo, Đại Lý Tự mấy ngày nay cực kỳ nhàn rỗi.
Không trùng hợp , từ khi Hạo Nguyệt Tán nhân đền tội, các châu huyện nhiều ngày gửi án lên. Đồng liêu trong tay chỉ còn vài vụ án tồn đọng từ . Nghiêm Tư trực và Lận Thừa Hựu vốn quen phá án nhanh gọn, nên càng rảnh rỗi hơn.
Đêm từ Ly Sơn về, Lận Thừa Hựu giúp sư tôn bố trận , sáng sớm hôm nhờ Tuyệt Thánh và Khí Trí gửi mời cho Đằng Ngọc Ý. Thấy trời còn sớm, nghĩ đến mấy vụ án trong tay còn nhiều điểm nghi vấn, bèn phi ngựa đến Đại Lý Tự.
Lần nào Nghiêm Tư trực cũng đến sớm nhất, hôm nay cũng ngoại lệ. Khi Lận Thừa Hựu bước phòng việc, Nghiêm Tư trực đang ngay ngắn cửa sổ, bận rộn sắp xếp hồ sơ mấy vụ án cũ.
Lận Thừa Hựu quá quen với sự cần cù của Nghiêm Tư trực, : "Nghiêm đại ca."
Nghiêm Tư trực đặt bút xuống: "Đến đúng lúc lắm, chuyện bàn với Lận bình sự."
Vừa ông đẩy xấp sổ sách đến mặt Lận Thừa Hựu: "Sáng nay sắp xếp mấy vụ án , những cái khác thì dễ , duy chỉ vụ Hồ Quý Chân là ngay cả hồ sơ cũng thế nào. Từ khi xảy vụ án đến nay, nhân chứng, hung khí, động cơ gây án rõ ràng, thậm chí ngay cả lời khai của nạn nhân cũng lấy nửa chữ. Hiện giờ Hồ Quý Chân biểu hiện y hệt chứng đàm mê tâm khiếu, chỉ dựa đó mà nghi ngờ Lư Triệu An liên quan thì quả thực đủ bằng chứng. tìm thêm chứng cứ thì bộ sự việc chẳng để dấu vết gì, đúng là bắt đầu từ ."
Lận Thừa Hựu xuống lật xem sổ sách. Mọi ghi chép đó đều nắm rõ. Mấy hôm điều động ít nhân lực để điều tra Lư Triệu An, nhưng vì vụ án Hạo Nguyệt Tán nhân mà tạm gác giữa chừng. Mấy hôm nay rảnh rỗi, và Nghiêm Tư trực bắt tay điều tra vụ án .
"Đã quá nhiều điểm mơ hồ, chi bằng bắt đầu từ những điểm rõ ràng ." Lận Thừa Hựu chỉ một chỗ sổ sách: “Thủ đoạn gây án - Rõ. Hồ Quý Chân rút mất một hồn một phách mới trở nên như , đây là một loại tà thuật lấy hồn."
Nghiêm Tư trực gật đầu, dòng đầu tiên theo ý Lận Thừa Hựu.
Lận Thừa Hựu tiếp: "Thời gian gây án - Rõ. Hồ Quý Chân gặp chuyện ngày hai mươi tháng , chính xác là khi cùng bạn bè từ chùa Từ Ân trở về thì hại. Hôm đó chia tay bạn cuối cùng cuối giờ Mùi, về đến phủ Hồ gia là cuối giờ Thân, hơn nữa về đến phủ là phát bệnh ngay. Vì hung thủ chỉ thể tay trong thời gian từ cuối giờ Mùi đến cuối giờ Thân."
Nghiêm Tư trực gật đầu.
"Địa điểm gây án - Rõ." Lận Thừa Hựu : “Hồ Quý Chân chia tay bạn bè ở phố Đắc Thiện, phường Lễ Tuyền. Nơi đó chỉ cách phường Nghĩa Ninh, nơi phủ Hồ gia, một con phố. Hồ Quý Chân chỉ rút mất một hồn một phách, trong nửa canh giờ đầu bề ngoài gì khác thường. Hung thủ hẳn là bám theo Hồ Quý Chân, nên mới thể điều khiển cưỡi ngựa về nhà. địa điểm gây án sẽ quá xa phủ Hồ gia, bởi nếu kéo dài quá lâu, Hồ Quý Chân sẽ lộ càng nhiều sơ hở. Có thể thấy, nơi gây án ở khu vực lân cận phố Đắc Thiện, phường Lễ Tuyền và phường Nghĩa Ninh, thậm chí chỉ trong phạm vi nửa canh giờ bộ."
Nghiêm Tư trực xuống điều thứ ba.
