Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 1:
Cập nhật lúc: 2026-09-01 18:14:10
Lượt xem: 1
[Năng lượng còn của hệ thống đủ, thời gian hoạt động còn của ký chủ: 00:10:00]
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 00:09:59]
Mưa lất phất rơi từ trời xuống. Đèn neon của thành phố như những chấm tròn kéo xa, màu sắc loang những vũng nước mặt đường.
Trong con ngõ nhỏ, màu đỏ lan rộng giữa vũng nước. Màu đỏ nhuộm thẫm chiếc khăn quàng trắng, chiếc áo đen nước mưa và m.á.u thấm ướt .
Du Lăng cúi t.h.i t.h.ể chân . Đồng t.ử của t.h.i t.h.ể giãn , cảm xúc gương mặt dừng ở vẻ kinh ngạc, đôi môi hé mở như đang hỏi tại .
Đó là t.h.i t.h.ể của cô.
Hôm nay, giờ học cô vẫn về nhà như ngày. Trên đường, cô một kẻ xa lạ kéo con ngõ đ.â.m liên tiếp hơn chục nhát dao.
Du Lăng đỗ đại học, khai giảng còn đầy một tháng. Cô vẫn đang chìm trong cảm giác háo hức vì lên đại học, ngay cả những chuyện vụn vặt trong cuộc sống cũng đầy mới mẻ. Thế chẳng hiểu cô c.h.ế.t như .
Cũng hẳn là chẳng hiểu , bởi ngay nhát d.a.o đầu tiên, kẻ g.i.ế.c cô lên tiếng: “Cô bé, trách thì trách cô một trai .”
Sao Du Lăng thể trách trai .
Từ khi cô còn nhớ chuyện gì, cha qua đời. Người ruột duy nhất cha nuôi cô lớn. Trong ký ức của cô, cuộc sống hai em túng thiếu, dù trai cũng chỉ hơn cô bảy tuổi, khi bản cũng chỉ là một đứa trẻ. Anh học kiếm tiền nuôi Du Lăng, cuối cùng vẫn học hết, nghiệp cấp hai sớm ngoài việc.
Mấy năm công việc gì mà lương đột nhiên tăng lên, cuộc sống hai em cũng dần khá hơn. Du Lăng phụ kỳ vọng của , thi đỗ đại học. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển, trai tự nhốt trong phòng. Du Lăng lén đến cửa, áp tai lên cánh cửa, thấy với cha : “Cha đừng lo, Lăng Lăng sẽ sống thật . Con sẽ để em hạnh phúc, vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ.”
Anh trai Du Lăng từ bỏ cuộc đời của chính , dùng cách mới nâng đỡ cô đến ngày hôm nay. Sao cô thể hận .
Đáng tiếc hôm nay cô c.h.ế.t, mà kẻ g.i.ế.c cô còn nhắc tới trai cô.
Du Lăng từng nghi ngờ công việc lương cao của rốt cuộc là gì. Cô thậm chí nghi dựa điều kiện bản để xuống biển trai bao, nếu tự nhiên giàu lên .
Không cô kỳ thị , mà thật sự vốn liếng đó.
Sau khi c.h.ế.t, cuối cùng cô cũng . Hóa xuống biển trai bao, mà gia nhập một tổ chức dị năng bán chính thức nào đó.
…Còn chẳng bằng trai bao, ít nhất chắc nguy hiểm tính mạng đến nhỉ?
Tiếc là cô còn cơ hội tận miệng bảo công việc quá nguy hiểm, đừng nữa. Cũng chắc, lẽ cô vẫn còn cơ hội.
Sau khi c.h.ế.t, linh hồn cô bay lên trung, thấy t.h.i t.h.ể của . Cùng lúc đó, một điểm sáng màu xanh lục chui hồn thể của cô.
[Hệ thống truyện tranh khóa định, mở khóa thiết lập truyện tranh cho ký chủ.]
Một lượng lớn thông tin tràn đầu. Hóa thế giới cô đang sống là một bộ truyện tranh, trai cô là nhân vật chính, còn cô là em gái ruột mà nhân vật chính quan tâm nhất.