Ngưng một chút, ông nhíu mày : "Vậy... động cơ gây án quan trọng nhất thì ? Hồ Quý Chân đang học ở Quốc T.ử Giám, năm nay mới mười bốn tuổi. Tính tình tuy bộc trực nhưng tâm địa mềm yếu, ngày thường đến hạ nhân trong phủ cũng nỡ trách mắng. Cha là Hồ Định Bảo giữ chức Thị lang bộ Binh, cũng là ngoài tròn trong vuông. Nói Lư Triệu An động cơ hại Hồ Quý Chân... là đêm Thi Tà xông phủ Thành vương, Lư Triệu An chỉ lo chạy trốn một , nhốt Hồ Quý Chân ở ngoài cửa, nhưng chuyện nhiều . Cho dù Hồ Quý Chân rêu rao khắp nơi, Lư Triệu An cũng thể đó là lời một phía của Hồ Quý Chân. Chỉ vì điều mà hại , liệu mạo hiểm quá ? Hơn nữa đến giờ chúng vẫn tìm thấy manh mối nào cho thấy Lư Triệu An tà thuật."
Lận Thừa Hựu rút một bản ghi chép bên : "Thêm cái rõ ràng hơn chút ? Đỗ Thiệu Đường, bạn đồng môn của Hồ Quý Chân, hôm đó đến phủ Hồ gia thăm, kết quả Hồ Quý Chân dường như hành động quan tâm của bạn kích thích ký ức, trong lúc hoảng sợ thốt một câu: 'Đừng qua đây, thấy gì cả'. Đó là câu rõ ràng duy nhất kể từ khi phát bệnh. Nếu nhảm thì thể đó là ý niệm mãnh liệt nhất của khi hại."
Nghiêm Tư trực chỗ đó: "Chẳng lẽ Hồ Quý Chân vì vô tình bắt gặp chuyện gì đó nên mới hại? Nói như , động cơ ngược phần rõ ràng hơn ."
Lận Thừa Hựu: "Mấy năm nay bè lũ tà thuật để trốn tránh triều đình truy nã, ít khi dùng thuật lấy hồn hại . Hôm đó dùng cách đối phó với Hồ Quý Chân, chắc cũng là cực chẳng . G.i.ế.c c.h.ế.t Hồ Quý Chân nhất định sẽ kinh động Đại Lý Tự và triều đình, dùng thuật lấy hồn an hơn nhiều. Nạn nhân qua chẳng khác gì chứng đàm mê tâm khiếu, ngay cả tăng đạo bình thường cũng đừng hòng điểm bất thường. Nếu Hồ Định Bảo cùng đường mời đến khám thì chẳng ai Hồ Quý Chân cố ý hãm hại."
Nghiêm Tư trực suy tư: " hôm đó Hồ Quý Chân sắp về đến cửa nhà , còn thể bắt gặp bí mật c.h.ế.t gì chứ? Lúc đó trời tối, đường phố qua tấp nập."
Lận Thừa Hựu ngẫm nghĩ một lát, tiện tay tìm một thẻ tre phác họa lên đó: "Từ việc cưỡi ngựa đến phố Đắc Thiện, thể thấy định về thẳng nhà. tại đột ngột đổi ý. Gần đó cửa tiệm nào, cũng giống như đột xuất mua đồ. Thường thì tình huống là do..."
Nghiêm Tư trực sững sờ: "Nửa đường gặp quen? Hay là ai đó chặn đường?"
Lận Thừa Hựu suy luận: "Vô cớ chặn đường, Hồ Quý Chân nhất định chịu xuống ngựa. Hai bên tranh chấp ắt sẽ gây chú ý cho khác. hôm đó hai giao lộ ai gây gổ, hỏi thăm các quán rượu gần đó cũng chứng minh Hồ Quý Chân hôm đó quán uống rượu cùng ai. Vì thể là một nào đó hoặc một việc gì đó thu hút sự chú ý của . Hồ Quý Chân hoặc là lén lút cưỡi ngựa bám theo đó, hoặc là đó mời về nhà . Sau đó, Hồ Quý Chân bắt gặp những thứ nên thấy, và vì thế mà hại."
Nghiêm Tư trực thẻ tre bàn, Lận Thừa Hựu vẽ lên đó một một ngựa tượng trưng cho Hồ Quý Chân và vật cưỡi, cùng với đoạn đường ngựa qua.
Lận Thừa Hựu tiếp tục vẽ hai ngôi nhà ở góc Tây Bắc và Đông Bắc của hình nhỏ, một ở phường Phổ Ninh, một ở phường Tu Tường.
Hắn chỉ phường Phổ Ninh : "Lư Triệu An hiện đang sống ở phường Phổ Ninh, ngay góc Tây Bắc phố Đắc Thiện."
Rồi chỉ phường Tu Tường ở góc Đông Bắc: "Hôm đó dự tiệc ở phủ Anh Quốc công tại phường Tu Tường, tình cờ cũng xa. Nếu lấy cớ rời tiệc giữa chừng thì khả năng gặp Hồ Quý Chân."
Nghiêm Tư trực: "Vậy Lận bình sự vẫn nghi ngờ chuyện liên quan đến Lư Triệu An?"
"Hồ Quý Chân nay từng kết thù oán với ai, gần đây duy nhất xảy xích mích dường như chỉ Lư Triệu An. Hồ Quý Chân vốn cực kỳ ngưỡng mộ Lư Triệu An, đêm Thi Tà xông phủ Thành vương, thậm chí còn chủ động giao bùa hộ mệnh cho Lư Triệu An giữ. Nào ngờ đến lúc sinh t.ử quan đầu, Lư Triệu An lộ rõ bản chất. Sau đó Hồ Quý Chân nhất định sẽ thất vọng đến lạnh lòng. Nghiêm đại ca, giả sử là Hồ Quý Chân, canh cánh trong lòng chuyện , một ngày nọ đột nhiên thấy Lư Triệu An phố, sẽ gì?"
Nghiêm Tư trực cân nhắc : "Hồ công t.ử mới mười bốn tuổi, tính tình bộc trực. Dù tiện chạy thẳng đến chỗ ở của Lư Triệu An để hỏi tội, nhưng nếu tình cờ gặp mặt thì chắc nhịn ... Trong lúc phẫn nộ lẽ sẽ chất vấn Lư Triệu An ngay tại trận xem tại như ."
Nói đến đây, Nghiêm Tư trực khựng : "Ý là, hôm đó Hồ Quý Chân vốn định về nhà, ngờ đụng Lư Triệu An phố? như cũng thể chứng minh Lư Triệu An liên quan đến chuyện ."
Lận Thừa Hựu gật đầu: "Như Nghiêm đại ca , nếu Hồ Quý Chân chỉ cưỡi ngựa dạo phố thì bắt gặp bí mật c.h.ế.t nào. Theo thấy, chuyện thể xảy ở chỗ tối. Với tính cách quang minh lạc của Hồ Quý Chân, tuyệt đối bao giờ tùy tiện bám theo lạ. gặp Lư Triệu An thì khác. Hồ Quý Chân nhớ chuyện đêm đó bèn nổi giận, kìm gây sự, chẳng may bắt gặp chuyện gì đó động trời. Có thể là ở nhà Lư Triệu An, hoặc là ở một con hẻm vắng vẻ nào đó. Hồ Quý Chân cũng ý thức thấy thứ nên thấy, nên mới câu 'Đừng qua đây, thấy gì cả'."
Nghiêm Tư trực vẫn thấy khó tin: "Lư Triệu An một lòng quan, thời gian đầu lúc nào cũng treo một lưỡi dao, cho dù nội tâm giả dối đến cũng nhất định sẽ cẩn trọng lời việc . Ta nghĩ Hồ Quý Chân thể bắt gặp chuyện xa gì của Lư Triệu An. Chỉ cần chuyện gian ác phạm pháp thì cũng chẳng gây sóng gió gì lớn. Lư Triệu An chẳng lẽ thể dùng tiền bịt miệng Hồ Quý Chân, hoặc cầu xin Hồ Quý Chân đừng rêu rao chuyện ? Dù thế nào cũng hơn là mạo hiểm hại ."
Lận Thừa Hựu: "Đừng quên Hồ Quý Chân là con trai của Thị lang bộ Binh. Có những chuyện một khi bắt gặp, liên lụy chỉ một Lư Triệu An. Hung thủ cho rằng Hồ Quý Chân bắt buộc trở nên ngớ ngẩn điên khùng, kẻ đó chừng còn cảm thấy nương tay chứ."
Nghiêm Tư trực ngẩn .
Lận Thừa Hựu : "Tất cả chỉ là phỏng đoán. chỉ riêng việc lấy hồn thôi, vụ án thể đơn giản . Chuyện lẽ chỉ vì tư thù, mà còn liên quan đến những việc lớn hơn. Cho nên vụ án chúng những điều tra đến cùng, mà còn đặt lên hàng đầu trong các trọng án gần đây."
Sắc mặt Nghiêm Tư trực càng thêm nghiêm trọng, nhấc bút cẩn thận ghi chép suy luận mục "động cơ gây án".
Lại : "Phải , hôm đó Lư Triệu An dự tiệc ở phủ Anh Quốc công, ai chứng minh từng rời tiệc giữa chừng ? Còn nữa, tìm thấy bằng chứng Lư Triệu An tà thuật ?"
"Hôm đó nhóm tài t.ử của Lư Triệu An vườn đấu thơ, vắng mặt tại tiệc một hai canh giờ, điều hạ nhân phủ Anh Quốc công thể chứng. Còn về điểm thứ hai... Nếu Hồ Quý Chân bắt gặp chỉ một , kẻ dùng tà thuật hại lẽ là đồng bọn của Lư Triệu An. Chỉ là hiện tại chúng chỉ một đối tượng khả nghi, nên đành bắt đầu từ Lư Triệu An thôi."
Điểm chỉ thể tìm manh mối từ xấp thư Lư Triệu An gửi cho Đỗ Đình Lan.