Thế giới chia thành thế giới bề nổi và thế giới ẩn. Du Lăng vẫn luôn sống ở thế giới bề nổi, học, thi cử, lên lớp. Còn trai cô sớm bước thế giới ẩn, cuốn tranh đấu giữa các dị năng giả.
Người Gác Đêm Thành Phố, nhiệm vụ của họ là duy trì quy tắc, bắt giữ những dị năng giả vượt ranh giới, bảo vệ sự bình yên của thành phố. Công việc như dễ gặp kẻ đạo lý, cũng dễ trả thù cực đoan. Cái c.h.ế.t của cô chính là đòn trả thù của kẻ dành cho trai. Chúng sụp đổ, dùng cách để đ.á.n.h tan .
Rõ ràng, chúng thể thành công.
Du Lăng quá hiểu trai. Càng lâm tuyệt cảnh, càng cần sức mạnh; càng đau khổ, càng cần một chiếc neo. Cô chính là chiếc neo giúp vượt qua những ngày tháng gian nan .
Chỉ cần cô còn sống, cô chính là chỗ dựa tinh thần của . Cũng vì , cô cam tâm một cô em gái ngoan gì cả.
Cô tuyệt đối thể xảy chuyện.
[Ký chủ thể lựa chọn ký khế ước với hệ thống, trở thành nhân vật nổi tiếng trong manga. Độ hot của nhân vật thể đổi thành năng lượng. Sau khi năng lượng, hệ thống thể tiếp tục cung cấp năng lượng để cơ thể ký chủ hoạt động.]
Du Lăng: “Ký.”
Đây là quyết định cần suy nghĩ. Sau khi cha mất, trai từng thề họ sẽ để cô hạnh phúc cả đời, cô cũng thể bỏ một .
Trên thế giới , họ là hai chung huyết thống duy nhất của . Không ai phép bỏ .
[Lõi hệ thống tổn hại, năng lượng còn đủ. Đã sử dụng chế độ tiêu hao thấp nhất. Hiện tại thể duy trì thời gian hoạt động của ký chủ trong 10 phút, xin ký chủ tự cân nhắc phân phối thời gian.]
[Trở thành nhân vật nổi tiếng, thu hoạch năng lượng, kéo dài thời gian hồi sinh.]
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 00:09:58]
“Trở thành nhân vật nổi tiếng?” Du Lăng màn mưa liên miên giữa ánh neon, khẽ . “Đơn giản.”
Anh trai để cô bình an, chẳng gì mà sống đến mười tám tuổi. Cô cũng là học sinh ngoan trong miệng thầy cô, chuyện “ lo việc chính” nhất ngày thường chẳng qua là truyện tranh, nên cô cũng kha khá kinh nghiệm về thiết lập nhân vật.
Em gái nhân vật chính? Không . Một nhân vật dán nhãn cần bảo vệ, cuộc đời buộc chặt với trai, cho dù xuất sắc đến , dù c.h.ế.t sống gặp kỳ ngộ, cũng thoát khỏi cái bóng của .
Mà những nhân vật độ nổi tiếng cao đều câu chuyện độc lập với nhân vật chính, cuộc đời của riêng , bạn bè của riêng , lý tưởng của riêng , tồn tại như một con độc lập.
Du Lăng cần một phận mới thoát khỏi nhãn cũ, đủ khiến kinh diễm.
Còn chuyện sẽ mất sự che chở của trai? Đùa gì thế, cô sợ ?
Trong thế giới dị năng, đúng là Du Lăng chẳng gì, cũng đúng là cô trở thành điểm yếu của trai.
Anh cho rằng chỉ cần cô gì, bình an lớn lên, con đường mà một gia đình bình thường nên , đó chính là hạnh phúc. Du Lăng cũng từng phản bác, bởi cô cuộc sống của đủ mệt mỏi, đủ gian nan, cô nên tiếp tục gây thêm phiền phức cho .
Du Lăng khí phách, yếu đuối đến cực điểm. Cô chỉ nguyện ý biểu hiện ngoan ngoãn mặt , chứ nghĩa cô thật sự là một ngoan ngoãn.
Nếu cơ hội, cô mới bảo vệ.
Hệ thống cho cô cơ hội, cũng cho cô cơ hội tránh xa vận mệnh t.ử vong, bước lên sân khấu thật sự.