Trước đó Lận Thừa Hựu xem qua loa, mấy bức thư từ năm ngoái ở Dương Châu, đa phần là những câu thơ thanh tân hùng tráng, dù là tả cảnh vịnh vật, bài nào cũng trau chuốt hoa mỹ.
Xem xong, Lận Thừa Hựu buộc thừa nhận, dù ở nơi đầy rẫy học giả uyên bác như Trường An, Lư Triệu An cũng thuộc hàng xuất sắc nhất. Việc thu hút sự ưu ái của Đỗ nương t.ử và con gái nhà họ Trịnh cũng chẳng gì lạ.
Chỉ là chuyện dù cũng liên quan đến thanh danh của Đỗ nương tử, dù manh mối từ thư từ, cũng dùng cách khác để chứng minh Lư Triệu An tà thuật.
Nghiêm Tư trực một lòng phá án, thấy Lận Thừa Hựu sắp xếp mạch lạc vụ án, bèn tự tin đặt bút xuống: "Trước đây chỉ hỏi han quanh khu vực phố Đắc Thiện phường Nghĩa Ninh, xem hôm nay đến gần căn nhà Lư Triệu An thuê ở phường Phổ Ninh hỏi thăm một chút. Lận bình sự, chúng cùng ."
Lận Thừa Hựu : "Hôm nay chút việc, e là . Nghiêm Tư trực một chuyến, chiều về sẽ qua phường Phổ Ninh xem ."
Nghiêm Tư trực sững sờ. Lận Thừa Hựu tuy là hoàng quốc thích, nhưng hễ án cần tra, thường còn liều mạng hơn cả ông. Bất chợt kỹ, thấy Lận Thừa Hựu vẫn đang hồ sơ bàn, nhưng trong đáy mắt dường như ẩn chứa chút ý .
Nghiêm Tư trực nhớ những câu hỏi kỳ quái của Lận Thừa Hựu mấy hôm , một ý nghĩ nảy trong đầu, chẳng lẽ ông đoán đúng , Lận bình sự thực sự tiểu nương t.ử trong lòng?
Ông quyết định thăm dò: "Lận bình sự vụ án khác cần điều tra ?"
Lận Thừa Hựu thầm nghĩ, hôm nay là ngoại lệ, ai bảo Đằng Ngọc Ý đang đợi ở lầu Minh Nguyệt chứ.
Hắn chuẩn cho Đằng Ngọc Ý một ổ lệ quỷ, Tuyệt Thánh và Khí Trí đáng tin cậy, quyết định đích đưa nàng trừ tà.
Nghĩ đến Đằng Ngọc Ý thư viện , gặp nàng chỉ thể là buổi tối. Buổi tối thì ảnh hưởng đến việc điều tra ban ngày, nhưng phía Nghiêm Tư trực nhất định một tiếng. Vì nhiều như thể giấu mãi , chi bằng thẳng việc riêng, đỡ kiếm cớ tạm thời.
Hắn đặt thẻ tre xuống định tiếp lời, đúng lúc , bên ngoài nha dịch báo: "Có án mới ."
Ra đến ngoài, quả nhiên thấy hai nha dịch khiêng một t.h.i t.h.ể phủ vải trắng qua tiền đình.
Mấy vị quan trẻ tuổi lắc đầu ngán ngẩm, mới rảnh hai ngày án .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-97.html.]
Một vị Tư trực họ Vương thuận miệng hỏi: "Gửi từ đến đấy?"
Nha dịch vội đáp: "Từ phường Nghĩa Ninh phía Bắc thành gửi đến ạ. Người c.h.ế.t là một tiểu nương tử, hôm qua cùng bạn bè chơi gần chùa Sở Quốc thì đột nhiên mất tích. Bạn bè tìm kiếm nửa ngày, kết quả phát hiện tiểu nương t.ử c.h.ế.t trong một cái giếng gần đó. Nghe mới mười ba tuổi, kể cũng thật đáng thương."
Vừa khiêng t.h.i t.h.ể phía .
Mọi ngẩn . Nghe vẻ như lỡ chân rơi xuống giếng c.h.ế.t đuối. Loại t.a.i n.ạ.n ở Trường An năm nào cũng xảy vài vụ. Cho dù là mưu sát ngụy tạo thành tai nạn, cũng nên do Pháp tào huyện Trường An thẩm lý mới trình lên, gì chuyện gửi thẳng đến Đại Lý Tự.
Nghi hoặc thì nghi hoặc, vụ án dù cũng chỉ định ai điều tra, ngay cả Lận Thừa Hựu cũng cảm thấy vụ án chẳng gì đặc biệt, nên hỏi nhiều.
Nào ngờ bao lâu, ngỗ tác đột nhiên sai sang nhắn: "Lận bình sự, Trần ngỗ tác mời ngài qua xem t.h.i t.h.ể một chút."
Lận Thừa Hựu đang vội lầu Minh Nguyệt, đến cửa , đành .
Nghiêm Tư trực cũng theo Lận Thừa Hựu đến nhà xác.
Lận Thừa Hựu qua là hiểu ngay. Trong hốc mắt cô gái chỉ thấy lòng trắng, thấy chút lòng đen nào, đây là dấu hiệu hồn linh xâm phạm.
Ngỗ tác mặt đầy kinh ngạc: "Pháp tào huyện Trường An , hôm qua khi vớt xác ở chùa Sở Quốc, bạn bè khi mất tích nương t.ử biểu hiện bình thường. Vốn là một cực kỳ hoạt bát, đột nhiên trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Bạn bè lơ là một chút là tiểu nương t.ử biến mất, đến khi phát hiện thì t.h.i t.h.ể nổi trong giếng. Vớt xác lên xem thấy tình trạng c.h.ế.t cũng bình thường lắm. Pháp tào gần đây yêu tà xuất hiện, sợ lỡ việc bắt yêu nên gửi t.h.i t.h.ể qua đây."
"Nguyên nhân cái c.h.ế.t là gì?"
Trần ngỗ tác: "Bề ngoài vẻ là c.h.ế.t đuối, vì ngoài những vết trầy xước do rơi xuống giếng, t.h.i t.h.ể thấy vết thương do ngoại lực nào khác. Trong phổi đầy nước, chứng tỏ lúc rơi xuống nước vẫn còn sống."
Lận Thừa Hựu quanh t.h.i t.h.ể một vòng. Không đúng, c.h.ế.t oan, khi qua bảy ngày đầu hồn phách sẽ lưu luyến chịu rời . Cô bé mới c.h.ế.t đuối hôm qua, theo lý hồn linh ở quanh đây.
Hắn lấy từ tay áo một lá bùa, âm thầm thi triển chú chiêu hồn, kết quả thất bại. Xung quanh t.h.i t.h.ể sát khí.
Nghiêm Tư trực và Trần ngỗ tác thấy sắc mặt Lận Thừa Hựu , vội hỏi: "Sao thế? Có chỗ nào ?"
Lận Thừa Hựu xổm xuống lòng bàn chân cô bé: "Hồn phách cô bé đầy đủ. Nếu đoán lầm, khi c.h.ế.t cô bé rút mất hồn phách. Trước khi c.h.ế.t thần trí tỉnh táo, tự nhiên sinh oán khí ."
Nghiêm Tư trực kinh hãi thất sắc: "Chuyện chẳng giống với..."
, thủ đoạn y hệt vụ Hồ Quý Chân mưu hại. Chỉ khác là Hồ Quý Chân hung thủ điều khiển về nhà, còn tiểu nương t.ử vì mất thần trí nên may rơi xuống giếng c.h.ế.t đuối.
Lận Thừa Hựu dậy hỏi ngỗ tác: "Thi thể phát hiện ở phường Nghĩa Ninh?"
" , nhà tiểu nương t.ử ở phường Nghĩa Ninh, tên là Lý Oanh Nhi."
Nghiêm Tư trực và Lận Thừa Hựu , là phường Nghĩa Ninh.
Hồ Quý Chân cũng sống ở phường Nghĩa Ninh, và cũng rút hồn phách, chuyện trùng hợp quá mức.
Chẳng lẽ kẻ chuyên thu thập hồn phách? Hay là , Lý Oanh Nhi cũng bắt gặp chuyện gì đó nên mới hại?
Nghiêm Tư trực hỏi ý kiến Lận Thừa Hựu: "Nếu hai vụ án liên quan, e là thể chuyển giao cho đồng liêu khác ."
Lận Thừa Hựu t.h.i t.h.ể suy nghĩ. Vụ án Lý Oanh Nhi mới xảy , nếu bỏ lỡ manh mối quan trọng, lập tức đến chùa Sở Quốc nơi xảy chuyện một chuyến. Nghiêm Tư trực điều tra quanh phủ Lư Triệu An, thể trèo tường chùa Sở Quốc . Giao cho khác yên tâm, vì sẽ bỏ sót vật chứng quan trọng.
Đằng Ngọc Ý còn đang đợi ở lầu Minh Nguyệt. Hắn khó khăn lắm mới giữ chân Tuyệt Thánh và Khí Trí khi cửa, thất hẹn là thể nào. Nghĩ nghĩ , chợt : "Hay là thế , lập tức phái năm nha dịch đến chùa Sở Quốc canh giữ hiện trường, trong ngày hôm nay cho phép bất cứ ai . Hai canh giờ nữa sẽ đến."
Tuy nhiên ông trời dường như cố tình đối đầu với . Vừa sắp xếp xong việc , đồng liêu đến tìm : "Lận bình sự, mấy vị đạo trưởng của Đông Minh Quán đang đợi ngài ngoài nha môn."
Ra đến ngoài, ngoài hai vị đạo trưởng Kiến Thiên và Kiến Tiên, còn Kiến Mỹ và Kiến Lạc lâu gặp.
Lận Thừa Hựu một lượt từ trái sang , ngạc nhiên: "Không mấy vị thượng nhân việc gấp gì mà chạy đến tận Đại Lý Tự tìm thế ?"