Vậy cô sẽ đổi vận mệnh, tạo một cuộc đời thật sự phù hợp với , một cuộc đời cô thể thừa nhận.
“Con vốn sùng bái kẻ mạnh. Chỉ cần danh hiệu mạnh nhất, phận thật lợi hại, thêm gương mặt một chút, cơ bản là đặt suất nhân vật nổi tiếng .” Cô nhanh, giống như đang trò chuyện với hệ thống nhưng thực chỉ tự một , phân tích tình hình đấy.
“ dị năng. Muốn giả mạnh nhất thì lừa.”
Cô lừa ai? Cô chẳng gì về thế giới dị năng, xa lạ với những dị năng giả . Cô quen bất kỳ ai, thậm chí còn dị năng tấm vé cửa.
Người duy nhất cô thể hiểu là trai, mà trùng hợp , cô hiểu quá rõ.
Cô hỏi: “Hệ thống, thể đổi ngoại hình ?”
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 00:09:40. Mỗi phút thể chuyển hóa thành 10 điểm năng lượng, 50 điểm năng lượng thể đổi mô hình cơ thể gốc.]
“Đổi.” Giọng Du Lăng dứt khoát, thậm chí tàn nhẫn.
Không một cô em gái dán nhãn cần bảo vệ, mà là một nhân vật bàn cờ, thậm chí thể hất tung cả bàn.
Anh trai tuyệt đối sẽ buông tay cho cô những việc , chắc chắn sẽ ngăn cản. Du Lăng sẽ để trở thành cản đường . Gương mặt khác, xác khác, thậm chí giới tính cũng trái ngược.
Nếu thế mà còn nhận thì cô xin nhận gà mờ, ngoan ngoãn về nhà.
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 00:04:34]
Linh hồn trở về xác. Thi thể trong con ngõ nhỏ mở mắt, vết thương còn chảy máu. Cô chống tay xuống đất dậy. Dưới màn mưa xối rửa, gương mặt cô bắt đầu đổi, đường nét mềm mại kéo dài trở nên sắc lạnh, mái tóc đen dài tới tận mắt cá chân.
Nước mưa như khoác lên cô một tầng áo giáp, khi rút dệt thành một bộ trang phục mới. Chỉ đôi mắt trong veo mà cố chấp vẫn đổi.
“Du Sóc, đồ khốn kiếp, giấu em nhiều chuyện như thì đừng hòng trách em cũng giấu .” Du Lăng thì thầm. Một chiếc ô giấy dầu chậm rãi xuất hiện trong lòng bàn tay, cô nắm cán ô. “Em cần lợi dụng phận nhân vật chính của , cũng cần lợi dụng cái c.h.ế.t của để diễn một màn dị năng giả mạnh nhất xuất hiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-1.html.]
Nói cô bật . Nước mưa trượt dọc sống mũi cao, những giọt nước ẩm ướt đọng hàng mi. “Đừng trách em bắt nạt , Du Sóc. Anh cũng em gái ruột c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng nhỉ?”
Cô bung ô giấy dầu. Nước nhỏ từ vành ô phóng đại đôi mắt xanh biếc, áo choàng đen lay động trong mưa gió như đang ăn mừng một tái sinh.
…
Người Gác Đêm Thành Phố sớm khóa mục tiêu một tổ chức tội phạm dị năng, đồng thời tìm điểm đột phá, một tên tội phạm dị năng vượt ranh giới. Biết để mắt tới, chạy thế giới bề nổi trong lúc Người Gác Đêm truy bắt.
Du Sóc Đại học Kim Lập ở ngay gần, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Đây là ngôi trường em gái đang học, nhưng khi tên tội phạm dị năng vượt ranh giới chạy thế giới bề nổi, cứ thế xuất hiện gần trường .
Dự cảm tồi tệ lên đến đỉnh điểm khi tên tội phạm dị năng vượt ranh giới bắt.
Tên tội phạm dị năng vượt ranh giới hề sợ hãi vì bắt, ngược còn lớn như báo đại thù.
“Ha ha ha ha ha ha!”
Tên tội phạm dị năng vượt ranh giới điên cuồng, đồng nghiệp của Du Sóc đá lệch đầu sang một bên. “Cười cái gì mà !”