Kiến Thiên vội vàng mở lời: "Thế tử, ngài xem cái ."
Đó là một lá bùa màu đen, đó vẽ đầy những câu chú bằng m.á.u tươi. Vết m.á.u khô, nhưng hận ý vẫn hằn sâu mặt giấy.
"Thất Chú Phù?"
"Hôm qua Lý tướng quân cho mời lão đạo đến nhà trừ tà, là phu nhân và con gái ông dường như trúng tà, hai hôm đột nhiên bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, bản ông cũng thấy khó chịu khắp . Bần đạo đến xem, quả nhiên thấy nhà họ Lý ai nấy đều như mắc bệnh nặng. Kiến Mỹ nhớ một loại chú thuật giống cái , kiểm tra kỹ bậc thềm cổng lớn, mới phát hiện yểm bùa chú cho nhà họ Lý. Nếu phát hiện kịp thời, con Lý phu nhân trong vòng bảy ngày sẽ mất mạng."
Kiến Mỹ nghiêm túc : "Thế tử, Thất Chú Phù và Thuật Dẫn Hồn là ngón nghề tủ của Vô Cực Môn. Từ khi đám đạo tặc đền tội, trong dân gian bao nhiêu năm nay thấy xuất hiện nữa. Bần đạo cảm thấy chuyện hệ trọng, đành vội vàng chạy đến báo tin cho Thế tử. Nghe vị Lý tướng quân là tân quý đang trọng dụng trong triều, sắp thăng chức Tiết độ sứ một phương. Liệu Lý tướng quân đắc tội với ai nên kẻ lén dùng cách hãm hại họ ?"
Lận Thừa Hựu lá bùa trầm tư.
Kiến Tiên cũng : "Việc liên quan đến triều chính, chúng tiện can thiệp. Hôm nay đến đây là chuyển giao việc cho Thế tử. Hung thủ rõ ràng nhắm tính mạng nhà họ Lý, ắt sẽ . Nhân lúc chú ấn cửa nhà họ Lý vẫn còn, Thế t.ử là đích đến xem thử?"
...
Lầu Minh Nguyệt.
Đằng Ngọc Ý cửa sổ, thỉnh thoảng xuống lầu. Bên tai là tiếng đàn sáo vui tai, nhạc công tấu khúc rèm. Điểm tâm bưng lên như nước chảy, miếng nào miếng nấy trong suốt như băng ngọc, chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, ăn liên tục cũng thấy ngấy. Rượu pha chế bằng thứ gì, ngon sánh ngang tiên tửu chốn bồng lai.
Đằng Ngọc Ý hài lòng với đồ ăn mặt, chỉ là nàng đến đây gần một canh giờ mà chẳng thấy bóng dáng Lận Thừa Hựu, cũng chẳng thấy Tuyệt Thánh và Khí Trí . Lận Thừa Hựu lẽ sợ hung quỷ dọa khách khứa khác trong quán, nên bao trọn lầu Minh Nguyệt hôm nay. Tửu lầu rộng lớn thế chỉ một nàng là khách.
Thoáng chốc đầu hạ, mặt trời cũng gay gắt hơn mấy hôm . Đằng Ngọc Ý cửa sổ một lúc, dần dần nắng chiếu cho nóng mặt. Hóa giữa trưa . Nàng nghi hoặc đặt chén rượu xuống. Tuy mời ghi rõ giờ giấc cụ thể, nhưng hẹn thì gì chuyện muộn thế vẫn lộ diện.
Đoan Phúc từ lúc đến giờ cứ sừng sững như khúc gỗ một bên, thấy Đằng Ngọc Ý chút sốt ruột, bèn lên tiếng: "Có cần bảo Trường Canh đến Thanh Vân Quán hỏi thăm ạ?"
"Đợi thêm lát nữa ."
Lời còn dứt lầu ồn ào. Nàng thò đầu xuống, khéo thấy một bóng cao ráo bước . Ngay đó cầu thang vang lên tiếng bước chân, chủ quán lon ton theo đó lên lầu.
Một lát tỳ nữ mở cửa, quả nhiên là Lận Thừa Hựu.
Hắn vẻ như vội vã chạy tới, ngay cả quan phục cũng . Áo xanh khăn trùm đầu, chân giày đen, khi bước vạt áo nghiêng lộ quần lụa màu nâu đỏ bên trong, cử chỉ phóng khoáng hết mức. Nếu bên hông đeo túi Kim Ngư thì trông chẳng khác gì những quan chức trẻ tuổi khác.
Tiếc là cổ áo bên trong để lộ sơ hở. Có lẽ do trời nóng bức, bên trong bộ quan phục dày cộm mặc áo lót bằng lụa trắng kiểu cung đình.
Lận Thừa Hựu xua tay cho chủ quán và nhạc công lui xuống, vén áo xuống đối diện, : "Để Vương công t.ử đợi lâu ."
Đằng Ngọc Ý vội dám, thấy trán lấm tấm mồ hôi, tò mò hỏi: "Hôm nay Đại Lý Tự bận rộn lắm ?"
Lận Thừa Hựu tự rót cho chén rượu, : "Hơi bận một chút."
Suýt nữa thì đến kịp buổi hẹn.
Lúc uống rượu, ánh mắt kìm liếc qua miệng chén Đằng Ngọc Ý. Nàng tháo râu giả xuống, khuôn mặt phấn hồng tựa hoa sen, đôi mắt long lanh như chứa cả trời xuân, ánh nắng hắt từ cửa sổ, đen láy còn hơn cả nho đen.
Lận Thừa Hựu thu tầm mắt, đầu cửa: "Ta bảo họ lên món ? Vừa cũng đói , món Giang Nam ở đây cũng tệ."
Đằng Ngọc Ý ngẩn : "Không đợi tiểu đạo trưởng nữa ?"
Đợi bọn họ gì? Chỉ mong họ đừng đến thì . Món ăn ở quán dẫn bọn họ ăn bao nhiêu . Cùng lắm thì gọi thêm ít món cho họ là . Lận Thừa Hựu nghĩ bụng thế nhưng miệng : "Món ăn quán lên chậm hơn chỗ khác, Tuyệt Thánh Khí Trí đến kịp . Ta còn việc quan trọng, đợi nữa."
Đằng Ngọc Ý nghĩ ngợi, Lận Thừa Hựu chắc là vội xong việc . Nàng chỉ cổ tay , nhỏ: "Chuông Huyền Âm rửa sạch , Thế t.ử thể thả lệ quỷ ."
"À, mang."
"?" Ngày mai thư viện khai giảng mà.
"Hai hôm nay bận quá, thời gian bắt quỷ." Lận Thừa Hựu : “ trang viên ở phường Tu Chân phía Bắc thành đang quỷ ám, tả thì giống như loại xương quỷ chuyên hút hồn phách . Ta đang định qua đó phá án, nếu Vương công t.ử rảnh rỗi, là đưa ngài cùng trừ tà?"
Đằng Ngọc Ý mừng rỡ khôn xiết. Xương quỷ thuộc loại ác quỷ, pháp lực cao lắm, một nàng dùng kiếm Tiểu Nhai cũng thể diệt trừ. Như nàng những thể thử linh lực của chuông Huyền Âm mà còn thể trừ tà tích chút công đức.
Trong lòng nàng nở hoa: "Vừa cũng thử kiếm pháp Đoan Phúc dạy. Nếu Thế t.ử đích tay, đến trang viên ma đó, một đối phó là ."
Lận Thừa Hựu rũ mắt uống một ngụm rượu. Người mượn mệnh chỉ thể dựa việc trảm yêu trừ ma để tiêu tai giải hạn, một ổ lệ quỷ đủ cho Đằng Ngọc Ý tích kha khá công đức , thảo nào nàng vui đến thế.
Hắn nghiêm trang : "Cũng . Chỉ là đang mấy vụ án cần giải quyết, tình cờ địa điểm ở phường Nghĩa Ninh ngay phường Tu Chân. Vương công t.ử cùng đợi ở đây? Nếu thấy phiền, lấy lời khai xong đón Vương công t.ử cũng ."
Thảo nào Lận Thừa Hựu bận rộn như . Bây giờ là giữa trưa, phường Nghĩa Ninh cách chợ Đông gần nửa thành, đợi phá án xong đến bao giờ. Đằng Ngọc Ý trầm ngâm, là để hôm khác? ngày mai nàng mang chuông Huyền Âm thư viện ...
Lận Thừa Hựu : "Nói thì nạn nhân của một trong các vụ án đó ngài cũng quen đấy, là Hồ Quý Chân. Một đương sự khác báo án, chỉ coi như đến cửa trừ tà thôi. Tuyệt Thánh và Khí Trí hôm nay đây, nếu Vương công t.ử rảnh, đành tìm khác giúp ."
Đằng Ngọc Ý sững sờ.
Từ khi chuyện Hồ Quý Chân thể liên quan đến Lư Triệu An, nàng vẫn luôn mong ngóng thể mượn chuyện nắm thóp của . Hiếm khi hôm nay cơ hội ngóng tình tiết vụ án, dù chỉ ngoài đợi nàng cũng cam lòng. Nàng lập tức đổi ý: "Ta cùng Thế tử. Nếu một đủ, Đoan Phúc cũng thể giúp một tay."
Lận Thừa Hựu thầm trong bụng, gật đầu vẻ miễn cưỡng: "Nếu thực sự thì chỉ dán râu quai nón thôi đủ , dáng vẻ của ngài còn sửa đổi một chút, cả bộ y phục nữa cũng , nhất là thành đạo bào."
Đằng Ngọc Ý: "Dán râu quai nón còn đủ ? Chẳng lẽ gia đình mà Thế t.ử trừ tà quen ?"
"Đến lúc đó ngài sẽ ."