Hắn ho hai tiếng, nhổ một ngụm m.á.u đặc quánh nhưng vẫn tiếp tục .
Hắn chẳng buồn để ý những khác, chỉ chằm chằm Du Sóc, trong mắt chằng chịt tơ m.á.u đỏ ngầu. “Du Sóc, đội trưởng Du, mày tưởng mày ghê gớm lắm ? Mày tưởng… mày thắng bọn tao ?”
Mưa rơi vai, như thấm qua quần áo, da thịt, lạnh thẳng tim.
Du Sóc dự cảm điều gì đó, đồng t.ử giãn lớn. Thân phận Người Gác Đêm luôn bảo mật, nhưng kẻ gọi thẳng tên .
Trong khoảnh khắc , gần như thở nổi. Anh gọi điện thoại của em gái, nhưng đầu chỉ tiếng báo bận.
“Anh Sóc, màn hình khóa điện thoại của …” Đồng nghiệp ngập ngừng. Du Sóc nhận chiếc điện thoại đặt trong túi cách ly trong suốt từ tay cô , thấy hình nền khóa máy.
Tên tội phạm dị năng vượt ranh giới ngông cuồng. Hắn cố ý đặt tấm ảnh hình nền, chỉ để chờ khoảnh khắc Du Sóc thấy.
Du Sóc thấy em gái giữa vũng máu.
Trong vũng nước phản chiếu ánh neon, em gái quàng món quà sinh nhật tặng hai năm , chiếc khăn màu trắng giờ m.á.u tươi nhuộm đỏ.
“Ha…” Cổ họng Du Sóc bỗng phát nổi âm thanh.
Phản ứng đầu tiên của là tắt điện thoại. Tắt nó , đừng nữa. khi màn hình tối , thấy gương mặt đeo mặt nạ của phản chiếu mặt kính đen.
Chiếc mặt nạ mặt xanh nanh nhọn trông dữ tợn đến đáng ghét.
Tại c.h.ế.t là ?
Du Lăng giống những đứa trẻ khác, một gia đình trọn vẹn. Từ nhỏ cô theo Du Sóc phiêu bạt, chẳng nơi ở cố định. cô từng tức giận vì khác , luôn hiểu chuyện với Du Sóc. Anh cho cô gì, cô dùng thứ đó, chê nghèo khó, bao giờ chê trai vô dụng, thể cho cô cuộc sống nhất. Cô sẽ trách Du Sóc , chỉ cố gắng những điều mong cô .
Khó khăn lắm Du Sóc mới kiếm tiền, mới thể bù đắp những khổ sở em gái chịu suốt bao năm. Em gái thi đỗ đại học, đêm nhận giấy báo, Du Sóc mất ngủ, ôm bài vị cha lẩm bẩm mãi, lo nếu kẻ tồi tệ theo đuổi em gái thì , lên đại học cô xa lánh vì cha , bạn học chê trai cô bằng cấp .
Du Lăng mở cửa phòng, cầm hai bài vị mất.
Em gái lúc nào cũng miệng cứng lòng mềm, kéo chăn đắp cho . “Ồn c.h.ế.t , Du Sóc, ngủ !”
Trước khi còn đầu, vịn khung cửa : “Bọn họ chỉ thể ghen tị vì em một thôi.”
Du Sóc vẫn luôn một , nhưng Du Lăng nhất định là cô em gái nhất.
Vậy mà cuối cùng, cô em gái nhất vẫn tồi tệ như liên lụy.
“Anh Sóc, …”
“Du Sóc…”
“Để .”
Du Sóc siết điện thoại, đầu óc trống rỗng, giống một con ếch mất đầu chỉ còn dựa phản xạ của cơ thể mà bước . Anh con ngõ trong bức ảnh. Ngày đưa em gái đến nhập học, quan sát tất cả góc c.h.ế.t trong khu vực .
Anh chạy như một cái máy, tay chân như mất kiểm soát. Trong mắt dường như vẫn còn vương màu máu, hình ảnh trong bức ảnh cứ lặp lặp mắt.
Nước mưa chảy từ trán xuống khóe mắt. Đầu óc ù đặc, mãi đến khi va thứ gì đó mới đột nhiên tỉnh .
Tiếng mưa bên tai Du Sóc dần trở nên rõ ràng. Anh lùi một bước, với đụng : “…Xin, xin .”
“Ái chà ái chà, thú vị thật.”
Du Sóc đột ngột ngẩng đầu. Lúc mới phát hiện mặt hề chút tức giận nào vì một kẻ ướt sũng ướt vạt áo. Trái , đó đang thật lòng mỉm .
Người đeo một cặp kính đỏ kỳ lạ. Tóc mái lay động trong gió, hai bên tai treo tua đỏ dài, đan cùng hai lọn tóc mai quá dài tai. Mái tóc đen phía dài quá eo buộc thành một đuôi ngựa thấp mảnh ở đầu. Hắn mặc bộ Đường trang cổ cao phối màu hợp thời, xanh biếc xen đen trắng, khoác thêm áo ngoài đen như áo choàng, rủ yên bên ngọn tóc. Mưa gõ lên ô giấy dầu, phát âm thanh giòn hơn hẳn chất liệu nylon.
Nổi bật nhất vẫn là đôi mắt, hai đồng t.ử xanh lục như dã thú ẩn cặp kính đỏ.
Rõ ràng vẻ ngoài nho nhã, thậm chí còn chỉnh tề, nhưng vẫn che nổi nét quái dị lớp áo quần nghiêm chỉnh.
Trang phục kỳ quặc, con cũng kỳ quặc.
Đầu óc Du Sóc dần tỉnh táo. Hắn là ai?
Người như Du Sóc đang nghĩ gì, khẽ . “Ta là ai? Đừng nghĩ nữa, sẽ .”
“Thế hệ các từng tên .” Hắn tự tự . Du Sóc chẳng hiểu đang gì, nhưng cảm nhận áp lực ngày càng tới gần. Người mặt bước thêm một bước. Trong khoảnh khắc , Du Sóc thậm chí ngửi thấy mùi m.á.u nồng đậm . “Cậu chỉ cần , gầm trời chuyện gì . Nếu tự nhận thứ hai, chẳng ai dám nhận thứ nhất.”
Lời lẽ ngông cuồng đến cực điểm, nhưng từ miệng bình thản dịu dàng, như chẳng đủ sức gợn nổi một vòng sóng trong lòng.
Chóp mũi gần như chạm thở của Du Sóc. Đôi mắt xanh biếc nâng mí . Ánh mắt giống một con dã thú lười biếng tìm con mồi chuẩn c.ắ.n đứt cổ họng. Hắn để lộ nanh vuốt. “Ta thể giúp đạt nguyện vọng mãnh liệt nhất lúc .”
Nguyện vọng của Du Sóc lúc …
Đương nhiên là em gái còn sống, nhưng điều đó vốn thể!
Du Sóc nghĩ chắc điên . Dị năng vốn thể khiến c.h.ế.t sống , cũng từng ai thể đùa bỡn sinh tử.
Dị năng giả thần, thế giới cũng thần. Người c.h.ế.t thể sống . Du Sóc mong em gái còn sống chỉ là mơ, một giấc mơ thực tế.
Hắn đang lừa . Du Sóc hiểu rõ.
Kẻ từ đầu đến chân đều toát vẻ quái dị chắc chắn đang lừa .
lúc , tin .
Đồng t.ử Du Sóc khẽ run. Bàn tay mảnh khảnh với khớp xương rõ ràng của bọc trong găng tay đen chậm rãi nâng lên chỉ thẳng tim Du Sóc. Móng tay nhọn hoắt như thể rạch xuyên quần áo, cứa da thịt, đ.â.m thủng trái tim .
Hắn sâu mắt Du Sóc. Trong đôi mắt xanh lục thanh lệ , Du Sóc thấy chính tuyệt vọng nhưng vẫn ôm hy vọng.
Hắn đang , vẽ một giấc mộng hão huyền, còn đang cầu xin giấc mộng trở thành sự thật.
“Cái giá là linh hồn của .” Hắn , như ma như quỷ.
Du Sóc khàn giọng: “ chấp nhận.”
Nếu giấc mộng thể thành hiện thực, Du Sóc thể trả bất cứ giá nào. Dù vạn kiếp bất phục linh hồn sa đọa thành tù nhân, cũng cam tâm như uống mật.