Nói vỗ tay một cái, các tỳ nữ nối đuôi , bưng lên từng đĩa thức ăn, là rượu thơm món ngon.
Hai dùng bữa, ngay cả tiếng bát đũa cũng thấy. Lận Thừa Hựu thỉnh thoảng ngước mắt Đằng Ngọc Ý. Đằng Ngọc Ý vẻ thấy đồ ăn hợp khẩu vị, bất tri bất giác món nào cũng ăn ít. Hắn mà thấy khẩu vị của cũng lạ thường.
Ăn xong, Đằng Ngọc Ý bảo Đoan Phúc kiếm cho một bộ đạo bào của tiểu đạo sĩ, cải trang xong xuống lầu, quả nhiên biến thành một tiểu đạo sĩ lạ mặt.
Lận Thừa Hựu Đằng Ngọc Ý từ xuống một lượt, mỉm gật đầu: "Ban cho ngài đạo hiệu Vô Vi. Lát nữa đến phủ Lý gia, gọi ngài là 'Vô Vi' thì nhớ thưa đấy."
Đằng Ngọc Ý mỉm cúi đầu: "Bần đạo rõ."
Đằng bỗng truyền đến tiếng gọi của Tuyệt Thánh và Khí Trí: "Sư ."
Quay đầu , là xe trâu của Thanh Vân Quán. Vừa đến lầu, Tuyệt Thánh và Khí Trí nhảy xuống xe: "Sư , hai ăn xong nhanh thế ? Vương công t.ử ?"
Lận Thừa Hựu thầm thở dài, rốt cuộc cũng hai tên nhóc đuổi kịp. Hắn tự leo lên lưng ngựa: "Lên xe ."
Đằng Ngọc Ý nhân cơ hội lên xe trâu của Thanh Vân Quán, đó thò đầu cửa sổ: "Tiểu đạo trưởng."
Tuyệt Thánh Khí Trí giọng quen quen, vội vàng lên xe, xuống kỹ , ngạc nhiên vui mừng : "Đằng nương tử? Sao ăn mặc thế , nhận luôn!"
Đằng Ngọc Ý đưa hộp sơn mài trong tay cho hai : "Ta thử linh lực của chuông Huyền Âm, tình cờ sư các lát nữa trừ tà, hẹn sẽ đưa cùng, bảo cải trang thành tiểu đạo sĩ cho đỡ gây chú ý. Đói ? Sư các bảo quán riêng món chay và điểm tâm chay, đều là món các thích ăn đấy, tranh thủ ăn lúc còn nóng ."
Tuyệt Thánh và Khí Trí hớn hở nhận lấy hộp sơn mài: "Chúng đói, lúc nãy sư cho tiền bảo chúng mua đồ ăn ngon , cái để dành tối ăn. Đằng nương tử..."
"Suỵt, các gọi là Vô Vi, đạo hiệu sư các đặt cho đấy."
Khí Trí sửa miệng: "Được, sư Vô Vi, sư bây giờ định đưa chúng thế?"
"Nói là trừ tà, gia đình đó họ Lý."
Tuyệt Thánh và Khí Trí thấy mới lạ hưng phấn. Ngày thường tuy cũng cùng trừ yêu diệt ma, nhưng mấy cùng đến một gia đình nào đó thì đây là đầu tiên.
Suốt dọc đường, trong xe trâu của Thanh Vân Quán chốc chốc vang lên tiếng . Lận Thừa Hựu ở bên ngoài , ba chẳng chuyện gì vui vẻ mà ríu rít ngớt.
Đến cổng nhà đó, Đằng Ngọc Ý xuống xe , nhà họ Lý? Nhà Lý Hoài Cố tà ma quấy nhiễu từ bao giờ?
Lý Quang Viễn và mấy vị công t.ử nhà họ Lý nhà. Lý phu nhân nhận tin, lê tấm vẫn còn chút yếu ớt đích dẫn trong phủ trung đường đón tiếp, khép nép hành lễ : "Lão tiếp đón từ xa, thất lễ quá, phiền Thế t.ử tới tận nhà trừ tà."
Bà chuyện với vẻ mặt lo âu, rõ ràng đang phiền muộn điều gì đó.
Đằng Ngọc Ý đầu tiên đến phủ của Lý gia ở Trường An, âm thầm quan sát xung quanh. Nơi giàu sang hơn nhà cũ của Lý gia nhiều, cũng là lầu son gác tía, hoa cỏ tươi.
Lận Thừa Hựu chắp tay đáp lễ: "Lý phu nhân đa lễ . Nhận lời ủy thác của năm vị tiền bối Đông Minh Quán, đến giúp trừ tà. Ngoài lá bùa đen phát hiện hôm qua, trong phủ còn chỗ nào kỳ lạ nữa ?"
Lý phu nhân vái chào thật sâu, lo lắng : "Sau khi năm vị đạo trưởng tới, chúng đều đỡ hơn, duy chỉ tiểu nữ vẫn hôn mê bất tỉnh."